Kim Bảo được Hàn Cẩn ôm xuống xe, con chó nhỏ vừa nhìn thấy nước đã chạy vội tới, may mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó bị tôi tóm được: “Nhóc con, mày định nhảy hồ tự sát à?”
Kim Bảo uốn người muốn thoát khỏi tay tôi, chắc nó thật sự muốn nhảy vào trong nước chơi. Nhưng nhiệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 độ bây giờ chỉ khoảng mười mấy độ thôi, nếu xuống nước lúc này chắc chắn nó sẽ bị biến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thành chó băng mất!
May mà Hàn Cẩn kịp thời bế nó lại, con chó nhỏ ở trong tay tôi không ngoan ngoãn chút nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng vừa vào tay Hàn Cẩn thì biến ngay thành bé ngoan.
Đinh Nhất và chú Lê không để ý đến chúng tôi, hai người họ đứng bên cạnh bờ hồ, vừa thưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thức cảnh đẹp vừa nói chuyện gì đó… Rất nhanh đã đến trưa, tôi nghĩ tới món bánh bao mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sáng nay anh Tiêu đã chuẩn bị cho mình, nên vội mang ra chia cho mọi người cùng ăn.
Có 20 cái bánh bao, chia cho bốn người chúng tôi và một con chó, cuối cùng tôi chỉ được ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có bốn cái… Ăn uống xong, chúng tôi thấy chơi cũng đủ rồi nên lái xe quay về.
Nhưng khi đi ngang qua một chỗ trong thôn, nhìn thấy ở cửa thôn có nhiều người đang vây quanh, nét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt của họ dường như rất sốt ruột, không biết có chuyện gì xảy ra.
Chú Lê bảo Đinh Nhất dừng xe ở cạnh đấy, chúng tôi xuống xe đi tới. Người dân ở thôn này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đều là dân tộc Tây Tạng, đa số đều không biết tiếng Hán, tôi khoa tay múa chân nói chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với một người hồi lâu, anh ta cũng khoa tay múa chân nói lại với tôi, nhưng cả hai chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đều chẳng hiểu đối phương đang nói cái gì.
May mà lúc này có một người trẻ tuổi đi tới, dùng tiếng phổ thông lơ lớ hỏi chúng tôi muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tìm ai? Tôi hoa chân múa tay đến sắp bùng nổ rồi, thấy cuối cùng cũng có người có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trao đổi được nên kéo cậu ta lại và hỏi: “Ở đây có chuyện gì vậy? Sao lại có nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người vây quanh như thế?”
Cậu thanh niên nhìn chúng tôi một lát, sau đó nói cho chúng tôi biết: “Trong nhà này có hai mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 con, sáng nay không biết bị làm sao mà trong nhà đột nhiên xuất hiện một cái hố to, cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hai mẹ con đều bị rớt xuống đó. Hàng xóm nghe thấy tiếng kêu cứu thì vội chạy đến cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người, nhưng đã tìm hơn hai tiếng đồng hồ rồi mà vẫn không thấy người đâu cả.”
Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện thì thấy có mấy người đàn ông trên người toàn đất đi từ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà ra, tôi thấy bọn họ vừa đi vừa lắc đầu nói gì đó. Cậu thanh niên kia nói cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi biết, bọn họ đã tìm trong cái hố đất đấy lâu lắm rồi, đào xuống gần 10 mét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng vẫn không thấy hai mẹ con họ đâu, nếu còn đào sâu xuống nữa thì sợ căn nhà này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ bị sập mất.
Chú Lê ghé vào tai tôi nói thầm: “Cháu qua xem thử đi, thời gian lâu như thế rồi, có khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người không còn sống nữa…”
Tôi gật đầu rồi đi qua đó, chú Lê cũng bảo cậu thanh niên biết tiếng Hán kia đi theo cùng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có lẽ cậu ta có thể giúp được. Cậu thanh niên kia nghe thấy thế lập tức chạy lên dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đường cho tôi, người ở trong đều nhìn về phía tôi với ánh mắt kỳ quái, cậu thanh niên kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói vài câu với họ, họ lễ phép gật đầu với tôi.
Khi tôi đến gần hố đất, loáng thoáng có thể cảm giác được một ít hình ảnh rải rác, xem ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phía dưới có thi thể! Tôi nửa ngồi xổm xuống, định thò người xuống một chút xem sao, nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị một anh trai to khỏe người Tây Tạng kéo lại, chắc anh ta sợ tôi bị rơi xuống nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới tốt bụng kéo tôi lại.
Tôi cười với anh trai kia, sau đó để cậu thanh niên trẻ phiên dịch giúp mình, nói: Cảm ơn anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta, nhờ anh ta giúp giữ tôi để tôi thò người ra xem thử. Cậu thanh niên kia nói rõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ý định của tôi xong, anh trai kia nhẹ gật đầu nhưng không lên tiếng, tay vẫn tiếp tục giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chặt lấy tôi.
Cậu thanh niên kia nói người bị rơi xuống là hai mẹ con, tôi có thể cảm giác được hình ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của bà mẹ và con gái, xem ra trong hai người này đã có một người bị chết rồi, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dù người chết là ai thì còn một người nữa vẫn cứu được, tôi phải mau chóng tìm được đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vị trí của người kia!
Trong những mẩu ký ức ngắn này, tôi biết người mẹ tên Trác Mã, chồng của cô ấy chết do tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nạn xe cộ cách đây ba năm. Mấy năm nay cô ấy vẫn một mình nuôi con gái nhỏ rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vất vả, nhưng đến sáng hôm nay, lúc đầu mọi chuyện đều bình thường, nhưng thật không ngờ căn nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vốn đang tốt đẹp đột nhiên lại sụp xuống một hố đất lớn, cô ấy và con gái đều bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rơi xuống hố…
Tuy những ký ức chỉ dừng ở đây, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được vị trí của cô ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế là tôi bảo cậu thanh niên phiên dịch giúp, chỉ huy mọi người nhanh chóng tiếp tục đào sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xuống vài mét nữa, cuối cùng cũng tìm được chỗ hai mẹ con bị vùi lấp.
Lúc người mẹ được đưa lên, trong miệng và mũi của cô ấy đều là đất, mặt mũi tái xanh, đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tắt thở từ lâu rồi. Nhưng bé gái lại rất may mắn, lúc bị rơi xuống không hiểu sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lọt được vào gầm chiếc bàn ăn nên có một ít không gian, giúp cô bé kiên trì đến lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được chúng tôi cứu ra. Nhưng dù vậy, cô bé vẫn hôn mê bất tỉnh…
Cô bé làm tôi nhớ đến Chiêu Tài lúc trước, chị ấy cũng bị vùi trong đất, khi cứu ra được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng hôn mê như thế này. Không biết cô bé này có may mắn như Chiêu Tài, tỉnh lại mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không có vấn đề gì hay không…
Chúng tôi đã giúp đỡ đưa người ra ngoài, dù người mẹ đã chết, nhưng may mà cô con gái vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn sống, tôi chỉ có thể làm đến như vậy, còn lại đành dựa vào tạo hóa của cô bé. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Trên đường về, trong tim tôi mãi không thể bình tĩnh lại được. Có đôi khi tai nạn tới quá nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 và đột ngột, khiến người ta không kịp trở tay, thậm chí còn không kịp nói lời từ biệt với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người thân…
Vì trên đường về có chuyện nên làm trễ thời gian, khi chúng tôi quay trở lại nhà nghỉ thì trời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã tối đen. Vừa vào cửa, tôi thấy Đỗ Lãng và anh Tiêu đang lo lắng ngồi ở bàn chờ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy chúng tôi trở về, họ chạy ra đón: “Mọi người về rồi!”
Chú Lê xin lỗi rồi kể chuyện chúng tôi đã gặp phải, anh Tiêu nghe xong thì vỗ lên vai của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi và nói: “Cậu nhóc này khá lắm! Cậu yên tâm, người Tây Tạng rất biết giữ ơn nghĩa, họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhất định sẽ nhớ lần giúp đỡ này của cậu!”
Tôi cười, xua tay với anh ấy: “Thôi đi anh Tiêu, lúc ấy em chẳng nghĩ gì đến chuyện ơn nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả, chỉ nghĩ phải cứu người thôi. Thật ra người cứu cô bé ấy chính là mẹ của cô bé, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô ấy đã dùng chính tính mạng của mình để cho con được sống.”
Anh Tiêu và Đỗ Lãng không hiểu lời tôi nói là có ý gì, nhưng chú Lê và Đinh Nhất, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chí cả Hàn Cẩn đều hiểu ý của tôi, bởi vì nếu không có thi thể của mẹ cô bé, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao tôi có thể tìm được tới chỗ của cô bé ấy đây? Đến tối Trát Tây trở về, anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta đã mua đủ những vật tư cần thiết cho ba ngày tới, tôi còn đặc biệt dặn dò anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta mua thêm mấy gói băng vệ sinh. Thế là anh ta nhìn tôi cười gian: “Được đấy! Ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện dùng băng vệ sinh để thấm hút mồ hôi giúp chân không bị đông lạnh này mà cậu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết!”
Sao anh ta biết nhỉ, tôi cũng chỉ mới biết đến điều này thôi, trước khi tới đây tôi đã lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mạng tra cứu một vài điều cần chú ý khi đến sông băng, có làm gì thì cũng là để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giúp chúng tôi sau này đỡ khổ hơn thôi mà…
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!