Vì né tránh Thiên Nhất, thỉnh thoảng nhìn thấy cậu ta đi từ phía đối diện tới, tôi sẽ quay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi theo hướng ngược lại, giả vờ như không nhìn thấy. Nhưng lần nào Thiên Nhất cũng đều đuổi kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi, vừa thở gấp vừa oán trách sao cậu ta gọi mãi mà tôi vẫn không quay đầu lại.
Lúc ấy tôi thật sự không hiểu tại sao cậu ta lại muốn tiếp cận mình? Tôi chỉ là một đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mồ côi, ngoài việc học giỏi ra thì chẳng có gì cả, ngay cả nhà cũng không có… Tốt nghiệp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phổ thông trung học xong, tôi cũng đã đủ 18 tuổi, đến lúc phải rời khỏi viện mồ côi.
Tôi biết thi đại học là con đường duy nhất của mình, không giống với Thiên Nhất, cậu ta vừa ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đời đã có tương lai tươi sáng chờ sẵn, dù cha mẹ mất sớm thì vẫn còn có người sắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xếp hết thảy cho.
Nhưng còn tôi? Tôi không có gì cả, trừ chính mình thì không thể dựa vào ai được cả… Tôi phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cố gắng học hành mới có thể thi đậu vào trường đại học lý tưởng, mới có thể thay đổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được tương lai của mình.
Cuối cùng, nhờ cố gắng, tôi thi đậu vào khoa Y của đại học Đông Giang, dù nghề mà tôi muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 làm nhất không phải bác sĩ, nhưng tôi biết thu nhập của một bác sĩ rất ổn định, được người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đời kính trọng và có địa vị xã hội cao.
Vào đại học, tôi cảm thấy mình có thể bắt đầu lại từ đầu rồi, ở đây không có ai biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi, càng không có ai biết quá khứ của tôi. Nhưng buồn cười là, ấy vậy mà Sở Thiên Nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng thi đậu vào cùng trường đại học với tôi.
Cậu ta tựa như cái bóng, lúc nào cũng dính lấy tôi vậy. Dù biết cậu ta không có ác ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với mình, nhưng tôi thật sự không quen có một người như thế tiếp cận, người đó hiểu rõ tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thậm chí có thể nói là dần dần dung nhập vào cuộc sống của tôi.
Ngay từ đầu, tôi đã cố gắng giữ khoảng khách với Thiên Nhất, cố gắng để người khác không nghĩ là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi quen thân. Nhưng tôi không ngờ hai chúng tôi lại được phân tới cùng phòng ký túc xá! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ban đầu tôi nghĩ chắc chỉ là sự trùng hợp, nhưng về sau tôi nghe một đàn anh khóa trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói, là chính cậu ta đã yêu cầu được ở cùng tôi.
Lúc đó tôi thật sự rất ghét Thiên Nhất, cậu ta y như một cái bóng bám theo mà tôi muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bỏ cũng không được, ngày nào cũng phải ở trước mắt tôi kể hết những việc của mình.
Cậu ta nói cha mẹ khi còn sống có một người bạn thân, người đó muốn đưa cậu ta đi nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngoài, vốn cậu ta có thể không cần tham gia thi đại học mà xuất ngoại luôn, nhưng cậu ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại muốn thi đại học để thử xem mình có thể đậu hay không.
Lúc ấy tôi nghe mà nổi giận! Rõ ràng cậu ta có thể ra nước ngoài luôn, thế mà nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải tham gia thi đại học, chiếm một suất học cũng chỉ vì muốn thử xem sao à? Việc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khiến một người chỉ có con đường duy nhất là thi đại học như tôi sao chịu nổi? Rõ ràng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cậu ta có rất nhiều thời gian để học hành cho giỏi, nhưng vẫn cứ muốn đi làm thêm cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi, để thể nghiệm và quan sát dân sinh, hay là đang muốn cải trang vi hành đây? Cậu ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 căn bản không thể hiểu được cuộc sống giãy giụa ở tầng thấp nhất của những người như tôi khổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sở đến mức nào?
Tôi nhìn cậu ta mỗi ngày đi làm cùng mình mà như đi chơi, tôi thật sự… thật sự sắp phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 điên rồi! Cậu ta luôn rất nhẹ nhàng có được những thứ mà tôi phải cố hết sức mới có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được, nhưng cậu ta chưa từng cảm thấy quý trọng nó. Dường như trong mắt cậu ta, những thứ đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không hề có ý nghĩa gì vậy.
Càng buồn cười hơn chính là, tiền cậu ta kiếm được khi làm thêm cùng tôi, cậu ta dùng để chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bơi hưởng lạc! Còn tôi vất vả kiếm tiền là vì để ăn no bụng, để đóng tiền học phí, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng cậu ta thì mặc sức tiêu xài hoang phí.
Đáng tiếc, vận mệnh thật không công bằng, có một số người phải cố gắng mới có được, thì ở trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mắt một số người, nó không hề trân quý chút nào. Thật ra tôi vốn có thể không qua lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với Thiên Nhất, không đi leo núi cùng cậu ta, nhưng tôi lại cảm thấy làm như vậy sẽ khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người khác cảm thấy mình là kẻ hẹp hòi, không bình thường.
Một khi để người khác cảm thấy bạn không bình thường, thì mọi người sẽ bài xích bạn, đây là một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quy luật vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. Dù nội tâm của tôi âm u đến mức nào, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng phải học cách che giấu mình để trông giống một người bình thường.
Cuộc sống cứ như thế kéo dài được một thời gian, cho đến khi ông bác giàu có kia của Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất gọi điện tới, thúc giục cậu ta mau chóng chuẩn bị, mọi thủ tục ở bên kia đều đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 làm xong rồi.
Nếu như tôi là cậu ta thì đã sớm đi luôn rồi, nhưng cậu ta lại bắt người khác chờ đợi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn nói nhất định phải học xong học kỳ này mới đi được. Lúc đó tôi thường nghĩ, nếu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình được đổi thân phận với cậu ta thì tốt biết mấy, tôi nhất định sẽ liều mạng, cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trở thành một con người tốt hơn.
Nhưng có một chuyện mà tôi không thể phủ nhận, dù tôi không thích Sở Thiên Nhất thì cậu ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là người bạn duy nhất mà tôi có, chỉ một mình cậu ta mà không còn ai khác. Nhưng chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này lại hoàn toàn kết thúc, khi có một việc xảy ra ngay trước khi cậu ta đi, bởi vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi phát hiện ra một bí mật của cậu ta…
Lúc ấy tôi cho rằng mình biết tất cả mọi chuyện của cậu ta, thậm chí là cả mật mã điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thoại, mật mã ngân hàng… Tôi đã từng tự cho là mình rất hiểu rõ cậu ta, thậm chí còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiểu hơn cả chính mình.
Đáng tiếc là tôi sai rồi, sai mười phần, thì ra từ đầu đến cuối tôi đều không hiểu rõ Sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Thiên Nhất! Thì ra cậu ta tiếp cận tôi, làm bạn với tôi đều là bởi vì một nguyên nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khiến người khác phải khinh thường, tại sao cậu ta lại có thể tự đắm mình trong chuyện vớ vẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy được chứ? Tôi cảm thấy người như cậu ta vốn không xứng đáng có được tất cả những gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiện tại!
Cũng bắt đầu từ lúc đó, tôi dần hình thành một kế hoạch, tôi muốn để cái tên xấu xí Sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Thiên Nhất kia biến mất, muốn để cậu ta vĩnh viễn là một người ưu tú, sáng chói như ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nắng ở trong lòng mọi người, không thể có một chút bẩn thỉu nào tồn tại cả…
Lúc ấy tôi biết Sở Thiên Nhất sắp làm lại thẻ căn cước và hộ chiếu, cho nên mọi giấy tờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứng minh nhân dân cậu ta đều mang theo người. Thế là tôi hẹn cậu ta đi leo núi, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã từng đến đó một lần vào cấp ba nên khá quen thuộc địa hình.
Tôi nói rằng muốn trước lúc cậu ta ra nước ngoài, cùng leo núi với nhau một lần, có lẽ về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sau sẽ không còn cơ hội như vậy nữa, tôi biết nói như vậy chắc chắn cậu ta sẽ đi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đúng như tôi nghĩ, cậu ta đến đúng hẹn. Mà thời gian cấp bách, chắc chắn cậu ta sẽ đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo giấy tờ tùy thân.
Tôi nghĩ rằng cậu ta muốn ra nước ngoài, hẳn sẽ mượn cơ hội lần này để nói ra bí mật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ẩn giấu rất sâu trong lòng kia? Nhưng cậu ta chẳng nói gì cả, chỉ thao thao bất tuyệt nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình chuẩn bị đi làm hộ chiếu, thẻ căn cước và một số hạng mục cần chú ý.
Tôi không biết cậu ta nói cho mình những điều này để làm gì? Muốn khoe khoang hay là vì cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì khác chăng, tôi thật sự không biết, nhưng tôi lại ghi nhớ từng chi tiết nhỏ trong lời nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của cậu ta. Tôi nhớ ngày hôm đó chúng tôi ở lại một đêm trong nhà nghỉ, hôm sau sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi leo núi.
Khi đó đúng lúc đang vào mùa du lịch, trong nhà nghỉ có rất nhiều khách du lịch, nhưng bởi vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trời quá nóng nên đa số du khách đều chọn đi leo núi từ lúc trời còn chưa sáng, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế có thể tránh được thời điểm nóng nhất vào buổi chiều.
Nhưng tôi cố ý xuất phát muộn hơn, bởi như thế tôi có thể tránh được những du khách đó, khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ xuống núi thì chúng tôi lên núi. Và đúng như tôi đã dự liệu, du khách chỉ còn lác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đác, cho đến khi chúng tôi chuẩn bị xuống núi thì trên núi đã không còn ai nữa.
Trong ba lô của tôi có mang theo một bộ quần áo bình thường vẫn hay mặc, sau đó lúc đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 qua một con suối, tôi cố ý làm như vô tình đẩy cậu ta xuống, khiến cậu ta ướt sũng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải thay bộ quần áo trong ba lô của tôi.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!