GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 79: Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Có một số việc, ta biết mặc kệ tanóithì mọi người sẽ không tin, nhưng mà, cha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người thể hận nương, không đi cứu nương, nhưng ta thân nhi tử, cũng không thể không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi!” Tử Thanh đột nhiên đứng lên, nhìn về phía Triều Cẩm: “Triều Cẩm, chúng ta đi!”

 

“Chậm đã!” Thanh soái bỗng nhiên lạnh lùng quát: “Sử gia tiểu thư, ngươi không thể đi!”

 

“Tử Thanh muốn đi, ta tuyệt đối không lưu lại một mình!” Triều Cẩm ngửa đầu nhìn Thanh soái.

 

Thanh soái kinh ngạc nhìn Triều Cẩm: “Nếu ngươi bước ra khỏi đại doanh này của ta, ngươi tuyệt đối không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trốn thoát khỏi bàn tay A Sử Na Côn!”

 

Thân mình run lên, Triều Cẩm chỉ lắc đầu.

 

“Truyền lệnh toàn quân, nếu tiểu công tử dám bước ra khỏi nơi này một bước, loạn tên bắn chết!” Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 soái hét lớn một tiếng, lệnh xuất như sơn.

 

“Thanh soái! Xin cân nhắc!”

 

“Một kiếp Vân Châu, phu thê chia lìa, ngườithể không niệm tình cảm vợ chồng, không niệm cốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhục tình thân.” Tử Thanh rưng rưng lệ nhìn hắn, cao cao tại thượng, ngạo khí bức nhân, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao lại lạnh lùng như vậy: “Nhưng người không ngăn được ta, Nhã nhi đang chờ ta, cho chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta cũng phải rời khỏi đại doanh này!”

 

“Nhã nhi?” Thanh soái chấn động, nhìn Tử Thanh: “Ngươi nói cái gì phu thê chia lìa?”

 

“Phu thê?” Rung động nhìn Tử Thanh, trái tim Triều Cẩm giống như bị một thanh dao nhọn hung hăng đâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một nhát. Các ngươi thành thân, các ngươi thế nhưng đã thành thân!

 

“Nhã nhi thê tử kết tóc của ta!” Tử Thanh nghiêm nghị nhìn Thanh soái: “Cha, chấp tử chi thủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dữ tử giai lão, người thật sự không hiểu sao? Không thề non hẹn biển, không lời ngon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếng ngọt, chỉ cần mười ngón tương khấu, chính là hứa hẹn cả đời!”

 

Mười ngón tương khấu, chính hứa hẹn cả đời!

 

Một câu, hung hăng cắt một đao vào lòng Triều Cẩm cùng Thanh soái.

 

Toàn thân Triều Cẩm không ngừng run lên, cố nén nước mắt, nhìn Tử Thanh, ngươi đã hứa hẹn với nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả đời sao?

 

Tử Thanh áy náy nhìn Triều Cẩm, im lặng không nói. nói thêm nữa thì tổn thương nhiều nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính nàng…

 

“Hoang đường!” Thanh soái đột nhiên hét to một tiếng: “Ngươi quả nhiên là hoang đường đến cùng cực!”

 

Tử Thanh thản nhiên cười: “Cha, người biết nương cần đến tột cùng cái không? Nương cùng người vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rừng hoang núi thẳm, chưa từng than khổ một lời? Nàng cùng An Lộc Sơn bắc thượng Phạm Dương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao người không ngẫm lại, một nữ tử yếu đuối, nếu không phải còn muốn cùng người đoàn tụ, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế nào thể sống nhẫn nhục tạm bợ vậy đây? Nàng muốn chính cái mỉm cười bình yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của cha, muốn chính người một lần nữa nắm chặt tay nàng, cơm rau dưa, vui vẻ qua ngày.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh nghẹn ngào cười, lau đi nước mắt trên khóe mi: “Ta hoang đường thì thế nào? Cũng tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hơnlãnh huyết tình như người!” Nghiêm nghị nhìn vào mắt Thanh soái: “Người vĩnh viễn cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết, nương vẫn đều chờ người!”

 

“Ngươi!” Thanh soái hung hăng quát: “Ngươi còn nói thêm một câu nữa, lập tức xử trí theo quân pháp!”

 

“Hoặc là, người chém ta, hoặc để cho ta đi!” Tử Thanh cũng nói lần cuối.

 

Thanh soái vung tay lên, cho Tử Thanh một cái bạt tai trời giáng: “Ta sẽ không cho ngươi tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoang đường!”

 

“Là ai làm cho đường đường Thanh soái của chúng ta nổi trận lôi đình như thế?” Một thanh âm mềm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mại nhu mị vang lên.

 

Thanh soái không khỏi cả kinh, vội vàng nghênh đón.

 

“Vi thần bái kiến công chúa.” Thanh soái quỳ một gối xuống, tay phải đặt trước ngực: “Không đón tiếp từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xa, mong công chúa thứ tội.”

 

“Mạt tướng bái kiến công chúa.” Mọi người bên trong đại trướng đều quỳ gối.

 

Một con phượng hoàng màu xanh trên tay áo của hắc bào thật dài, phượng nhãn li, khóe môi ướt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 át, dường như ở tuổi ba mươi, nàng chính ngẩng cao đầu, tựa như nhìn xuống mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dưới chân: “Mới vừa rồi ai nói ‘cơm rau dưa, vui vẻ qua ngày’?”

 

Tử Thanh ôm quyền: “Là ta.”

 

Tinh tế đánh giá Tử Thanh, Đột Quyết công chúa không khỏi chút tán thưởng: “Nói hay lắm! Nam nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên nói những lời như thế!” Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng bệch của Triều Cẩm: “Vị này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chẳng lẽ chính nữ Gia Cát trong truyền thuyết, Sử Triều Cẩm?”

 

Triều Cẩm cúi đầu: “Công chúa quá khen.”

 

Lạnh lùng cười, Đột Quyết công chúa trừng mắt với Thanh soái: “Mới vừa rồi có người nói với bản cung, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hôm nay ngươi cùng tiểu công tử gặp lại, đây chính chuyện tốt a, sao bản cung vừa đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa trướng liền thấy ngươi ra sức đánh nhi tử như thế?”

 

“Ta…” Thanh soái không biết mở lời thế nào, sao thể dễ dàng nói ra bởi vì thân nữ nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của mình thế nhưng lại yêu thương nữ tử, làm ra việc trái với luân thường!

 

“Khuôn mặt thanhnhư vậy, đánh hỏng thì cũng không tốt.” Công chúa Đột Quyết cười nhẹ: “Chậc chậc, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn còn muốn đi, thì cứ để cho hắn đi thôi, có đôi khi, chấp niệm trong lòng không giải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyết thì cho người lưu lại người của hắn thì cũng không lưu lại được tâm, không phải sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh tướng quân?”

 

Thanh soái ngẩn ra, công chúa, những lời này của ngươi đến tột cùng nói cho ai nghe? “Ý tứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của công chúa là?”

 

Từ trong tay áo lấy ra một lệnh bài, công chúa Đột Quyết cười nhìn Tử Thanh: “Đây chính lệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bài của bản cung, lệnh bài này, ngươi có thể một đường thẳng ra khỏi Đột Quyết, tuyệt không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người ngăn đón ngươi, mặt khác, bản cung còn ban thưởng cho ngươi một con ngựa tốt, trợ giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi sớm giải quyết việc trong lòng.”

 

Kinh ngạc nhìn công chúa Đột Quyết, Tử Thanh bối rối tiếp nhận lệnh bài: “Đa tạ công chúa.”

 

“Ta thì sao?” Triều Cẩm vội vàng mở miệng.

 

Đột Quyết công chúa cười kéo Triều Cẩm: “Ngươi đương nhiêncùng bản cung lại chỗ này, hảo hảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói cho bản cung một chút cố sự của ngươi.”

 

“Ta tuyệt đối không lưu lại!” Triều Cẩm nhìn Tử Thanh: “Ta thật vất vả mới gặp lại nàng, ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn lại!”

 

Một đôi mắt phượng vẫn không nhúc nhích nhìn Triều Cẩm, tựa hồ nhìn thấu hết thảy. Đột Quyết công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cười khẽ: “Chẳng lẽ ngươi sợ bản cung ăn ngươi?”

 

“Không phải…”

 

Bỗng nhiên tiến đến bên tai Triều Cẩm, thanh âm như mị hoặc của công chúa Đột Quyết vang lên: “Có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đôi khi, nam nhân a, ngươi càng trói buộc chặt thì lại càng không coi nghiêm túc, thời điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên thả thì hãy thả, nói không chừng còn hi vọng thì sao?” Ánh mắt dừng lại trên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh soái, thanh âm của công chúa Đột Quyết càng nhỏ: “Lúc trước vị Thanh tướng quân này cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỏ xuống được chấp niệm, tự mình đi Phạm Dương một chuyến, đúng không? Bắt đầu từ ngày đó liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không nghĩ tới chuyện rời khỏi bản cung. Vị ý trung nhân này của ngươi nam hạ tới Đại Đường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tất nhiên trăng trong nước, hoa trong gương mà thôi, dùng chút kiên nhẫn, ngẫu nhiên dụng một ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kế tất nhiên sẽ dễ như trở bàn tay.”

 

“Sẽ sao?” Triều Cẩm ngẩn ra, nhưng Tử Thanh không phải nam tử! Lần này đi, nói không chừng chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vĩnh viễn xa rời!

 

“Sẽ…” Đột Quyết công chúa cười nhìn Tử Thanh: “Ngươithể yên tâm nam hạ, Sử gia tiểu thư ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi này của bản cung, tuyệt đối sẽ không người nào dám động tới nàng một phần! A Sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Na Côn kia cũng thế!”

 

Tử Thanh do dự nhìn Thanh soái, Thanh soái nặng nề thở dài: “Công chúa nếu đã mở miệng, vậy bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong Đột Quyết, ai muốn phản bác một phần thì phải hỏi thiết kỵ dưới trướng ta đã!”

 

“Ta còn không biết, sao các ngươi muốn cướp Triều Cẩm?” Tử Thanh đột nhiên hỏi.

 

Khóe môi Đột Quyết công chúa khẽ cong: “Ngựa thiên lý, cầnNhạc đến chỉ điểm*, thiên hạ này, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải chỉ chiến trường của nam nhi, nữ tử cũng nên có chút sắc thái, bản cung nguyện làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhạc,không biết Sử tiểu thưnguyện làm thớt thiên này không?”

 

(* Ý chỉ cầnng biết nhận ra tài năng của 1 ng để ủng hộ cho ngta phát huy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tài năng, cũng như Nhạc giỏi nhận biết thớt ngựa nào tốt, địch thực là thiên mã)

 

Triều Cẩm cả kinh: “Ta bất quá chỉngười bình thường…”

 

“Vân Châu từng chuyện từng chuyện, nếu ngươi nữ tử bình thường thì sẽ không xứng được gọi Sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm!” Đột Quyết công chúa yên lặng nhìn nàng: “Bản cung chính cần nhân tài như ngươi vậy.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Ngươi thế nhưng biết hết thảy mọi việc Vân Châu!” Triều Cẩm đại kinh thất sắc.

 

Đột Quyết công chúa sang sảng cười: “Muốn làm đại sự, tự nhiên phải nhìn xa, nghe được xa, vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản cung mới nói với ngươi, nếu ngươi nghe lọt vào tai, trong vòng ba tháng tất sẽ kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quả ngươi vừa lòng.”

 

Từ khi nào Đột Quyết lại một vị công chúa như vậy? Triều Cẩm không khỏi kinh hãi, Phạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dương nhiều năm cũng chưa từng nghe nói qua: “Đến tột cùng thì ngươi ai?”

 

“Đột QuyếtHuyền Hoàng công chúa.” Thản nhiên mở miệng, hai tay Huyền Hoàng giang ra: “Các vị tướng quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miễn lễ, xin đứng lên.” Ngữ khí trong đó, không mang theo một tia uy nghiêm nhưng lại làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người ta cảm thấy cao cao tại thượng.

 

“Công chúa từ khi xuất thế liền bên trong thánh sơn Đột Quyết đại vương mà cầu phúc, mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tháng gần đây mới trở lại cung, được đại vương cực yêu thương.” Thanh soái nhẹ nhàng nói xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền cởi bội kiếm bên hông xuống, đưa cho Tử Thanh: “Nếu con chấp nhất muốn nam hạ, công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng đã mở miệng, ta biết không giữ được con, kiếm nàythể tước kim đoạn ngọc*, mang trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người phòng thân cũng tốt.”

 

(*cắt vàng chặt ngọc)

 

“Cha…người ngay cả một câu cũng không muốn nói với nương sao?” Tử Thanh tiếp nhận bội kiếm, dùng chút hi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vọng cuối cùng hỏi Thanh soái, từng yêu thương, chẳng lẽ nói buông là có thể buông sao?

 

“Không để nói.” Chém đinh chặt sắt, Thanh soái nói không một tia cảm tình.

 

“Vậy…kiếm này ta không cần!” Giận dữ ném bội kiếm xuống đất, Tử Thanh nở nụ cười bình yên với Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cẩm: “Trong thiên hạ này, thực không nơi nào an toàn hơn nơi này, Triều Cẩm, chờ ta cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhã nhi ra, ta nghĩ ta nên đem mọi thứ trong lòng hảo hảo nói với nàng một chút.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Những lời khiến người khác tổn thương, ta không muốn nghe.” Triều Cẩm ảm đạm cúi đầu.

 

Huyền Hoàng công chúa tiến lên vỗ nhẹ Triều Cẩm: “Mọi sự không đến cuối cùng, sao ngươi biết được nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 địnhnhững lời khiến người tổn thương?”

 

Tử Thanh cười nhẹ, nhìn Huyền Hoàng công chúa: “An nguy của Triều Cẩm phải dựa vào công chúa ngài.”

 

“Tử Thanh!” Nhịn không được đuổi theo vài bước, lại bị Huyền Hoàng công chúa kéo lại: “Nếu ngươi đuổi theo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi liền thực sự thua.”

 

“Triều Cẩm, bảo trọng.” Tử Thanh lại nhìn vẻ mặt xanh mét của Thanh soái: “Ta tin tưởng nam nhi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lời nói đáng giá nghìn vàng, người nghe thấy lời công chúa nói, tất nhiên sẽ không bạc đãi Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cẩm, phải không?”

 

Thanh soái nắm chặt tay, gật đầu: “Phải.”

 

Giãn mi cười, Tử Thanh liền xoay người đi: “Chỉ mong lúc này ngươi sẽ không nói không giữ lời!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Nhìn bóng dáng Tử Thanh cưỡi ngựa đi xa, tâm Thanh soái hơi đau xót, Quảng An, hài tử này quật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cường như thế, chân tướng năm đó nàng…Chẳng lẽ nói, ta thật sự hiểu lầm nàng sao?

 

“Người đâu! Chuẩn bị nước ấm áo ấm cho Sử tiểu thư, bản cung nên nàng đón gió tẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trần.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 79 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc