GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 43: Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Từ khi khai yến đến khi chấm dứt, tân khách tản đi, mỗi một lần nha hoàn hồi báo, trái tim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đoạn phu nhân lại như bị siết chặt.

 

Rốt cục nhìn thấy Tử Thanh cùng Nhã Hề nắm tay nhau bình yên trở về, lòng Đoạn phu nhân rốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cục cũng buông lỏng.

 

“Con hài tử này, thật sự không muốn sống nữa sao?” Đau lòng liếc nhìn bàn tay Tử Thanh, Đoạn phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân đem ánh mắt dời về phía Nhã Hề, ba đạo vết thương trên mặt nhìn mà ghê người, bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quá lại không che lấp nổi khí tức trời sinh của nàng.

 

“Nương, ta không sao, hơn nữa ta cũng không cần phải lại nơi không khí âm trầm như thành Phạm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dương này nữa!” Tử Thanh vừa nghĩ đến việcthể danh chính ngôn thuận rời đi, liền cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng tràn đầy vui mừng, cứ như vậy cũng sẽ không kéo theo Triều Cẩm xuống nước,lẽ nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn có thể có được một đoạn thời gian an bình.

 

“Con cho rằng Vân Châu một địa phương tốt lắm sao?” Ánh mắt Đoạn phu nhân tràn đầy buồn phiền. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Mặc kệ nơi nào, chỉ cần không phải nơi nàytốt rồi.” Mày Tử Thanh giãn ra, thương tiếc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn Nhã Hề: “Để ta tìm Đỗ y quan giúp nàng bôi thuốc, nói không chừng sẽ không để lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẹo.”

 

“Không cần Đỗ y quan giúp nàng bôi thuốc, khuôn mặt xinh đẹp này bị hủy đi vẫn tốt hơn.” Đoạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phu nhân lạnh lùng nói thẳng xong liền phân phó nha hoàn: “Nhanh đi triệu Đỗ y quan tới trị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương cho công tử.”

 

“Vâng, phu nhân.”

 

Vì sao người lại đối xử lạnh lùng với ta như thế? Nhã Hề bối rối nhìn Đoạn phu nhân, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khỏi ảm đạm,lẽ nàng cảm thấy mình chỉ là một linh nhân, không xứng với Tử Thanh.

 

“Nương, sao người lại làm thế?’ Tử Thanh lắc đầu.

 

Đoạn phu nhân lạnh lùng cười: “Thân phận hạ lưu, nếu còn sinh ra có một khuôn mặt thiên tiên, đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này sẽ chỉ càng phải chịu nhiều tổn thương thôi, không kết quả tốt lành cả, bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hủy đi cũng là một chuyện tốt. Nhã Hề nương, ngươi nói đúng không?”

 

“Vâng……” Nhã Hề vội vàng gật đầu.

 

Nắm chặt tay Nhã Hề, Tử Thanh nhẹ nhàng thở dài, thầm nghĩ muốn khiến nàng biết mình sẽ không dễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dàng buông tay ra.

 

Tử Thanh, thì ra giữa chúng ta còn phải đi con đường thật dài thật dài nữa…Nhã Hề ảm đạm cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu, chỉ cảm thấy một trận chua xót dâng lên trong đáy lòng, vị phu nhân hoa lệ trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt này chỉ nhẹ nhàng nói một câu liền đâm thật sâu vào địa vị nàng nhất thời quên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mất ta chỉmột nhi, không thân không thế, chỉ là một linh nhân, thân phận hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lưu, thứ duy nhất được chính một trái tim của Tử Thanh chàng, nếu như……Nếumột ngày……sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không đâu!

 

“Đỗ y quan, ngài đến rồi! Mau mau xem giúp ta gương mặt của Nhã nhi.” Không thể nóivới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đoạn phu nhân, Tử Thanh từ xa xa thấy thân ảnh Đỗ y quan, liền lo lắng lôi kéo Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hề đi qua.

 

“Công tử không vội không vội a, để lãonhìn xem”. Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết thương của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhã Hề, Đỗ y quan thở dài than: “Ta nói này nương, ngươi cũng thật khờ quá, cắt hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đao trên thế kia, thật sự muốn hủy khuôn mặt xinh đẹp của mình sao?”

 

“Ta……”

 

“Bất quá không việc gì, để ta đắp thuốc cho tốt rồi tất nhiên sẽ không để lại sẹo.” Đỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 y quan nói xong liền buông hòm thuốc, xuất ra túi châm, lấy ra một cây ngân châm, dưới ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nến bọn nha hoàn thắp lên đốt qua một lượt, cẩn thận cắm châm cầm máu cho Nhã Hề.

 

“Đỗ……” Đoạn phu nhân vừa định mở miệng, Đỗ y quan đã vung tay: “Phu nhân, lão biết công tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng bị thương, chỉ người hành nghề y cần phải cân nhắc người bị thương nặng nhẹ, mặt vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương này nếu chậm trễ châm cứu thì chỉ sợ sẽ thật sự không thể cứu được.

 

Nghe thấy Đỗ y quan nói thể cứu, Tử Thanh không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi, xoay người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn Đoạn phu nhân: “Nương, ta muốn ngày mai khi đi lên phía Bắc đến Vân Châu thì mang theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đỗ y quan cùng đi.”

 

Đoạn phu nhân sửng sốt, lạnh lùng nhìn Nhã Hề: “Chỉ sợ lại nàng thôi.”

 

Tử Thanh gật đầu, thản nhiên nói: “Không sai.”

 

“Nghiệp chướng a!” Đoạn phu nhân thờ dài than, xoay lưng lại: “Thôi, ngày mai không chỉ Đỗ y quan cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi Bắc thượng Vân Châu, còn ta cũng muốn đi cùng.”

 

Tử Thanh kinh hãi: “Nương người hà tất phải thế?”

 

Đoạn phu nhân bất an nhìn Tử Thanh: “Vân Châu không bình yên như con tưởng đâu, mẫu…tử ta thật vất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vả mới gặp lại nhau, luận thế nào ta cũng sẽ không phân khai với con nữa!” Nói xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền phân phó bọn nha hoàn lui xuống thu thập những đồ giá trị.

 

“A……” Tử Thanh vừa nhìn thấy ánh mắt ưu thương của nàng liền không thể lại nói lời cự tuyệt, vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mẫu thân cổ đại này hẳnrất nhớ thương nữ nhi đã đánh mất từ lâu nên mới luyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếc không nỡ rời mình như thế. Thôi, tương lai rồi sẽ đối xử với nàng thật tốt, làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng nàng được chút an ủi…có lẽ vào một lúc không ngờ nào đó còn thể ở thời Đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đường này giúp nàng tìm được nữ nhi chăng?

 

Quay đầu nhìn khuôn mặt Nhã Hề đã được Đỗ y quan bôi một tầng thuốc, Tử Thanh mỉm cười, hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thảy đều đã tốt lên, sẽ tốt hơn…

 

“Công tử, tới phiên người.” Đột nhiên Đỗ y quan cười, Tử Thanh không khỏi hoảng sợ theo bản năng lùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại phía sau, phải sẽ lại kiểu trị liệu bạo lực không đây?

 

Bàn tay bị mạnh mẽ nắm lấy, một ít thuốc bột nóng bỏng rát không biết tên trong nháy mắt được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đổ lên lòng bàn tay Tử Thanh.

 

Mồ hôi lạnh đột nhiên ứa ra, Tử Thanh không khỏi hít một hơi, muốn kêu to lại sợ bị Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hề nhìn thấy vẻ quẫn bách của mình, liền cố gắng nén nhịn, nước mắt lại đã ngân ngấn vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quanh khóe mắt.

 

“Cái này thì biết đau hả?” Đỗ y quan băng tay cho nàng xong xuôi, liền một bên thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dài: “Luôn thích tỏ vẻ anh hùng như vậy, lần này cho ngươi thuốc mạnh cho nhớ lâu, bằng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ luôn làm cho phu nhân lo lắng.”

 

“Biết…biết rồi.”

 

“Hài tử hẳn rất đau phải không?” Đoạn phu nhân đau lòng nâng tay lau đi mồ hôi trên trán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nàng, chút oán giận liếc Đỗ y quan một cái: “Ngươi cũng không phải không biết nàng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chịu nổi đau như vậy, tội mà…”

 

“Thuốc mạnh thì mới có thể mau lành a.” Đỗ y quan cười nhẹ, thu dọn hòm thuốc xong xuôi liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ôm quyền nói: “Phu nhân, lão lui xuống trước để chuẩn bị cho dược liệu cần mang theo trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường, ngày mai lại đến thay dược cho công tử cùng vị cô nương này.”

 

“Được, ngươi lui xuống trước đi.”

 

Tử Thanh lắc lắc bàn tay bị đau, thở phào nhẹ nhõm, tiến lên kiểm tra gương mặt Nhã Hề: “Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhi, nàng cảm thấy còn đau không?”

 

Nhã Hề hoảng hốt nhìn thoáng qua Đoạn phu nhân, đứa ngốc này cũng thật là, lại luôn ngay trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt chính thân mẫu của mình ân cần như vậy, ngược lại có vẻ khiến cho chính mình© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chút xấu hổ. Trong lúc nhất thời cũng không biếtnên mồm nói chuyện hay không.

 

Đoạn phu nhân thở dài: “Người đâu, mau chuẩn bị một gian sương phòng cho Nhã hềnương, hầu hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho tốt.”

 

“Không cần, nương, hôm nay ta an bài cả rồi.” Nói xong Tử Thanh liền kéo tay Nhã Hề bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi: “Nương, sáng mai lại gặp.”

 

“Hài tử, con, con không thể như vậy được!” Đoạn phu nhân nhìn Tử Thanh kéo Nhã Hề vào chính phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình, không khỏi đại kinh thất sắc: “Cho con thích nàng thì cũng phải giữ lễ chứ! Sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể hoang đường làm loạn thế được!” Một câu nói ra, ngay cả chính nàng cũng đều cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt đỏ lên, bọn nha hoàn bên cạnh không khỏi phì một tiếng, khẽ cười thầm thì.

 

“Các ngươi cười cái gì, toàn bộ đều lui xuống đi!” Tâm loạn như ma, Đoạn phu nhân hung hăng đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tức giận đều đổ lên người bọn nha hoàn.

 

Bọn nha hoàn liền vội vàng xin thối lui, cả một tiểu viện chỉ còn mỗi Đoạn phu nhân đứng chần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chừ không biết nên đẩy cửa vào mạnh mẽ mang Nhã hề đi không.

 

“Công chúa.” Đỗ y quan đi rồi lại quay lại vỗ nhè nhẹ lên vai Đoạn phu nhân: “Đừng lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lắng, hài tử này không phải người không đúng mực, tất nhiên sẽ không khi dễ vị nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này.”

 

“Thế nàongười đã quay trở lại?” Đoạn phu nhân chút kinh ngạc.

 

“Ta còn không phải người toàn vẹn, sao khả năng không trở lại đây?” Đỗ y quan nói lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầy ẩn ý, nhìn Đoạn phu nhân: “Trong lòng người lo lắng, ta biết, nhưng hai hài tử này đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tột cùng thể đi xa hay không, ai cũng không biết được, sao chẳng cứ để cho các nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mấy ngày vui vẻ như vậy đi?”

 

“Ta sợ…cuối cùng Thanh nhi bị tổn thương.”

 

“Tổn thương rồi thì sao? lẽ một mảnh trời đầy nắng khác sao? Để mặc các nàng đi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bằng không trái tim của ngài làm sao thể thừa nhận nhiều nỗi đau như vậy được đây?” Đỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 y quan ngửa mặt nhìn bầu trời: “Chuyến đi đến Vân Châu hung hiểm chập chùng, nhiều thứ chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần phải lo lắng đến, so với tình cảm giữa các nàng thì cần phải bận tâm hơn.”

 

Đoạn phu nhân chỉ có thể thở dài than nhẹ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 43 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc