GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 103: Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ý chỉ Túc Tông hoàng đế tứ hôn vừa ra được một khắc, đầu đường cuối ngõ thành Trường An đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết.

 

“Sao Yến công tử lại làm thế?” Hoắc Hương kinh ngạc buông quyển y thư trong tay xuống, chạy về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu trúc của Nhã Hề.

 

Nhã Hề bình thản mỉm cười nhẹ nhàng gảy chiếc đàn tỳ trong tay, khóe mắt còn lấp lánh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mạt lệ ngân.

 

“Nhã Hề?” Hoắc Hương lo lắng nhìn nàng: “Ngươi…có biếtYến công tử…”

 

“Nàng làm chuyện nên làm…” Nhã Hề thở phào nhẹ nhõm, lại vẫn dấu không được nét đau thương nhàn nhạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong ánh mắt: “Giờ đây, Triều Cẩm rốt cục thể không còn khổ sở, lòng Tử Thanh cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị dàynhư vậy nữa…”

 

“Nhã Hề ngốc…” Hoắc Hương nặng nề thở dài, nhìn mặt nàng, thành toàn, nhưng lại làm khổ cả ba người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Nhã Hề tỷ tỷ…” Nhược bỗng nhiên lặng lẽ đi vào tiểu trúc của Nhã Hề: “Ta đến bồi tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tỷ.”

 

Nhã Hề khẽ cười: “Ta không sao, nhìn các ngươi kìa, ta không phải ‘Hoàng linh’ yếu đuối lúc trước”.

 

Nhược gật đầu: “Ta biết Nhã Hề tỷ tỷ một lòng thầm mong Tử Thanh ca ca vui vẻ, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giống như ta lúc này, một lòng mong tiểu Tình Tử hạnh phúc vậy…Chỉ cần người mình yêu không ưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sầu, không buồn khổ, thì cho trong lòng đau đớn, vậy đó cũng một loại hạnh phúc.”

 

Hoắc Hương kinh ngạc nhìn Nhược, xa cách nhiều năm, nét trẻ con trên mặt nàngnhiên đã tan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biến, còn lại cũng chỉ một vầng quang mang thông suốt nhàn nhạt.

 

Tỳ trong tay Nhã hề dừng lại: “Nhược tiểu thư hiểu Nhã nhi rồi.”

 

Từ xa xa nhìn thấy nụ cười trên mặt Nhã Hề, Triều Cẩm ảm đạm cúi đầu, Nhã Hề, rốt cục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta hiểu được, sao Tử Thanh lại nhất mực thâm tình với ngươi như thế…

 

Tử Thanh, đời này cuối cùng rốt cục cũng khiến nàng bằng lòng cưới ta, Triều Cẩm đã sống không uổng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếp này.

 

Bất quá, kiếp này nàng không phải là Tử Thanh của Triều Cẩm, Triều Cẩm sẽ không cưỡng cầu nữa.

 

Ngửa mặt nhìn thiên không, mày Triều Cẩm dãn ra, lặng yên xoay người, Tử Thanh, để cho Triều Cẩm làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho nàng một chuyện tốt cuối cùng đi, kiếp sau, ta chờ nàng…

 

Lặng yên rời đi, từ nay về sau, chờ đợi nơi cuối chân trời, Tử Thanh, hết thảy bảo trọng.

 

Từ hậu viện đi ra khỏi Thái Bình Quận vương phủ, Triều Cẩm đi đến cửa đông Trường An. Cha, thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dịp người còn chưa phản Đường, con nhất định phải ngăn cản người.

 

“Tiểu công tử đây muốn đi đâu?” Mới ra khỏi cửa đông, một âm thanh quen thuộc liền vang lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Giật mình quay đầu, Triều Cẩm kinh ngạc nhìn người vừa nói chuyện: “Lăng Trọng!”

 

Lăng Trọng lạnh lùng cười: “Từ ngày xa cách, tiểu công tử thế nào rồi?”

 

Triều Cẩm lùi về phía sau một bước, nhìn nhìn bốn phía, đây nhiều người tới lui, Lăng Trọng tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên sẽ không công khai làm nàng: “Ngươi muốn làm gì?”

 

“Không phải ta muốn làm với ngươi? là…công chúa đã sớm dự đoán được ngươi sẽ không từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biệt, cho nên đặc biệt ra lệnh cho ta chờ tiểu công tử ngươi đây.” Lăng Trọng bình tĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn nàng: “Ngươi không ra được khỏi Trường An đâu, công chúa đã sớm điều binhmai phục trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các sơn đạo phụ cận thành Trường An, vẫn nên theo ta đi gặp công chúa đi, miễn cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 da thịt phải chịu khổ.”

 

Lòng Triều Cẩm bỗng nhiên lạnh lẽo: “Ả đã sớm dự đoán được? Ngươi thế nhưng lại cấu kết với Huyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng!”

 

“Nàng giúp ta báo thù An Lộc Sơn, ta tất nhiên cũng phải giúp nàng một lần.” Lăng Trọng nặng nề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thở dài: “Niệm tình chén thuốc năm đó ngươi đưa cho ta, tiểu công tử, không nên ép ta.”

 

“Ngươi cho ngươi thể ngăn ta lại?” Triều Cẩm lạnh lùng trừng mắt với Lăng Trọng.

 

Lăng Trọng lắc lắc đầu: “Một mình ta không được, nhưng luôn luôn người thể làm được.” Lăng Trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vừa dứt lời, vài kẻ thoạt nhìn như khách qua đường liền lặng yên đứng lại phía sau Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cẩm: “Tiểu công tử, ngươi trốn không thoát đâu, rơi vào thế cục này của công chúa, ai cũng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trốn không thoát.”

 

“Đến tột cùng thì muốn làm gì?” Lòng Triều Cẩm tràn đầy hoảng loạn, hết thảy đều không đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mối.

 

“Tiểu công tử, ngươi không ngại cùng ta đi chứ?” Lăng Trọng chỉ về phía thành Trường An: “Thỉnh.”

 

Không thể nề hà, Triều Cẩm chỉ thể theo Lăng Trọng trở lại thành Trường An, đi tới một tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 viện phía thành tây.

 

Một quân cờ đen rơi xuống bàn cờ, quân trắng trên bàn, đều bị vây giết.

 

Khóe miệng Huyền Hoàng công chúa khẽ cong lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà: “Sử tiểu thư, bản cung thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn cảm ơn ngươi đã đi một bước này giúp bản cung.”

 

Triều Cẩm hít một hơi: “Đến tột cùng thì ngươi muốn làm gì?”

 

Huyền Hoàng công chúa chỉ vào bàn cờ: “Năm đó Vân Châu, bản cung tính sai ngươi một lần, lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiều kế sách cho ngươi như vậy, ngươi lại ngu ngốc đến nói với bản cung một câu ‘chỉ đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếp sau’ – Mà lúc này, thật ra bản cung lại tính không sai về ngươi chút nào.” Đứng dậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bình tĩnh liếc nhìn Triều Cẩm: “Nếu lần này ngươi thật sự ngoan ngoãn gả cho Yến Tử Thanh, bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cung còn thể chút hối hậnhôm nay trên đại điện đã cực lực tác hợp…Bất quá, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hết thảy đã thành kết cục đã định, tối nay nhất định ngày giỗ của Yến Tử Thanh!”

 

Triều Cẩm lắc đầu: “Nay Tử Thanh Quận vương cao quý của Đại Đường, tay nắm bốn vạn tinh binh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi không thể lay động được nàng đâu.”

 

“Tất nhiên không phải bản cung động thủ.” Huyền Hoàng công chúa chút mất mát thở dài: “Có hơi đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếc, bản cung không thể tự tay giết chết Yến Tử Thanh cùng Nhã Hề, nhưng mà…Tối nay lúc Yến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh chết dưới tay thủ hạ Đường quân, bản cung thật ra lại thể phát tiết nỗi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cam lòng này lên người ngươi! Chậc chậc, đệ nhất nữ Gia Cát đương thời, nếu nhiều năm về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước, bản cung tất nhiên sẽ luyến tiếc nhân tàikhông nỡ giết, nhưng mà, ngươi ngàn không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vạn không nên nữ nhân thích Yến Tử Thanh! Bản cung liền làm một chuyện tốt, đưa ngươi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng Tuyền cùng hắn làm đôi quỷ phu thê.”

 

Triều Cẩm lạnh lùng cười: “Công chúa thực biết nói đùa, Đường quân sao thể xuống tay với Yến Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh được?”

 

Huyền Hoàng công chúa có phần kinh ngạc nhìn Triều Cẩm: “Ngươi thật không hiểu, hay giả bộ không biết? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lấy trí tuệ của ngươi, tất nhiên phải hiểu được, hoàng đế tứ hôn, tân nương trốn đi đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tội khi quân rồi, nếu tân nương lại thật sự cùng nghịch tặc ngầm trao đổi tin tức, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tin tức Sử Minh phản Đường vừa truyền ra, ngươi lại không thấy bóng dáng, vậy Yến Tử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho trăm cái miệng cũng khó trốn khỏi nghi ngờ đồng lõa!”

 

“Ngươi!” Triều Cẩm kinh hãi, áp chế nỗi hoảng loạn trong lòng: “Cha hắn xa Phạm Dương, cho muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại phản Đường, cũng phải nhiều ngày sau mới truyền tới Trường An. Huống hồ, cho bị hiềm nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đồng mưu đi nữa thì Đại Đường hoàng đế cũng sẽ không dễ dàng động thủ giết Tử Thanh! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dù sao Tử Thanh lập chiến công bao nhiêu năm như vậy, rất có danh vọng, nay loạn thế chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bình, tùy ý giết hại thì chắc chắn sẽ làm rối loạn quân tâm.”

 

Huyền Hoàng công chúa nhẹ nhàng cười: “Đúng rồi, hiện giờ ngươi mới đúng Sử Triều Cẩm kia.”

 

Mục quang chuyển đổi, nhìn Lăng Trọng: “Lăng Trọng, sao ngươi không nói cho người từngtiểu công tử của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình biết, Sử Minh hiện nơi nào?”

 

“Sử đại nhân đã mang binh nam hạ, tin rằng hoàng hôn ngày hôm nay nhất định thể viện quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho An Khánh Tự, đánh cho Đường quân trở tay không kịp!” Lăng Trọng ôm quyền nói.

 

“Cha hắn thế nhưng!” Triều Cẩm hốt hoảng lắc đầu: “Như thế nào lại…Sao thể lại…”

 

“An Khánh Tự đã tuyên bố với bên ngoài, ai thể dẫn binh tới cứu hắn thì sẽ chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tân hoàng của Đại Yến!” Huyền Hoàng công chúa cười nhìn Triều Cẩm: “Ngai vàng của hoàng đế Đại Yến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngay trước mặt hắn, chẳng lẽ hắn lại không vội vàng tới tóm lấy?” Đứng dậy nhẹ nhàng vỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vai Triều Cẩm: “Về phần Yến Tử Thanh, bản cung biết chỉ bằng một chữ “đồng mưu” thì tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ không thể lấy được mạng của hắn, tối nay bản cung sẽ buộc hắn kháng chỉ phạm thượng, lộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra chút ý phản nghịch. ‘Đồng mưu’, hơn nữa còn ‘không coi ai ra gì’, cho dù hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân tài thì tin rằng cũng không một kẻ cầm quyền nào muốn giữ lại một người như vậy!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Vội vàng xoay người, Triều Cẩm muốn rời khỏi nơi này, Tử Thanh, ta không thể hại nàng, không thể hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng!

 

Lăng Trọng cùng mấy tướng Đột Quyết lại chặn đường Triều Cẩm lại.

 

“Đã rơi vào tay bản cung, ngươi còn muốn ra sao? Không khỏi quá ngây thơ đi!” Huyền Hoàng công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỗng nhiên phất tay: “Trước khi Yến Tử Thanh còn chưa chết, bản cung vẫn sẽ giữ ngươi lại thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mấy canh giờ, chậm rãi dày vò, ha ha.”

 

“Rõ! Công chúa!” Mấy tên tướng Đột Quyết đè Triều Cẩm xuống, Lăng Trọng theo sau, hung hăng vỗ thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mạnh lên đầu Triều Cẩm đang kịch liệt giãy dụa.

 

Một trận hoa mắt truyền đến, Triều Cẩm đột nhiên cảm thấy trước mắt một mảnh hắc ám, ngất đi.

 

Huyền Hoàng công chúa âm lãnh cười: “Tửxen lẫn trong Thái Bình Quận vương phủ cũng biết tối nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên làm thế nào chứ?”

 

Lăng Trọng gật đầu: “Lăng Trọng một chuyện không rõ, sao công chúa không sắp xếp tử trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếp ám sát hoàng tộc Đại Đường giá lâm đến Quận vương phủ? Làm như vậy, Yến Tử Thanh thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hết đường chối cãi.”

 

Huyền Hoàng công chúa lắc lắc đầu: “Yến Tử Thanh này năm đó thế nhưng lại ma quỷ giúp đỡ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể không hiệu quả. Nếu Yến Tử Thanh vẫn như trước quý nhân tương trợ, vậy tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn sẽ lại trốn thoát, sau này muốn thiết lập thế cục một lần nữa, liền khó càng thêm khó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trò chơi này, không thể thiếu được!” Dứt lời, khóe miệng cong lên: “Bản cung ngược lại hy vọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngườithể cứu hắn, như vậy bản cung mới hội thể tự tay giết hắn!”

 

“Vậy…Sử Triều Cẩm nàng…”

 

“Cũng đưa đến nơi nên mang đến đi, bản cung đột nhiên muốn nhìn một chút xem bộ dáng Yến Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh quỳ xuống đất cầu xin tha thứ sẽ làm cho người ta cảm thấy thư sướng thế nào?” Huyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng công chúa khẽ phất tay: “Nếu đại cừu của bản cung được báo rồi, Lăng Trọng, ngươi cùng bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cung về Đột Quyết, bản cung sẽ thưởng ngươi vạn kim, phong ngươi làm tướng.”

 

“Lăng Trọng đã không còn muốn những thứ đó rồi.” Lăng Trọng đột nhiên lắc đầu.

 

“Sao? Vậy ngươi muốn cái gì?”

 

“Hài tử!” Lăng Trọng gật đầu: “Ta muốn Sử gia nhị tiểu thư cùng hài tử của nàng.”

 

“Được! Nếu sự thành, bản cung tất nhiên cho ngươi cầu thân với Sử Minh, hắn sẽ không thể không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáp ứng bản cung.” Huyền Hoàng công chúa kiên định dứt lời, thở dài: “Ngươi cũng là kẻ đáng thương…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Được gặp gỡ công chúa, Lăng Trọng tựa như được sống lại làm người.” Lăng Trọng quỳ rạp xuống đất, cúi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu thật mạnh.

 

Huyền Hoàng công chúa phất tay: “Đi thôi, nay chúng ta chỉ còn chờ màn đêm buông xuống, chờ xem vở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kịch này.”

 

“Rõ! Công chúa!” Xoay người sang chỗ khác, Lăng Trọng cõng Triều Cẩm đang hônlên, ra khỏi tiểu viện. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

***

 

Quan phụ trách nghi thức của triều đình đã lĩnh hoàng mệnh sai phái thuộc hạ đi đến Thái Bình Quận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vương phủ để bố trí hỉ đường, qua mấy canh giờ, toàn bộ Thái Bình Quận vương phủ đã tràn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngập sắc đỏ, hồng rực rỡ đầy vui mừng.

 

Bốn vị cung nga đang cầm y bào tân nương, phượng, ngọc bội, trâm cài đứng ngoài phòng Triều Cẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã mấy canh giờ, kêu gọi thật lâu rồi cũng không thấy người bên trong đáp lại một tiếng, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khỏi thầm bối rối.

 

Mắt thấy hoàng hôn buông xuống, văn quan sắp ngồi vào vị trí cả, nếu không mặc đúng lúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ sợ sẽ lỡ giờ lành, hoàng đếtrách tội xuống dưới, ai nấy đều sẽ lãnh tội mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầu.

 

Bên kia vài vị cung nữ run sợ kinh hãi, bên này mấy nữ tử trong Quận vương phủ còn lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lắng hơn.

 

Rốt cục trông ngóng đến khi Tử Thanh thay đổi xong y quan trở lại Quận vương phủ rồi, Đoạn phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân lòng đầy lo lắng kéo Tử Thanh vào trong một góc, thấp giọng nói: “Thanh nhi, nương cứ cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy đêm nay sẽ phát sinh ra đại sự đó.”

 

Tử Thanh nhíu mày nhìn Đoạn phu nhân: “Nương, thể nói không?”

 

“Hôm nay Sử tiểu thư vừa biết được tin tức sắp đại hôn liền lặng lẽ không từ mà biệt, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc này mà truyền ra ngoài, tất nhiên sẽ thành tội khi quân!” Đoạn phu nhân thở dài: “Con nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xem con tạo ra cái nghiệt vậy? Gây ra nhiều tình trái như thế…aish…”

 

“Triều Cẩm đi rồi?” Tử Thanh kinh hãi, đứa ngốc, nàng đây thành toàn cho ta cùng Nhã nhi sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Tử Thanh ca ca!” Nhược từ xa xa thấy Tử Thanh một thân hỉ phục đỏ thẫm, hoảng hốt chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới; “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Ta đã tìm trong vòng mười dặm cả trong ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành Trường An vài canh giờ rồi nhưng vẫn không phát hiện ra tung tích Sử tiểu thư, giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lành đang ngày càng đến gần…”

 

“Nhược tiểu thư, tiếp tục mang vài binh đi tìm nàng đi, hỉ yến đêm nay vẫn tiến hành, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không, Huyền Hoàng tất nhiên sẽ mượn hội phát huy, bỏ đá xuống giếng, đến lúc đó chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như thế nào thì cũng chẳng nói được!” Tử Thanh nặng nề thở dài, Triều Cẩm a Triều Cẩm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng tất nhiên đi tìm Sử Minh rồi, nhưng nàng làm thế nào mới thể ngăn cản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hắn phản Đường được đây?

 

“Nay Sử tiểu thư không đây, làm sao tìm được một tân nương đây?”Nhược lắc đầu: “Nàng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật sự là, Nhã Hề tỷ tỷ đã nhượng bộ như vậy rồi lại còn không biết quý trọng! Đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi! Để Nhã Hề tỷ tỷ giả dạng làm tân nương tử đi!”

 

“Nhã nhi không được, tối nay nếu nàng không xuất hiện, vô luận thế nào cũng sẽ không qua mặt được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mọi người.” Lòng Tử Thanh nhói lại, Nhã nhi, tối nay nói vậy trái tim nàng cũng như bị đao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cắt, mà ta chung quy không thể kháng chỉ…

 

“Vậy…để quận chúa tẩu tẩu!”

 

“Vậy càng không được, nếu ca ca ngươi dưới suối vàng biết được, tất nhiên sẽ mắng ta không hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lễ tiết.”

 

“Vậy…vậy trong phủ này…Đúng rồi! CònHoắc tỷ tỷ!”

 

“Hoắc nương…” Tử Thanh thở dài: “Chuyện tới nước này, cũng chỉ có nàngthể giúp đỡ thôi.” Nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 túc nhìn Đoạn phu nhân: “Nương, người mau lặng lẽ đưa Hoắc nương từ ngoài cửa sổ vào phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm đi, cung nữ chưa gặp qua Triều Cẩm, tất nhiên sẽ tin nàng, nhất định phải diễn tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bởi vì sau lưng chúng ta, tùy thời đều ám tiễn phóng tới.”

 

Huyền Hoàng, tối nay, nhất định ta sẽ đấu với ngươi đến cùng!

 

“Nương, không cần đi, con đã mật đưa Hoắc cô nương vào phòng rồi.” Thanh âm Nhã Hề bỗng nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vang lên.

 

Tử Thanh hổ thẹn quay đầu, nhìn vào mắt nàng: “Nhã nhi…thực xin lỗi…”

 

Cố giấu nỗi mất mát trong ánh mắt, Nhã Hề ngơ ngác nhìn khuôn mặt Tử Thanh, áo gấm hồng, tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại, hồng bào phấp phới, như một vị công tử xuất trần, chỉ liếc mắt một cái cũng đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khiến người ta nhớ mãi: “Hết thảy đều do Nhã nhi cam tâm tình nguyện, Tử Thanh, đáp ứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta, bình yên trải qua tối nay, nhất định phải tìm Triều Cẩm trở về.”

 

“Được…” Tử Thanh nghẹn ngào, muốn tiến lên nắm chặt tay nàng, lại bỗng nhiên cảm thấy một cái duỗi tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này, lại nặng nề như thế.

 

“Hôm nayngày đại hỉ của phu quân, sao thể cau mày?” Nói xong, Nhã Hề nâng tay xoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhẹ đôi mi Tử Thanh, cố nén nước mắt: “Nhã nhi vĩnh viễn Nhã nhi của nàng, sẽ vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên nàng cho đến già, Tử Thanh…Không cần lo lắng cho ta, ta đã không còn nhu nhược như trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa…”

 

“Nhã nhi…” Trái tim như bị ai bóp chặt, Tử Thanh nhịn không được mà ôm nàng vào lòng: “Nàng hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214nên mắng ta, hẳn nên đánh ta, nhưng nàng lại như vậy, càng làm cho ta cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khó chịu….”

 

Nhẹ nhàng đẩy Tử Thanh ra, Nhã Hề gượng cười: “Phu quân ngốc, nàng lại khi dễ ta, đây người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 qua kẻ lại, thế mà cứ ôm ta như vậy….”

 

Khẽ lắc đầu, Tử Thanh nắm tay Nhã Hề, mười ngón gắt gao tương khấu: “Ta sẽ chiếu cố cho Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cẩm cả đời cả kiếp, nhưng lại chỉ cùng nàng mười ngón tương khấu.”

 

Run rẩy cười, Nhã Hề gật đầu: “Tử Thanh, nhưng mà người có hai tay a…tội gì…”

 

Nhưng ta lại chỉ một trái tim….Tử Thanh nhịn xuống một câu định trực nói ra này, chỉ im © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lặng đem tay nàng áp lên ngực: “Nhã nhi, nếu nàng hiểu ta, vậy đừng nói gì khiến nàng tổn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương, ta tổn thương nữa…”

 

“Được…” Nhã Hề cúi đầu, Tử Thanh ngốc, ta hiểu nàng, hiểu nàng…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 103 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc