Chú họ đầy ý cười đi đến trước mặt tôi: “Các cháu không sao chứ?”
Tôi lắc đầu: “Đương nhiên không sao, nếu không phải trên người chúng cháu không có súng săn, vừa rồi chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắn cháu có thể săn một con lợn rừng cho chú ăn!”
Chú họ chẳng có bụng dạ nói chuyện tào lao với tôi, xách súng săn sau lưng2lên: “Các cháu đi phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước đi…”
Tôi biết chú họ sợ đàn lợn rừng quay ngược lại, cho nên mới cầm súng săn đi chốt đoàn. Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thật, nếu không phải có chú họ dẫn đường, thật đúng là tôi không thể tưởng được ở chỗ sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong rừng rậm lại còn có người ở.
Đó là một căn nhà nhỏ trong rừng, khi5chúng tôi đến nơi, thím họ đã chờ trước cửa từ sớm. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhìn thấy thím họ thì lòng cảm thấy đau xót, lúc trước còn tưởng thím đã không còn nữa.
Thím họ chờ tôi đến trước mặt, giữ chặt tay tôi nói: “Tiến Bảo, các cháu đi đường mệt chết rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhỉ! Cơm chiều nấu xong rồi, mau vào nhà ăn cơm6đi!”
Tôi đỏ mắt nói: “Thím họ… Cháu còn tưởng rằng… tưởng rằng thím…”
Thím họ cười vỗ vai tôi: “Thím biết, cháu thấy không phải thím rất khoẻ à, không sao… Có chú họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cháu ấy, kiểu gì cũng phải làm ra cái chuyện xấu này.”
Chú họ nghe thế cũng chỉ cười nhạt, không nói gì cả.
Căn nhà gỗ nhỏ này nhìn từ bên5ngoài không tính là lớn, nhưng đi vào trong lại thấy rất rộng rãi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơn nữa bên trong còn đào sâu xuống dưới hai mét, cảm giác giống như là một căn hầm xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hoa.
Lúc này thím họ bưng đồ ăn lên bàn: “Trên núi không so được với dưới chân núi, không có hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quả rau dưa gì, nhưng thịt lại có3rất nhiều. Hai ngày trước chú họ bảo cháu sắp tới, phải chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị nhiều món ăn dân dã, thím còn không tin, nào biết chúng ta trốn ở đây mà các cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẫn có thể đến được chứ!”
Tôi cười hì hì: “Chỉ cần biết chú thím ở chỗ nào, dù rất xa cháu cũng có thể tìm được!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chú họ liếc tôi rồi bảo: “Cháu cứ bốc phét đi, nếu không phải chú đi đón các cháu, các cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể tìm được à?”
“Vậy không thể trách cháu, mấu chốt là chỗ chú cả đường đi cũng không có!” Tôi không phục nói.
Lúc này tôi nhìn về phía đồ ăn trên bàn, nước miếng lập tức chảy ròng ròng, bụng của tôi và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đinh Nhất đã đói đến sôi ùng ục từ lâu. Chú họ thấy mắt hai chúng tôi đều tỏa sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì cười bảo: “Đừng nói nữa, mau ăn đi! Đây chính là đặc sản núi rừng thứ thiệt đó!”
Vì thế thím họ cười ha ha giới thiệu cho chúng tôi: “Đừng nhìn một bàn này toàn thịt, nhưng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khác biệt nhé, đĩa này là buồng ong xào thịt hươu, đĩa này là thịt thỏ hoang kho tàu, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thịt khô này, đây là lấy thịt lợn rừng vừa rồi các cháu gặp được để làm đấy!”
Tôi và Đinh Nhất cũng không mở miệng nói chuyện, chỉ vừa ăn thịt vừa gật đầu…
Bữa cơm này ăn quá no, xong bữa thì hai chúng tôi nằm ườn ra trên giường sưởi chẳng hề muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhúc nhích. Toàn căn nhà gỗ nhỏ chỉ có một chiếc giường đất, nhưng may là đủ lớn, bốn người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi ngủ cũng dư dả. Chú họ kéo mành vải bố ở đầu giường cho thím họ để thím © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngủ trước, chúng tôi thì ở bên này nói chuyện phiếm.
Đương nhiên là tôi đang gấp không chờ nổi, muốn biết sao chú lại đưa thím họ rời khỏi nhà, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chạy về nhà mẹ đẻ của thím họ làm một lễ tang giả là ý làm sao? Chú họ thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dài rồi nói: “Chú cũng không còn cách nào… Nếu chú không để cho thím họ cháu giả chết, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sợ bà ấy đã sớm chết thật!”
Tôi nghe không hiểu lắm: “Tại sao ạ? Là vì bệnh của thím họ sao?”
Chú họ gật đầu nói: “Thật ra mấy năm trước, chú đã từng đưa thím họ cháu đến bệnh viện Cáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhĩ Tân kiểm tra sức khoẻ, nhưng kết quả không tốt lắm, nói là ung thư giai đoạn cuối. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy nói gì thím họ cháu cũng không đồng ý điều trị, một hai phải về nhà mới chịu. Chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy tâm trạng của bà ấy cực kỳ không ổn, nghĩ thầm về nhà thì về nhà đi, chờ tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trạng của bà ấy tốt hơn một chút chú lại khuyên bà ấy tới khám bệnh.”
“Vậy sau đó, sao không khám bệnh nữa ạ? Không ổn thì chú gọi điện thoại cho cháu chứ! Chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến Bắc Kinh khám!” Tôi vội vàng nói.
Chú họ nghe thế lắc đầu: “Tính của thím họ cháu mà cháu còn không biết sao? Có ý kiến của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình, đã quyết định rồi thì ai cũng không thay đổi được.”
“Vậy cũng không thể cứ ở nhà chống đỡ chứ?”
Chú họ đốt cho mình một điếu thuốc, sau đó rít một hơi mới nói: “Sau chú lại nghĩ đến một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cách, có thể để thím họ cháu sống lâu thêm mấy năm…”
Tôi thầm ngờ vực, trên đời còn có cách kiểu đó ư? Chú họ thấy vẻ thắc mắc của tôi, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thầm nói cho tôi biết cách chú dùng là gì…
Cách này chú đã từng dùng rồi, cũng không phải với ai khác, chính là cách mượn tuổi thọ đã dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho người tôi nhiều năm trước! Nếu không phải vì cách này, cha mẹ tôi cũng sẽ không chết sớm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là họ cho tôi mượn tuổi thọ của mình, tôi mới còn mạng mà sống đến giờ.
Hoá ra chú nhân lúc thím họ không biết, lấy mấy năm tuổi thọ của mình gán cho thím mượn, lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này mới để thím lại sống thêm mấy năm tháng yên ổn. Nhưng hai tháng trước, chú họ tính một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quẻ cho thím, phát hiện đại nạn của thím tới, mà cách mượn tuổi thọ cũng chỉ có thể thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiện một lần, nếu chú không nghĩ ra cách, chỉ sợ đến lúc quỷ sai đến câu hồn thì chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mất.
Vì thế chú họ trái lo phải nghĩ, lúc này mới nghĩ tới cách dùng cái chết giả để lừa gạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quỷ sai. Đầu tiên chú nói với người trong thôn muốn đưa thím họ đi bệnh viện lớn khám bệnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếp đó đưa thím về nhà mẹ đẻ, hợp tác bầy trò với một ông thầy âm dương bên nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mẹ đẻ của thím họ, để tất cả mọi người cho rằng thím họ qua đời khi đi khám bệnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên mới quay về đây an táng.
Chú họ rời khỏi thôn đang ở để chôn cất là vì né tránh quỷ sai, để thân thích láng giềng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đều cho rằng thím đã chết, càng là để quỷ sai không câu được hồn phách của thím không nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lòng nghi ngờ… Mà chú họ thì sớm đã đưa thím họ đến đây ẩn cư, hy vọng có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giúp thím sống lâu thêm mấy năm trên đời.
Lòng tôi bồi hồi, tình cảm của chú họ đối với thím họ đúng là da diết chân thành mà! Không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngờ lại hy sinh tuổi thọ cho thím! Chỉ hy vọng hết thảy những gì chú họ làm có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để thím sống lâu thêm mấy năm…
Bởi vì quá mệt mỏi, chúng tôi trò chuyện được một lúc thì tôi ngủ mất, một giấc ngủ rõ ngon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lành! Hơn nữa trong rừng rất yên tĩnh, khi chúng tôi ngủ đến tự nhiên tỉnh lại thì đã là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giữa trưa ngày hôm sau.
Ăn cơm xong, chú họ dẫn theo chúng tôi vào trong rừng, chú nói cả khu rừng này gần như không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có người tới, cho nên ở gần nhà gỗ chú có đặt một cái bẫy lợn rừng, giờ dắt chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đi xem bên trong có thứ gì hay không…
Kết quả chúng tôi còn chưa đi đến chỗ đặt bẫy đã nghe thấy phía trước có từng đợt tiếng tru. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chú họ nghe xong thì trầm mặt xuống nói: “Hình như bắt được một con lợn con!”
“Tại sao ạ? Còn chưa tới nơi chú đã biết là lợn con à?” Tôi tò mò hỏi.
Chú họ bảo tôi cẩn thận nghe xem tiếng kêu này có phải rất hoảng sợ hay không? Tôi nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đúng vậy nên nói luôn: “Thế không phải bình thường sao ạ? Mình rớt xuống bẫy sao lại không hoảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sợ?”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!