GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 70: Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Thực xin lỗi, ta không thể làm tổn thương nàng!”

 

“Có lẽ, một ngày ta sẽ xúc phạm tới Nhã nhi, xúc phạm tới nàng…”

 

“Nếu thực sự một ngày như vậy, nàng cũng sẽ không cần ta giống như thế.”

 

“Nàng cũng không thể lại làm việc gì ngốc nghếch được! ta không trả nổi cho nàng! Không trả nổi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng!”

 

“Để nàng đi theo giúp ta mạo hiểm, đó mới chân chính là tàn nhẫn với nàng!”

 

…..

 

Một Tử Thanh khiêm tốn quân tử, một Tử Thanh lòng giấu mật, một Tử Thanh mày nhăn mặt nhíu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một Tử Thanh lấy tính mạng để bảo vệ, một Tử Thanhgan gánh vác hết thảy…Đến tột cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta khắp nơi làm cái gì? Việc Tử Thanh ngươi làm, như thế nào lại một chuyện hoang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường đến thế? Thích một nữ tử như vậy, thật sự hoang đường sao?

 

Triều Cẩm đang phóng như điên bỗng nhiên ghìm cương ngựa, nâng tay xoa xoa đôi môi mình, run rẩy rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lệ…

 

“Tử Thanh…” Vội ôm lấy ngực, trái tim Triều Cẩm như thể bị đao cắt.

 

“Biết nàng không việc thì tốt rồi.”

 

Khuôn mặt tươi cười bình yêu của Tử Thanh hiện ra dưới đáy lòng Triều Cẩm, Triều Cẩm bừng tỉnh đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngộ, ngươiđang ép ta đi phải không? Thế nhưng ta lại ngốc đến nỗi ngay cả cái kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đơn giản ấy cũng đều không nhìn ra!

 

“Cho dù người trong thiên hạ không cần ngươi, Sử Triều Cẩm ta cũng sẽ không không cần ngươi!”

 

Triều Cẩm bịt chặt hai tai, liên tục lắc đầu, sao ta thể quên được những lời nói của chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình, thể nào lại quên đây?

 

“Nữ tử yêu thương nữ tử, gì không thể?”

 

Bỗng nhiên nghĩ tới một câuNhược từng nói, toàn thân Triều Cẩm run lên, gì không thể?© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không thể? Lại nhớ tới những tổn thương khúc mắc giữa Nhã Hề cùng Tử Thanh mấy ngày trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó, Nhã Hề, ngươi cũng biết thân phận Tử Thanh, phải không? Ngay cả ngươi cũng đều thể hết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình thâm tình như vậy,sao ta còn cố tình chấp nhất như thế?

 

Ghìm ngựa quay đầu, Triều Cẩm thê lương cười: “Yến Tử Thanh, cả đời này, cho chết đi ngươi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đừng thoát được ta! Giá!” Tuấn chạy như bay, phóng như điên về phía Vân Châu.

 

***

 

Sắc trời mờ mịt, Tử Thanh lặng lẽ đánh thức tất cả mọi người trong phủ, cuối cùng đã đến lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi rồi.

 

“Hôm nay mây đen dày đặ, con hài tử này, trời còn chưa sáng, thế nhưng con đã nghĩ đi chơi?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đoạn phu nhân nghi hoặc nhìn Tử Thanh.

 

Tử Thanh cười nhẹ, kéo tay áo Đoạn phu nhân: “Nương, ngày mưa cũng có cái đẹp của ngày mưa mà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta cũng nên đi ra ngoài một chút.”

 

“Được rồi.”

 

“Tốt! Tốt! Tử Thanh ca ca, ta cùng tiểu Tình tử cũng phải đi!” Lí Nhược vỗ tay.

 

Tử Thanh lạnh lùng nhìn Tô Tình bên cạnh Nhược, ảm đạm thở dài, sao ngươi phải hãm hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm?

 

“Tốt, ta đã chuẩn bị xe ngựa rồi, mọi người đều cùng đi.” Nói xong, Tử Thanh liền gọi Man tử: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Man Tử đại thúc, mau dẫn các nàng lên xe đi.”

 

“Rõ!”

 

“Thỉnh lão phu nhân cùng các vị tiểu thư đi bên này.”

 

“An….” Tô Tình muốn nói lại thôi, sao kết quả lại thành thế này?

 

“Hoắc nương.” Tử Thanh bỗng nhiên gọi Hoắc Hương.

 

“Mời công tử nói.” Hoắc Hương kinh ngạc.

 

Tử Thanh cười nhẹ: “Trên đường thay ta chiếu cố Nhã nhi cho tốt, xe ngựa xóc nảy, còn có…mấy ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nay Vân Châu, thực sự cảm ơn ngươi.”

 

“Người hành nghề y vốn nên như thế…chỉ hôm nay công tử chút…”

 

“Ha ha, hôm nay cần phải du ngoạn một lần cho thoải mái, Vân Châu khó được một ngày rảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rỗi thế này.” Tử Thanh xoay người đi, chạm phải ánh mắt quyến luyến của Nhã Hề.

 

Không tiếng động gật đầu, Tử Thanh chỉ ngón áp út bên tay phải, kiên định nở nụ cười.

 

Nhã Hề rưng rưng lệ gật đầu, nắm chặt túm tóc tết trong tay, một giọt nước mắt rơi xuống trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhẫn cỏ.

 

“Đứa ngốc…”

 

“Đứa ngốc…”

 

Không hẹn hai người cùng khẽ mở miệng, ánh mắt nhìn nhau, thâm tình mỉm cười.

 

“Ha ha, Tử Thanh ca ca, mới sáng sớm đã nhìn chằm chằm Nhã Hề tỷ tỷ ngây người!” Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 âm Nhược bỗng nhiên vang lên.

 

Hai người đỏ mặt, cùng cúi thấp đầu.

 

“Tử Thanh ca ca, khi nào thì mời chúng ta uống rượu mừng đây?”

 

“Nhanh thôi, nhanh thôi.” Tử Thanh cười, nhịn không được một mạt thê lương hiện lên giữa đôi mày.

 

“Vậy thì thật tốt quá! Ha ha.”

 

Tình ảm đạm nhìn gương mặt Nhã Hề, Nhã Hề tỷ tỷ, ngươi phúc khí thật tốt.

 

“Ta…ta lên xe ngựa trước…” Không nỡ nghẹn ngào mở miệng, Nhã Hề lại liếc nhìn Tử Thanh một cái thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sâu.

 

“Được, ta sẽ theo sau.” Tử Thanh mím môi, nhìn nàng ra khỏi nội viện.

 

Nhìn mọi người trong phủ không sai biệt lắm đều lên xe ngựa hết, Tử Thanh thở phào nhẹ nhõm.

 

Đợi đến khi ba cỗ xe ngựa được Man Tử cùng tướng sĩ Vân Châu hộ vệ rời khỏi cửa nam, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh đột nhiên kéo dây cương, đến trước xe ngựa Đoạn phu nhân nói: “Nương, con phải quay lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con quên thứ này nên trở về lấy, mọi người đi trước, lát nữa con sẽ đuổi theo.”

 

“Hài tử này, luôn khiến người ta lo lắng.”

 

Tử Thanh nhìn Đỗ y quan ra hiệu, chỉ phương hướng Lạc Dương, chuyện tới nước này, rời khỏi Vân Châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi, chỗ duy nhất có thể tìm tời nương tựa chính là Lạc Dương Vũ.

 

Đỗ y quan không tiếng động ôm quyền, mang theo ba cỗ xe ngựa đi về hướng nam.

 

“Tử Thanh…” Nhã Hề vén màn xe, nhịn xuống những lời muốn nói, chỉ thể rưng rưng lệ nhìn bóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hình Tử Thanh một mình cưỡi ngựa đứng dưới thành lâu kia: “Ta chờ nàng….”

 

“Nhã nhi, bảo trọng.” Cười thản nhiên, Tử Thanh cưỡi ngựa đứng trước cửa thành, đợi chờ mưa gió sắp đến. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Đến khi sắc trời hoàn toàn sáng, mây đen nghìn nghịt phía chân trời khiến lòng Tử Thanh cảm thấy đặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biệt áp lực.

 

“Lộp cộp! Lộp cộp! Lộp cộp! Lộp cộp!….”

 

Cước bộ của đại quân bên trong thành ngày càng gần, Tử Thanh từ thật xa đã nhìn thấy Ma Ô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bi thương phẫn nộ cưỡi ngựa hung hãn phóng tới.

 

“Tiểu tạp mao! Ngươiý gì?” Ma Ô hung hăng hét lớn: “Sáng sớm hôm nay ta liền thấy thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể đại ca chết ở nội viện phủ Vân Châu các ngươi, toàn bộ thành Vân Châu thế nhưng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dân chúng một tướng cũng không có!”

 

Tử Thanh ôm quyền, khiêm tốn noi: “Ma Dịch tướng quân chết trong phủ, ta là vạn vạn lần không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngờ được, chỉsự tình xảy ra rất đột ngột, ta sợ còn không điều trasự việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ma tướng quân ngài đã giận chó đánh mèo lên thành Vân Châu, cho nên mới ra lệnh cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bách tính Vân Châu tội di tản…”

 

“Ngươi làm cái nghĩ lão tử không biết?” Ma Ô đột nhiên chặt đứt lời Tử Thanh: “Hằng vương điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạ! Ngươi nói đi!”

 

Phía sau Ma Ô bỗng nhiên một người chậm rãi thúc ngựa đi ra, minh bào ngọc đái, đúng Hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vương.

 

“Kỳ thật đêm qua tiểu vương bị giam lỏng trong phủ, cũng không nghe được…Hình như Ma Dịch tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quân uống quá chén, nên động thủ với Sử gia tiểu thư…Vị Sử gia tiểu thư kia tính tình cương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liệt…vì thế dùng dao…”

 

“Điện hạ! Việc này vốnchỗ quái, sao ngươi thể đoán như thế?” Tử Thanh nhịn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được lên tiếng cắt lời Hằng vương.

 

Hằng vương thở dài: “Ma Ô tướng quân, ngươi hiểu tiểu vương, tiểu vương quả quyết không phải kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ăn nói bừa bãi. Nhưng vị An công tử này ràng đã biết hung thủ ai, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đêm qua lại tự ý thả Sử Triều Cẩm, sợ Ma tướng quân ngươi trách tội, cho nên suốt đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới để trên dưới Vân Châu di tản hết.”

 

“Lão tử coi ngươihuynh đệ, ngươi lại đối đãi lão tử như thế!” Hận ý, từ kẽ răng Ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ô hung hăng phun ra: “Ngươi thả nha đầu kia, thiếu ta một mạng, vậy dùng mạng của ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để trả đi!”

 

Tử Thanh giương mắt nhìn sắc trời, không được, còn phải kéo dài thêm một chút thời gian, nếu không với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốc độ của thiết kỵ Đột Quyết, giờ này khắc này vẫn thể đuổi theo được Nhã nhi bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ.

 

“Cho dù muốn ta lấy mạng bồi thường thì cũng thỉnh Ma Ô tướng quân cho ta hỏi câu cuối cùng!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh nắm chặt cương ngựa, lạnh lùng nhìn Hằng vương: “Ta rất kỳ quái, sao người Đột Quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các ngươi lại lấy lễ đối đãi với bị hoàng tử Đại Đường Hằng vương này như thế?”

 

Hằng vương cười nhẹ: “Bởi vì chúng ta đều hậu duệ của sói….”

 

Chẳng lẽ nói…Hằng vương không phải thực sự hoàng tử, người Đột Quyết!

 

Tử Thanh cả kinh: “Ngươi không phải người Đại Đường?”

 

“Vấn đề này, ngươi giữ lại để trên đường xuống Hoàng tuyền hỏi Diêm vương đi.” Hằng vương âm lãnh cười, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỗng nhiên đắc ý nhìn Tử Thanh: “Ngươi cho tiểu vương không biết các ngươi dùng kế kim thiền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thoát xác sao? Nếu ngươi để cho bọn họ đi Phạm Dương, tiểu vương còn thật sự tính sai, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáng tiếc, ngươi cố tình lại để bọn hắn đi Lạc Dương, ha ha, tiểu vương nói cho ngươi biết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bọn hắn một người cũng trốn không thoát.”

 

Không có Sử Triều Cẩm, kế sách của ngươi đối với tiểu vương nói, tất cả đều trò trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con!

 

“Ngươi!” Tử Thanh lòng tràn đầy thê lương, bọn họ gặp nguy hiểm!

 

“Tiểu vương nhìn trúng cái gì, cho tới bây giờ đều không chuyện không tới tay được! An Khánh Ân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc này đây ngươi cứu được một người nhưng hủy diệt tất cả những người khác, ha ha ha….” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nói xong, Hằng vương đảo mắt nhìn Ma Ô: “Ma tướng quân, cái chết của lệnh huynh, An Khánh Ân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này tất nhiên vạn lần không thoát được can hệ! Tiểu vương giờ đi đón mỹ nhân trước, kẻ này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để tướng quân xử trí!”

 

“Được!”

 

“Lí Thiến! Ta sẽ không để ngươi thực hiện được đâu!” Ghìm ngựa quay đầu, Tử Thanh đá mạnh vào bụng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngựa, thúc ngựa phóng như điên…

 

“Muốn chạy! Toàn quân nghe lệnh! Ai giết chết tên tiểu tạp mao này đầu tiên, lão tử thưởng cho kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó ngàn vàng!” Ma Ô vung đại thủ lên, phía sau nhiên vạn mã cùng lao đi…

 

“Tuân lệnh!”

 

Hằng vương lững thững để ngựa đi, nhìn bầu trời u ám, An Khánh Ân, hôm nay ngày giỗ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi, ngươi chạy không thoát được đâu.

 

“Giá –!” Tử Thanh phóng ngựa chạy như điên, Nhã nhi, nương, các ngươi chờ ta, cho chết, ta cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn cùng các ngươi chết chung một chỗ!

 

Vài hạt mưa rớt xuống, rơi trên mặt Tử Thanh.

 

Mây đen cuồn cuộn, trong khoảng khắc, cơn mưa tầm ào ào đổ xuống, con đường phía trước mờ mịt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một mảnh hồ…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 70 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc