Rời khỏi cục công an, tôi bảo Đinh Nhất lái xe tới nhà chú Lê. Đến nơi, tôi kể cho chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy nghe toàn bộ sự việc lấy được từ chỗ Bạch Kiện. Sau khi nghe xong, sắc mặt chú trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hẳn xuống, mãi không nói câu nào.
Tôi thấy sắc mặt chú không tốt thì thở dài nói: “Không được thì chúng ta đành phải nhả chỗ tiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này2ra vậy…”
Chú Lê lắc đầu: “Tình hình bên trong tòa nhà đó xem ra khá phức tạp, sáu mươi vạn này cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không dễ kiếm rồi!”
“Vậy ý của chú là gì? Chúng ta có rút lui hay không?” Tôi không hiểu lắm nên hỏi.
Chú Lê nói với vẻ rất chắc chắn: “Đương nhiên không thể rút lui được rồi! Thế chẳng phải là tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đập bảng hiệu của mình5à?”
“Ngô Khải Công cũng không phải người ở đây, có làm sao đâu!” Tôi cảm thấy cũng không quan trọng lắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên nói.
Nhưng chú Lê lại sầm mặt: “Cháu thì biết cái gì! Cậu ta được một mối khách cũ giới thiệu tới, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu chúng ta từ chối không nhận nữa thì việc tổn thất tiền bạc là chuyện nhỏ, đến lúc đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cậu ta về Sơn Tây rao6chú không giải quyết được chuyện này, vậy thì uy tín của chú sẽ bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hạ thấp xuống, đến lúc đó tổn thất không phải chỉ là một chút tiền thôi đâu!”
Tôi nghe xong, thấy chẳng phải vẫn bởi vì tiền à? Đúng là lão già mê tiền! Tôi đành tỏ vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không sợ gì cả, nói với chú Lê: “Người xưa thường nói, cầu phú quý trong nguy5hiểm! Nếu chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã muốn ăn phần tiền này thì phải chịu chút hiểm nguy thôi…”
Chú Lê bình tĩnh nhìn tôi và Đinh Nhất cả buổi mới nói sâu xa: “Vậy chúng ta đành nhận phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiểm nguy này vậy…”
Sáng sớm hôm sau, chú Lê nói với Ngô Khải Công là chúng tôi muốn có chìa khóa của tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 các tầng trong tòa nhà, chúng tôi chuẩn3bị đến tòa nhà đó để điều tra tình hình thực tế. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước khi đi tôi còn một nghi vấn, là cái vị ông chủ họ Hồ trước kia thật sự bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vì quá nhiều nhân viên phục vụ bị dọa sợ nên mới lấp kín tầng hầm à? Tôi nói suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ của mình cho chú Lê, ông ấy cũng trầm tư thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định cho người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi tìm ông chủ họ Hồ kia, dù sao bây giờ ông ta cũng đã bán tòa nhà đi rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hẳn là có thể nói một số chuyện lúc trước.
Ngờ đâu tính toán của chúng tôi không dùng được, tuy chú Lê đã tìm được ông chủ họ Hồ kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng ông ta cũng không thể trả lời bất cứ vấn đề gì cho chúng tôi biết, bởi vì lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này ông ta đang ở trong bệnh viện tâm thần.
Để an toàn, ba chúng tôi quyết định đến bệnh viện tâm thầm thăm ông ta. Nhưng khi đến nơi, bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sĩ lại từ chối không cho chúng tôi gặp, bác sĩ nói nơi này không phải là bệnh viện bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thường, không phải ai cũng có thể vào thăm bệnh được, chỉ có người giám hộ mới có quyền được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào thăm.
Chúng tôi đành phải dúi cho bác sĩ một cái phong bì, để anh ta cho chúng tôi số điện thoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của người giám hộ, chính chúng tôi sẽ tự đi liên hệ. Dù gì cũng là nói chuyện với một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người tỉnh táo bình thường, chắc sẽ tốt hơn so với việc nói chuyện với một người điên!
Người giám hộ này là Hồ Chí Cường, hắn nói mình là cháu của bệnh nhân, khi chúng tôi gọi điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thoại nói muốn gặp mặt, hắn ta tỏ ra rất thiếu kiên nhẫn.
Cuối cùng chú Lê đành phải trầm giọng nói với hắn: “Các người bán tòa nhà ma đó cho người khác, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không sợ người ta trả thù à?”
Lần này thì Hồ Chí Cường im ngay, tôi biết thừa chú Lê đang lừa hắn, bởi vì lúc trước Ngô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Khải Công đã từng đến tìm công ty môi giới, nói muốn biết chủ của tòa nhà này là ai? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Nhưng bên môi giới lại nói bọn họ đã ký hợp đồng ủy thác với chủ tòa nhà, công ty có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 toàn quyền xử lý công việc mua bán lần này và chủ tòa nhà cũng yêu cầu bên công ty © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải giữ bí mật thân phận của bên bán, vì thế mà nhân viên của bên công ty môi giới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không chịu nói chủ tòa nhà này là ai.
Bị chú Lê lừa, Hồ Chí Cường đành phải đồng ý gặp chúng tôi một lần…
Chúng tôi hẹn hắn ở một quán trà trong tòa cao ốc cách đó không xa, tên này vừa vào cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là tôi nhận ra ngay, vì sắc mặt hắn rất xấu!
Hắn ngồi xuống xong, tôi cũng không nói vòng vo mà bảo luôn vị ngồi bên cạnh tôi là Lê đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sư, một thầy pháp, lần này chúng tôi muốn vào trong tòa nhà để thanh trừ hết tà ma bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong, cho nên mới muốn gặp hắn để tìm hiểu tình hình cụ thể, hy vọng hắn có thể kể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra hết, như thế cũng có thể giúp giảm nhẹ tội lỗi của hắn!
Hồ Chí Cường nghe xong cũng cảm thấy oan ức: “Việc này đâu thể trách tôi được, ông chú nhà tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc trước cũng vì tham rẻ mà mua nó, mở khách sạn xong buôn bán ế ẩm chưa nói, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thường xuyên xảy ra chuyện quái dị. Về sau chú ấy cũng từng đi tìm cao nhân đến xem, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người ta tới xem rồi nói tòa nhà này quá xui xẻo, bên trong có quá nhiều oan hồn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhốt, đặc biệt là tầng hầm dưới lòng đất! Chỉ sợ để thời gian dài sẽ xảy ra chuyện! Ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta bảo chú tôi mau chóng ngừng việc kinh doanh, nhưng ông chú nhà tôi xót tiền, nói thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không chịu đóng cửa, kết quả là… thật sự đã xảy ra chuyện!”
Sau đó Hồ Chí Cường kể hết cho chúng tôi nghe, tôi nghe xong cũng thầm cảm thấy may mắn, may © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà chúng tôi đi tìm hiểu trước, nếu không cứ tùy tiện đi vào đó thì ngay chính chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng sẽ xảy ra chuyện!
Thì ra lúc vị cao nhân kia đề nghị chú của Hồ Chí Cường tạm thời ngừng việc kinh doanh, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông ta không nghe mà vẫn tiếp tục, sau đó không bao lâu thì xảy ra một chuyện khiến ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng phải rùng mình…
Chú của Hồ Chí Cường lúc về già mới có con, cho nên ông ta rất chiều con mình. Cậu em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ này của Hồ Chí Cường năm nay vừa mới lên cấp hai, đang ở thời kì nghịch ngợm, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghe nói khách sạn nhà mình có ma thì nhất định bắt cha mình phải đưa đến đó xem thử. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chú của Hồ Chí Cường không khuyên được con, đành phải đồng ý đưa con trai đến khách sạn chơi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngày, nhưng ông ta dặn đi dặn lại nhiều lần là con trai không thể tự ý đi xuống hầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một mình! Nhưng đứa trẻ mười mấy tuổi có tính tò mò rất cao, người lớn càng cấm thì nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 càng muốn thử…
Hôm đó, chú của Hồ Chí Cường đưa con trai đến vào buổi sáng, định sáu giờ tối sẽ đưa nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 về, trong lúc nó ở đây sẽ để một nhân viên phục vụ theo sát. Nhưng không ngờ con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của ông ta vừa đến khách sạn lại không như những gì ông ta đã nghĩ, ban đầu thằng bé © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không đi lung tung, chỉ ngồi chơi trong văn phòng của cha nó.
Ông ta nghĩ rằng con trai mình chỉ thích đùa giỡn, chắc sẽ không chạy lung tung! Thế nên ông yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tâm đi làm chuyện của mình. Nhưng đến tối, khi ông ta chuẩn bị đưa con trai đi ăn cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì phát hiện trong phòng làm việc không còn ai cả!
Lúc ấy chú của Hồ Chí Cường cuống cuồng cả lên, ông ta chỉ có duy nhất một đứa con trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bảo bối, thằng bé không thể xảy ra chuyện gì được! Nếu ở chỗ khác, một đứa bé choai choai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như vậy chạy ra ngoài chơi, ông ta sẽ không quá lo lắng, nhưng nó lại đang ở trong tòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà quá quỷ dị này, ông ta càng nghĩ càng hoảng hốt, cảm thấy rất hối hận khi đưa con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trai đến đây chơi.
Ông ta vội vàng gọi tất cả nhân viên trong khách sạn đến giúp đỡ tìm người, nhưng mọi người tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ trên xuống dưới đều không thấy tung tích con trai ông chủ đâu.
Cuối cùng có người nói, có phải cậu bé ham chơi xuống tầng hầm không! Chú của Hồ Chí Cường nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xong thì đờ người, vội vàng mang theo tất cả đàn ông trong khách sạn xuống tầng hầm…
Mọi người chạy xuống tầng hầm thì thấy con trai của ông chủ đang ngồi yên trên đất, không có phản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ứng gì cả. Chú của Hồ Chí Cường cuống quýt chạy tới xem, phát hiện ngoài việc trên người con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trai có rất nhiều đất thì không bị thương ở chỗ nào cả, lúc này ông mới cảm thấy yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lòng.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!