Cuối cùng tôi cũng đã hiểu tâm trạng vừa rồi của Lâm Hải khi thay La Tinh giơ tấm bảng kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên, rõ ràng biết chỉ phí công, nhưng lại không đành lòng cự tuyệt một người mẹ như thế.
Tôi nhận tờ truyền đơn trong tay La Tinh và nói: “Giờ trời đang nóng như vậy, sao chị không tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một nơi có bóng râm mà đứng?”
La Tinh lắc đầu, cười nói: “Đứng ở chỗ sáng mới thấy được rõ, thế này mới giúp nhiều người chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ý tới chị.”
Tôi nghe mà thấy chua xót, bèn cúi đầu đọc tờ truyền đơn một cách cẩn thận, trên tờ truyền đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 viết rõ năm sinh của cô bé, đặc điểm quần áo mà cô bé mặc lúc bị mất tích và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có cả một tấm ảnh chụp khá rõ mặt.
Nhìn tờ truyền đơn này, tôi không thể không thừa nhận bé Tử Huyên rất đáng yêu, một cô bé mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi ở trên đường sẽ khiến bạn phải quay đầu lại nhìn nhiều lần, hạng người gì mà lại ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tay độc ác với một cô bé đáng yêu như vậy chứ? Tôi cảm thấy không phải là do bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 buôn người gây ra, một đứa bé lớn như vậy nuôi rất khó và cũng không dễ mang đi nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khác. Nếu di chuyển bằng các phương tiện giao thông công cộng, cô bé lớn như vậy rồi chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ biết cầu cứu người khác. Còn nếu tự lái xe thì sao? Đến lúc đó mà gặp được trạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thu phí hay bị cảnh sát kiểm tra thì sẽ lộ tẩy ngay, cho nên khả năng bé Tử Huyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị bắt cóc không lớn.
Hay bị bắt cóc tống tiền? Khả năng này càng nhỏ hơn, La Tinh là một bà mẹ đơn thân, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà, không xe, chỉ có công việc miễn cưỡng giúp hai mẹ con đủ sống, cho dù bọn cướp có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngốc cũng không động vào trường hợp như vậy?
Vả lại, nếu thật sự là bắt cóc tống tiền, thì bọn cướp phải liên hệ với chị La Tinh để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đòi tiền chuộc chứ? Nhưng từ khi bé Tử Huyên mất tích đến nay, chị La Tinh không hề nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được cuộc điện thoại nào của bọn cướp cả.
Thoắt cái đến trưa, trước đó chúng tôi vẫn giúp đỡ chị La Tinh rải truyền đơn cho những người qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đường, hi vọng bọn họ có thể mang về nhà đọc qua, đừng nên vừa quay người đã ném vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thùng rác.
Chị La Tinh thấy chúng tôi vất vả giúp đỡ tới trưa thì cảm kích lắm, muốn mời chúng tôi ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cơm trưa. Đương nhiên chúng tôi không thể để chị ấy trả tiền, chúng tôi đưa chị ấy đến một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa hàng ăn nhanh có điều hòa mát mẻ và gọi một vài món ăn có sẵn.
Lúc ăn cơm, chúng tôi được biết, hiện giờ chị La Tinh đang sống trong một quán trọ nhỏ ở Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Dương, vì chị ấy phải vất vả ngược xuôi đi tìm con nên chỗ ở không cố định.
“Chị cứ chạy tới chạy lui như thế, không có chỗ ở nào cố định thì những đồ đạc trong nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải để ở đâu?” Tôi dò hỏi.
Chị La Tinh cười khổ: “Chị cũng không có thứ gì cả, những đồ có giá trị đều đã bán đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để dùng làm tiền đi đường rồi, chỉ còn lại một ít đồ vật của Tử Huyên thôi. Quê mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 con chị ở Hà Nam, chị đóng gói hết đồ đạc của con bé và gửi về nhà bố mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở Hà Nam rồi, chờ khi nào chị tìm được con bé, sẽ về lấy đồ sau.”
Tôi chán nản, xong rồi! Ở đây không có món đồ bé Tử Huyên thích nào cả! Xem ra chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thể tìm được manh mối từ chỗ chị La Tinh… Sau khi ăn trưa xong, chúng tôi đưa chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 La Tinh quay trở về chỗ vừa nãy, lúc gần đi Lâm Hải còn nói với chị ấy rằng, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gặp phải chuyện gì khó xử thì cứ gọi cho anh ta.
Trở lại khách sạn, ba chúng tôi quay ra nhìn nhau, không biết nên làm gì tiếp theo bây giờ, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cùng Đinh Nhất đành phải nói, chi bằng đêm nay chúng tôi đi đến căn hộ kia của Lâm Hải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xem sao!
Vào lúc buổi tối, ba chúng tôi cũng làm như Lâm Hải đêm nọ, mua một đống đồ nhắm và bia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 về, tải xuống mấy bộ phim mới nhất, sau đó nghênh ngang đi đến căn nhà ma của Lâm Hải. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tất nhiên Lâm Hải không đồng ý chúng tôi gọi như vậy, anh ta nói căn hộ này tương lai dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 làm nhà cưới vợ, nên không thể gọi nó là nhà ma được!
Khi lái xe đến khu chung cư, tôi phát hiện đây là một khu chung cư cao tầng, cơ sở vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chất ở bên ngoài khá tốt.
Xe lái đến cửa, bảo vệ liếc qua vị trí tài xế, thấy là Lâm Hải thì cười chào hỏi với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta, sau đó mới cho chúng tôi tiến vào. Lâm Hải nói với chúng tôi, lúc trước xe có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể ra vào thoải mái, sau đó vì xảy ra chuyện của bé Tử Huyên nên họ mới làm nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 việc cho xe ra vào.
Tôi nhìn phong cảnh bên trong và nói: “Như thế đúng kiểu mất bò mới lo làm chuồng, nhưng việc đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng giúp tăng thêm độ bảo vệ với những đứa trẻ khác trong khu này…”
Lâm Hải đỗ xe xong, chúng tôi đi vào căn hộ của anh ta ở tầng mười một, khi vừa bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chân vào trong thang máy, Đinh Nhất đã nhíu mày lại. Tôi thấy thế bèn vội hỏi: “Thế nào? Có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỗ nào bất thường à?”
Đinh Nhất ngẩng đầu nhìn quanh trong thang máy, sau đó hạ giọng nói nhỏ: “Âm khí trong thang máy rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nặng… Hẳn là thường xuyên có oán linh xuất hiện ở đây.”
Lúc này Lâm Hải nhấn tầng mười một, thang máy bắt đầu đi lên. Nhưng thang máy càng lên cao, sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt Đinh Nhất càng nhăn nhó, anh ta nói càng lên cao, âm khí càng nặng…
Cuối cùng thang máy vang lên một tiếng “đinh” và dừng lại ở tầng mười một, cửa thang máy trượt mở, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khi ba người chúng tôi đi ra khỏi thang máy, không hiểu sao tim tôi bỗng có cảm giác khác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thường?!
Tôi giật mình, vô thức đi lên phía trước mấy bước, tôi lập tức phát hiện ra, mặc dù loại cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giác này còn rất mơ hồ, nhưng tôi có thể khẳng định một trăm phần trăm là trong căn hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nào đó ở chính tầng này có thi thể!
Đinh Nhất thấy biểu hiện của tôi khác lạ, bèn hỏi: “Sao vậy? Sao sắc mặt của cậu kinh khủng thế?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi xua tay, ra hiệu anh ta đừng quấy rầy mình, sau đó tôi khẽ áp vào mặt tường, cẩn thận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảm nhận. Mỗi tầng trong tòa nhà này có ba hộ, nhà Lâm Hải ở giữa, là căn hộ gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thang máy nhất.
Tôi đi theo cảm giác chầm chậm bước đến căn hộ ở phía Đông, nhưng vào đúng lúc này, cánh cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của căn hộ kia đột nhiên bật mở, tôi ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một người đàn ông trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 niên đeo mắt kính đang từ bên trong đi ra.
Khi ánh mắt hai chúng tôi giao nhau, cả hai đều cùng sững sờ, Lâm Hải ở bên cạnh chủ động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chào hỏi người đàn ông kia: “Giáo sư Tôn đi ra ngoài à!”
Người đàn ông được gọi là giáo sư Tôn lễ phép đáp trả: “Ừ, cậu về ngó qua nhà à?”
Lâm Hải gật đầu, cười nói: “Vâng, cháu có hai người bạn từ nơi khác đến chơi, đúng lúc căn phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này đang trống nên dẫn họ tới đây ở.”
Giáo sư Tôn gật nhẹ, ông ta không nói gì nữa mà bước qua tôi để đi vào thang máy. Nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa thang máy chậm rãi đóng lại, tôi hỏi nhỏ Lâm Hải: “Vị giáo sư Tôn này có lai lịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì vậy?”
Lâm Hải bị tôi hỏi mà sững ra, sau đó anh ta thành thật nói: “Chú ấy là chủ nhà 1103, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là giáo sư dạy môn lịch sử của trường đại học gần đây, thời gian tôi với chú ấy vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây ở cũng gần bằng nhau. Nhưng tôi nghe nói tính tình chú ấy hơi lập dị, cả đời chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lập gia đình, cho tới bây giờ chú ấy vẫn sống một mình, tôi chưa từng thấy chú ấy qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại với người nào cả…”
Tôi cười lạnh: “Chắc chắn ông ta phải sống một mình rồi! Có loại ham mê bệnh hoạn như thế thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chẳng người phụ nữ nào muốn ở cùng đâu!”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!