Hai người kia được khiêng về ký túc xá, chỉ một lát sau là tỉnh lại. Nhóm thanh niên cho họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ăn chút lương khô, họ ngấu nghiến như chưa từng ăn lương khô lần nào.
Lúc này, Đỗ Kiến Quốc bỗng phát hiện chuyện kỳ lạ, là hai người này đều không có lông mày. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhìn chẳng giống như bị người ta cạo mất, mà như thể không có thật.
Vài ngày sau, bí thư cũng qua nhìn hai người kia mấy lần. Ông ta nói với Đỗ Kiến Quốc, sở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dĩ người trong thôn không muốn nhận hai người này cũng là có nguyên do.
Ở vùng của họ, nếu xuất hiện một nam một nữ trôi dạt, thì có thể vì hai người này vụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trộm với nhau nên mới bị thả xuống biển. Nếu đã dâng mạng cho Long Vương rồi, thì ai dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cướp người của ngài đây? Trừ phi người đó không muốn tiếp tục ra biển đánh cá nữa! Đỗ Kiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Quốc nghe bí thư nói thế thì hiểu được đôi chút, dù sao ngư dân ở đây cũng rất mê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tín, nếu bắt họ làm những chuyện trái với tổ huấn, thì chẳng bằng giết họ luôn đi cho rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Đã được giải thích rõ, Đỗ Kiến Quốc và những thanh niên trí thức cũng không làm khó cho thôn dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nữa. Họ đành phải để hai người kia ở lại ký túc xá dưỡng bệnh, đây cũng là điều duy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhất có thể làm được.
Hơn nửa tháng trôi qua, nhưng sức khỏe của hai người kia không hề khá hơn. Hỏi họ tên gì, từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đâu tới, cũng không nhận được đáp án. Hai người chỉ bảo họ là vợ chồng, cả ngày chỉ biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ăn rồi ngủ, ngủ lại ăn, chưa từng rời khỏi phòng nửa bước…
Nhưng điều khiến Đỗ Kiến Quốc thấy kì quái nhất là, dù trời nóng thế nào, họ cũng chỉ mặc bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quần áo dài lúc đầu của mình. Nhóm thanh niên trí thức cho mượn những bộ áo mỏng hơn, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ lại sống chết không chịu mặc.
Đều là người được giáo dục tốt, nên họ ít nhiều cũng cảm thấy đồng tình với đôi vợ chồng số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khổ này. Thế nên cũng không bắt ép hai người làm gì, để họ ở lại một thời gian dài. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Ai ngờ một thời gian sau, mấy thanh niên trí thức đều bị mắc bệnh ngoài da. Căn bệnh này tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất kì lạ, triệu chứng cũng rất quái. Mới đầu thỉnh thoảng xuất hiện mấy chấm đỏ trên người, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thời gian dần trôi, những chấm đỏ ngày càng đậm, làn da bắt đầu có dấu hiệu bị hoại tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 và lở loét.
Nhóm thanh niên này vốn nghĩ, chắc là do thiếu thực phẩm có đủ vitamin nên mới mắc bệnh ngoài da © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như vậy, vì thế chẳng ai quan tâm mấy.
Nhưng người bị nhiễm bệnh ngày càng nhiều, họ đành phải lên thôn trên lấy thuốc. Ai ngờ đi lên mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phát hiện, có rất nhiều thôn dân cũng bị bệnh ngoài da, vấn đề cũng trở nên nghiêm trọng!
Nếu những thanh niên bị bệnh là vì thiếu vitamin, nhưng những thôn dân đều là người lớn lên ở đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước giờ họ không hề bị loại bệnh ngoài da như thế này. Vậy nguyên nhân gây bệnh chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không phải do thiếu vitamin!
Đây cũng là lần đầu tiên bác sĩ trong thôn gặp phải thứ bệnh quái gở này. Vì điều kiện chữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bệnh quá kém, bác sĩ cũng chỉ có ít thuốc tiêu viêm và thuốc giảm đau thôi, nhưng mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 uống thuốc xong cũng không thấy hiệu quả gì.
Chuyện phát triển nguy hiểm hơn, da của những người nhiễm bệnh bắt đầu thối rữa. Nghiêm trọng hơn là, tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chân họ cũng bắt đầu biến dạng, không thể lao động được.
Đỗ Kiến Quốc còn may là không nổi chấm đỏ, nhưng lại hay cảm thấy tay chân tê cứng mất sức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ông còn đang trong độ tuổi trai tráng, trước kia mỗi lần làm việc thường đổ mồ hôi, nhưng bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giờ dù mặt trời có nóng cỡ nào, ông cũng không toát mồ hôi được nữa!
Chuyện khiến ông nhức đầu nhất là Hạ Thanh Thanh, bà cũng bị bệnh như những người khác. Thuốc của bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sĩ cho chẳng những không có tác dụng, uống xong lại càng nghiêm trọng hơn. Bây giờ mặt bà đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bắt đầu có chấm đỏ.
Đến mức này, nhóm Đỗ Kiến Quốc mới nghi ngờ chẳng lẽ ở đây có bệnh truyền nhiễm, nên mới khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiều người nhiễm như vậy? Nên họ đi tìm bí thư chi bộ, bảo ông ấy vào thôn gọi điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên huyện, để chính phủ cho bác sĩ xuống khám. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ tình hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bệnh dịch sẽ khó mà khống chế được.
Dù làm việc rất nhanh, bệnh viện trong huyện cũng cho mấy bác sĩ xuống vùng nông thôn rất nhanh. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó chủ nhiệm ủy ban Cách Mạng cũng rất quan tâm đến chuyện này, nếu tạo thành bệnh dịch cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tính, có thể nhiều người sẽ chết.
Thế là vị chủ nhiệm này tự mình hành động, điều ngay vài bác sĩ đang làm việc trên sở xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tạo thành một tổ chữa bệnh đến Khê Đầu Lĩnh ngay…
Trong nhóm có một bác sĩ từng học ở Nhật tên là Trịnh Gia Hiên, bởi vì trong tổ này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ai có danh vọng như vậy nên anh ta nhận chức tổ trưởng. Khi thấy báo cáo về bệnh dịch, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sắc mặt của anh ta trầm xuống.
Cuối cùng nhóm Đỗ Kiến Quốc cũng chờ được bác sĩ trên huyện xuống, nhưng họ vào thôn xong cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khám bệnh ngay, mà lại để bí thư tìm hai gian phòng lớn. Sau đó họ đưa tất cả những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người nhiễm bệnh tới, chia thành nam và nữ ngăn cách trong hai căn phòng kia.
Ngay lúc đó, tổ chữa bệnh phân biệt những người bị nhiễm là cơ thể có những chấm đỏ và làn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 da bị thối rữa. Dù Đỗ Kiến Quốc biết cơ thể mình có vấn đề, nhưng ông lại không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dấu hiệu giống như đám Hạ Thanh Thanh, nên không được tính vào nhóm bị nhiễm bệnh.
Thế nhưng, sau khi tổ chữa bệnh cách ly bệnh nhân xong, thì lại không tiến hành điều trị, mà chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tập trung những người chưa nhiễm bệnh, gom quần áo và dụng cụ những bệnh nhân kia đã dùng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thiêu hủy. Sau đó họ bàn giao lại với bí thư rồi vội vàng bỏ đi.
Đỗ Kiến Quốc rất kinh ngạc, vất vả lắm mới tìm được bác sĩ, vì sao lại không khám bệnh chứ? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Họ tìm bí thư thôn để hỏi xem đã xảy ra chuyện gì? Nhưng bí thư lại ấp úng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói nên lời.
Sau đó vì bị đám Đỗ Kiến Quốc ép hỏi, bí thư mới nói, bác sĩ Trịnh kia nói đây là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bệnh phong, sẽ truyền nhiễm. Người nhiễm bệnh không thể chữa được, giờ ở đâu cũng thiếu bác sĩ và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thuốc men, nên những bệnh nhân này chỉ có thể chờ chết thôi! Mà bác sĩ còn bàn giao lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu những bệnh nhân bị cách ly chết đi, thì phải hỏa táng thi thể ngay…
Đỗ Kiến Quốc chùng lòng, trước kia ông ta đã đọc được trên sách nhiều thông tin về bệnh phong, biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 loại bệnh này rất đáng sợ. Nghĩ tới cô gái mình yêu cũng bị nhiễm loại bệnh này, ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đau đớn đến mức không muốn sống nữa.
Mỗi ngày Đỗ Kiến Quốc đều đi thăm Hạ Thanh Thanh, nhưng hai gian nhà lớn bị cô lập hoàn toàn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả trong lẫn ngoài luôn có dân binh canh giữ 24 giờ liên tục. Bệnh nhân bên trong không ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được, người ở bên ngoài cũng không vào được.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua từng ngày, những bệnh nhân bị cách ly cũng dần có người chết. Và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dù đã cô lập hết những người bệnh, nhưng trong thôn vẫn liên tục có người bị nhiễm, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại tiếp tục bị đưa đi cách ly…
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!