Lương Trạch Phi giữ chặt vết thương ở đùi, cố bơi lên trên! Anh biết cơ hội sống duy nhất của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình là lên được trên thuyền. Nhưng anh không biết, tốc độ di chuyển của cá mập trắng rất nhanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc anh còn cách mặt nước chưa đến hai mét, thì cảm thấy cơ thể trầm xuống, bị một lực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kéo xuống đáy biển…
Bởi vì không thấy đau đớn nên Lương Trạch Phi đoán con súc sinh kia cắn vào bình dưỡng khí sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lưng mình, may mà bây giờ cách mặt nước cũng không xa! Có dưỡng khí hay không cũng không quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trọng! Nghĩ thế, anh nhanh chóng tháo bỏ bình dưỡng khí ra, quả nhiên lực kéo biến mất. Lương Trạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Phi quay lại nhìn, không để ý đến đau đớn ở chân, bản năng sinh tồn thúc đẩy anh bơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhanh đến ca nô của mình.
Lúc này con cá mập phát hiện thứ trong miệng mình không phải đồ ăn, nó tức giận hất mạnh lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ném bình dưỡng khí của Lương Trạch Phi sang một bên, sau đó đuổi theo vết máu của anh.
Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lương Trạch Phi cuối cùng cũng nắm được lan can boong thuyền, sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó xoay người bò lên thuyền. Cùng lúc đó, anh nghe thấy tiếng cá mập cắn phập vào khoảng không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 miệng nó còn phát ra tiếng ken két…
Lương Trạch Phi kéo bên đùi bị thương lên boong thuyền, anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình đã tham gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiều loại mạo hiểm như vậy, mà lần này lại bị thương trong lúc đi nghỉ ngơi.
Nhìn vết thương dữ tợn trên đùi, trong lòng Lương Trạch Phi tuyệt vọng, vết thương kéo dài từ đùi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu gối, gần như rạch hết cơ đùi ra…
Máu liên tục chảy, anh biết bây giờ phải cầm máu ngay, nếu không sẽ mất máu mà chết! Anh nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong khoang thuyền có hộp cấp cứu, nên phải di chuyển đến đó.
Nhưng chỉ cần anh hơi động, cả người đều đau đến choáng váng, có thể ngất đi bất cứ lúc nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Anh cắn răng, liên tục nói với mình phải kiên trì, nhất định phải lấy được đồ cầm máu!
Rốt cuộc, Lương Trạch Phi cũng kéo được chân bị thương vào khoang thuyền, boong thuyền màu trắng bị vệt máu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của anh để lại một đường đỏ dữ tợn. Anh nhịn đau, tìm được hộp cấp cứu, lấy băng vải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cầm máu và cồn khử trùng.
Nhưng nhìn vết thương ngoằn ngoèo trên chân, anh lại không biết bắt đầu từ đâu! Vết thương quá lớn, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như không khâu lại, đám băng vải này không thể cầm được máu…
Lương Trạch Phi biết mình không có nhiều thời gian, nên anh cắn răng tìm kim chỉ trong hộp. Nhưng bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giờ không có thuốc tê, đừng nói là khâu lại, chỉ cần động nhẹ cũng đã đau tới thấu xương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi.
Lúc này anh nhìn thấy ở đáy hòm có một hộp thuốc giảm đau, thế là anh không nghĩ nhiều, nhét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất nhiều thuốc giảm đau vào miệng rồi cố gắng nhai. Nhưng vì mất máu quá nhiều, miệng Lương Trạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Phi gần như không còn cảm giác, chỉ cố gắng nuốt chửng số thuốc đó.
Cũng không biết do uống thuốc giảm đau hay do tác dụng tâm lý, anh cảm thấy đùi mình không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đau như vừa nãy nữa! Thế là anh hít một hơi sâu, bắt đầu khâu vết thương trên đùi.
Để giảm bớt đau đớn, Lương Trạch Phi chỉ khâu lại mấy chỗ quan trọng, nhưng mỗi lần khâu một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh vẫn cảm nhận rõ ràng cảm giác đau đớn khi kim xuyên qua da thịt của mình. Đến khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh may xong thì cả người đã toàn là mồ hôi, như vừa vớt trong nước ra.
Lương Trạch Phi lấy trong hộp cấp cứu một bình xịt cầm máu, anh cắn răng phun lên chân mình. Cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giác này không cần nói cũng biết, đau đến mức cả người không tự chủ được mà co quắp lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Máu… rốt cuộc cũng ngừng chảy, bước cuối cùng chính là dùng băng vải quấn chặt lại... Đây cũng là bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đau đớn nhất, Lương Trạch Phi chậm lại, để thuốc giảm đau ngấm thêm một chút.
Sau đó anh cố gắng quấn chặt đùi bằng băng vải! Vừa buộc xong, đau đớn quá nhiều khiến anh ngất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi…
Không biết đã qua bao lâu, Lương Trạch Phi cảm thấy ca nô hơi xóc nảy, anh hoảng hốt tỉnh lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy ngoài trời đã tối đen.
Anh thử giật giật, cảm giác vết thương không còn đau như trước, anh chậm rãi đi vào khoang điều khiển, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 định lái ca nô quay về. Ai ngờ, nhà dột gặp mưa rào, động cơ khởi động mãi không được! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Lương Trạch Phi tức giận chửi thề, trước đó anh còn cho rằng hôm nay là ngày may mắn của mình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kết quả lại là một ngày đen đủi…
Cũng may, khi đó Lương Trạch Phi đã tỉnh táo, anh biết mình không thể lái thuyền về nên phát tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cầu cứu lên đảo, chờ họ đến cứu mình. Nhưng không biết có phải do thời tiết hay không, thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị truyền tin vô tuyến trên thuyền không liên lạc được với người trên đảo. Lúc chiều anh đi gấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên không cầm điện thoại vệ tinh theo, lần này đúng là kêu trời trời không biết, kêu đất đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chẳng hay!
Lương Trạch Phi kéo cái chân bị thương về lại boong thuyền, lúc này sóng biển rất lớn! Xem ra anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ có thể chờ đến khi có người phát hiện ra mình chưa về cảng, rồi ra biển tìm thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Nhưng lúc đó Lương Trạch Phi không ngờ rằng, có một trận siêu bão đang tiến đến vùng biển đó. Sóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lớn cao mười mấy mét vô tình ập xuống chiếc ca nô, dù không đập nát nó nhưng sau mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lần bị sóng lớn đánh cũng lật úp rồi chìm xuống biển.
Lúc thuyền lật, Lương Trạch Phi bị đập đầu vào bàn làm việc ở khoang thuyền, ngất đi... Cho nên lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chết đi, anh cũng không cảm thấy đau đớn, hoặc có lẽ do lúc trước anh đã trải qua đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thống khổ rồi.
Đến khi tôi lấy lại tinh thần, phát hiện Hạ Cương và Lương Tư ngây mặt nhìn mình, có lẽ thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gian tôi thất thần quá lâu, dọa họ sợ.
Bởi vì dùng não quá độ, người tôi lảo đảo, may mà có Đinh Nhất đỡ, để tôi ngồi trên salon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghỉ ngơi một lúc.
Tôi nghỉ một chút, chỉnh sửa lại đoạn ký ức của Lương Trạch Phi, sau đó đặt Ngọc Quan Âm vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tay Lương Tư, tiếc nuối nói với cô ấy: “Lương Trạch Phi đã chết ba năm trước rồi, sau khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lặn xuống biển, anh bị cá mập cắn bị thương, sau đó thuyền của anh ấy lại bị siêu bão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 làm lật úp...”
Lương Tư nghe xong thì đờ đẫn, cô ấy chỉ máy móc gật đầu: “Vậy anh có thể tìm thấy thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể của anh ấy không?”
Tôi nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu cho tôi một người bản địa dẫn đường thì không khó tìm lắm, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vùng biển anh ấy lặn có đặc điểm...”
Lương Tư không nói gì, chỉ nhận lại Ngọc Quan Âm, sau đó cứng nhắc quay đi.
Tôi và chú Lê nhìn nhau, không biết ý của cô ấy là gì, tìm hay không tìm?!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!