Lúc ăn mì xong thì nhận được điện thoại của chú Lê, hỏi chúng tôi xử lý công việc thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi, có thuận lợi hay không.
Tôi thật thà trả lời: “Cũng ổn ạ, dù sao cháu cũng đã tìm được người rồi, chuyện còn lại, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là gia đình họ có thể tự quyết định.”
Chú Lê nói với tôi: “Thế là tốt rồi, vậy cháu và Đinh Nhất trở về đi, chú vừa nhận vụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới, các cháu về xem thử…”
Đinh Nhất lái xe chở tôi đến trước nhà chú Lê rất nhanh. Vừa xuống xe, đã trông thấy một chiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xe rất hoành tráng đỗ bên ngoài, tôi cười đùa với Đinh Nhất: “Xem kìa, lại có nhà giàu đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thăm rồi.”
Ai ngờ lúc vào, tôi lại thấy có mấy người mặc đồ ngụy trang màu xanh da trời ngồi ở trong! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôi không ngờ lại gặp được mấy chú giải phóng quân ở nhà chú Lê, nên đứng sững ra, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết phải làm gì.
Mấy người đó thấy chúng tôi vào thì lục tục đứng dậy hết, định rời đi. Trước khi đi, một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong số họ còn thì thầm vài câu với chú Lê. Chú nghe xong thì mỉm cười, sau đó khẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gật đầu.
Tôi ngơ ngác đi tới, máy móc gật đầu với họ: “Chào… chào các chú…”
Những người kia cũng lịch sự đáp lại, sau đó chú Lê tiễn họ ra ngoài. Tôi quay lại hỏi Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất: “Anh có quen họ không?”
Đinh Nhất lắc đầu, trả lời, “Chưa gặp bao giờ…”
“Ngay cả anh mà cũng chưa gặp? Không ngờ chú Lê lại có nhiều bạn bè thế, còn quen cả bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đội!” Tôi giật mình.
Đinh Nhất không trả lời, chỉ cau mày nhìn họ ra ngoài, rồi đột nhiên quay sang nói với tôi: “Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có linh cảm.”
“Linh cảm gì?” Tôi hỏi.
Đinh Nhất bĩu môi, “Chắc chắn là chẳng có chuyện gì tốt…”
Đến khi chú Lê quay lại, quả nhiên đã bất hạnh bị cái mồm quạ đen này nói trúng. Chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện tốt lành gì, nhưng lại không từ chối được…
Thật ra, chú Lê cũng không biết sao nhóm bộ đội này tìm được mình. Chú bảo hoàn toàn không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấn tượng rằng đã từng quen nhân vật nào cao cấp như vậy. Nhưng người ta đã tìm đến, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn nói rất rõ ràng, dù không muốn thì họ cũng phải nhận vụ này.
Tuy không thể trả thù lao gì, nhưng đương nhiên chúng tôi vẫn phải ký cam kết giữ bí mật, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vi phạm thì phải vào tù! Nhưng tốt một cái, là vị lãnh đạo cấp cao kia sẽ nợ chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi một nhân tình, sau này nếu cần thì họ nhất định sẽ giúp đỡ. Hơn nữa, họ cũng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói rằng chỉ cần không liên quan đến an toàn quốc gia, thì không có chuyện gì mà mình không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giúp được! “Trâu bò vậy! Thật hay giả thế?” Tôi giật mình hỏi.
Chú Lê gật đầu: “Chắc là không giả được!”
“Thật không ngờ mấy chú giải phóng quân lại tin tưởng chúng ta! Tài liệu đâu? Mau cho cháu xem xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cần tìm nhân vật quan trọng nào, lại phải phiền đến nhiều người như thế!” Tôi kích động muốn xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tài liệu lần này.
Ai ngờ chú Lê lại nhún vai: “Không có tài liệu…”
Tôi nhụt chí: “Gì cơ? Vậy thì tìm cái rắm à?!”
Chú Lê tức giận nói: “Người trẻ tuổi đúng là thiếu kiên nhẫn, sau này không được như vậy nữa. Tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 liệu thì không có, nhưng họ đã thuật lại sơ bộ cho chú rồi.”
Tôi kéo Chú Lê: “Chú thân mến, mau nói cho cháu nghe đi, đoàn bộ đội kia giao cho chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 việc gì thế?”
Chú Lê thở dài: “Haiz… Đừng nhắc nữa, tóm lại là rất khó!”
Thì ra mấy người vừa đi kia là lính hải quân. Hơn một tháng trước, đơn vị của họ có cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một tàu ngầm kiểu mới xuất cảng đi huấn luyện. Đáng nhẽ ra 15 ngày sau, họ phải đến chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ định rồi, nhưng tàu ngầm đó lại không tới đúng hạn.
Cũng từ lúc đó, đơn vị mới biết tàu ngầm đã mất hết liên lạc với hậu phương. Lộ tuyến huấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 luyện lần này phải đi qua các vùng biển Bột Hải, Hoàng Hải, Hoa Đông… Biển rộng mênh mông, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể biết nên đi đâu mà tìm.
“Vì thế nên họ đến tìm chúng ta? Chẳng lẽ họ nghi ngờ chiếc tàu ngầm đã gặp nạn à?” Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chen miệng hỏi.
Chú Lê liếc tôi, bất đắc dĩ nói: “Đúng vậy, đúng là như thế, chúc mừng cháu đã trả lời đúng!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Đinh Nhất ngồi bên cạnh tôi chợt hỏi: “Trên thuyền này có bao nhiêu người?”
Nhưng chú Lê lại lắc đầu: “Không rõ lắm, họ nói những tin tức này tạm thời đều phải giữ bí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mật…”
Tôi nghe vậy thì chẳng muốn làm nữa: “Thế thì làm sao mà tìm được? Việc này cũng giữ bí mật, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 việc kia cũng giữ bí mật. Chúng ta đâu phải thần tiên? Nhân vật thần thông quảng đại như bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ còn không tìm được, thì sao chúng ta đủ sức? Chú, cháu nghĩ hay là thôi đi!”
Chú Lê trợn mắt nhìn tôi: “Thằng nhóc thối, nói mày non mà mày còn không phục? Nếu không nhận thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng ta không yên thân đâu. Nếu lần này cháu không nhận thì vĩnh viễn không có việc cho lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sau nữa!”
“Không phải chứ? Không tìm thấy lại đổ cho chúng ta!” Tôi khó tin.
“Không tìm thấy không phải do cháu, nhưng không đi tìm thì lại là vấn đề của cháu! Hiểu chưa?” Chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê tức giận nói.
Hình như tôi đã hơi hiểu chuyện lần này rất nghiêm trọng rồi. Họ đã đến tìm, vậy nói cách khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không còn cách nào nên mới nghĩ tới việc tìm “cao nhân” giúp đỡ. Nếu chúng tôi giúp thì dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tìm được hay không, chúng tôi cũng đã cố hết sức rồi. Nếu không đi tìm mà từ chối luôn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì chỉ e sau này đừng hòng lăn lộn trong giới nữa…
Suy nghĩ cẩn thận, tôi bình thường trở lại, liền nói với chú Lê: “Vậy thì nhận thôi, chúng ta dốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hết sức để tìm. Nếu không tìm thấy thật thì cũng chẳng có cách nào!”
Chú Lê nhìn tôi, thở phào một hơi rồi gật đầu: “Cũng chỉ đành như thế.”
Buổi tối, tôi về nhà thu dọn vài bộ quần áo đơn giản, rồi cùng chú Lê và Đinh Nhất ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên chiếc xe quân đội lạ kì đã nhìn thấy lúc trước, đi suốt đêm về bến cảng đóng quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của họ.
Vừa đến bến cảng, chúng tôi đã bị lính gác chặn lại, yêu cầu giao ra tất cả các thiết bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 truyền tin, liên lạc và những máy móc có thể chụp ảnh được.
Tài xế đến đón khách sáo giải thích: “Sau khi xong chuyện, những thứ này sẽ được trả lại cho các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vị, xin thứ lỗi…”
Tôi thấy không muốn giao cũng phải giao thôi, người ta đã nói đến nước này rồi! Ok, giao thì giao! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Vào cảng rồi, người phụ trách tiếp đón chúng tôi chính là một thiếu tá. Anh ta giới thiệu mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ Bạch, chúng tôi có thể gọi anh ta là doanh trưởng Bạch.
Anh ta đưa vài tài liệu cụ thể về tàu ngầm mất tích kia cho tôi, chỉ xem ở đây chứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không được mang đi. Chẳng còn cách nào khác, tôi và Đinh Nhất đành xem kỹ những tài liệu này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Cũng may mà Đinh Nhất có tài đã xem là không quên được.
Tôi không nói tình hình cụ thể của tàu ngầm nữa, nhưng số lượng người được nêu lại khiến tôi giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình, có tận 78 người!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!