Chú vừa nghe tôi kể chuyện mua căn phòng lớn như vậy thì khiếp sợ, hỏi luôn tôi vì sao muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mua căn phòng lớn như thế? Đều là người nhà cả, tôi cũng không muốn giấu chú ấy, vì vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã kể lại chuyện mua nhà. Chú ấy nghe xong thì nói: “Thằng cháu cũng quá can đảm rồi, mua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà có ma cũng không nói với chú một tiếng để bàn bạc.”
Tôi ngượng ngùng nói: “Chẳng phải vì cháu sợ chú sẽ không đồng ý à? Nên mới không dám nói đó.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chiêu Tài đứng ở bên cạnh tôi đột nhiên mặt mày khó coi nói: “Haiz, khó trách lần trước ăn lẩu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bắt bọn chị gọi nhiều người tới như vậy. Thì ra đó là nhà ma! Thằng nhóc chết tiệt, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng đạo đức quá đấy!”
Tôi lập tức nói dối: “Chao ôi, những đồ không sạch sẽ trong nhà đã được em dọn hết rồi, mời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiều người đến chơi chỉ là muốn căn phòng có thêm hơi người! Không tin thì chị hỏi chú đi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nói xong, tôi quay sang nháy mắt với chú.
Chú bất đắc dĩ, chỉ gật đầu nói: “Nếu như... đã thu thập sạch sẽ, thì mời nhiều người đến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có hơi người cũng không sao...” Chú ấy nói xong thì vỗ gáy tôi tiếp: “Cháu đấy! Ngày càng to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gan.”
Tôi cười đắc ý: “Chú yên tâm, tuy cháu theo nghề này không lâu bằng chú, nhưng chút chuyện nhỏ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẫn xử lý được.”
Chiêu Tài nghe xong thì lườm tôi trắng mắt nói: “Em đừng khoác lác nữa, sẽ có ngày phải khóc cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xem.”
Tôi trừng mắt với Chiêu Tài: “Con nhóc chết tiệt này, chị còn nói nữa, có tin em kể chuyện lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mười tuổi chị đái dầm cho bác sĩ Triệu biết không?”
Chiêu Tài vừa nghe thấy tôi nói thế thì nóng nảy, vẻ mặt như muốn liều mạng nói: “Em dám?”
Chú vội vàng giảng hòa: “Được rồi, được rồi, đã ngồi máy bay một ngày mà không thấy mệt à. Các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cháu đi tắm rửa, hôm nay ngủ sớm chút, ngày mai đưa hai đứa đi câu cá.”
Không biết chú thích đi câu cá từ lúc nào vậy? Thím cười nói với tôi: “Chú cháu càng già càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiều trò, thím không theo chú cháu đi câu cá đâu, ngồi xuống câu đã phải mất nửa ngày trời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thời gian đấy thím thà ở nhà xem phim Hàn Quốc còn hơn.”
Tôi và Chiêu Tài vừa nghe thím nói thích xem phim Hàn Quốc, thật là bắt kịp trào lưu hiện nay! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chiêu Tài lại càng hứng thú hỏi thím đang xem phim gì? Kết quả là thím kể ra rất nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phim Hàn đang chiếu, lại còn kể vanh vách cả tên các sao Hàn.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng gà trống gọi dậy sớm. Nếu không có tiếng gà gáy này, tôi thực sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không có cảm giác mình đã tới nông thôn. Tôi nhìn xuống, phát hiện chú đang quét sân, thím đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nấu bữa sáng trong bếp.
Tôi vội xoay sang gọi Chiêu Tài, để chị ấy xuống bếp giúp thím một tay. Nhưng Chiêu Tài vừa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến bếp đã bị thím đuổi ra, bảo chị ngủ thêm một ít, thím nói sức khỏe của chị còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cần tĩnh dưỡng thêm, ngủ nhiều rất có lợi…
Tôi thầm nghĩ, chị ấy ngủ quá nhiều rồi, ngủ tiếp có thể bị ngốc ấy chứ.
Mặc dù chỉ là đồ ăn nhẹ buổi sáng, nhưng thím cũng chuẩn bị những bốn năm loại, làm tôi và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chiêu Tài ngại ngùng, muốn không ăn nhiều cũng không được. Chú thấy vậy thì cười nói: “Thím cháu bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thường chỉ làm cơm cho hai người ăn, bà ấy bảo mình là anh hùng không có đất dụng võ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bây giờ có các cháu đến chơi, bà ấy có thể trổ tài, cho các cháu thưởng thức đồ ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của mình.”
Tôi và Chiêu Tài nhìn nhau, thầm kêu khổ. Ăn như thế này, chẳng mấy chốc mà hai đứa sẽ mập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra một vòng.
Sau khi ăn xong bữa sáng, chú đem dụng cụ đưa cho tôi và Chiêu Tài mỗi người một bộ. Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thật, đây là lần đầu tiên tôi đi câu cá, trông thấy cái cần câu mà không biết nên làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế nào.
Nhưng không ngờ Chiêu Tài lại biết dùng, tôi giật mình hỏi: “Chị biết câu cá à?”
Chiêu Tài đắc ý nói: “Chị thường đi câu với bác sĩ Triệu.”
Tôi nghe mà ê ẩm: “Ồ, tìm được một bác sĩ đúng là khác trước! Phẩm giá lại tăng lên rồi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chiêu Tài không thèm so đo với tôi, bình thản nói: “Câu cá phải kiên trì, đừng nhiều lời nữa, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không chẳng câu được con nào đâu.”
Tôi bĩu môi không nói gì nữa…
Chú đưa chúng tôi tới một nơi, do tự chú tìm ra, bình thường có rất ít người tới. Vì để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người khác không biết được nơi này, chú chưa bao giờ dẫn ai đi. Tới điểm câu, chú nói mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lần đi câu đều thắng lợi trở về.
Nhưng hôm nay không biết thế nào, thời gian trôi qua chầm chậm, ba chúng tôi mỗi người một cần nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chẳng lần nào có thu hoạch. Đúng lúc tôi đang muốn cười nhạo hai người họ, thì cần Chiêu Tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giật giật, chú thấy thì lập tức đến giúp, tôi thấy một con cá trích dài một thước bị kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên.
Chiêu Tài đắc ý nhìn tôi nói: “Thế nào? Buổi trưa hôm nay sẽ nấu canh bằng con cá này, cam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đoan ngon đến nỗi em phải rơi hàm.”
“Thôi đi, có gì đặc biệt đâu, đây là do chị may mắn. Chị chờ đấy, em sẽ câu được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 con lớn hơn con cá chị câu cho xem.” Tôi không phục nói.
Chiêu Tài muốn nói gì đó nhưng lại nghe tiếng di động trong túi chú vang lên. Chú nhận điện, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vài câu, sau đó thu cần lại nói: “Về nhà thôi, hôm nay câu đến đây nhé, trong nhà có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khách đến”.
Chiêu Tài mờ mịt hỏi: “Khách đến? Ai đến cơ?”
Chú nhìn chị một chút, chỉ cười mà không nói gì. Chiêu Tài không biết chú nói có người đến là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao, có ai đến nhỉ!
Chúng tôi về đến nơi, thấy trong phòng có hai người phụ nữ một già một trẻ đang ngồi. Một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trẻ có khuôn mặt u sầu, nhất định là có việc muốn nhờ. Thím đang trò chuyện với họ, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi trở về thì kêu chú: “Ông xem cho cô ấy một chút, cô ấy số khổ quá.”
Chú đi rửa tay, sau đó ngồi bên cạnh người phụ nữ, cẩn thận nhìn tướng mạo cô ấy. Sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gật gật đầu, rồi quay sang hỏi người phụ nữ lớn tuổi: “Chị Tống, cô gái này là gì của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chị?”
Chị Tống nghe xong vội vàng nói: “Nó là Tống Mạn, cháu ruột tôi, mấy năm trước đến ở thôn Ngưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Gia. Lúc đầu không có chuyện gì, nhưng một năm trước, đứa con trai ba tuổi của nó bị người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta bắt cóc mất, vì vậy chồng nó ra ngoài tìm con. Nhưng gần một năm rồi chẳng có tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tức gì của cậu ấy cả. Cho nên hôm nay tôi dẫn nó đến đây, để chú xem cho một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chút, xem chồng con nó có còn khỏe không”.
Chú nghe xong gật đầu nói: “Có thể cho biết ngày tháng năm sinh của chồng con cháu không?”
Chị Tống nghe xong thì đẩy cháu gái mình một cái, Tống Mạn lấy một tờ giấy trong túi áo ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đưa cho chú.
Chú nhận rồi nhìn tờ giấy, trên đó có viết hai ngày sinh tháng đẻ, nhưng không viết tên. Vì vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chú bấm tay một lúc rồi nói, người sinh vào tháng giêng này là chồng cháu phải không?
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!