Tôi nghe vậy thì vui vẻ: “Làm cả đêm cũng không vất vả phí công rồi. Nhưng mà chú đúng là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mưu mô thật đó! Còn bắt nhà họ Tiêu chi phong bì, lại bảo 10 xu cũng được! Ha ha, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu cháu là người nhà họ Tiêu, thì phải giấu mặt vào đũng quần mất!
Nhưng chú Lê lại lắc đầu: “Sao? Cháu cho rằng chú gây khó dễ cho họ?”
“Chẳng lẽ không phải à?” Tôi khó hiểu.
Chú Lê trợn mắt: “Đương nhiên là không rồi! Trong mắt thằng nhóc cháu, chú là con buôn như thế à?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi cười khan mấy tiếng tỏ ý đồng tình, nhưng chú Lê lại nói với tôi những việc như chiêu hồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giống hôm qua, sau khi xong việc phải có bao lì xì, dù chỉ là một xu cũng được, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể bỏ quy tắc này.
“Vậy nếu bỏ qua thì sao?” Tôi tiếp tục tò mò hỏi.
Chú Lê nhấp một ngụm rượu: “Còn sao nữa? Không tốt cho gia chủ, cũng không tốt cho người làm lễ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tóm lại là chẳng tốt cho ai cả. Nên quy tắc của chú chính là, dù giúp bạn bè thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng phải có phong bì, cho dù chỉ là lấy lệ...”
Tôi cái hiểu cái không gật đầu, xem ra sau này tôi cũng phải kiên quyết theo quy tắc này mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được!
Sáng hôm sau hiếm khi được rảnh rỗi, tôi bảo Đinh Nhất chở mình đến chỗ Chiêu Tài. Nghe chị hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lý nói, mấy hôm nay chị ấy luyện tập vật lý trị liệu rất tốt, đã có thể đứng dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà không cần người dìu nữa.
Tôi vào trước sân nhà Chiêu Tài, đang định vào trong thì chợt nghe thấy giọng một người đàn ông khá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quen tai đang nói chuyện với Chiêu Tài. Đến gần mới biết hóa ra là bác sĩ Triệu! Họ trò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện rất rôm rả.
“Tiến Bảo đến rồi!” Chị hộ lý vừa khéo bê hoa quả vào sân, trông thấy tôi.
Chiêu Tài và bác sĩ Triệu nghe vậy thì nhìn sang, trong mắt đều có vẻ trốn tránh?! Hai người này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có ý gì thế? Sao tôi lại cảm thấy như vừa phá hỏng chuyện tốt vậy? “Bác sĩ Triệu, ngại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quá, lúc nào cũng phiền anh đến thăm chị tôi!” Tôi nói với vẻ trêu ghẹo.
Bác sĩ Triệu đang định nói gì đó thì lại bị Chiêu Tài cướp lời: “Mày không có thời gian đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thăm chị mà còn không cho người khác đến thăm chị nữa à?”
Tôi nhìn vẻ mặt nóng nảy đó của Chiêu Tài, biết ngay là mình đã đoán đúng, bèn cố ý trêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chọc chị ấy: “Cái đồ vô lương tâm, chẳng phải em ra ngoài kiếm tiền nuôi chị à? Lúc em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chưa tìm được nhà gánh tội thay, thì phải cố gắng kiếm ít của hồi môn cho chị chứ!”
Mặt Chiêu Tài hiếm khi đỏ lên, nhưng sau đó lại nói: “Em mới là tội đấy, cả nhà em đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là tội…” Nhưng nói xong, chị ấy lại nghĩ ra cả nhà tôi chẳng phải cũng có chị sao?
Ban đêm, tôi và Đinh Nhất ăn cơm ở chỗ Chiêu Tài, đương nhiên bác sĩ Triệu cũng được giữ lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nếu đã là người có cơ hội trở thành anh rể thì đương nhiên tôi phải thay mặt bố mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để tìm hiểu anh ấy một chút.
Cuối cùng, Chiêu Tài bị hỏi đã hơi mất kiên nhẫn: “Em điều tra hộ khẩu đấy à?”
Trên đường về, tâm trạng của tôi rất tốt, cuối cùng tôi cũng không cần lo Chiêu Tài thành gái ế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nữa rồi! Tuy có hơi mất mát, cảm thấy cuộc sống của chị từ nay về sau lại có thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một người đàn ông, nên không quá thoải mái…
Đinh Nhất thấy tôi lúc thì vui mừng, lúc thì lạc lõng thì trêu: “Sao nào? Hâm mộ chị cậu à?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi vội lắc đầu nói: “Đâu có, đâu có! Tôi chỉ có cảm giác như phải gả con gái…”
Đinh Nhất cười ha hả: “Lời này cậu đừng để chị mình nghe thấy đấy!”
Mấy ngày sau đó vẫn rảnh rỗi, đến mức tôi sắp mọc rễ rồi. Tôi ấy à, chính là mang số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chịu khổ, lúc không có việc làm, cảm thấy không có thu nhập thì bứt rứt không yên. Nhưng lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có việc thì luôn mệt mỏi khổ sở một cách ép buộc.
Chiều hôm đó, chú Lê gọi điện bảo tôi buổi tối sang ăn lẩu. Tôi nghe xong thì tinh thần tỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 táo, mấy hôm nay tôi đang rất muốn ăn thịt dê nướng!
Tối đó, để tỏ lòng mình không đến tay không, tôi còn cố ý mua mấy bao cải bẹ trong cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hàng gần nhà chú Lê, để chuẩn bị lát nữa mọi người ăn cho đỡ ngán thịt.
Chú Lê nhìn đồ trong tay tôi thì cười tắc thở, liên tục cảm thán: “Lúc trẻ chú đã keo lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi, không ngờ mày còn ác hơn cả chú! Mày không làm đồ đệ của chú thì thật đúng là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đáng tiếc!”
Tôi cười ha hả, trả lời: “Chú thân yêu, sang nhà chú ăn cơm mà còn cần đồ của cháu à? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chẳng phải cháu sợ lát nữa ăn chán lại không có gì bù à?”
Lúc này, Đinh Nhất cũng vừa mua thịt về, thấy tôi xách cải bẹ theo thì quơ quơ ô mai trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tay, tức giận nói: “Ừ, lát nữa cho cậu dùng cải bẹ mà giải ngán, chúng tôi dùng cái này.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi vừa thấy ô mai thì cười hì hì: “Đừng mà! Chúng ta chẳng phải có phúc cùng hưởng, có họa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cùng chịu, có ô mai cùng ăn sao?!”
Đồ nhúng lẩu chú Lê làm là tuyệt nhất, tôi đã từng nếm thử đồ nhúng ở Đông Lai Thuận mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lần, người ta là quán ăn có thâm niên, tôi ăn đã thấy rất ngon rồi, nhưng so với chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê thì vẫn không bằng!
Tôi và Đinh Nhất đang tuổi ăn, lại thích ăn thịt dê tái nên dĩ nhiên là ăn lấy ăn để! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Sau khi cơm nước no nê, chú Lê vừa xỉa răng, vừa nói với chúng tôi: “Mấy hôm nay rảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rỗi quá, chú đưa hai đứa đi chơi, thế nào?”
Tôi nghe vậy thì vui vẻ nói: “Được ạ! Mấy hôm nay cháu đang sầu vì không có gì hay đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đi đâu thế ạ?”
Chú Lê cầm ấm Tử Sa của mình lên, nhấp một ngụm trà: “Đi Hà Nam thăm sư huynh của chú, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mấy năm nay sức khỏe huynh ấy không tốt. Chú cứ nói đi thăm mãi mà không dứt ra được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vừa hay thời gian này rảnh rỗi, dẫn hai thằng nhóc bọn cháu đi thăm huynh ấy!”
Vì không xa lắm nên ba chúng tôi tự lái xe đi, như vậy thì có đi đâu cũng tiện hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Dọc đường đi, chúng tôi vẫn chơi chơi đùa đùa, không cần phải nói là vui vẻ đến mức nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Sư huynh của chú Lê họ Liêu, được dân bản xứ xưng tụng là Liêu bán tiên. Bất kể là phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thủy gia đình, hay tử vi thì đều tinh thông hết. Chú Lê và ông ấy người có cái tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này, người lại có tài kia, tinh thông không giống nhau.
Nhưng ai ngờ lúc chúng tôi đến được nhà vị Liêu đại sư này, lại nghe nói ông ấy bị bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nặng lắm rồi, đang cấp cứu trong bệnh viện! Việc này khiến chú Lê bị dọa, lập tức bảo Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất lái xe đến bệnh viện.
Chú Lê cũng không ngờ hai huynh đệ họ hơn mười năm xa cách, giờ lại gặp lại nhau trong bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 viện. Vừa gặp nhau, họ đã bảo mọi người đi ra ngoài, chỉ còn lại hai người trò chuyện riêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong phòng bệnh. Tôi và Đinh Nhất đứng lơ ngơ trong hành lang, mắt to mắt nhỏ nhìn nhau với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đám đồ đệ của Liêu đại sư.
Mãi nửa tiếng sau, chú Lê mới nghiêm mặt rời khỏi phòng bệnh. Tôi và Đinh Nhất vừa thấy đã biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắc là xảy ra chuyện gì rồi, nếu không thì chú Lê cũng không thể có biểu tình thế này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Vì Liêu đại sư bị bệnh nên tạm thời không thể tiếp đãi chúng tôi được. Mấy đồ đệ của ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy đặt khách sạn cho chúng tôi qua đó nghỉ ngơi một đêm trước.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!