Không ngờ đúng lúc tôi định đi theo hướng của chú chó cứu hộ, thì đột nhiên vấp vào một thứ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả người đổ nhào về phía trước, sau đó ngã ầm lên một đống tuyết lớn.
Tôi còn làm ra một loạt động tác mỹ miều, làm hai người tìm kiếm cứu hộ sợ đến choáng váng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắc họ nghĩ không biết tôi có phải đang đo đất không? Một nhân viên tìm kiếm cứu nạn chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại đỡ tôi dậy.
Lúc này, chú chó Labrador màu đen một mình đi đến sườn dốc tuyết phủ đằng sau, nhân viên tìm kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cứu nạn vừa định gọi về, thì đột nhiên nó sủa vài tiếng.
Nhân viên lập tức đi đến đó, một đồng nghiệp khác của anh ta nói có thể Tiểu Mỹ đã phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiện ra thứ gì đó! Tiểu Mỹ chính là tên của con chó Labrador màu đen kia. Tôi cũng vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vàng đi theo, muốn xem Tiểu Mỹ đã phát hiện thứ gì? Kết quả vừa đi đến gần, một tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ầm vang lên, hình ảnh của Hoắc Trường Tùng xuất hiện trong đầu tôi, anh ta đang ở dưới một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tảng đá lớn, sợ hãi gọi khẽ: “Anh? Anh ở đâu? Em không nhìn thấy anh? Anh…”
Anh? Anh ta lúc đó gọi người nào là anh trai à ? Lòng tôi trầm xuống. Sao tôi chưa từng nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 việc Hoắc Trường Tùng còn có một người anh trai nữa? Sao Hoắc Trường Tùng lại liên tục gọi anh? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Nhưng trong hình ảnh tiếp theo, Hoắc Trường Tùng lại quát lớn: “Hoắc Trường Tùng! Cái tên khốn nạn nhà anh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vứt em ở đây không thèm để ý à? Anh quay lại mau, em sợ lắm đấy!”
Không đúng! Anh ta nói Hoắc Trường Tùng bỏ mình lại? Chẳng lẽ anh ta không phải Hoắc Trường Tùng mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là… Hoắc Trường Lâm? Sao lại có thể như vậy? Nhất định là sai ở chỗ nào đó rồi? Rõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ràng người chết trên núi là Hoắc Trường Tùng, người đến nhờ chúng tôi tìm xác là Hoắc Trường Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà?
Trong lúc tôi vẫn đang nghi ngờ, thì hình ảnh lại chuyển tiếp, chỉ thấy “Hoắc Trường Tùng” vừa rồi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở dưới tảng đá lớn, đã tự tìm được đường lên, tôi thấy mắt anh ta có hơi đỏ, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là không nhìn thấy đường nữa.
Anh ta cứ mù mờ đi trên đường như thế, tôi vì anh ta mà tim thót lên cổ, cũng quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nguy hiểm rồi? Đừng nói là người mù, đến người bình thường nếu không có kinh nghiệm đi trên núi tuyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng khó mà xuống được, huống chi là tình trạng của anh ta như bây giờ.
Quả nhiên, chưa đi được mấy bước, anh ta đã hụt chân ngã xuống đất, nhưng vì mắt không nhìn thấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta lại không phân biệt được phương hướng, sau khi ngã xuống đứng dậy lại đi không đúng hướng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 càng chạy càng đến gần một vách đá, cuối cùng rơi từ trên núi xuống, đầu đập vào một tảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đá ngất đi.
Tôi hoàn hồn tỉnh lại, thấy Tiểu Mỹ đang cào tuyết dưới chân, nhưng nhân viên cứu hộ vừa nhìn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhận ra mặt tuyết này rất cứng, không phải do tuyết lở mới đây tạo thành.
Lúc này một nhân viên khác dắt chó đi đến: “Sao rồi ? Phát hiện cái gì à?”
“Tiểu Mỹ phát hiện ra thi thể, nhưng tôi chắc chắn đây không phải là chết do trận tuyết lở vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi.” Chủ nhân của Tiểu Mỹ nói.
Tôi thở phào một hơi, sau đó quay đầu nói với chú Lê và Đinh Nhất ở cách đó không xa: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Tìm thấy Hoắc Trường Tùng rồi.”
Họ nghe xong thì nhanh chóng chạy đến đây, Hoắc Trường Lâm cũng đi đến, tôi nhìn thấy anh ta có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chút mừng rỡ, cũng có khẩn trương…
Dù tìm được thi thể, nhưng bởi vì chôn quá sâu, cho nên phải cần người đào. Đinh Nhất, Hoắc Trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tùng và hai nhân viên cứu hộ thay phiên nhau đào hơn nửa tiếng, cuối cùng cũng đào được di © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể của Hoắc Trường Lâm.
Năm đó, anh ta ngã từ trên xuống, chắc đã ngất đi, vì bị thương kèm theo bị lạnh nên chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất nhanh. Cho nên trước khi chết anh ta cũng không cảm thấy quá đau đớn, chỉ giống như ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thiếp đi.
Tôi nhìn thi thể trên mặt đất, lại nhìn Hoắc Trường Lâm, không, phải là Hoắc Trường Tùng. Bây giờ tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả đều đã rõ, vì sao một tinh anh trong ngành IT lại có tố chất thân thể tốt như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy, vì sao kinh nghiệm leo núi của anh ta lại phong phú như thế, vì sao lần đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tống Ba nhìn thấy đã gọi anh ta là Hoắc Trường Tùng, bởi vì anh ta chính là Hoắc Trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tùng thật!
Không biết có phải do ảnh hưởng tâm lý không, từ khi thấy thi thể của Hoắc Trường Lâm, Hoắc Trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tùng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Khó trách trước đó anh ta hỏi tôi có thật sự nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy ký ức của người chết hay không, vì sợ tôi sẽ phát hiện ra bí mật của mình, xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra anh ta đang chột dạ.
Lúc này nhân viên tìm kiếm lấy một túi đựng xác ra, đặt thi thể gầy khô của Hoắc Trường Tùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào… Tôi nhìn túi đựng xác đang từ từ kéo khóa lên, trong lòng thổn thức, một người như thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nào mà có thể vứt anh em của mình ở trên núi không quan tâm? Để anh ta tự sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tự diệt?
Lúc này trực thăng đã quay lại, đưa nhân viên tìm kiếm cứu nạn bị thương, cùng hai chú chó cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hộ và thi thể của Hoắc Trường Lâm đi. Những người còn lại chúng tôi thân thể vẫn tốt thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tự đến doanh trại C1 sắp xếp một đêm, sáng hôm sau sẽ xuống núi.
Lúc xuống núi, Đinh Nhất đi phía sau tôi, còn Hoắc Trường Tùng đi đằng trước. Tôi bước nhanh đuổi kịp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta: “Vì sao lại làm thế?”
Hoắc Trường Tùng chợt ngẩng đầu, hoảng sợ nhìn tôi.
Tôi tiếp tục truy vấn: “Bình dưỡng khí của tôi là anh chọc thủng đúng không? Anh muốn tôi chết? Để không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ai phát hiện ra bí mật của anh? Nhưng tôi nghĩ thế nào cũng không hiểu được, đã như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao anh còn muốn chúng tôi đi tìm xác? Anh có thể vĩnh viễn không tìm mà?”
Bị tôi hỏi liên tiếp khiến Hoắc Trường Tùng hoảng sợ, anh ta vờ như không nghe thấy, đi đến đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tống Ba.
Đường xuống núi cũng không dễ đi, hơn nữa đường lên núi đã bị tuyết vùi lấp, cho nên nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cẩn thận, chúng tôi sẽ bị mất phương hướng.
Người dẫn đường của chúng tôi là Đa Cát thuộc tộc Tạng vẫn đi ở phía trước, cụ thể đi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế nào, mọi người đều phải nghe theo anh ta.
Thế nhưng đi chưa được bao lâu, chúng tôi chợt nghe thấy một âm thanh đáng sợ, từng đợt ầm ầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 truyền từ đỉnh núi xuống. Đây là lần thứ hai chúng tôi nghe thấy tiếng động này, mặc dù không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải người leo núi chuyên nghiệp, nhưng tôi biết nó là ác mộng của mỗi người ở đây…
“Tuyết lở! Mọi mau chạy về chỗ cao ở hai bên!” Đa Cát hét lên, sau đó chạy nhanh đi.
Tôi biết lúc này chỉ có thể thân ai nấy lo, lúc đầu Đinh Nhất đi sát sau tôi, nhưng vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc nãy tôi đuổi theo Hoắc Trường Tùng nên bị bỏ lại, với khoảng cách hiện tại dù có mọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thêm cánh, anh ta cũng không đến gần được.
Tôi chỉ có thể hét lên vô vọng: “ Đừng lo cho tôi, anh mau chạy đi!” Đáng tiếc tiếng tôi vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dứt, đã cảm thấy cơ thể mình bị một lực lớn đẩy xuống… Lúc đó trong đầu tôi chỉ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một ý nghĩ duy nhất, phải tìm cách sống sót.
Đa Cát đã từng nói, nếu gặp phải tình huống tuyết lở mà không có chỗ nào để tránh, phải cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gắng không để tuyết phủ lên mặt.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!