Mấy người Đinh Nhất chắc chắn không thể nào bỏ mặc tôi được, vậy thì chỉ có một cách giải thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 duy nhất là… Người không thấy chính là tôi.
Tôi biết, lúc này mà quá kinh sợ sẽ chỉ càng làm mọi chuyện thêm hỏng bét, tôi nhất định phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để mình tỉnh táo lại mới có thể phán đoán chính xác được.
Đầu tiên, tôi móc2cái răng thú trước ngực ra, không quan tâm chuyện nó có tác dụng hay không, cứ coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như là mua sự an lòng đi. Tiếp theo tôi lấy điện thoại ra thử gọi cho Đinh Nhất, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi biết chắc sẽ không gọi được, nhưng cứ phải thử mới biết được.
Trước đó nghe Liêu đại sư nói, dù là thang bộ hay thang máy cũng5chỉ là con đường thông từ phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dưới lên trên, nơi thực sự đáng sợ chắc chắn là ở phía dưới, mà không phải là đường đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên trên.
Nhưng tôi lại đang bị vây ở đường đi lên trên, theo kinh nghiệm của những nạn nhân trước đó, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết mình không thể tùy tiện chạy xuống tầng một được, nếu không chắc chắn trăm phần6trăm là sẽ gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải ma!
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bảng hiệu treo phía trên cửa thoát hiểm, nó hiển thị tôi đang ở tầng ba. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Trong lòng tôi thầm nghĩ, có lẽ tôi cứ nên đợi ở tầng ba mới là an toàn nhất, nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như vậy nên tôi đẩy cửa tầng ba để đi vào.
Cách bài trí ở mỗi tầng không khác nhau là5mấy, nếu không phải trên tường có ghi biển tầng ba thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi còn không biết đây là tầng nào. Nhưng khi tôi ngẩng đầu nhìn bảng hiệu treo trên tường, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nháy mắt cả người tôi như hóa đá…
Không thể nào! Rõ ràng vừa rồi bên ngoài cánh cửa thang bộ ghi là tầng ba mà! Tại sao hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giờ tôi lại trở lại tầng3sáu? Ngay tại lúc tôi đang do dự không biết nên tiến lên hay lùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại, thì đột nhiên tôi có cảm giác ở phía sau có người đẩy mình một cái, khiến tôi loạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 choạng ngã về trước.
Lúc đầu tôi còn rất sợ hãi, nhưng vừa rồi thì kéo tôi, giờ lại đẩy tôi, sao tôi cứ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảm giác đây không phải là cách làm của cái thứ dưới tầng hầm kia? Thế là tôi tức giận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quay lại nhìn, phát hiện hai gã mặt đen trắng vừa rồi đã đi giờ lại đang đứng ngay sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lưng mình. Một giọng nói quái gở vang lên bên tai tôi: “Mẹ, mày đúng thật này, thằng nhóc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đúng là có thể nhìn thấy hai chúng ta thật…”
Nghe thấy giọng nói này, toàn thân tôi lập tức nổi da gà, da đầu tê dại, tôi nhanh chóng suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ đối sách trong đầu, tôi nên tiếp tục giả ngu hay là nghĩ cách chạy trốn đây?
Bọn họ thấy tôi đứng ngẩn người không nói một câu nào thì bước chậm rãi tới gần tôi… Âm khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của hai người này quá nặng, chẳng khác gì hai tảng băng lớn di động vậy.
“Chú em mà không lên tiếng, bọn anh câu hồn đi mất bây giờ!” Bạch Vô Thường lạnh lùng nói.
Tôi hoảng hốt, vội vàng nói: “Đừng đừng đừng… Hai ông anh, không đến mức ác như vậy chứ! Em là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một người sống sờ sờ đấy!”
“Người sống mà có thể nhìn thấy hai anh em bọn này?” Hắc Vô Thường tức giận.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải nói thật: “Đó là bởi vì… em đang bôi nước mắt trâu.”
Bạch Vô Thường nghe thế thì cười xấu xa, bá vai tôi và nói: “Ơ! Người trong nghề này! Vậy thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cái bùa đen gọi bọn anh đến cũng là do chú em đốt rồi!”
Tôi bị anh ta ôm mà toàn thân khó chịu, rùng mình liên tục, gã này không phải là người sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên cơ thể quá lạnh!
“Cái đó… Không phải của em, em… không có bản lĩnh lớn như vậy…” Tôi bị lạnh nên hơi nói lắp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Bạch Vô Thường bỗng lắc nhẹ vai tôi và nói: “Ồ, nhóc con, cậu tên là gì đấy!”
Tôi nghe anh ta hỏi mà nghĩ thầm trong lòng, tôi có bị điên đâu? Nói tên cho anh để tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị câu hồn mất à? Thế là tôi lấy đại một cái tên: “Tôi tên là Lý Tiểu Minh.”
“Ra đời lúc nào?”
“Ngày mùng 5 tháng 12 năm 1989.”
Bạch Vô Thường nghe tôi nói xong thì như làm ảo thuật, lấy từ đâu ra một quyển sổ lớn, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó mở ra tìm cái tên Lý Tiểu Minh. Tôi thấy hắn đang tìm tên mình thì vội nói: “Quê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của em không ở đây, chắc chắn không thuộc sự quản lý của hai ông anh đâu.”
Bạch Vô Thường giở sổ nửa ngày vẫn không tìm ra được, anh ta sầm mặt lại: “Cậu nói cậu tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì nhỉ…?”
“Lý… Tiểu Minh ạ!” Tôi nói cứng.
Hắc Vô Thường cũng xáp vào: “Không tìm được à?”
Bạch Vô Thường tỏ vẻ nghi hoặc: “Không có thật!”
“Hai ông anh à, các anh xem hôm nay em tới đây cũng là vì muốn giúp dân trừ hại, có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể thả em đi được không, tránh để bạn bè của em chờ lâu sốt ruột!” Tôi hơi nôn nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 muốn rời khỏi đây.
Ai ngờ Bạch Vô Thường trừng mắt và nói: “Vớ vẩn, các người vô duyên vô cớ gọi hai anh em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bọn này tới đây làm lao động chân tay, chẳng lẽ bọn này không thể hỏi thăm xem thằng nhóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cậu là ai à?”
“Không phải, hai ông anh à, không phải em đã khai ra rồi sao?” Tôi tỏ vẻ mình rất oan ức. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Hắc Vô Thường lạnh lùng nói: “Không phải cậu nói họ là bạn của cậu à?”
Tôi bị hỏi thế thì nghẹn họng, bỗng nhớ tới chuyện trong dân gian thường nói Vô Thường tham tiền, hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là tôi thử hối lộ họ xem có được không?
Nghĩ thế nên tôi cười giả lả: “Hai ông anh, em trông các anh cũng là người tốt, các anh cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thả em ra trước, đợi sau khi xong việc về nhà, chắc chắn em sẽ dâng lên gái đẹp, cộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thêm năm mươi ký tiền giấy nhé, thế nào?”
Bạch Vô Thường nhướng mày: “Cậu đang đút lót trần trụi đấy à!”
Tôi nghe giọng điệu của anh ta thì thấy hẳn là có hy vọng, nên cười nói: “Cái này sao có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể gọi là đút lót được? Đây là vì tụi em đột nhiên tăng thêm nhiều việc cho hai anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thằng em đây thực sự áy náy, nên muốn khao hai ông anh một chút.”
Bạch Vô Thường nghe thế thì hớn hở nói: “Thằng nhóc này biết giải quyết đấy! Được, hôm nay cứ thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã, nhớ kỹ lời cậu nói đấy.”
Tôi nhìn theo bóng lưng họ dần biến mất, đột nhiên nhớ đến một vấn đề nên hô to lên: “Làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế nào để em gửi được những thứ kia cho các anh!”
Một tiếng nói từ đằng xa truyền đến: “Tìm một cái ngã tư, viết tên của bọn này lên đó rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đốt là được!”
Xác định Hắc Bạch Vô Thường đã đi thật rồi, tôi mới thở phào một hơi. Sau đó vội vàng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra cửa thoát hiểm, thò đầu xuống phía dưới mà gọi to: “Đinh Nhất! Chú Lê! Mọi người ở đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đấy?”
Nhưng trong cầu thang trống không, không có bất kỳ ai cả! Tôi hơi bực bội, theo lý thuyết thì nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hắc Bạch Vô Thường đã đi thì cảnh ảo vừa rồi họ tạo ra cũng phải biến mất chứ? Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vì sao tôi vẫn không nhìn thấy mọi người? Chẳng lẽ… họ đã đi xuống tầng hầm rồi?
Nghĩ tới đây, tôi lấy điện thoại ra gọi cho Đinh Nhất, nhưng vẫn không tài nào kết nối được, xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra nếu không phải vấn đề ở chỗ tôi, thì chính là bên chỗ bọn họ gặp được vấn đề. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi bèn đi dọc theo thang bộ xuống dưới, thầm hy vọng có thể tụ họp được với mọi người ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nơi nào đó… Chẳng mấy chốc tôi đã xuống đến tầng một, nhưng vẫn không nhìn thấy mọi người đâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi nhìn ra ngoài cửa chính thấy xe cộ qua lại, trong khoảnh khắc tôi có ảo giác cách cánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa này là hai thế giới vậy.
Tôi nhớ, lúc trước những người bị vây ở chỗ này đều chưa từng đến được tầng một, giờ tôi đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đứng ở tầng một, vậy thì thế giới trước mắt tôi hẳn là thế giới thực.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!