Chú Lê nghe tôi nói như vậy thì cười ha hả: “Thằng nhóc cháu có tấm lòng này là được, chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó chú biết, hai người các cháu đi chú không yên tâm! Chuyện tìm xác này chú không lo lắng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng sợ sau khi thằng nhóc cháu đi lại gặp chuyện gì khác, chỗ đó âm khí nặng, rất không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bình thường, người địa phương cũng không dám vào núi…”
Tôi sửng sốt: “Chú cũng biết chỗ đó ạ?”
Chú Lê chậc lưỡi:2“Không phải chú không biết vụ động đất năm đó, sao lại không biết chuyện Ngân Hán Câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này chứ?”
“Chỗ kia rốt cuộc bất thường bao nhiêu ạ?” Tôi không nhịn được tò mò.
Nhưng mà chú Lê lại nhún vai đáp: “Nơi chết quá nhiều người sao có thể bình thường chứ? Lại nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên dưới còn chôn rất nhiều người chết, oán khí quá nặng.”
Tôi vừa nghe thì có hơi không ngờ được và nói: “Biết rõ bên dưới có chôn5người chết vì sao không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đào lên chứ?”
“Nói thì dễ dàng, hơn trăm ngàn tấn đất đá ập xuống, cháu biết người ở đâu à? Đương nhiên, cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi rồi sẽ biết, nhưng có vài việc cháu có nghĩ tới chưa, cho dù biết chỗ nào có chôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người, nếu không có điều kiện khai quật thì phải làm sao đây?”
Tôi vẫn chưa suy xét tới vấn đề này! Lỡ như thật sự gặp phải tình huống này thì nên làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì6bây giờ? Lão Triệu không phải điên luôn à! Biết rõ cha mẹ chôn ở chỗ đó, lại không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đào lên? Chú Lê thấy tôi u ám không yên, bèn vỗ vai tôi nói: “Thật ra cũng không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì, nếu thật sự xảy ra tình huống này, cháu phải khuyên nhủ anh rể cháu đàng hoàng, người đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tìm được là chuyện tốt, ít nhất biết được họ ở đâu, như vậy hàng năm đều có thể đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thăm! Lại nói,5đây cũng chỉ là có khả năng, chắc chuyện cũng không phức tạp như chúng ta nghĩ đâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chú chỉ nói trước tình huống xấu nhất thôi, tệ nhất cũng chỉ là như thế, cho nên cháu cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không cần tạo áp lực lớn cho chính mình như vậy.”
Tôi nghe thế thì gật đầu: “Vậy cũng phải...”
Về đến nhà, tôi nhận được điện thoại của lão Triệu, anh ấy nói đã xin với bệnh viện cho nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đông để xử lý chuyện3trong nhà. Lãnh đạo bệnh viện cũng ít nhiều biết chuyện nhà anh ấy nên phê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 duyệt rất dễ dàng.
Chiêu Tài vừa nghe chúng tôi và lão Triệu muốn đi Tứ Xuyên, quả nhiên một hai đòi phải đi cùng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cuối cùng được tôi khuyên can mãi mới xem như không đi theo nữa. Thật ra chủ yếu là chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy cũng lo cho lão Triệu, rốt cuộc đây là cái vảy ngược không được đụng vào trong lòng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy, lỡ như lần này đi vẫn uổng công trở về, đó chẳng phải là lại đả kích thêm một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lần ư?!
Nhưng tôi nói với chị, nếu biết rõ trong lòng có vết thương mà không đi trị nó, để nó nhiễm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trùng sinh mủ, đến cuối cùng chắc chắn sẽ càng đau, còn không bằng dùng lần này để khoét đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thịt thối, cho máu đen chảy ra hết, cuối cùng kết vảy khép miệng là hơn!
Sau khi chuẩn bị ổn thoả xong, chúng tôi lên máy bay đi Thành Đô. Ba tiếng sau, đoàn chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã đến sân bay quốc tế Song Lưu. Lúc ra khỏi sân bay, có một người bạn của lão Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tới đón, đưa chúng tôi đến khách sạn đã đặt sẵn.
Chúng tôi nghỉ ngơi sắp xếp ở Thành Đô một ngày, hôm sau thuê một chiếc xe Kim Bôi lái thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 về hướng Ngân Hán Câu của thị trấn Long Môn, thành phố Bành Châu. Lúc xuất phát sắc trời khá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 âm u, giống như muốn mưa, nhưng giờ có mưa bão cũng không ngăn được quyết tâm muốn đến đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của lão Triệu.
Dọc đường đi, chúng tôi vẫn gặp được không ít xe riêng cùng đồng hành với mình, xem ra người ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây vẫn luyến tiếc Ngân Hán Câu, tuy rằng nó đã không còn cảnh sắc năm đó nữa. Sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào cửa khẩu, sắc trời có vẻ trong hơn, tâm trạng của tôi cũng tốt hơn một chút.
Lão Triệu vẫn luôn không nói gì, cứ ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ, vì thế tôi đành không có chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng phải tìm chuyện để nói với anh ấy: “Thế nào? Ở đây có thay đổi nhiều không?”
Lão Triệu sửng sốt, tiếp theo đáp yếu ớt: “Cũng có chút thay đổi, năm bọn anh đi con đường này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lồi lõm tả tơi, như bây giờ là đã được tu sửa lại rồi, chỉ không biết Ngân Hán Câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bây giờ đã được sửa chữa thành hình dạng gì. Đương nhiên, anh cũng chưa từng thấy Ngân Hán Câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước đây, vì lần đầu tiên anh đến đấy thì nó cũng đã biến mất rồi…”
Đang nói, tôi nhìn thấy trên một chỗ tàn tích vừa mới đi ngang qua có dựng ba con số cực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lớn màu xanh lam - 5.12, từ xa nhìn lại, vừa áp lực vừa nặng nề, ba chữ này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết lưng đeo bao nhiêu gia đình chia li phân tán.
Tôi thấy lão Triệu chỉ liếc nhìn ba con số kia rồi lập tức xoay đầu sang hướng khác, xem ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ấy cũng không muốn nhớ lại chuyện năm đó. Ngay sau đó xe chúng tôi đi ngang qua một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tàn tích của làng du lịch, chợt tôi nhìn thấy bên trên viết hai chữ to Lưu Kim, tôi nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rõ chỗ này đã từng xuất hiện trong ký ức của Triệu Chí Quốc.
Tới lối vào Ngân Hán Câu, chúng tôi nhìn thấy mấy chiếc xe riêng ngừng ở phía trước, mọi người đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở đó chụp ảnh lưu niệm. Tất cả xe đều chỉ có thể ngừng ở đây, bởi vì con đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phía trước không thể đi được nữa.
Trả phí đỗ xe và vé vào cửa, chúng tôi xuống xe chuẩn bị tiếp tục đi bộ vào phía trong. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bác gái trông bãi đỗ xe thấy chúng tôi muốn đi vào trong bèn dặn dò chúng tôi phải cẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thận một chút, đừng đi vào quá sâu.
Sau khi cảm ơn bác gái, chúng tôi đeo trên lưng hành lý của mình, tiếp tục đi lên. Chưa được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bao xa, tôi đã nhìn thấy rất nhiều nhà ở được xây dựng lại sau động đất, đáng tiếc xây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được một nửa rồi lại bị đất đá trên núi trôi xuống đập vào, giờ đã thành những căn nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sắp sụp.
Nhìn chiếc giường còn mới dưới chân bị đất đá đẩy trôi ra và những tàn tích sau động đất chung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quanh, thực sự có loại cảm giác quen thuộc trong những thước phim không dùng hiệu ứng đặc biệt quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảnh sau tai nạn từ trên không. Nếu tôi nhớ không nhầm, trong ký ức của bác Triệu Chí Quốc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phiến đá vụn than dưới chân chúng tôi đây hẳn là vị trí của Đại Long Đàm năm đó, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bây giờ không nhìn ra chút hình dạng gì của khi xưa nữa.
Đi lên thêm là nơi xảy ra chuyện của hai vợ chồng Triệu Chí Quốc, trong lòng tôi cũng có hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấp thỏm, hy vọng cuối cùng có thể có một kết quả tốt.
Đoạn đường này thật sự cực kỳ khó đi, bởi vì dưới chân đều là đá vụn lớn nhỏ không đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhất, không cẩn thận rất dễ bị trẹo chân. Loại người có năng lực chiến đấu kém ghê gớm như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi và chú Lê, đều phải cầm theo gậy leo núi mới đi được.
Lúc này sắc trời mới nãy còn trong lại trở nên âm u, thỉnh thoảng còn có chút gió nhẹ thổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 qua… Chú Lê cau mày nhìn lên, sau đó bấm đốt tay tính toán và nói: “Hôm nay không thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hợp để vào núi, chú thấy bên dưới cây cầu treo vừa rồi chúng ta đi ngang qua có không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ít phòng trống, tìm một phòng có thể ngủ lại, ở đối phó một đêm trước đã.”
Tôi nghe xong cũng tỏ vẻ đồng ý, rốt cuộc hiện giờ mạo hiểm vào núi là lựa chọn cực kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không sáng suốt, nhưng cứ như vậy trở về, ngày hôm sau lại đến thì không khỏi hơi bị hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hạ quá, cho nên có thể tìm gian phòng ngủ lại một đêm là lựa chọn tốt nhất.
Tôi nhìn lão Triệu hỏi ý kiến của anh ấy, anh gật đầu nói như vậy không còn gì tốt hơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Vì thế đoàn chúng tôi bèn đi ngược lại, về tới khu nghỉ dưỡng nông thôn bỏ hoang vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã gặp được.
Ai ngờ chúng tôi đi vào mấy gian phòng, đều phát hiện trong phòng có vết rạn rõ ràng, cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắc hẳn không quá an toàn, vì thế cũng lại từ bỏ.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!