Ngay lúc chúng tôi phát hiện ra tàu ngầm trôi nổi trên biển, thì chợt nghe tiếng còi từ đằng xa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một chiếc tàu buôn cực lớn từ từ lái về phía chúng tôi.
Tôi lấy ống nhòm quan sát, phát hiện vỏ ngoài của nó loang lổ vết rỉ, đầu tàu là hình rồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất đặc biệt, chắc hẳn là nhãn hiệu của công ty tàu.
Cùng lúc đó, chú Lê đứng bên cạnh tôi đột nhiên biến sắc mặt. Chú nhìn đồng hồ rồi lấy la © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bàn ra xem thử, sau đó quay đầu lại la lên với doanh trưởng Bạch: “Doanh trưởng Bạch, mau quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu lại! Rời khỏi vùng biển này ngay! Nhanh lên, không còn thời gian nữa rồi.”
Doanh trưởng Bạch không hiểu ý này của chú Lê, nhưng nhìn tàu ngầm đang bồng bềnh trôi nổi kỳ lạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên mặt biển, còn chiếc tàu buôn đang trôi tới từ phía xa không hề giống gặp nạn chút nào! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lúc đó, anh ta cảm thấy lưng mình lạnh toát, cảm giác sợ hãi chưa từng có dâng lên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lòng. Đây là cảm giác nguyên thủy từ bản năng của con người, khi gặp một sự vật mình không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết rõ.
Doanh trưởng Bạch quyết định rất nhanh, ra lệnh cho thuyền quay đầu rời xa khỏi vùng biển này…
Chú Lê nhìn chằm chằm vào la bàn, mãi đến khi kim không xoay lung tung nữa mới thôi. Thuyền chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được khoảng vài hải lý thì con tàu buôn vẫn gần đó đột nhiên biến mất, cứ như thể nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chưa từng xuất hiện…
“Tàu đâu rồi? Rõ ràng nó vừa ở đây mà!” Tôi giật mình hỏi.
Chú Lê nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 14 giờ 55 phút, chú lau trán đầy mồ hôi lạnh, trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lời: “Con tàu đó không phải do người lái, cũng may chúng ta chạy nhanh, nếu không thì chắc cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thuyền phải chôn cùng con tàu ma rồi!”
“Tàu ma?!” Tôi sợ hãi, thì ra đó chính là thứ đã gài bẫy chúng tôi…
Vài chiến sĩ vừa rồi đứng trên boong tàu đều sợ hãi vô cùng, mãi đến khi chú Lê lớn tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói với mọi người: “Không sao không sao, mọi người không phải sợ, vừa rồi chỉ là ảo ảnh, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tàu kia chẳng qua là cảnh tượng được tạo ra từ chiết xạ ánh sáng thôi.”
Đa số mọi người vẫn hiểu được cách giải thích này của chú Lê, nhưng doanh trưởng Bạch lại không tin. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lúc này, anh ta đến cạnh chú Lê, hỏi nhỏ: “Ngài Lê, vừa rồi…”
Chú Lê xua tay với anh ta: “Lúc sau hãy nói, bây giờ nguy hiểm đã được hóa giải, chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mau đến xem tàu ngầm, nhanh lên, không nên chậm trễ!”
Doanh trưởng Bạch nghe xong thì ra lệnh lái thuyền đến vùng biển vừa phát hiện ra ống nhòm kia… Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc chúng tôi quay lại, tàu ngầm đã biến mất tăm!
“Chuyện gì thế? Rõ ràng vừa nãy còn ở ngay đây mà?” Doanh trưởng Bạch giật mình hỏi.
Tôi và chú Lê mỗi người một ống nhòm, nhìn về biển cả bát ngát mênh mông trước mặt.
“Biển rộng tứ phía như nhau, có thể nhầm vị trí không?” Tôi thắc mắc.
Nhưng lại nghe Đinh Nhất nói: “Không nhầm, vừa rồi đúng là ở đây, chỉ là tàu ngầm không còn nữa.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
“Sao lại thế được, tàu ngầm đó không có lấy một người sống, chẳng lẽ nó tự lái được?” Tôi khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tin.
Đinh Nhất lại liếc tôi, nói: “Tôi hỏi cậu, vừa rồi cậu trông thấy chiếc tàu kia thì có cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì?”
Tôi ăn ngay nói thật: “Chẳng có cảm giác gì cả…” Nói được một nửa, tôi ngây cả người. Không đúng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu vừa rồi tàu ngầm ở đó thật, thì sao tôi lại không cảm giác được xác chết? Không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế được!
Đột nhiên tôi hiểu ý của Đinh Nhất, anh ta nói là cả chiếc tàu buôn và tàu ngầm mà tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhìn thấy đều có vấn đề, nó không thật sự tồn tài? Nghĩ đến đây, tôi quay lại hỏi doanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trưởng Bạch: “Vị trí của chúng ta có cách xa tọa độ kia không?”
Doanh trưởng Bạch nhìn quanh: “Không xa, có lẽ ngay gần đây...”
“Mau lái thuyền đến vị trí kia, nếu tôi đoán không lầm, có lẽ tàu ngầm đang ở đó...” Tôi nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắc nịch.
Chú Lê nhìn tôi, ý hỏi có chắc không? Tôi cũng lắc đầu nói với chú: “Không nắm chắc lắm...”
Thuyền nhanh chóng được lái đến tọa độ bí ẩn kia, vừa mới đến gần mà đầu tôi đã bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kêu ong ong. Tôi cố nén cơn đau đầu, đứng trên boong thuyền, xem ra tàu ngầm sắp xuất hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi.
Quả nhiên, qua ống nhòm, một chiếc tàu ngầm đang nửa nổi trên mặt nước xuất hiện. Rất nhiều ký ức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhanh chóng chen chúc ùa vào trí óc tôi, trong chiếc tàu ngầm này toàn là người chết!
Doanh trưởng Bạch cho mấy chiếc thuyền bé xuống thăm dò thì phát hiện, bề ngoài tàu ngầm vẫn nguyên vẹn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa tàu ngầm cũng không có dấu hiệu bị mở ra. Người trên thuyền cầm bộ đàm, liên tục gọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tới tàu ngầm, nhưng ngoại trừ tiếng sóng âm rè rè ra thì chẳng còn gì cả.
Lúc này, doanh trưởng Bạch mời chúng tôi qua, vì họ muốn mở tàu ra xem tình huống bên trong thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nào, nên định hỏi ý kiến chúng tôi.
Chú Lê nghĩ rồi nói: “Có thể vào được, nhưng phải cẩn thận, nếu có cảm giác bất thường thì nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chóng rút lui, không thể ở lâu...”
Tôi thấy doanh trưởng Bạch chọn vài chiến sĩ đi cùng mình, thế là cũng muốn xuống dưới: “Tôi cũng muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi...”
Chú Lê trừng tôi: “Tình hình trong tàu ngầm cháu có xem cũng chẳng hiểu, xuống đó làm gì?”
“Cháu cũng muốn xuống, cháu phải biết những chiến sĩ này hy sinh thế nào, nếu không thì có ngủ cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không ngon giấc được.” Tôi phản bác lại.
Chú Lê thấy tôi kiên trì muốn đi với doanh trưởng Bạch, chỉ đành bất đắc dĩ đồng ý, nhưng chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẫn bảo Đinh Nhất đi cùng mới an tâm được.
Tôi và Đinh Nhất nhanh chóng ngồi lên một chiếc thuyền nhỏ, từ từ đến gần tàu ngầm. Vì tàu ngầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đóng từ bên trong, nên doanh trưởng Bạch cho nhân viên kỹ thuật đến mở cửa khoang tàu từ ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra.
Khoang thuyền vừa mở, một cảm giác khó chịu đã xộc ra. Tôi đứng sau lưng doanh trưởng Bạch, định xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo anh ta.
Nói thật, tôi rất không thích không gian nhỏ hẹp, tuy không đến mức mắc chứng sợ bị giam cầm, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chẳng hiểu sao vẫn thấy lo lắng và bất an.
Ký ức của những chiến sĩ ở trong ùa về như lũ, tôi chỉ có thể cố hết sức che đậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại. Nhưng cảm giác này như thể có rất nhiều chiếc tivi đang đồng thời phát kênh, ầm ĩ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chịu được.
Chúng tôi vừa vào chưa được bao lâu đã gặp thi thể đầu tiên. Đó là một chiến sĩ, cậu ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngã sấp ngay đường ra vào, trên người chẳng hề có bất kì vết thương ngoài da nào. Thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẻ mặt còn rất an ổn, rõ ràng trước khi chết không phải chịu đau đớn gì.
Doanh trưởng Bạch ngồi xuống nhìn một lúc lâu, nhưng vẫn không thể nhận ra chiến sĩ này hy sinh thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nào. Biết anh ta buồn bã, nhưng phía sau vẫn còn người chết nữa, tôi đành vỗ vai anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi nói: “Đi thôi, bên trong vẫn còn...”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!