Nhà họ Lý có tổng cộng hai phòng ngủ, phòng nhỏ hơn hẳn là của Lý Lâm Lâm. Tôi đẩy cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào, thấy bên trong toàn là sách, xem ra cô bé Lý Lâm Lâm đúng là một học sinh giỏi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khó trách bố mẹ lại muốn đưa cô ra nước ngoài! Tôi cẩn thận xem những cuốn sách trên kệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có khá nhiều quyển viết bằng tiếng Anh. Không ngờ Lý Lâm Lâm tuổi còn nhỏ mà đã có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xem sách tiếng Anh khó như vậy rồi.
Vừa nghĩ tới việc cô ấy còn nhỏ tuổi mà đã bị hại, thật sự khiến người khác cảm thấy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đành lòng…
Vì để có thể mau chóng tìm ra được thứ có chứa tàn hồn của cô ấy, tôi chạm vào khắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phòng. Căn phòng này đã lâu không có người ở nên tay tôi quệt ra được một đám bụi.
Đột nhiên tiếng “lạch cạch” bỗng vang lên, tôi cúi đầu nhìn, phát hiện trong lúc vô tình mình đã đụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải một cái máy phát kiểu cũ trên giá sách, khiến một băng nhạc rơi ra.
Đó là một cuộn băng, phía trên có dòng chữ viết bằng tay: Chúc bạn Lý Lâm Lâm sinh nhật vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẻ; tôi nhặt nó lên… Nhưng khi tay chạm vào chiếc băng đó, tôi lại nhìn thấy một đoạn ký © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ức của Lý Lâm Lâm.
Cuộn băng này thu lại một bản nhạc của Nhậm Hiền Tề, tên là “Cô bé đối diện nhìn sang”, đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là món quà của một cậu học sinh tên Tôn Sách. Cậu bạn này có dáng dấp cao ráo khá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đẹp trai, chẳng trách Lý Lâm Lâm lại thích.
Gia đình Tôn Sách cũng không khá giả, nhưng cậu ấy vẫn luôn muốn tặng cho Lý Lâm Lâm món quà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sinh nhật. Cậu biết Lý Lâm Lâm thích ca sĩ Nhậm Hiền Tề, nhưng một băng nhạc gốc của Nhậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hiền Tề ít gì cũng phải mười mấy tệ, cho dù có nhịn ăn sáng mấy hôm, cậu cũng chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dành được khoảng 8 tệ.
Thế là Tôn Sách nghĩ ra một cách, cậu dùng 8 tệ đi mua một băng nhạc trắng, sau đó mượn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 băng nhạc của bạn học khác về thu lại. Mặc dù đây không phải là bản chính đầu tiên của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhậm Hiền Tề mà Lý Lâm Lâm có, nhưng cô bé rất thích nó, lúc rảnh rỗi vẫn thường xuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghe đi nghe lại.
Thực ra tình cảm giữa họ rất đơn thuần, không giống như những gì người lớn nghĩ. Cả hai gặp nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng chỉ bàn chuyện học hành, cười đùa, nhiều nhất là nắm tay, chỉ thế thôi mà đã đỏ mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một lúc lâu rồi.
Lý Lâm Lâm không giống Cao Tuyết, cô bé thấy rất rõ những gì trước khi chết, trước khi chết cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bé gặp được Thẩm Cường! Lý Lâm Lâm cũng giống như các bạn học khác trong trường, đều biết Thẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Cường là người làm công trong trường.
Cho nên khi gã nói chuyện với mình, Lý Lâm Lâm không hề đề phòng. Nhưng cái gã làm công mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngày nào cũng thấy ấy, đột nhiên phun lên mặt cô một thứ chất lỏng ngọt lịm, làm cô bé © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhanh chóng mất đi tri giác.
Khi tỉnh lại, thì cô bé phát hiện mình đang ở trong một căn phòng có ánh sáng u ám. Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người đàn ông đang quay lưng về phía cô để nói chuyện, tầm mắt cô bé lúc mờ lúc tỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắc là vì thứ Thẩm Cường đã phun lên mặt cô.
Đáng lý ra, khoảng thời gian đó vẫn chưa thông dụng thuốc mê, không biết Thẩm Cường lấy đâu ra thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chất lỏng chỉ cần phun một cái là khiến người ta choáng váng? Lý Lâm Lâm giãy giụa muốn thoát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra, nhưng lại phát hiện tay chân mình đã bị trói chặt.
Mặc dù cô bé là mọt sách, nhưng sao lại không biết tình cảnh của mình bây giờ chứ? Hai gã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đàn ông kia quay đầu lại nhìn cô, Lý Lâm Lâm nhận ra ngay một trong hai người là thầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chử, giáo viên dạy toán của khối tiểu học.
“Em tên gì?” Chử Hoài Lương dùng giọng nói âm trầm hỏi cô bé.
Lý Lâm Lâm nghe xong mà rùng mình, cô bé chưa từng thấy thầy Chử như thế này bao giờ. Dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao lúc đó cô bé vẫn còn là trẻ con, nên vẫn chưa biết mình đã rơi vào tay ác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quỷ.
“Thầy Chử… Hai người làm gì vậy? Em muốn về nhà, không thì cha mẹ sẽ lo lắm!” Lý Lâm Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cầu xin.
Hai người kia nghe vậy thì cười dữ tợn, giống như Lý Lâm Lâm đã nói ra một câu nói nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó rất buồn cười vậy! Chuyện xảy ra sau đó làm lửa giận trong lòng tôi bộc phát như núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lửa phun trào, hai tên súc sinh kia cưỡng hiếp Lý Lâm Lâm…
Lý Lâm Lâm liên tục hét lên đau đớn, nhưng hai kẻ kia như thể rất yên tâm về địa điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này, sẽ không ai nghe thấy tiếng hét của cô bé vậy. Xem ra nơi này nhất định là một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỗ cách âm rất tốt, mà nó hẳn là một nơi nào đó rất đặc biệt trong trường.
Vì quanh tường được sơn nửa trắng nửa vàng, trên tường còn dán một vài tờ áp phích ca tụng chủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tịch Mao, tôi có cảm giác cách bài trí ở đó rất giống với khoảng năm 60 ở thế kỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước.
Dù không biết đó là đâu, nhưng nếu hai kẻ kia đã xuất hiện cùng nhau, thì chắc chắn là nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở trong trường học! Cảnh tượng Lý Lâm Lâm bị làm nhục thực sự vượt khỏi sự tưởng tượng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 con người, cho dù đứa trẻ này còn sống thì nó cũng sẽ phát điên mất.
Tôi không muốn nói tỉ mỉ từng chi tiết trong đó, chỉ có thể nói đây là lần đầu tiên tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ rằng, hãy nhanh kết thúc đoạn ký ức này đi. Thậm chí tôi còn mong Lý Lâm Lâm mau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tắt thở, bởi vì chỉ có như thế, cô bé ấy mới có thể được giải thoát…
Rời khỏi nhà của Lý Lâm Lâm, tâm trạng của tôi rất tệ, đến mức Bạch Kiện cũng không dám nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện với tôi. Quay trở lại Cục công an, tôi lập tức chạy vào phòng vệ sinh nôn ra.
Đinh Nhất thấy tôi khó chịu nên rót một cốc nước, tôi nhận lấy rồi uống hết ngay, sau đó ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xổm trên đất một lúc lâu mới đứng lên.
Khi quay trở lại phòng họp, Bạch Kiện và những đồng nghiệp của anh ta đã chờ tôi ở đó. Thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt tôi tái nhợt, anh ta nhờ đồng nghiệp pha một tách cà phê, rồi bắt tôi uống một chút. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
“Tiến Bảo, cậu uống chút cà phê để bình tĩnh lại đã. Thực ra lúc mới vào nghề, chúng tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không dũng cảm như cậu đâu. Có lúc nhìn thấy những tội ác mà người bình thường không thể chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhận được, chúng tôi cũng giống như cậu bây giờ, nhưng nhìn nhiều rồi cũng thành quen.” Bạch Kiện nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với vẻ bất đắc dĩ.
Cà phê nóng chảy vào dạ dày giúp tôi thoải mái hơn nhiều. Nói thật, hiện giờ tôi cảm thấy rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phục cái nghề cảnh sát này. Chưa nói đến chuyện họ vì nhân dân phục vụ là cao cả đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mức nào, chỉ cần nhìn thấy những tội ác giống địa ngục này, không phải người có tố chất tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lý bình thường nào cũng chấp nhận được.
Tôi kể cho họ nghe về những hình ảnh mình nhìn thấy trong ký ức của Lý Lâm Lâm. Khi trình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bày đến quá trình tử vong của Lý Lâm Lâm, tôi cố gắng mô tả nó một cách bình tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhất, thậm chí còn không cho thêm bất cứ cảm xúc gì…
Tôi biết nếu bây giờ mà tức giận sẽ chỉ làm mình mất lý trí. Chuyện quan trọng nhất bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là phải tìm ra nơi giấu thi thể của những đứa trẻ kia, nên tôi cẩn thận tả hoàn cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lý Lâm Lâm bị sát hại, không hề thiếu một chi tiết nhỏ nào.
Sau khi nghe xong, nhóm Bạch Kiện đi tới thư viện trong Cục, tìm thấy một cuốn sách ghi chép về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nơi xây dựng trường tiểu học này.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!