GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 57: Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại

Đã copy!
Trước
#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp

Đầu xuân, yến oanh ca hót.

 

Nhưng mà từ sáng sớm Triều Cẩm tìm kiếm khắp thành Vân Châu cũng không thấy thân ảnh Tử Thanh đâu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Chẳng lẽ còn trong phòng Đoạn phu nhân?

 

Chần chừ, Triều Cẩm đi tới trước cửa phòng Đoạn phu nhân, lại thấy Đoạn phu nhân đang nhàn nhã uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trà.

 

Thấy thân ảnh Triều Cẩm, Đoạn phu nhân cười nhẹ: “Sử tiểu thư tìm Tử Thanh?”

 

Triều Cẩm gật đầu.

 

“Trời còn chưa sáng nàng đã mang binh ra ngoài, hình như nói đi chiêu an sơn phỉ cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó?” Đoạn phu nhân nhẹ nhàng cười: “Trước khi đi còn phân phó, chờ khi nàng chở lại ăn cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trưa.”

 

“Chiêu an? Phu nhân biết hắn dẫn theo bao nhiêu người không?” Triều Cẩm cả kinh, cho dù xuất động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 binh mã toàn bộ Vân Châu thì cũng không bằng số sơn phỉ đó hợp lại!

 

Đoạn phu nhân giơ lên một ngón tay ám chỉ “Một”: “Nàng nói một người đủ.”

 

“Trời ạ! Hắn đây đi liều mạng mà!” Triều Cẩm vội rời đi.

 

Đoạn phu nhân giật mình, từ biểu tình của Triều Cẩm cũng tinh tường nhận ra việc Tử Thanh làm rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nguy hiểm.

 

“Đỗ Phương, Đỗ Phương! Nhanh cưỡi ngựa đuổi theo Tử Thanh!” Buông chén trà, Đoạn phu nhân vội vàng kêu to © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chạy ra ngoài.

 

Nghe thấy thanh âm Đoạn phu nhân, Nhã Hề không khỏi giật mình mở cửa, một đóa hoa dại màu vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nho nhỏ rơi xuống từ khe cửa, không biết ai đã lặng lẽ đặt nơi này.

 

Nhặt đóa hoa dại lên, vẻ mặt Nhã Hề bối rối, vừa giương mắt lên liền nhìn thấy Hằng vương một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thân cẩm với hoa văn hình những đám mây.

 

Người trước mắt nhẹ nhàng cười: “Chỉ mong một đóa hoa nhỏ này thể đổi lấy nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sáng sớm của Nhã Hề nương.”

 

Nhã Hề cuống quýt lùi lại một bước, trong nháy mắt đóa hoa dại nơi tay rơi xuống, quỳ rạp xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đất: “Điện hạ yêu mến, Nhã Hề không đủ khả năng tiếp nhận.”

 

Ánh mắt Hằng vương nhuốm vẻ ảm đạm: “Tiểu vương không ý tứ đường đột, chỉ nghe nói Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hềnương âm luật vô song nên một lòng muốn nghe Nhã Hề cô nương ca một khúc, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại cầu không được nên đành phải tự mang ống tiêu đến thỉnh Nhã Hềnương tiểu vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ điểm một hai.”

 

“Nhã Hề chỉmột linh nhân nho nhỏ, không dám bình luận nhiều gì.” Nhã Hề cúi đầu, bất an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong lòng dần dần lan rộng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Đoạn phu nhân lại nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế? Tử Thanh…Tử Thanh chàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

 

Hằng Vương nặng nề thở dài một tiếng: “Tiểu vương từ nhỏ đã thích âm luật, chưa bao giờ từng cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người khác, hôm nay cứ coi như tiểu vương cầu Nhã Hề nương vậy.”

 

Nói đã đến mức này, nếu Nhã Hề tiếp tục nghịch ý tiếp thì chỉ sợ sẽ gây nên phiền toái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nhỏ cho Tử Thanh.

 

“Điện hạ nặng lời rồi…Nhã Hề tuân mệnh.”

 

Hằng vương cười, muốn tiến lên nâng Nhã Hề dậy, ai ngờ Nhã Hề tình nguyện quỳ lùi lại một bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không nguyện ý để hắn đụng vào chỉ một chút.

 

“Đứng lên đi, nơi này không phải trong cung, coi như tiểu vương cầu ngươi.”

 

“Vâng…” Nhã Hề đứng dậy, lại lùi về phía sau một bước nữa.

 

Hằng vương thầm cắn răng, đầu ngón tay đè lên hàng lỗ trên ống tiêu, nhìn Nhã Hề thật sâu, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9nữ tử này trên mặt thương tích thì riêng phần phong vận này cũng hơn xa những kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 điểm phấn son số trong cung, nếu là…Lặng yên cười, Hằng vương thổi ống tiêu cầm trên tay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một khúc [Phượng cầu hoàng] vang lên, thể được một nụ cười của hồng nhan, tiểu vương chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không hối tiếc.

 

tâm nghe khúc [Phượng cầu hoàng] ẩn ẩn thổ lộ tiếng lòng, Nhã Hề chỉ mờ mịt nhìn ra ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa sổ, Tử Thanh, chàng nhất định phải bình an…

 

***

 

Không mặc ngân giáp hồng bào, chỉ thay đổi một thân thanh văn bạch bào, cưỡi ngựa, Tử Thanh nhàn nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lững thững đi trên sơn đạo phía bắc Vân Châu.

 

“Đứng lại!” Bỗng nhiên nghe được một thanh âm hung tợn vang lên từ phía sau.

 

Rốt cục con cũng đến đây!

 

Tử Thanh mỉm cười quay đầu, nhìn thấy lại hai sơn phỉ nhỏ gầy: “Là muốn chặn cướp?”

 

Hai sơn phỉ ngẩn ra: “Ngươi!”

 

Tử Thanh ôm quyền: “Ta Vân Châu Lục công tử, việc muốn bái kiến chư vị lão đầu sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phỉ, thỉnh hai vị dẫn đường.”

 

“Ngươi…ngươi vị Vân Châu An…An…” Một trấn chiến giữa Vân Châu cùng Đột Quyết, thanh danh Tử Thanh đã vang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vọng khắp phạm vi trăm dặm quanh Vân Châu, nghe được Tử Thanh nói, hai sơn phỉ liền cả kinh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Còn không dẫn đường?” Tử Thanh cười khẽ, thầm hít một hơi thật sâu, nếu sơn phỉ hào khí thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tự nhiên sẽ không phải ác nhân hiếu sát, lúc này chỉ đường liều mạng thôi!

 

“Được…Lục công tử mời đi bên này.” Hai sơn phỉ chỉ vào sâu trong rừng, nếu ngươi không phải Lục công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tử, vậy chỉ cần ngươi vào trong trại thì lấy mạng ngươi quả thực dễ như trở bàn tay!

 

“Được!” Tử Thanh giục ngựa đi theo, một đường đến cửa sơn trại.

 

Tử Thanh giương mắt nhìn nơi này, chừng mười hai mươi căn nhà gỗ to nhỏ dựng dựa vào vách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tường, sơn phỉ trong trại đều hạng người nhỏ gầy mạnh mẽ, thậm chí có vài người xiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 y trên thân đã rách nát Trại này cùng với sơn trại nàng đã tự tay hủy diệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc trước hoàn toàn giống nhau.

 

Liếc thấy người xa lạ xuất hiện ngoài cửa trại, một hán tử gầy gò đang giữa trại huy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 động thiết kiếm liền đi tới, dương tay lên cho hai sơn phỉ dẫn đường mỗi người một cái bạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tai: “Mụ nội nó! Các ngươi ngu sao? Mang một người xa lạ vào trong trại, các ngươi không sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị triều đình biết được vị trí của trại chúng ta, sẽ đến lấy mạng tất cả mọi người sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Nhảy xuống ngựa đi đến, Tử Thanh ôm quyền cúi đầu, nói: “Xin hỏi các hạ trại chủ sơn trại?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Thì sao?” Hán tử gầyvung kiếm đặt lên yết hầu Tử Thanh: “Ngươi muốn hỏi cái thì hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Diêm Vương lão tử đi!”

 

“Ta vốn thành tâm đến, trại chủ không hỏi trắng đen đã muốn mạng của ta, nếu truyền ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngoài thì ai còn dám nói phía bắc Vân Châu còn một đám chi hào khí chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩa đây?” Tử Thanh vẫn không nhúc nhích nhìn hán tử kia, mặc chút kinh sợ nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 luận thế nào cũng không thể thua khí thế được.

 

Hán tử gầy lạnh lùng trợn trừng với Tử Thanh: “Ngươi rốt cục ai?”

 

“Vân Châu Lục công tử!” Tử Thanh nghiêm nghị cười, nhìn ánh mắt đầy kinh hãi của đám người trong sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trại: “Mọi người đừng hoảng sợ, ta không mang theo người nào, cũng không đem theo binh khí.”

 

“Phi!” Hán tử kia cố che dấu nét kinh hoảng trong đáy mắt: “Làm quan không phải kẻ tốt gì! Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn xem những huynh đệ đói khổ chúng ta đây, tất cả đềubị cái tên thứ sử Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Châu năng kia bức lên núi hết!”

 

Tử Thanh nặng nề thở dài, đảo mắt hỏi ngược lại: “Như vậy ý tứ trại chủ tình nguyện để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bọn họ vĩnh viễn lánh trên núi, trốn tránh sự truy bắt của triều đình?”

 

Hán tử gầy gò ngẩn ngơ: “Nếu một chút hội thì tự nhiênmuốn xuống núi rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mụ nội nó! Huynh đệ chúng ta toàn bộ đều bị đám quan lại các ngươi bức thành ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như ngày hôm nay!” Nói xong, một kiếm xoay ngang đã đặt lên yết hầu Tử Thanh: “Đừng trách ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bắt ngươi đến Vân Châu đổi lấy mấy trăm cân thóc!”

 

Tử Thanh cười: “Cần gì phải lấy ta đi đổi? Các ngươi theo ta xuống núi, trở lại trong thành, tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiênsẽcái mặc, đồ ăn ngon chiêu đãi.”

 

“Mụ nội nó! Ngươi nghĩ ta ngu như lợn sao? Xuống núi với ngươi, chúng ta cònđường sống chắc?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Kiếm phong cắt qua cổ Tử Thanh, một tia máu tươi chảy xuống.

 

Tử Thanh lắc đầu, thương tiếc nhìn đám sơn phỉ gầy gò trong trại, ánh mắt dừng lại trên cửa sổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một gian nhà gỗ gần nhất những ánh mắt hoảng sợ kinh hãi của đám phụ nữ cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hài tử, tràn đầy chần chừ. Bất ngờ không kịp phản ứng, Tử Thanh kéo vạt áo, quỳ xuống, thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tâm ôm quyền, cất cao giọng nói: “Ta biết giờ phút này Vân Châu còn không phải vùng đất yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bình, với sức của một mình ta dù sao cũng không đủ khả năng làm mọi việc, cứ tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tục như thế thì chỉ sợ đến lúc ta già thì thành Vân Châu cũng vẫn không đủ kiên cố, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bách tính Vân Châu vẫn như trước sẽ bị chiến hỏa quấy nhiễu…”

 

Ôm quyền cúi đầu: “Hôm nay tới đây ta chỉ muốn đón mọi người về nhà, chúng ta cùng nhau xây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dựng lại nhà Vân Châu, ít nhất mọi người cũng không cần trên núi lo sợ bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 an, ít nhất cũng bữa cơm no, có manh áo ấm.”

 

Lại ôm quyền bái: “Nếu các vị không tin thành ý của ta, hiện tại thể lấy mạng ta, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9án theo lời trại chủ nói, đem ta đi đổi lấy lương thực các ngươi cần.”

 

Ôm quyền vái cái thứ ba: “Ta không biết lúc trước thứ sử Vân Châu kia rốt cuộc đã làm bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiêu việc thương tổn đến bách tính, hắn cũng đã bị tử hình, nhưng mà, ta còn muốn ở chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này hướng mọi người nói một vạn lần xin lỗi.”

 

Một cái bái này, trán đập lên mặt đất, vang lên thanh âm.

 

Nói xong, Tử Thanh đứng lên, nghiêm nghị cười: “Nếu tin ta thì theo ta, nếu không tin ta, thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đem đao kiếm cắm vàothể ta!” Bước lên một bước, Tử Thanh không nhìn ánh mắt kinh ngạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của hán tử kia, nhẹ nhàng đẩy mũi kiếm của hắn: “Là đi, hay muốn giết ta? Trại chủ, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã nghĩ chưa?”

 

“Mụ nội nó! Tiểu tử ngươi thật sự không sợ chết a!” Quẳng đi bảo kiếm trong tay, hung hăng vỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vai Tử Thanh, hán tử gầy ha ha cười: “Kỳ thật từ sau khi nghe nói An lục công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tử đến Vân Châu đánh lui Đột Quyết, chúng ta đã suy nghĩ muốn xuống núi trở về Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Châu, không nghĩ tới hôm nay công tử thế nhưng lại tự mình tới đón, sao chúng ta thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không đi đây?”

 

“Các ngươi?” Tử Thanh giật mình, thiên a! Thì ra là sợ bóng sợ gió một hồi.

 

“Các huynh đệ! Mang theo lão hài tử, chúng ta trở về nhà!” Hán tử gầy hưng phấn vẫy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay một cái, toàn bộ sơn trại đột nhiên rộ lên tiếng hoan hô.

 

Tử Thanh giật mình: “Còn chưa thỉnh cao tính đại danh của trại chủ?”

 

“Man Tử!” (Mọi rợ)

 

Tử Thanh không khỏi nén cười: “Man…Tử?”

 

“Đúng vậy, ta thích cái tên mẫu thân đặt cho ta này, mỗi người vừa nghe thấy sẽ cười – thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gian này quá ít nụ cười, nhờ một cái tênđổi lại cho người khác nhiều nụ cười hơn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta cảm thấy đáng giá!” Hán tử gầy bật cười ha hả, Tử Thanh cũng thấy được nét thuần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phác trong ánh mắt hắn.

 

“Cái tên này hay lắm!” Nắm dây cương, Tử Thanh chỉ về hướng thành Vân Châu: “Đi, chúng ta về Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Châu!”

 

Tiếng ngựa dồn dập hỗn loạn vang lên trong rừng, sơn trại nguyên bản đang sôi trào đột nhiên an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tĩnh xuống.

 

Đi tiên phongthân ảnh một tử y nữ tử ánh vào đáy mắt Tử Thanh!

 

Tử Thanh tiến lên nghênh đón, chạm phải đôi con ngươi tràn đầy lo lắng của Triều Cẩm.

 

Ghìm lại cương ngựa, Triều Cẩm nhìn thấy bùn đất trên trán cùng vết máu chói mắt trên cổ Tử Thanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vội vàng hoảng hốt nhảy xuống, tiến lên tóm lấy nàng: “Chàng…sao chàng thể mạo hiểm như vậy!”

 

Tử Thanh nhẹ nhàng cười: “Ta chỉ muốn giảm bớt cho nàng một phần trọng trách, nàng xem, ta làm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi!”

 

“Chàng!” Triều Cẩm nhịn không được xoa xoa cái trán Tử Thanh: “Tất nhiên lại dùng biện pháp ngốc nghếch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó!”

 

Tử Thanh quay đầu nhìn sơn phỉ trong trại đằng sau, cười nói: “Nàng nữ Gia Cát của Vân Châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta, Sử Triều Cẩm, mọi người đừng sợ.”

 

“Kính đã lâu, kính đã lâu!” Man Tử ôm quyền, ánh mắt đầy sùng kính.

 

“Ta…làm sao nữ Gia Cátchứ?” Triều Cẩm nhịn không được phì một tiếng bật cười, bất đắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười với Tử Thanh: “Lần sau ngươi còn tự tác chủ trương như vậy thì cho ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thật sự nữ Gia Cát đi nữa cũng không thể nào cứu được cái mạng nhỏ của ngươi!”

 

Tử Thanh lắc đầu, lại thản nhiên cười: “Lúc này ta cũng không thể chết được, bởi sau khi ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trở về Vân Châu rồi ta còn muốn nói với mọi người một chuyện.” chút thâm ý nhìn Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cẩm: “Chờ ta nói xong, nói không chừng thật sự người muốn mạng ta đó.”

 

“Tất nhiên sẽ không phải chuyện tốt lành gì!” Trái tim Triều Cẩm bỗng nhiên đập vội.

 

Tử Thanh giương mắt nhìn bầu trời: “Ít nhất trong lòng cũng sẽ không còn kìm nén nữa, cũng là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một việc tốt. Đi thôi, trở về Vân Châu!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 57 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW