GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 90: Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

An Lộc Sơn béo lặc nằm nghiêng trên xe ngựa xa hoa, nhìn cửa thành Vân Châu phía nam: “Ân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhi a, ngươi thật sự còn sống không? Lão tử đáng nhẽ không nên đuổi ngươi tới nơi này…”

 

Một thớt bạchchở một vị lang khôi tướng quân từ cửa thành phía bắc đại doanh Đột Quyết đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên đường phóng tới.

 

“Tiến lên nhìn xem là vị tướng quân Đột Quyết nào?”

 

“Rõ!” Tên tiểu tốt ở một bên liền chạy vội lên: “Người tới người nào, mau chóng báo tên ra!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Thủ hạ của Đột Quyết Huyền Hoàng công chúa, Thanh soái Đoạn Thanh.”

 

“Như thế nào ta lại chưa bao giờ nghe nói Đột Quyết một vị tướng quân như vậy?” An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lộc Sơn đầy nghi ngờ nhìn Thanh soái cưỡi ngựa lại gần mình, bàn tay hất xuống, tướng sĩ bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người đều giơ thuẫn bảo vệ xe ngựa.

 

“An đại nhân đề phòng ta thế làm gì?” Thanh soái thầm cắn răng, nhìn thân hình phì nộn kia, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩ đến năm đó hắn cường ngạnh bắt ái thê của mình bắc thượng, lòng liền âm cháy bùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên một phiến hỏa.

 

“Không thể không có lòng phòng người, tướng quân chưa từng gặp mặt, lão tử đương nhiên phải cẩn thận.” An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lộc Sơn cao thấp liếc mắt đánh giá Thanh soái: “Ngươi vừa mới nóithủ hạ của ai?”

 

“Đột Quyết tam công chúa, Huyền Hoàng công chúa.” Thanh soái nén giận nói: “Công chúa biết được An đại nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giá lâm Vân Châu, đặc biệt sai mạt tướng đến nghênh tiếp.”

 

“Lão tử khônghứng thú, hôm nay lão tử tớimuốn đón phu nhân nhi tử.” An Lộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sơn xoay đi.

 

“Nếu An đại nhân còn nhớ tới ngũ vương tử A Sử Na Côn, vậy mạt tướng thể nói cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi biết, ngũ vương tử đã chết rồi, Đại Hãn đối với một kẻ muốn tàn sát cả tỷ tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ruột của mình đã rất thất vọng, cho nên nếu ngươi vẫn muốn kết minh với tàn quân của hắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy đại kế của đại nhân ngài chỉ là công tràng thôi.” Thanh soái lạnh lùng nói xong, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ghìm ngựa xoay người: “Có vào bái kiến công chúa hay không thì phải xem đại nhân ngài.” Rồi sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một ngày ta khiến ngươi phải trả giá đắt!

 

“Chậm đã!” An Lộc Sơn bỗng nhiên hét lên một tiếng: “Lão tử đi cùng ngươi.”

 

Nếu A Sử Na Côn kia đã bị lật đổ, lúc khởi sự thiếu đi sự tương trợ của Đột Quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì chỉ sợ khó thể rung trời chuyển đất! Nếu thể lôi kéo được vị Đột Quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công chúa này tương trợ thì kết quả sẽ đạt được gấp đôi chỉ cần bỏ ranửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phần sức lực!

 

Theo Thanh soái đi tới đại doanh Đột Quyếtphía bắc ngoài thành Vân Châu, An Lộc Sơn thầm vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẻ, Ân nhi a Ân nhi, ngươi thực sự như phúc tinh của lão tử, không đến đây một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chuyến thì lúc khởi sự sợ sẽ xảy ra đại loạn.

 

Đến cửa doanh, An Lộc Sơn bước xuống xe ngựa dưới sự hộ vệ của chúng tướng, nheo mắt nhìn tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong đại doanh, mỗi một người so với quân đội của A Sử Na Côn kia đều anh khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bức nhân hơn hẳn, đây một chi quân Đột Quyết tinh nhuệ!

 

Theo sự dẫn đầu của Thanh soái, An Lộc Sơn tiến vào đại trướng.

 

Huyền Hoàng công chúa nhẹ nhàng đứng dậy, bàn tay vung lên: “An đại nhân, mời ngồi.”

 

An Lộc Sơn vừa mới ngồi xuống, ánh mắt lại lạc lên vị bạch diện tướng quân Đột Quyết Đột Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên cạnh Huyền Hoàng công chúa: “Là ngươi!”

 

Đột Vân ôm quyền: “An đại nhân biệt lai dạng*? Bần đạo hữu lễ.”

 

(*An đại nhân thế nào rồi từ sau khi chúng ta chia tay?)

 

“Ngươi chính tên đạo Vân Châu từng đến Phạm Dương báo cho lão tử Ân nhi còn sống?” An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lộc Sơn cả kinh, đột nhiên hiểu ra, nhìn về phía Huyền Hoàng công chúa: “Thì ra công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngài thông báo cho ta?”

 

Huyền Hoàng công chúa cười nhẹ: “An đại nhân là người thông minh, bản cung liền ăn ngay nói thẳng. Bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cung biết gần đây đại nhân bị Dương Quốc Trung bức ép quá, trong lòng khẳng định chứa không ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lửa giận, nơi này của bản cung mười vạn đại quân Đột Quyết tinh nhuệ, chỉ cần đại nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi gật đầu một cái, tất nhiên sẽ để đại nhân dẫn quân đến Trường An, thẳng đến đại bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 doanh quân địch.”

 

“Vậy công chúa ngươi muốn được lợi ích gì?” An Lộc Sơn đánh thẳng vào trọng tâm.

 

“Bản cung chỉ một nữ nhân,thể muốn cái gì, muốn được trăm năm phú quý thôi, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần khi đại nhân ngài vào Trường An, đem trân bảo trong quốc khố Đại Đường phân cho bản cung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một nửa…” Huyền Hoàng công chúa nhướn mày, cười nhạt.

 

“Cái này không khó!” An Lộc Sơn bỗng nhiên vỗ bụng cười to: “Lão tử thích tính ngay thẳng của công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúa ngươi!”

 

Huyền Hoàng công chúa khẽ gật đầu: “Vậy bản cung sẽ chờ đại nhân khởi sự, chiến hỏa Phạm Dương nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên, mười vạn thiết kỵ của bản cung sẽ từ Vân Châu nam hạ xuống ứng với đại nhân.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Được!”

 

“Điện hạ, mạt tướng đã mời thiếu tướng quân đến, trước đang ngoài trướng.” Một tiểu tướng tiến vào thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 báo.

 

“Truyền!”

 

Thanh bào ngân giáp, Tử Thanh ào ào tiếp vào đại trướng, nhìn thấy An Lộc Sơn, không khỏi cả kinh: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Là ngươi?”

 

“Ân nhi!” An Lộc Sơn nhịn không được bật gọi.

 

Tử Thanh chỉ cảm thấy người run lên, vội liếc nhìn Thanh soái đứng một bên.

 

Thanh soái gắt gao siết chặt nắm tay, lặng yên nhìn thoáng qua Huyền Hoàng công chúa, bây giờ trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến đại kế của công chúa!

 

“Ta…ta không phải con của ngài!” Tử Thanh nhịn không được mà mở miệng, khiến Huyền Hoàng công chúa ba phần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kinh ngạc.

 

Tử Thanh thất vọng liếc nhìn Thanh soái, lần này, sao người lại không nhận con? Tử Thanh nghiêm nghị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đối diện An Lộc Sơn: “Ta gọi Yến Tử Thanh, không phải nhi tử An Khánh Ân của ngươi!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

An Lộc Sơn đại kinh thất sắc: “Không có khả năng! Ngươi lão tử rõ ràng đã lấy máu nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thức thân nhân rồi!”

 

Tử Thanh lạnh lùng lắc đầu: “Thì sao?”

 

“Thanh nhi…” Rốt cuộc nhịn không được, Thanh soái đang định mở miệng.

 

Huyền Hoàng công chúa lại bỗng nhiên cười: “Bản cung nghĩ An công tử còn đang giận An đại nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngài, thật không dám dấu diếm, từ khi hắn vào đại doanh của bản cung liền cùng Thanh soái vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gặp như đã quen thân, nhận làm thân nhân sau này nếu ai dám nói lung tung, gây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra hiểu lầm gì thì bản cung tuyệt đối sẽ không khoan dung tha thứ!” Thanh âm Huyền Hoàng công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúa trầm xuống, cho mọi người trong đại doanh đều biết thân phận Tử Thanh, nhưng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người dám nói một câu “Thiếu tướng quân thân nhi tử của Thanh soái”.

 

“Nhưng mà…” Tử Thanh còn muốn nói tiếp, Thanh soái đã cuống quít lôi kéo nàng, ý bảo không cần nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lời.

 

“Bẩm công chúa, Vân Châu đã ngàn bộ binh tiến vào thành phân bố phòng vệ, nhất định sẽ bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vệ cho trên dưới Vân Châu được bình yên.” Một tiểu tốt đột nhiên tiến vào bẩm báo.

 

Đến tột cùng bình yên, hay vẫn là giam cầm?

 

Tử Thanh đột nhiên sang tỏ, nhìn nét cười trên mặt Huyền Hoàng công chúa, đến tột cùng thì ngươi muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm gì? Chẳng lẽ là…ngươi căn bản không buông tha thù giết hại đệ đệ? Một mạt kinh hãi nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên từ đáy lòng, Tử Thanh nhìn khuôn mặt lo lắng của Thanh soái, nhịn không được tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rối bời.

 

An Lộc Sơn tiến lên vỗ vỗ vai Tử Thanh: “Quả nhiên rắn chắc hơn, Ân nhi, phụ tử chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khó được dịp gặp lại, hôm nay nhất định phải đánh chén no say, con nói xem phụ tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì làm sao có thể qua một đêm liền thành kẻ thù được? Tức giận xong rồi liền thôi!”

 

“Ta…”

 

“Đúng vậy, bản cung đã phái người đi thỉnh gia quyến của An lục công tử đến đây.” Huyền Hoàng công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúa nhẹ nhàng cười, nhìn Tử Thanh: “Sử tiểu thư đương nhiên cũng không thể không người chiếu cố, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nên bản cung cũng nhất nhất mời tới hai vị y quan của Vân Châu Sử tiểu thư, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tin rằng nhất nhanh đều sẽ đến.”

 

“Công chúa điện hạ…” Tử Thanh hinh hãi nhìn nét mặt nàng.

 

“Tụ hội như thế, tự nhiên là một người cũng không thể thiếu.” Lời nói đầy ẩn ý, Huyền Hoàng công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúa lạnh lùng cười: “Truyền lệnh xuống, chuẩn bị rượu ngon thức ngọt, bản cung phải chiêu đãi các vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho tốt!”

 

“Bẩm công chúa, gia quyến của Thiếu tướng quân đều đã mời đến, Sử tiểu thư còn đang man, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vị y quan đã đưa nàng vào doanh trướng nghỉ ngơi.”

 

“Tốt!” Huyền Hoàng công chúa hơi vung tay: “Thỉnh.”

 

“Nhã nhi, nương.” Vội vàng tiến lên nghênh đón, Tử Thanh nắm chặt tay hai người.

 

“Phu nhân, chắc nàng nhớ lão tử đến chết mất a!” An Lộc Sơn vui mừng tiến lên đón, Đoạn phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân không khỏi run lên, sao lại gặp hắn đây?

 

Thanh soái hung hăng siết chặt nắm đấm.

 

Đoạn phu nhân nhìn thoáng qua Thanh soái, tự giễu cười, nguyên lai cho dù ngươi ở ngay bên cạnh, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẫn không thể ngăn cản ta bị hắn mang đi: “Lão gia, rốt cục người cũng nhớ tới mẫu tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta.” Đoạn phu nhân rút tay ra khỏi tay Tử Thanh, rưng rưng lệ nghênh đón An Lộc Sơn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Móng tay cắm ngập vào huyết nhục trong lòng bàn tay, thân mình Thanh soái run rẩy mãnh liệt.

 

“Nương…” Tử Thanh đau lòng nhìn Đoạn phu nhân như vậy, không khỏi căm hận trừng mắt với Thanh soái, cha, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người thật sự làm cho người ta quá mức thất vọng. Cảm giác được bàn tay Nhã Hề hơi siết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chặt, Tử Thanh quay đầu nở nụ cười bình yên với Nhã Hề, thấp giọng nói: “Nhã nhi, nhớ rõ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một tấc cũng không rời.”

 

“Ừ.” Nhã Hề gật đầu, Tử Thanh nắm chặt tay nàng, bất an trong lòng dần chậm rãi lan rộng.

 

Một khắc sau, tiệc rượu bắt đầu, An Lộc Sơn đó đặc biệt uống như quên trời quên đất, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bất luậnĐoạn phu nhân hay Thanh soái, lại cảm thấy rượu này phá lệ khổ sở.

 

Tử Thanh thỉnh thoảng chạm phải ánh mắt của Huyền Hoàng công chúa, đến tột cùng thì ngươi suy tính cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì?

 

“Tử Thanh…” Nhã Hề nhẹ nhàng nâng tay áo, lau đi vết rượu trên khóe môi nàng, thấp giọng nói: “Uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ít một chút, để ý tới thương thế của mình.”

 

Tử Thanh khẽ cười, gật gật đầu, mày dần dần nhíu lại, tuy rằng không đến tột cùng thì Huyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng công chúa muốn cái gì, nhưng Tử Thanh biết, lúc này đây tất cả mọi người nàng quan tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều cùng nhau rơi xuống một cái vực sâu không đáy.

 

Màn đêm buông xuống, An Lộc Sơn say khướt được người nâng dậy lui xuống.

 

Tử Thanh đứng dậy ôm quyền, thanh âm mang theo ba phần men say: “Công chúa điện hạ, Tử Thanh không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thắng được lực rượu, xin cáo lui trước.”

 

“Nếu như say rồi, vậy thì cứ lại đại doanh này của bản cung nghỉ ngơi đi, so với Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu cũng không khác gì.” Huyền Hoàng công chúa cười mở miệng: “Người đâu, dựng nên vài cái doanh trướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho Thiếu tướng quân.”

 

“Tuân lệnh!”

 

Tử Thanh nhẫn nhịn, chỉ đành cúi đầu cảm tạ công chúa.

 

“Vậy vi thần đi an bài cho các nàng.” Thanh soái vội vàng chờ lệnh.

 

“Đi đi.” Huyền Hoàng công chúa vung tay lên, tựa hồ cũng vài phần men say.

 

“Tuân lệnh!” Thánh soái thở phào nhẹ nhõm, mắt chạm phải ánh mắt Đoạn phu nhân, thiên ngôn vạn ngữ đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghẹn cổ họng, có lẽ những lời này vĩnh viễn cũng không hội nói: “Thanh nhi, phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân, Nhã Hề, đi bên này.”

 

“Người làm cho ta quá thất vọng …” Tử Thanh lạnh lùng bỏ lại một câu, kéo Đoạn phu nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhã Hề cùng ra khỏi doanh trướng.

 

Trước dàn xếp tốt cho Đoạn phu nhân, Thanh soái chỉ vào một cái doanh trướng bên cạnh, nói với Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh: “Hàng đêm ta đều thích đi quanh doanh trại, nếu con còn muốn hỏi gì, tối nay cha chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con.” Nói xong, nhìn Đoạn phu nhân một cái thật sâu, chỉ thấy ánh nến bên trong vụt tắt, lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng theo đó lạnh lại.

 

Quay đầu nhìn gương mặt lạnh như băng của Tử Thanh, Thanh soái ảm đạm cười, không tiếng động phất phất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay, im lặng rời đi.

 

“Tử Thanh…” Buồn nhìn Tử Thanh, Nhã Hề nắm chặt tay nàng: “Nàng nên đi hỏi một câu.”

 

“Không cần…” Tử Thanh lắc đầu: “Ta không ngờ, hắn nhiên lạingười nhu nhược như vậy…” Nói xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền kéo Nhã Hề đi vào trong trướng, nghiêm túc nhìn nàng: “Nhã nhi, tối nay đừng ngủ quá sâu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Nơi này nguy hiểm, phải không?” Nhã Hề ưumở miệng hỏi.

 

Tử Thanh ôm lấy nàng, nhẹ nhàng cười: “Có lẽ ta cả nghĩ…” Đem Nhã Hề ôm vào lòng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh bình yên thở phào nhẹ nhõm: “Từ giờ trở đi, bất luận việc gì phát sinh thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không cho nàng cách xa ta nửa bước.”

 

Nhã Hề khẽ cười: “Vậy nếu đau bụng thì sao?”

 

“Ha ha…” Tử Thanh nhịn không được liền cười xấu xa: “Cho dù nàng muốn tắm rửa, ta cũng muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên cạnh.”

 

“Nàng lại…không đứng đắn.” Nhã Hề xấu hổ cười, xoay người đi.

 

Tử Thanh thổi tắt ngọn nến, ôm chặt thân thể nàng: “Nương tử, chúng ta…nên nghỉ ngơi…”

 

“Không…không được….” Nhã Hề đỏ mặt nói xong câu đó, Tử Thanh lại chỉ nhẹ nhàng hôn lên môi nàng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái, ôm nàng ngã lên giường trong doanh trướng.

 

Mặt mày Tử Thanh dãn ra, ôn nhu nói: “Nhã nhi…tối nay ta cứ như vậy ôm nàng ngủ, tuyệt đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ không làm bậy.”

 

Trong bóng tối, Nhã Hề nhẹ nhàng nâng tay xoa lên đôi mày của Tử Thanh, ngón tay chạm đến huyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thái Dương liền dịu dàng xoa bóp: “Như vậy, nàngthể ngủ thoải mái một chút…”

 

“Ha ha, nương tử nàng thật tốt…” Tử Thanh thì thào mở miệng.

 

“Đứa ngốc…”

 

“Nhã nhi, nàng nói nếu thế gian này không có chiến loạn, không cừu oán, vậy thì tốt biết bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiêu?” Bỗng nhiên nắm lấy tay Nhã Hề, Tử Thanh đặt lên ngực mình. Nay rơi vào cơn lốc xoáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không biết rõ, vậy đến tột cùng thì thể bao nhiêu đêm được im lặng ôm nhau ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế này đây?

 

“Thì hẳn phảithế ngoại đào nguyên…” Gắt gao tựa vào lòng Tử Thanh, ngân giáp lạnh như băng làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho Nhã Hề cảm thấy một tia lạnh lẽo.

 

“Ta nghĩ muốn vì nàng đánh hạ một thế ngoại đào nguyên như vậy…” Tử Thanh bỗng nhiên cười.

 

“Tử Thanh…” Thân mình Nhã Hề run lên, đứa ngốc, ta muốn nàng cả đời bình an…

 

“Nương tử ngốc, lại khóc thì ta sẽ khi dễ nàng…”

 

Nhã Hề nhẹ nhàng hôn lên môi Tử Thanh, làm cho nàng không khỏi giật mình: “Nhã nhi, từ bao giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214nàng lại học được kiểu đánh lén vậy!”

 

“Nàng đã nói tối nay không làm loạn…”

 

“Ha ha, không làm loạn, Nhã nhi, ngày mai gặp…”

 

“Ngày mai gặp…”

 

Cha, đến tột cùng thì người nghĩ cái gì? Khẽ nhíu mày, Tử Thanh trằn trọc không ngủ được.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 90 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc