Vừa ra khỏi cửa thành, cơ thể tôi bị gió quật cho nghiêng ngả. Tôi giật mình, không ngờ sức gió © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của bão cát này lại mạnh đến vậy!
May mà đã buộc tay với Đinh Nhất nên tôi mới không bị gió thổi bay. Nhưng không ngờ chỉ vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rời khỏi thành được một đoạn, đột nhiên lòng tôi nghẹn lại, loại cảm giác này tựa như oán khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngàn năm không được giải thoát.
Cơ thể tôi đã yếu đi nhiều, không thể chịu thêm được sự tra tấn này nữa, cổ họng tôi ngòn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngọt, xung quanh bỗng tối sầm lại, trời đất quay cuồng rồi mất đi ý thức…
Đến khi tôi dần khôi phục được ý thức thì kinh ngạc phát hiện, xung quanh tĩnh lặng lạ thường, mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trời chói chang, mây trắng lững lờ trôi, làm gì còn bóng dáng của bão cát nữa? Phản ứng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiên của tôi chính là kéo Đinh Nhất bên cạnh, thế nhưng lại phát hiện chiếc khăn quàng buộc lỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lẻo vào cổ tay tôi, mà đầu kia thì trống không?!
Khi nhận ra không còn Đinh Nhất ở cạnh, tôi bắt đầu thấy sợ. Không biết vì sao, nhưng chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có anh ta đi cùng, dù là nơi nguy hiểm thế nào, tôi cũng có thể bình tĩnh đối mặt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng bây giờ… chỉ còn lại mình tôi thôi.
“Đinh Nhất! Anh chết ở đâu rồi?” Tôi ráng gào lên, nhưng không nghe thấy tiếng trả lời.
Cuối cùng, tôi cố gắng bình tĩnh lại, vì khi sợ hãi, đại não của con người khó có thể tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 duy tỉnh táo được. Sau khi ổn định lại, tôi bình tĩnh quan sát xung quanh, vị trí khi tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hôn mê không hề thay đổi, vẫn ở trước cổng chính của thành cổ, nhưng tôi luôn cảm thấy có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì đó rất lạ…
Thời tiết rất tốt, tầm nhìn xa, tôi đưa mắt nhìn nhưng không hề thấy bóng dáng Đinh Nhất đâu, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta về thành rồi? Nhưng tôi không tin anh ta sẽ để tôi ở lại đây một mình mà vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thành!
Nghĩ lại mới thấy, thật ra tôi cũng không thân quen gì Đinh Nhất cho lắm. Tới giờ, trừ chuyện biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta tên Đinh Nhất, là học trò của chú Lê ra, tôi hoàn toàn không biết gì nữa.
Con người bị bản năng sinh tồn điều khiển, lựa chọn bảo vệ an toàn cho bản thân cũng không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì đáng trách. Dù sao người ta cũng không phải mẹ bạn, không có nghĩa vụ phải cứu bạn mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không màng sống chết.
Tuy nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn thấy buồn. Tôi cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng, quyết định về thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tìm mấy người chú Lê trước, dù sao một mình cũng khó mà sống sót ở nơi khó khăn này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Kết quả… vừa mở cửa thành, tôi choáng váng ngay. Đáng lẽ thứ tôi nhìn thấy phải là một tòa thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cổ trống không, thế nhưng bây giờ đột nhiên người ngựa như nước, tiếng người huyên náo, tôi đứng đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sững sờ một lúc mới từ từ hòa vào dòng người…
Qua trang phục tôi nghĩ chắc họ là cư dân ở đây, những người này đều đang bận rộn với công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 việc của mình, tựa như không phát hiện ra sự tồn tại của tôi. Họ vừa nói vừa cười ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nơi như chợ phiên này. Một suy nghĩ kỳ lạ bỗng lướt qua trí óc, chẳng lẽ tôi xuyên không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi?
Nhưng tôi dập tắt suy nghĩ này ngay lập tức, chắc xem nhiều phim truyền hình nên tôi mới suy nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lung tung như thế. Lại còn xuyên không? Cả tôi cũng không tin đây này! Nhưng nếu không phải xuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không, thì cảnh tượng này phải giải thích sao đây?
Tôi đã thử đến gần chào hỏi, nhưng hình như họ không thấy tôi. Xem ra chúng tôi không ở cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một không gian, có lẽ ở một thời điểm giao thoa nào đó, tôi đã may mắn nhìn thấy cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tượng ngàn năm trước!
Tôi bỗng tò mò muốn gặp chủ nhà mà chúng tôi đã ở trước đó, thế là tôi chạy một mạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến gian nhà gạch mộc kia.
Vừa vào cửa, tôi phát hiện đây không còn là căn phòng đầy tro bụi nữa. Bên trong ngăn nắp gọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gàng, chủ nhân ngôi nhà chắc hẳn là một người chăm chỉ.
Lúc này, cửa phòng bị mở ra từ bên ngoài, người đi vào mặc đồ lụa trắng, là một cô gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có dáng người mảnh khảnh. Khi nhìn thấy cô gái, tôi nhận ra ngay đó chính là tân nương trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngôi miếu kia.
Đừng hỏi vì sao tôi biết, bởi vì khi cô ấy đến gần, tôi đã cảm giác được sự ‘bi thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vô ngần’ kia.
Quả nhiên cô gái này xinh đẹp như trong tưởng tượng của tôi, mặc dù không thuộc dạng đẹp đến ‘khuynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quốc khuynh thành’, nhưng lại khiến người ta phải ngoái nhìn. Chỉ là gương mặt cô hiện lên vẻ u © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sầu, như đang có tâm sự.
Tôi quan sát cô gái một lúc, thầm than đáng tiếc, một cô gái động lòng người như vậy lại bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiến tế cho Thủy Thần, thật đúng là không có thiên lý mà! Trong lúc tôi còn đang tiếc nuối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì một ông lão mặc áo trắng đi vào với vài tên thuộc hạ, sắc mặt ông ta khó nhìn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi thầm lo lắng thay cô gái.
Hóa ra đó là Đại Tư Tế, ông ta đến để thông báo với cô gái, những năm gần đây ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thành thường bị lốc đen càn quét, cho nên nhất định phải hiến tế cho Thủy Thần mới mong bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vệ được mạch nước. Cô chính là người được chọn trở thành cô dâu của Thủy Thần, ông ta bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô chuẩn bị, buổi tối nghi lễ tế sống sẽ tiến hành.
Cô gái không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn đám người Đại Tư Tế, ánh mắt oán hận. Sau khi những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người này rời đi, một bà lão bước vào, khuyên nhủ cô gái đừng đợi nữa, hãy gả cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia nhân lúc còn kịp.
Từ trước đến nay, cô dâu của Thủy Thần đều là những thiếu nữ vừa tròn đôi mươi, mà cô năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nay cũng đủ tuổi.
Bà lão thấy cô gái không phản ứng gì thì rơi nước mắt, không ngừng khuyên nhủ cô, hi vọng cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ thay đổi quyết định.
Tôi nghe một lúc mới hiểu được câu chuyện, thì ra cô gái này tên là Nhã Lan, cô vốn là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người yêu của con trai thành chủ, đã xác định sẽ gả cho người đó.
Nhưng ba năm trước, thành chủ tin vào lời nói vớ vẩn của Đại Tư Tế, phái con trai của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rời khỏi thành để tìm nguồn nước. Trước khi đi, thiếu thành chủ dặn Nhã Lan đợi anh ta một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 năm, một năm sau sẽ quay lại cưới cô. Ai ngờ được, thiếu thành chủ rời khỏi thành thì mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hẳn tin tức, Nhã Lan đợi anh ta một năm rồi một năm nữa, nhưng vẫn không thấy người trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 về. Sau đó cô mới biết, tất cả đều là âm mưa Đại Tư Tế và con cả của thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chủ, bọn họ muốn giết người con trai này của ông ấy. Bây giờ, con trai lớn của thành chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 muốn ép Nhã Lan cưới hắn, nếu không sẽ trở thành vật hiến tế của Thủy Thần.
Nhã Lan biết người yêu mình có thể đã chôn thân nơi biển cát, cô vốn muốn sống một mình, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô không có năng lực báo thù, cũng không thể cưới kẻ đã giết chết người yêu của mình.
Thế nên cô đồng ý trở thành cô dâu của Thủy Thần.
Dù tôi có thể nhìn thấy mọi chuyện, nhưng cũng chỉ vô dụng, đừng nói là thay đổi lịch sử, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ chạm vào đồ vật thôi cũng đã khó khăn rồi. Tôi bây giờ chẳng qua chỉ là người chứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kiến một đoạn lịch sử mà thôi.
Không lâu sau, một đám phụ nữ to con đi tới, họ đến thay đồ tân nương cho Nhã Lan.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!