Tiết cử nhân muốn nói đỡ cho Liễu Mai, nhưng bị bà Cả trừng mắt, nói: “Sao hả? Bị con đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bà lẳng lơ này cho đội nón xanh mà ông còn muốn giúp nó à? Thời dân quốc thì sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bất kể là thời gì, đàn bà vô liêm sỉ đều bị nhốt lồng heo hết.”
Tiết cử nhân hiểu tính tình vợ mình, nên chỉ đành im lặng đứng bên không nói gì... Lúc này Liễu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Mai mới ngẩng đầu lên, nhìn khắp viện, hầu như từ trên xuống dưới người trong nhà họ Tiết đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có mặt, nhưng không có A Khôn...
Bà Cả thấy vẻ mặt đầy căm hận nhìn mình của Liễu Mai, thì vênh váo nói: “Dì Ba à, mày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng đừng trách tao, tục ngữ nói quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Mày phạm phải lỗi này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì có ở thời nào cũng không thể tha được! Nhưng dù gì chúng ta cũng từng là chị em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với nhau, đừng nói chị đây không cho mày cơ hội. Mày không muốn khai kẻ kia là ai đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không? Vậy thì hãy chờ gã đến cứu mày đi, nếu tối nay gã dám đứng ra nhận tội, tao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ thả hai người đi... mày thấy sao?”
Bà Cả vừa dứt tiếng, xung quanh lặng căm, mọi người đều muốn xem xem gã đàn ông kia có dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đứng ra hay không... Kết quả đợi cả buổi cũng không thấy một ai dám. Cuối cùng bà Cả cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 điên cuồng, mọi người tản đi.
Quá trình Liễu Mai bị làm nhục, A Khôn đều nhìn thấy, nhưng từ đầu đến cuối gã đều không định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đứng ra. Đừng thấy dáng dấp gã cường tráng như vậy mà lầm, thực ra gã vốn rất nhát gan, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhu nhược.
Hơn nữa A Khôn cũng là kẻ thông minh, gã biết bà Cả chỉ dụ dỗ thôi, chỉ cần gã đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra, chắc chắn sẽ chịu tội với Liễu Mai. Hơn nữa trong nhà gã còn có vợ con, làm sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể trốn đi với Liễu Mai được.
Tuy Liễu Mai vẫn luôn không ngẩng đầu lên, nhưng cô có thể cảm nhận được A Khôn đang đứng trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đám người. Không phải cô không biết A Khôn nhát gan sợ phiền phức, nhưng đến mức này thì cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không ngờ.
Dần dần, Liễu Mai không thấy hận bà Cả và những người vợ bé kia nữa, thực ra họ cũng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là những người phụ nữ đáng thương, không thể lựa chọn vận mệnh của bản thân, chỉ có thể mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người khác sắp đặt.
Cô chỉ hận những gã đàn ông kia, hận Tiết cử nhân cưới cô về chỉ để làm màu... Hận A © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Khôn thích cô nhưng không dám đứng ra bảo vệ... Trong mắt cô, đàn ông không có một ai tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đẹp cả.
Vì vậy, Liễu Mai mang theo ý hận ngập lòng, lúc ban đêm vắng người, lén trốn khỏi phòng củi, nhảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giếng tự sát! Chuyện tiếp theo giống như Lý Cương đã nói, dì Hai sợ đến phát bệnh, Tiết cử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhân tìm thầy phong thủy bịt kín miệng giếng, đắp một ít đá lên để trấn trụ âm hồn.
Toàn bộ kí ức của Liễu Mai đều dừng ở đây, cô ấy cũng là một kẻ đáng thương, cả đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không có người thương yêu, vất vả lắm mới dám to gan tự quyết định vận mệnh của bản thân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không ngờ lại gặp phải một A Khôn như vậy.
Nghĩ thế, tôi đột nhiên hỏi Lý Cương: “Anh có từng nghe nhắc đến người tên A Khôn không?”
“A Khôn?” Lý Cương mờ mịt một hồi, sau đó khá chắc chắn nói: “Ông cố của tôi tên Lý Bính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Khôn...”
Tôi vừa nghe vậy thì vội hỏi: “Ông cố của anh có mấy người con trai?”
“Hai người, ông tôi và em trai ông...”
Thì ra là như vậy, lý do oan hồn Liễu Mai hại chết Lý Cương là vì anh ta là con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cháu của A Khôn. Vì vậy tôi hỏi tiếp: “Vậy nhà họ Lý của anh có còn người thân nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không?”
Lý Cương lắc đầu nói: “Không có nữa, tôi chưa từng gặp ông Hai, nghe bà tôi nói, nhiều năm trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà họ gặp thiên tai, đã chết hết trong một đêm, bố tôi là người duy nhất còn lại, đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đời tôi thì tôi là người duy nhất còn lại của dòng họ...”
Tôi nghe rồi, chợt thổn thức, nhà họ Lý đã tuyệt hậu rồi, xem ra đây chính là sự trả thù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của Liễu Mai, hy vọng cô ấy có thể thực sự được giải thoát.
Sau đó chú Lê niệm kinh siêu sinh cho Lý Cương, nói với anh ta, buông bỏ những chuyện này mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể siêu thoát.
Trời hửng sáng, Lý Cương lại biến mất, tôi lo lắng không biết buổi tối anh ta có lại xuất hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nữa không. Nhưng Chú Lê nói, chắc chắn anh ta không xuất hiện nữa, loại vong hồn như anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là do không thoát khỏi được chấp niệm của mình nên chưa thể siêu sinh, nếu có người chỉ lối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta cũng sẽ không cố chấp nữa...
Sau khi trở lại huyện Trấn Bình, chúng tôi nghỉ lại ở quán trọ nhỏ một ngày để lấy sức, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao mấy ngày nay cũng ăn không ngon ngủ không yên. Theo ý của Thiệu Kiến Hoa, anh ta hy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vọng chúng tôi ở chỗ này đợi mình vài ngày, chờ anh ta mua được mảnh đất đó, thì sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến gặp chúng tôi, rồi sau đó cùng đến phần mộ tổ tiên nhà họ Thiệu.
Tôi thắc mắc, nếu đã giúp anh ta tìm được phần mộ tổ tiên rồi, vậy tại sao chúng tôi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải đi một chuyến nữa đến đó? Chú Lê làm vẻ thần bí nói: “Cái này mà cháu cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết à? Chúng ta vẫn còn có ích.”
“Chúng ta đã tìm giúp anh ta phần mộ tổ tiên rồi, còn việc gì nữa đâu? Hơn nữa anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không cần dời mộ phần, chỉ tu sửa lại thôi mà?” Tôi nói.
Chú Lê nhìn tôi rồi nói: “Đầu óc cháu để đi đâu rồi, tuy nhà họ Thiệu tìm được phần mộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tổ tiên, nhưng làm sao Thiệu Kiến Hoa biết được ai là cụ cố, ai là ông cố? Còn cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lão tổ tông Thiệu Chi Lam lại càng không biết là ở mộ phần nào. Cũng không thể lập một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cái bia lớn viết là phần mộ tổ tiên nhà họ Thiệu lên tất cả các ngôi mộ được.”
Nghe Chú Lê nói, tôi như bừng tỉnh, đúng vậy thật, trên những ngôi mộ cũ này, ngay cả bia mộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không có, đương nhiên Thiệu Kiến Hoa sẽ không biết đâu là mộ của ai. Xem ra mấy ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nữa chúng tôi lại phải làm một chuyến đến thôn Thái Bình rồi.
Ba ngày sau, rốt cuộc Thiệu Kiến Hoa cũng lấy được chứng nhận sở hữu đất, lần này anh ta dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo một đội xây dựng, cùng chúng tôi đến phần mộ tổ ở gần thôn Thái Bình...
Vì đã biết địa điểm, nên lần này đi nhanh hơn rất nhiều, đông người cùng đi nên cũng không thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sợ hãi khi đi qua thôn như lần trước. Bởi vì công trình này không thể ngày một ngày hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là xong, nên những công nhân này phải tìm chỗ để ở lại.
Lúc Chú Lê nói thôn Thái Bình này không phải nơi yên ổn, nhưng nếu để những công nhân này ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gần khu mộ thì chắc họ cũng không đồng ý. Vì vậy thông báo với quản đốc, cả đoàn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể vào thôn Thái Bình, nhưng nhiều người nên không thể mỗi người ở một nhà trong thôn được, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy, họ dựng lều trong một khoảng đất trống để ở tạm.
Quản đốc cũng là người mê tín, nếu không phải do lần này Thiệu Kiến Hoa trả giá cao, ông ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ không nhận việc tu sửa mộ phần này. Sau khi chú Lê kiểm tra nơi này nhiều lần, họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới an tâm ở lại trong thôn.
Chú Lê nói với Thiệu Kiến Hoa rằng mộ phần tổ tiên này rất quan trọng, nên anh ta càng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dám thờ ơ, quyết định tự mình trông coi. Ông chủ lớn đã ở lại, chúng tôi cũng đành chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phận, nhưng lần này điều kiện tốt hơn rất nhiều, họ mang theo lều quân dụng, còn có cả giường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xếp, rốt cục không cần phải ngủ trên đất nữa rồi.
Chú Lê nói sửa mộ, động thổ là việc lớn, nhất định phải xem ngày giờ lành mới được. Vì vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đêm đó, chú Lê mở quẻ tính ngày tốt, sau đó nói hai ngày sau là ngày tốt, chọn làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngày động thổ, khởi công.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!