Đừng thấy bình thường chú Lê gặp các vị quan lớn đều tươi cười niềm nở, đó chỉ là có qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có lại thôi, người ta gọi ông ấy một tiếng Lê đại sư, thì ông ấy kính người ta một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếng lãnh đạo. Giờ đối phương2đã không nể mặt như vậy thì chú Lê cũng chẳng nói gì nữa, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy chỉ ra hiệu cho Đinh Nhất đem đoạn phim trong điện thoại ra cho các vị lãnh đạo xem. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Từ lúc bắt đầu cho đến giây cuối cùng, chú Lê chẳng hề5nói một lời nào, những vị lãnh đạo ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sau màn hình cùng quay ra nhìn nhau. Mặt bí thư Vương thì tái xanh, ông ấy hỏi: “Thứ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đoạn phim này là cái gì vậy?”
La Hải thấy chú Lê vẫn không nói gì, bèn tự mình6kể lại toàn bộ quá trình: “Đây cũng là lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu tiên chúng tôi thấy thứ này, nếu các vị tin vào quỷ thần, thì nó chính là thứ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giải phóng cho hơn một nghìn người thợ mỏ chết oan đã biến thành quỷ, nó có5thực thể và thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ăn thịt người. Còn nếu các vị không tin vào quỷ thần thì thứ này chính là sinh vật cổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đại từ thời kỳ Kỷ phấn trắng, nó vẫn luôn sống dưới lòng đất. Không biết là lý do gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã đưa nó3từ sâu trong lòng đất dẫn lên tới mặt đất, nên mới gây ra tình huống lúc trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 liên tục có thợ mỏ bị mất tích.”
Bây giờ, một vị giám đốc công an cấp cao trong màn hình chen lời vào nói: “Vậy xin hỏi thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quái vật này làm thế nào tấn công nhân loại?”
Nghe thấy lão này còn biết dùng từ xin hỏi, tôi đành cố mà trả lời câu hỏi của ông ta: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Hiện tại chúng tôi vẫn chưa biết được, chắc chắn phải đợi đến khi người được chúng tôi cứu ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ trong động kia tỉnh lại, thì mới có thể biết…”
Vị thủ trưởng có quân hàm cao của bên cảnh sát đột nhiên mở miệng hỏi: “Nếu như tin vào quỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thần thì nên xử lý chuyện này như thế nào?”
Cả ba chúng tôi đều không thể trả lời vấn đề này, nên cùng nhìn sang chú Lê. Bây giờ chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê mới uể oải nói: “Bên trong hầm mỏ cũ này, ngoài một nghìn người thợ mỏ chết oan năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó thì còn có Bách đồng trận do người Nhật Bản để lại nữa, cả hai đều là chuyện rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khó giải quyết. Nếu muốn sau này không tiếp tục xảy ra những chuyện không tốt nữa thì chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải giải quyết xong trong một lần. Còn con quái vật kia lợi hại đến mức nào thì vẫn là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 câu nói đó, sớm nhất cũng phải chờ đến mai mới biết được. Hôm nay chúng tôi đều mệt mỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi, thứ cho họ Lê tôi không thể tiếp các vị được nữa, chúng tôi về trước!”
Nói xong, chú Lê chẳng thèm nhìn màn hình lấy một lần mà đứng dậy hùng hổ đi ra ngoài. Ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi thấy ông ấy đã đi rồi thì cũng không thể tiếp tục ở lại ở đây nữa, bèn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo chân ông ấy vểnh mặt lên mà đi.
Ra ngoài rồi, tôi bật ngón tay cái với chú Lê và nói: “Trâu bò!”
Chú Lê lạnh lùng hừ một tiếng: “Chú cũng không phải là cấp dưới của họ, mấy vị đại gia phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sau này cứ thích ngồi yên trong nhà, còn chúng ta thì mệt gần chết mới nhặt về được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mạng, thở còn chưa xong, hơi đâu mà đi báo cáo cho họ? Có muốn treo ngược cũng phải cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người ta thở đã chứ? Cứ nghĩ rằng ai ai cũng phải tôn trọng họ là lãnh đạo à?”
Tôi thấy lần này chú Lê tức giận thật rồi, bèn thuận theo ông ấy mà nói: “Đúng vậy đấy, chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê, không được thì chúng ta rút lui đi, không nhận cục tức này của họ nữa!”
Đang nói dở thì bí thư Vương đuổi theo chúng tôi và nói: “Ngại quá! Ngại quá! Lê đại sự, hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nay là do tôi thiếu cân nhắc, xin ngài bớt giận, hiện giờ đúng là quá muộn rồi, hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 các vị đều đã rất vất vả, giờ tôi đưa các vị về nghỉ ngơi trước, có chuyện gì mai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng ta lại nói tiếp!”
Chú Lê nghe xong thì xụ mặt xuống: “Bí thư Vương, tôi biết anh khó xử, quan hơn một cấp cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đè chết người. Vậy thì đừng nói tới những ông quan hơn nhiều cấp như vậy, nhưng xin giúp tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 truyền đạt lại câu nói này: Tôi cũng không nằm trong thể chế của họ, cho nên trong mắt tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu ai kính tôi ba phần, tôi sẽ kính lại người đó bảy phần! Nếu không, tôi muốn đến thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến, muốn đi thì đi đấy…”
Bí thư Vương nghe xong lập tức cười giảng hòa: “Đừng đừng, Lê đại sư, ngài là thế ngoại cao nhân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao có thể chấp nhặt với mấy người tục nhân chốn quan trường như chúng tôi được? Đi thôi, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đưa ngài về nghỉ ngơi cho tốt đã!”
Nhưng chú Lê lại xua tay và nói: “Chúng tôi chưa về khách sạn vội, đưa chúng tôi đến bệnh viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mỏ than đi.”
Trước giọng điệu chắc chắn của chú Lê, bí thư Vương cũng đành phải lái xe đưa bọn tôi đến bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 viện. Đến viện xong, tôi phát hiện Hàn Cẩn đã được đưa vào phòng bệnh, nhưng đến giờ vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tỉnh lại.
Bác sĩ chủ trị của cô ấy nói, trên người Hàn Cẩn không có vết thương trí mạng nào cả, ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trừ trên lưng cô ấy có một vết thương hình tròn đường răng cửa trông khá kỳ quái, thì ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 các chỗ khác đều không bị thương.
Nói đến vết thương này trên người Hàn Cẩn, bác sĩ nói nếu lúc ấy không phải trên lưng Hàn Cẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có tấm thép cản lại thì vết thương này chắc chắn sẽ không cạn như thế. Khi anh ta cầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tấm thép lấy được từ trên lưng Hàn Cẩn ra cho chúng tôi xem, ai trong chúng tôi cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngạc nhiên.
Tôi nhận lấy rồi dùng tay ước lượng, nó rất nhẹ, không giống thép phổ thông bình thường, đây chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là thứ hợp kim công nghệ cao gì đó. Có lẽ vừa rồi rút lui quá vội nên tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chú ý tới trên người cô ta còn có thứ đồ chơi này!
Hơn nữa nhìn miệng vết thương ở bên trên, hẳn là ăn khớp với vết thương trên lưng Hàn Cẩn, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi không đoán nhầm thì vết này do con nhuyễn trùng tử vong cắn, những quái vật này trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếp hút máu người, sau đó kéo con mồi về động làm thức ăn dự trữ cho đám ấu trùng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Lý do Hàn Cẩn có thể may mắn sống sót, có lẽ là nhờ toàn bộ vào tấm kim loại này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu không chỉ dựa vào cái thân thể nhỏ bé này của cô ta thì đã bị con nhuyễn trùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tử vong hút cạn máu rồi!
Hiện giờ cô ta mãi vẫn chưa tỉnh có lẽ bởi vì bị mất máu quá nhiều, cho nên bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải truyền máu cho cô ta. May mà nhóm máu của Hàn Cẩn không phải là nhóm máu hiếm, ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bệnh viện mỏ than cũng thường có thói quen dự trữ huyết tương, do đó Hàn Cẩn sẽ không gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải vấn đề gì lớn, muộn nhất là ngày mai cô ta có thể tỉnh lại.
Nghe bác sĩ nói vậy, chúng tôi đều thấy an tâm hơn, có vẻ mạng của Hàn Cẩn vẫn còn lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lắm! Lúc nãy ở dưới hầm mỏ, trong khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, tôi đã tưởng rằng lần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hàn Cẩn chết chắc rồi!
Sau đó bí thư Vương đưa mấy người chúng tôi về lại khách sạn, trước khi đi ông ấy còn nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất nhiều lời tốt đẹp với chú Lê rồi mới về. Ngẫm thấy ông ấy cũng chẳng dễ dàng gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà từ đầu khi chúng tôi đến đây, cũng được ông ấy tiếp đón khá cẩn thận chu đáo, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế mà chú Lê cũng chưa tới mức giận cá chém thớt với ông ấy.
Với loại người quen nhìn thói đời ấm lạnh, lòng người dễ thay đổi như chúng tôi mà nói, tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ biết ai tốt với mình. Anh kính tôi ba phần thì tôi kính anh bảy phần. Vả lại, cuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sống này vốn ngắn ngủi, cần gì phải tốn thời gian với những người không tôn trọng mình? Sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 về phòng, tôi gần như mềm nhũn nằm trên giường, không muốn động đậy gì cả! Nếu không phải vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi mấy tên lãnh đạo chó má kia nhất định phải mở cuộc họp qua màn hình, thì có sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giờ này tôi đã ngồi đánh cờ với Chu Công rồi đấy!
Nhưng có đôi khi, người mệt quá mức rồi, mà chờ khi thật sự nằm được lên giường thì lại bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu không ngủ được. Đặc biệt là chỉ cần tôi vừa nhắm mắt, thì hình ảnh những đám trùng lít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nha lít nhít kia lại xuất hiện trước mắt…
May mà Đinh Nhất nói cho tôi biết một cách có thể trợ giúp giấc ngủ, đó là nằm tính lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xem trong thẻ ngân hàng của mình có bao nhiêu tiền, sau đó tính toán xem một năm mình kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được bao nhiêu, sau đó là mười năm tiếp theo sẽ kiếm được bao nhiêu?
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!