Đội khảo sát khoa học xuất phát được mấy ngày thì khó khăn ập đến liên tục, chẳng những gặp phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bão cát hiếm thấy mà còn suýt lạc đường mấy lần. Sau 16 ngày bôn ba, cuối cùng họ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tới được Kuma Kusal ở Lop Nur.
Nhưng lúc này nguồn lương thực của họ thiếu hụt nghiêm trọng, không những thiếu dầu, nước, đồ ăn, mà các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thành viên đều cực kỳ mệt mỏi. Vào lúc nguy hiểm này, Viện trưởng Hoàng phát hiện gần chỗ họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dừng chân có hai con lạc đà hoang dã, một lớn một nhỏ.
Vì đảm bảo sự sống cho cả đoàn khảo sát, Viện trưởng Hoàng tự mình bắn chết con lạc đà nhỏ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lạc đà mẹ mất con cũng không chịu đi, bám theo đoàn khảo sát về căn cứ, vừa đi vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bồi hồi rên rỉ, cả đội nghe thấy mà sợ hãi.
Chuyện không may cũng xảy ra vào đêm hôm đó…
Một số thành viên trong đội vì tiếp xúc với mẫu vật mà bị cảm nhiễm virus, loại virus bọn họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiễm phải là loại đột biến từ chủng virus cũ, triệu chứng còn đáng sợ hơn....
Hai người bị lây nhiễm đều xuất hiện nốt ban đỏ trước, ngứa ngáy khó chịu, họ gãi không ngừng, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bao lâu lớp da trở nên tơi tả, lở loét.
Vì để ngừa các đội viên khác bị lây nhiễm, Viện trưởng Hoàng quyết định cách ly hai người bị nhiễm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng vì đội khảo sát không có thuốc kháng khuẩn đặc hiệu, nên đến nửa đêm cả hai đội viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia đều chết.
Chuyện này khiến đoàn khảo sát phải chịu khủng hoảng, mỗi đội viên đều rất sợ mình sẽ bị lây nhiễm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Thế nhưng nhờ hai đội viên hi sinh, Viện trưởng Hoàng mới tìm ra được thực vật mà virus đó ký © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sinh từ mẫu thực vật cuối cùng mà họ chạm vào.
Cũng vào lúc này, ông phát hiện trong đoàn có cả đặc vụ đi cùng, mặc dù phát hiện họ để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại dấu hiệu ven đường từ trước, nhưng ông chỉ nghĩ để phòng trường hợp bị lạc đường.
Nhưng sau khi hai đội viên chết do nhiễm virus, đồ đạc của ông thường bị lục lọi, đặc biệt là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 các ghi chép về virus ký sinh trên thực vật.
Các đội viên còn lại đều là bạn bè quen biết hoặc đồng nghiệp của ông, nhưng trong tình huống này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngoài ông ra, không thể tin người nào hết. Viện trưởng Hoàng đã phát điện báo cầu cứu lên cấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên, nhưng trước khi cứu viện tới, mẫu virus trong tay ông rất có thể sẽ bị đặc vụ ẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong đội cướp mất.
Thế nên, Viện trưởng Hoàng viện cớ đi tìm nước ở vùng phụ cận để tạm rời khỏi đội khảo sát. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Khi ông đưa ra đề nghị này, gần như tất cả mọi người đều phản đối, bởi vì cấp trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã gửi điện trả lời sẽ cho máy bay đưa nước đến trại.
Nhưng Viện trưởng Hoàng vì muốn bảo vệ mẫu thực vật, nên nhân lúc mọi người không để ý, ông lén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mang một ít lương khô và nước uống rồi đi vào sa mạc… Lúc đó, ông vẫn tin rằng có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể sống sót trên sa mạc một ngày, hơn nữa ông cứ đi theo một đường thẳng chắc sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị lạc.
Lúc gần đi, ông còn cố tình để lại thông tin ngược với hướng của mình. Ông vốn định nghỉ ngơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một đêm trên sa mạc, đợi đến hôm sau, khi cứu viện tới thì ông sẽ quay lại ngay.
Nhưng Viện trưởng Hoàng đã sai lầm về khả năng định hướng của mình giữa sa mạc, ông đi được 5km © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì bắt đầu bị lạc. Lương khô và nước uống đều đã hết, cộng thêm mấy ngày nay lượng công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 việc nhiều, nên ông chưa có thời gian nghỉ ngơi, thể lực không chống lại được việc thiếu nước nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trọng, cuối cùng viện trưởng Hoàng bất tỉnh giữa sa mạc…
Đến khi tỉnh lại, sa mạc đã tối trời, bão cát nổi lên, ông biết nếu bây giờ không tìm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỗ trú, e rằng sẽ bỏ mạng ở đây.
Đương lúc bị gió quật ngả nghiêng, đột nhiên một tòa thành cổ màu đen xuất hiện trước mặt, bản năng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sinh tồn thúc đẩy ông mở cửa thành…
Viện trưởng Hoàng nói đến đây thì ngừng lại, đám người chúng tôi bị chuyện về Virus YN-12 dọa hoảng hồn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nếu như Triệu Cường và Lưu Tử Bình thật sự bị nhiễm loại virus này, ở điều kiện hiện tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ sợ sẽ không còn mạng để quay về!
Gió bên ngoài vẫn đang cuốn theo oán khí dày đặc mà gào thét. Diệp Tri Thu cũng là một bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sĩ tận tâm, dù Viện trưởng Hoàng đã nói có thể sẽ bị lây nhiễm, nhưng cô vẫn đeo găng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tay và khẩu trang đến kiểm tra Triệu Cường và Lưu Tử Bình.
Nhìn sắc mặt khó coi của cô, tôi vội hỏi: “Hai người họ thế nào rồi?”
Diệp Tri Thu lắc đầu: “Những chỗ hoại tử đang lan rộng, nếu không nghĩ ra cách chỉ sợ không chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được bao lâu…”
“Lần này đi cô không mang theo thuốc gì à?” Tôi nói.
Diệp Tri Thu mở ba lô ra tìm một lúc lâu, sau đó bất đắc dĩ nói với tôi: “Tôi mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo một số loại kháng sinh, nhưng đều để trên xe hết rồi, bây giờ tôi chỉ có một ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thuốc cầm máu tạm thời, không có tác dụng gì nhiều.”
Đúng rồi, tôi vừa nhớ ra, hầu như đồ dùng của chúng tôi đều để hết trên xe, nếu bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể tìm lại xe, chắc sẽ cứu được họ…
Nghĩ vậy, tôi đi đến cổng miếu thần, nhìn ra ngoài xem bão cát khi nào sẽ ngừng lại qua khe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa. Không ngờ tôi phát hiện ra một chuyện kỳ lạ, dù gió rất lớn, nhưng mặt đất lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hề có cát bụi gì cả. Chẳng lẽ gió chỉ thổi vào thành cổ kỳ lạ này, còn cát sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không rơi xuống đất? Tôi nói chuyện này với chú Lê, chú cũng đến nhìn thử, sau đó bấm tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tính toán rồi nói: “Tòa thành cổ này kỳ quái như vậy, chắc là vì có liên quan tới cơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lốc đen này.”
Tôi quay lại nói với Đinh Nhất: “Đi với tôi ra cửa thành đi, có thể xe của chúng ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị thổi đến đây cùng với bão cát cũng nên?”
Đinh Nhất không nói gì, xách ba lô lên rời khỏi miếu cùng tôi.
Quả nhiên giống như tôi đã nghĩ, mặc dù bão cát mù trời nhưng không hề có một hạt cát nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rơi xuống đất, nó giống như nhân sâm trong Tây Du Ký, khi rơi xuống đất liền biến mất!
Tôi và Đinh Nhất chịu cuồng phong gào thét cố đi đến cửa thành. Vốn đã ăn không no, lại phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chịu sức gió không biết cấp bao nhiêu này, cả người tôi mệt như muốn sụp xuống. Vậy mà Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất như không có gì xảy ra, cả đoạn đường đều nhờ anh ta lôi giúp, tôi mới đến được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa thành.
Chúng tôi cùng cố mở cửa thành, rồi sợ ngây người khi thấy cảnh tượng trước mắt, tầm nhìn còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tới 10m.
“Chúng ta nhất định phải ra ngoài kiểm tra!” Vì gió quá lớn, tôi chỉ có thể gào vào tai Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất.
Đinh Nhất nghe xong gật đầu, cũng hét lên: “Khi ra ngoài nhớ cẩn thận, đừng để bị gió thổi bay!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Anh ta nói xong thì lấy khăn quàng cổ buộc tay hai chúng tôi lại với nhau.
Tôi thấy vậy thì buồn cười, hét lên với anh ta: “Đâu cần đến mức này chứ?”
Nhưng lần này anh ta không trả lời, chỉ kéo tôi đi ra ngoài thành.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!