Cuối cùng Đinh Nhất bị tôi làm phiền chịu không nổi, đành phải miễn cưỡng nói: “Nếu ngấn mỡ trên bụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cậu không tiếp tục tăng thêm mà vẫn duy trì tình trạng hiện giờ, vậy thì cũng rất hoàn hảo...” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi nửa tin nửa ngờ: “Thật vậy không? Anh đừng gạt tôi đó!”
Đinh Nhất nghe thế thì nén cười nói: “Thật sự không lừa cậu, chỉ cần buổi tối cậu ăn ít đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một chút, tôi dám cam đoan cậu sẽ tiếp tục có dáng người hoàn mỹ!”
Lúc này Kim Bảo ngậm món đồ chơi của nó chạy tới trước mặt tôi, cái đuôi lắc qua lắc lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy cái điệu bộ hèn mọn đó là tôi biết ngay là nó lại thèm ăn! Ngẫm lại mấy ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nay thật sự hơi có lỗi với nó, mặc dù để nó ở chỗ mẹ Đậu Đậu cũng không bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngược đãi gì cả, nhưng dù sao cũng không giống ở nhà của chính mình, có thể làm vua làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúa, xưng bá phòng bếp!
Nghĩ đến đây tôi lại lấy trong tủ lạnh ra một hộp thức ăn cho chó, đừng nhìn đây chỉ là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một cái hộp nho nhỏ, nó còn đắt hơn đồ hộp cho người ăn đấy! Lúc trước nếu không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 do Hàn Cẩn mua cho thì tôi cũng không nỡ mua!
Nghĩ đến Hàn Cẩn, tâm trạng của tôi tuột thẳng xuống đáy cốc, cũng không biết bây giờ cô ta thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nào rồi? Có bởi vì đã đánh mất “Chiến sĩ siêu cấp” cuối cùng mà chịu chỉ trích của tập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đoàn Thái Long hay không.
Đinh Nhất thấy tôi ngơ ngác cầm hộp thức ăn chó thì đi tới vỗ lên đầu tôi và nói: “Suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ cái gì đấy? Cậu xem nước miếng của Kim Bảo đều chảy đầy đất kìa!”
Lúc này tôi mới phục hồi tinh thần lại, mở hộp thức ăn ra đổ vào tô của Kim Bảo. Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất thấy tâm tình của tôi rõ ràng không bằng vừa rồi, biết nhất định là tôi nhìn thấy hộp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thức ăn cho chó thì nghĩ tới Hàn Cẩn!
Vì thế anh ta khẽ đấm tôi một cái rồi nói: “Đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa! Hàn Cẩn là ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứ! Cậu không thấy dáng vẻ lúc cô ta giết người à, tuyệt đối là một nhân vật lợi hại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu cô ta lựa chọn cứu cậu, dĩ nhiên là đã có cách giữ mạng…”
Tuy rằng nói thế, nhưng tôi luôn có cảm giác không an tâm lắm, rốt cuộc lúc trước quan hệ với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô ta cũng không thật sự tốt, bây giờ đột nhiên lại thiếu cô ta một ân tình lớn như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy, tôi vẫn cảm thấy trong lòng không dễ chịu.
Ngày tháng như vậy duy trì một khoảng thời gian, giữa lúc đó chúng tôi lại nhận mấy công việc đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giản, theo sự bận bịu dần tăng lên, tôi cũng dần dần quên lãng chuyện đó đi. Ai ngờ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một buổi tối nửa năm sau, Hàn Cẩn đột nhiên cả người toàn máu xuất hiện ở cửa nhà làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi trở tay không kịp, hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý.
Buổi tối hôm đó, tôi và Đinh Nhất vốn dĩ cùng dắt chó đi dạo, kết quả khi chúng tôi vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới dắt Kim Bảo xuống dưới lầu thì Đinh Nhất nhận được điện thoại của chú Lê, nói buổi tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nay chú có công việc “quét dọn phòng ở” cần Đinh Nhất giúp đỡ.
Tôi vốn muốn đưa Kim Bảo về nhà rồi cùng đi chung, kết quả chú Lê lại nói căn phòng này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 âm khí nặng, tốt nhất là tôi đừng đi xem náo nhiệt! Tôi vừa nghe vậy liền thôi, vì thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để Đinh Nhất đi trước, một mình tôi dắt Kim Bảo về.
Lại nói bây giờ Kim Bảo đã lớn thành một con Golden Retriever tiêu chuẩn, tuy rằng tính tình ôn hòa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng bởi vì khổ người quá lớn cho nên mấy con chó nhỏ đều không thể nào chơi cùng nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nữa! Đương nhiên, nó vẫn có một người bạn chó đáng tin, chính là con chó giống Teddy, Đậu Đậu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Bởi vì hai chú chó, bây giờ chúng tôi và mẹ của Đậu Đậu đã là bạn bè rất thân quen, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho nên ngày thường buổi tối đều sẽ ra vườn hoa trong khu chung cư tụ tập tán dóc một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc, chờ sau khi bọn chó tự mình giải quyết vấn đề sinh lý xong, chúng tôi chia tay nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 về nhà.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, khi tôi vừa mới dắt Kim Bảo đi đến vườn hoa, từ rất xa đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhìn thấy mẹ Đậu Đậu đang vẫy tay với chúng tôi, tôi nhìn thấy bèn lập tức dắt Kim Bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 qua. Mẹ của Đậu Đậu nhìn chung quanh tôi, tò mò nói: “Ơ kìa? Hôm nay sao không nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đinh Nhất nhỉ?”
Tôi cười với cô ấy và nói: “Anh ta có việc, bị sư phụ gọi đi rồi!”
Mẹ của Đậu Đậu nghe thế thì hỏi tôi với vẻ mặt thần bí: “Đúng rồi, sư phụ của Đinh Nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thật sự là Lê đại sư vô cùng lợi hại kia à?”
Tôi không ngờ chú Lê còn rất nổi tiếng trong nhóm phụ nữ ở khu chung cư của mình, bèn gật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu nói: “Đúng thế? Sao vậy? Nhà chị có ma quỷ lộng hành ư?”
“Phì phì phì!” Mẹ của Đậu Đậu nghe xong liên tục phun ra vài ngụm nước miếng nói: “Cậu đừng có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rủa tôi! Người như tôi gan bé lắm…”
Tôi nghe thế thì cố ý chọc cô ấy: “Không sao đâu mẹ Đậu Đậu, cho dù chị có thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gặp chuyện gì, chị cứ tới tìm chúng tôi, chỉ dựa vào quan hệ chúng ta, kiểu gì cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để sư phụ của Đinh Nhất giảm giá cho chị!”
Ai dè chúng tôi đang nói thế! Đột nhiên có cảm giác gió nổi lên bốn phía! Chân trời còn thỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thoảng vang lên từng trận sấm rền. Mẹ của Đậu Đậu vừa thấy thì bế Đậu Đậu đang chơi đùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cùng Kim Bảo lên và nói: “Hôm nay đến đây thôi! Dự báo thời tiết nói buổi tối sẽ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mưa kèm sấm sét, mau về nhà đi! Đoán chừng một lát nữa là bắt đầu mưa đấy!”
Sau khi tạm biệt mẹ của Đậu Đậu, tôi đưa Kim Bảo đi về, có lẽ là bởi vì còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được chơi thoả thích nên thằng nhóc này cực kỳ không thích về bây giờ. Ai ngờ chúng tôi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chưa đi đến dưới lầu, mưa to nháy mắt đã trút xuống, xối cho tôi và Kim Bảo đều lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấu tim!
Đây là trận mưa xuân đầu tiên của năm nay, đáng lẽ phải là ẩm ướt nhẹ nhàng không tiếng động, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao lại ào tới mãnh liệt như vậy chứ? Kim Bảo xưa nay nhát gan, vừa nghe từng tiếng sấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nối tiếp nhau nổ tung trên bầu trời, nó bị dọa đến mức kẹp chặt đuôi đi nép theo sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi.
Cuối cùng chúng tôi một người một chó ngược gió dầm mưa chạy tới dưới lầu, mới vừa qua cửa, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã nhìn thấy có một dòng chất lỏng màu đỏ mùi tanh, tôi ngồi xuống nhìn kỹ, hình như giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 máu loãng…
Buổi tối thế này, chẳng lẽ trong tòa nhà của chúng tôi còn xảy ra án mạng ư? Nghĩ đến đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi bèn mang theo con chó nghiệp vụ giả mạo Kim Bảo đi lần theo vết máu loãng vào thang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 máy.
Vừa bước vào bên trong thang máy, bởi vì không gian hẹp, mùi máu tươi trong đó càng nồng hơn, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngẩng đầu nhìn lên các nút bấm trên vách thang máy, một dấu tay bằng máu chói lọi in trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 số tầng 22!
Mẹ kiếp! Sao lại đến tầng nhà tôi thế kia? Tôi nhớ rõ ràng mấy ngày nay hàng xóm cách vách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi Hải Nam du lịch, nói là mấy ngày mới trở về mà? Cái tên cả người đầy máu này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chạy lên tầng nhà tôi làm gì hả? Không phải là có kẻ giết người vứt xác chứ! Nhưng tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỗ này vứt xác cũng quá xảo quyệt!
Để không phá hỏng dấu tay máu ở hiện trường, tôi bèn lấy một cây bút trong túi ra, nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấn lên nút tầng 22, sau đó thang máy bắt đầu đi lên… Tôi vẫn thấy không hề gì, mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 năm nay cũng coi như trải qua một ít sóng gió! Có dạng người hung ác nào chưa từng gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đâu? Còn Kim Bảo đứng bên chân, không biết nó bị làm sao, từ sau khi vào thang máy liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trở nên rất lo lắng, mới đầu tôi còn tưởng nó bị tiếng sấm vừa rồi dọa, nhưng bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xem ra, nó càng giống như sốt ruột muốn nhanh về nhà!
Đang nghĩ ngợi đâu đâu, thang máy đã tới tầng 22, tôi không lập tức bước ra ngoài, mà là sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khi thấy cửa mở đợi thêm hơn mười giây mới ra khỏi thang máy. Kết quả tôi vừa mới đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra, liền nhìn thấy một bóng người máu me nhầy nhụa cuộn tròn ở cạnh cửa nhà mình…
Tôi bước đến xem thử, phát hiện vết máu dọc theo đường đi hẳn là đều từ trên người hắn chảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra, người này mặc toàn một màu đen, phần thân trên là chiếc áo khoác có mũ, có lẽ vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên ngoài mưa to nên hắn trùm mũ lên đầu. Nếu không phải máu đầy đất thì thực sự không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhìn ra trên quần áo của hắn chỗ nào cũng đều là máu!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!