Tôi nghe thấy đúng là nhân rau cần thật, vội ngăn chú họ lại rồi hỏi: “Còn có nhân khác nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không ạ? Hình như vừa nãy cháu nghe thần bảo hộ bảo không muốn ăn sủi cảo nhân rau cần…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chú họ sững ra, sau đó nhìn quanh rồi nói với tôi: “Cháu chắc là không nghe nhầm đấy chứ?”
Tôi gật đầu, trả lời chắc nịch: “Không nghe nhầm đâu, có giọng nói bảo ông ấy không thích ăn bánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhân rau cần, nhưng không biết có phải vị đại tiên của chú hay không thôi.”
Chú họ nghe xong thì không nói gì mà chạy về phòng, chỉ để lại một mình tôi đứng ở cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà kho. Tôi vốn không nhát gan lắm, nhưng chẳng hiểu sao lúc này lại cảm thấy lạnh sống lưng… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chú họ nhanh chóng bê một mâm sủi cảo nhận hẹ ra, lần này tôi không còn nghe thấy giọng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia nữa.
Sau khi về phòng, tôi thắc mắc hỏi chú họ: “Vị thần bảo hộ được vẽ lên kia là thứ gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế ạ??”
Chú họ trừng tôi: “Đừng nói linh tinh, đó là thần bảo hộ chứ không phải là thứ gì!”
Tôi le lưỡi, đổi cách nói: “Đại tiên là do cái gì biến thành thế ạ?”
Chú họ thấy tôi hứng thú nên châm thuốc, sau đó giảng giải. Thật ra thần bảo hộ trong nhà kho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là một con chồn vàng, đã được thờ từ đời ông nội của chú.
Chú họ nghe ông nội kể lại, năm đó Đông Bắc vẫn chưa giải phóng, ở đây gặp hạn hán ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 năm liền. Trong làng chẳng thu hoạch lấy nổi một hạt gạo, nhà nhà người người phải đi gánh nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ một cái giếng cách hơn bốn, năm mươi dặm mới sống sót được.
Ông nội của chú là thợ mộc, lúc được mùa chưa bao giờ phải lo ăn mặc. Nhưng vào năm tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ương, mọi người còn chẳng có cơm mà ăn, còn thuê thợ mộc làm gì? Vì thế năm đó nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ cũng rơi vào cảnh ăn bữa nay, lo bữa mai.
Có một tối, ông nội đang ngủ thì chợt nghe thấy tiếng động bên ngoài. Ban đầu, ông cũng chẳng vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra xem là có chuyện gì. Lúc đó nhà nào nhà nấy đều rất nghèo, nên hoàn toàn không lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có trộm viếng, vì thật sự chẳng có thứ gì đáng giá để lấy đi cả.
Nhưng tiếng động càng lúc càng lớn, ông nội lo lắng, nghĩ hay là có thú hoang vào, lại ăn thịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người thì sao?! Thế là ông vội vàng quơ lấy cái móc đào tro ở cạnh giường, cẩn thận đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà bếp…
Ai ngờ ông ấy tìm trong bếp cả buổi, lại chỉ thấy một con chồn vàng đang chạy quanh vại nước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ông thấy kỳ lạ, bèn đi tới xem. Ai ngờ con chồn kia thấy người đến cũng không bỏ chạy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà còn đứng thẳng người lên, chắp tay trước ngực lạy ông ấy.
Ông nội nhìn một lúc mới hiểu, thì ra con chồn chạy quanh vại là vì muốn lấy nước uống… Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là ông mở nắp vại ra, lấy gáo múc cho nó chút nước.
Con chồn vội vã uống một hớp to, rồi bỏ chạy mất! Ông nội lúc đó còn nghĩ, vất vả lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới lấy được nước, sao nó chỉ uống một ngụm là đã chạy rồi? Lúc đó ông cũng không nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiều, nên quay về phòng định ngủ tiếp. Ai dè vừa nằm chưa được bao lâu thì lại nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếng động trong nhà bếp. Ông lại biết con chồn kia đã quay lại rồi!
Lúc ông nội quay lại bếp, quả nhiên con chồn kia đã trở về. Nó thấy ông thì lại bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vái dài, vẻ mặt nịnh nọt. Ông nghĩ thầm, xem ra vừa rồi nó chưa uống đủ, nên muốn về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lấy thêm. Thế là ông lại đặt nửa gáo nước xuống đất, nhưng con chồn vẫn chỉ uống một ngụm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 to rồi bỏ chạy!
Ông nội thắc mắc, sao nó không uống một lần cho đủ đi? Chẳng lẽ không phải là nó uống? Nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đoạn, ông bèn cầm nửa gáo nước lên, đi theo nó…
Chẳng biết con chồn đã chạy bao xa, mãi đến tận một vùng đất đã khô cằn vì hạn hán từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lâu, nó mới chui tọt vào một hốc cây tối om.
Ông nội đến trước hốc cây, ngồi xổm xuống, nghe ngóng động tĩnh bên trong. Vài tiếng chút chít vang lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giống như thú con đang kêu.
Ông ấy hiểu ra, là con chồn mẹ đang lấy nước cho con mình uống! Vì thế, ông đặt gáo nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xuống trước hốc cây, chờ chồn mẹ kia đi ra lần nữa.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, chồn mẹ lại ló đầu ra khỏi hốc cây. Nó không ngờ ông cũng theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình tới nên hốt hoảng, vội chui tọt vào trong.
Ông thấy buồn cười, vừa rồi oắt con này đến phòng bếp lấy nước cũng gan lắm mà, sao bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại sợ đến thế này? Nhưng ông lại nghĩ, chắc là vì có con của nó nên nó như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Ông bèn nói vọng vào hốc cây: “Mày đừng sợ, tao tới đưa nước, mày không cần chạy tới chạy lui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nữa!”
Chẳng biết chồn mẹ có hiểu hay không, thế mà nó lại dẫn theo ba chồn con chui ra thật. Chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vây quanh gáo nước, bắt đầu uống ừng ực…
Từ đó về sau, ông nội thường xuyên đưa nước uống và đồ ăn đến ổ. Tuy năm đó con người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sống cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng ông nội vốn lương thiện, nghĩ mình ăn uống tiết kiệm một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là đủ cứu mạng những con vật nhỏ bé này rồi.
Rất nhanh đã sang năm, có nơi tình hình hạn hán đã đỡ hơn phần nào, nhiều vùng đất hoang lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được người ta xới lên trồng lương thực. Hôm đó đang làm việc thì chợt nghe thấy phía Tây của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thôn ồn ào, ông đứng dậy nhìn, hình như là một nhóm người đang đánh gì đó.
Lúc ấy, một thôn dân đi từ hướng đó về, ông bèn hỏi thăm bên kia làm gì thế? Sao đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vui vậy? Thế mới biết người ta phát hiện ra chồn vàng ở đất của Lý Đắc Phúc, họ đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bắt chúng.
Chú họ thầm than không hay rồi, đất của Lý Đắc Phúc chẳng phải là ổ của nhà chồn vàng kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao? Nghĩ đoạn, chú bèn bỏ công việc đang dang dở lại, chạy đến khu Tây.
Nhưng lúc đến nơi, thì Lý Đắc Phúc đã dẫn theo đàn em đánh chết ba con chồn con rồi! Ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nội chú họ là thợ mộc, cũng biết chút chuyện thần quỷ, vạn vật đều có linh tính, nhất là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 loài chồn vàng này. Người nào có chút hiểu biết nào dám chọc vào chúng?
Thấy chồn con đã chết, ông chẳng thể thay đổi được gì nữa, bèn nghiêm nghị nói với Lý Đắc Phúc: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Các anh gây ra họa lớn rồi! Có biết không?”
Ai ngờ Lý Đắc Phúc kia lại vênh mặt, vô tư nói: “Chẳng phải chỉ đánh chết mấy con chồn vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thôi à? Chẳng qua do con chồn mẹ kia chạy nhanh thôi, nếu không thì cũng đã bị tôi đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chết từ lâu rồi!”
Ông nội chú lắc đầu liên tục, nhấc ba con chồn nằm dưới đất lên, sau đó đưa ra sau núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chôn. Nghe Lý Đắc Phúc nói, chồn mẹ cũng bị gã đánh bị thương rồi, vì thế ông bèn tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở gần đó suốt đêm…
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!