GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 83: Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ánh trăng sáng tỏ, thành Trường An ở rất xa chỉ còn thấy bóng dáng hồ.

 

Tử Thanh đứng trên con đường ngoài thành Trường An, ôm lấy Nhã Hề, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt rơi xuống thân thể run rẩy của nàng: “Nhã nhi, về sau, cho chết ta cũng sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rời khỏi nàng một bước.”

 

“Tử Thanh…ta…ta còn trong sạch…” màng màng, Nhã Hề thì thào thốt ra một câu: “Nàng…nàng đừng…ghét bỏ ta…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Tử Thanh rơi lệ cười, chỉ cảm thấy trong ngực như bị số kim châm, rất đau, rất hận.

 

“Nhã nhi, Hoắc nương cùng Đỗ y quan rất nhanh sẽ tới thôi, nàng sẽ không việc gì, sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không việc đâu.” Tử Thanh nhìn hướng thành Trường An, Man Tử đại thúc, trăm ngàn lần phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đưa nươngHoắcnương bình yên ra đây.

 

Tiếng vó ngựa dần vang lên, càng ngày càng gần.

 

Tử Thanh vội vàng đi lên nghênh đón.

 

“Công tử! Người thế nhưng còn nhanh hơn chúng ta!” Man Tử từ xa xa trông thấy Tử Thanh, liền chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vội tới, ánh mắt chạm đến vết máu trên người nàng, không khỏi kinh hãi: “Công tử bị thương!”

 

“Là máu của tên súc sinh kia!” Tử Thanh cắn răng, đau lòng nhìn Nhã hề: “Ngày sau trở về Trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 An, ta muốn hắn chết cũng không yên!”

 

“Công tử…” Thấy sát ý chưa bao giờtrong mắt Tử Thanh, Man Tử ưu nhìn Nhã Hề suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yếu được y bào của Tử Thanh bao bọc, đến tột cùng thì Nhã Hề nương gặp phải kiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nạn mới khiến cho công tử trở nên bạo lệ như thế?

 

“Hu –!” Đỗ y quan kéo dây cương, vội vàng chạy tới: “Công tử, mau lên xe, Hằng vương chết rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 triều đình tất nhiên sẽ truy lùng tra xét đến cùng, nơi này không thể lâu!”

 

Khẽ gật đầu, Tử Thanh ôm Nhã Hề lên xe ngựa.

 

“Cảm tạ trời đất, Nhã nhi rốt cục cũng được cứu ra!” Đoạn phu nhân kinh hồn chưa định nhìn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhã Hề: “Hài tử đáng thương, nhất định chịu rất nhiều đau khổ.”

 

“Yến công tử…” Hoắc Hương cảm thấy được Tử Thanh khác thường, chạm phải ánh mắt nàng, cảm thấy thực đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sợ.

 

Xe ngựa lăn bánh, Tử Thanh đột nhiên hỏi Hoắc Hương: “Hoắc nương,thể có biện pháp làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhã nhi bất tỉnh mấy tháng không?”

 

“Vì sao phải làm như vậy?” Hoắc Hương kinh ngạc hỏi.

 

Tử Thanh run rẩy hơi kéo một góc áo, chữ “Hằng” đập vào mắt làm cho Đoạn phu nhân cùng Hoắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hương đều chấn động mãnh liệt.

 

“Súc sinh! Thật đúngsúc sinh!”

 

“Hắn chết còn chưa đủ…” Thanh âm Tử Thanh trầm thấp lạnh lùng: “Một ngày nào đó, ta muốn hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả xương cốt cũng không còn.”

 

“Hài tử con muốn làm gì?” Đoạn phu nhân hoảng sợ nhìn nàng.

 

“Hoắc nương, trước khi vết thương của Nhã nhi chưa chữa khỏi, ta không muốn để nàng nhìn thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình…bộ dạng này…” Thanh âm Tử Thanh lại nghẹn ngào, đột nhiên đau khổ nhìn Hoắc Hương: “Hoắc nương, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vết thương trên người Nhã nhi thể không để lại dấu vết không?”

 

Hoắc Hương nhíu mày: “Ta sẽ hết sức cứu.”

 

“Công tử an tâm, lão biện pháp.” Đột nhiên, Đỗ y quan đang đánh xe bên ngoài mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miệng: “Để cho Nhã Hề nương hảo hảo ngủ một thời gian đi, tỉnh lại coi như là một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cơn ác mộng, tỉnh mộng rồi, ác mộng cũng qua…Tối nay chúng ta đi tới thành Ung Châu trước, lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214đi tìm một vị thuốc dẫn, rồi cùng với phương pháp châm cứu, nhất định thể không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại dấu vết.”

 

“Được.” Lòng Tử Thanh rốt cuộc có một tia ấm áp, Nhã nhi, nàng sẽ ổn thôi, nàng tất nhiên sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ổn thôi!

 

Hoắc Hương thở dài, nâng đầu Nhã hề, xoa bóp một chút huyệt vị của nàng: “Hiện tại, trước để cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng nghỉ ngơi thật tốt đã, đến Ung Châu rồi, ta lại châm cứu cho nàng, thể ngủ yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mấy tháng.”

 

“Cám ơn, Hoắc nương.” Tử Thanh rơi lệ cúi đầu, vẫn không nhúc nhích nhìn Nhã Hề: “Nàngcủa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta…Từ hôm nay trở đi, ai cũng không cướp được nàng.”

 

Kinh ngạc nhìn Tử Thanh, Hoắc Hương ảm đạm thở dài.

 

Xe ngựa chạy như bay, đi về phía Ung Châu.

 

Dong ruổi tiến vào thành, tìm được khách điếm để nghỉ chân, Tử Thanh cẩn thận ôm Nhã Hề vào phòng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Hoắc Hương bảo tiểu nhị mang tới một chậu nước ấm, Đoạn phu nhân lấy từ trong bọc hành ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một kiện đơn y sạch sẽ, vội theo Tử Thanh vào phòng.

 

“Phu nhân, mọi người rửa sạch vết thương của Nhã Hề nương trước đã, lão đi tìm thuốc dẫn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất nhanh sẽ trở lại.” Đỗ y quan nhìn Đoạn phu nhân một cái thật sâu, xoay người rời đi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Chờ đã, đến tột cùng là thuốc dẫn gì?” Đoạn phu nhân đột nhiên gọi Đỗ y quan lại: “Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể gọi Man Tử đi cùng, nói không chừng hắn thể giúp đỡ.”

 

“Thuốc này chỉ có lão mới thể tìm được, hắn đi cũngdụng.” Cười nhẹ, Đỗ y quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại không hề xoay người: “Phu nhân thể an tâm, Nhã Hề nương lúc này có thể cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được.”

 

Đỗ y quan vội vàng rời đi, đáy lòng Đoạn phu nhân dâng lên một tia bất an, không được, nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định phải xem thuốc dẫn hắn tìm đến tột cùngcái gì? Buông đơn y, Đoạn phu nhân lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yên đi theo.

 

Hoắc Hương châm cứu cho Nhã Hề xong, trong nháy mắt cởi y bào ra không khỏi hít một hơi: “Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 a! Súc sinh! Đúng đồ súc sinh!”

 

Nén nước mắt, Tử Thanh vắt khăn, run rẩy lau rửa thân thể Nhã Hề, mỗi một chữ “Hằng” đập vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt đều khiến lòng đau như thiêu đốt.

 

Hoắc Hương đau lòng nhìn Tử Thanh, bỗng nhiên giữ chặt tay nàng: “Để ta làm…”

 

“Ta đã quádụng rồi, nếu ngay cả việc này cũng không làm được, vậy ta đúng là phế vật!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nước mắt lại rơi xuống: “Ngươi nói thiên hạ này đáng cười không? Kẻ ác còn sống, đó chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiên đạo, chúng sinh khắp nơi phản kháng thì lại việc nghịch thiên, sẽ bị trời phạt…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Yến công tử…” Hoắc Hương bi ai nhìn Tử Thanh: “Nhã Hề đã trở lại an toàn, hết thảy đều tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi.”

 

“Nhưng mà, có những vết thương vĩnh viễn đều…” Tử Thanh ảm đạm cúi đầu: “Một hoàng tử đế vương© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể làm cho chúng tatâm liệt phế, nếu ngày khác dấy lên gió lửa khắp nơi, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không biết sẽ còn bao nhiêu nữ tử gặp phải kiếp nạn này…”

 

“Yến…”

 

“Ta muốn trở về Vân Châu, dùng thân phận An Khánh Ân bắt đầu lại một lần nữa.” Tử Thanh đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên trầm giọng mở miệng.

 

“Nhưng Vân Châu…đã bị Ma Ô phóng hỏa thiêu đốt…Nếu lại có binh Đột Quyết đột kích thì căn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bản không ngăn được…”

 

“Binh mã Đột Quyết sẽ không đụng đến ta nữa.” Tử Thanh khựng lại, lấy từ trong lòng ra lệnh bài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Huyền Hoàng công chúa đã đưa cho nàng: “Có thứ này, ta muốn Vân Châu giữa thời loạn thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ đứng ngạo nghễ không ngã, thậm chí một ngày kia, kiếm chỉ Trường An, ta muốn Thiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau khi vào quan tài rồi cũng xương cốt không còn!”

 

Hoắc Hương đột nhiên run lên: “Yến công tử ngươi…”

 

“Những người bình thường, không nên đối tượng để cho những kẻ vương hầu đùa bỡn!” Tử Thanh căm hận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cắn răng: “Thân nữ tử, chẳng lẽ nên để người khi dễ?” Nước mắt chảy xuống, thanh âm Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh run lên: “Ta muốn nói cho nam tử trong thiên hạ này, nữ tử không phải vật hi sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho quyền thế! Chỉ cần muốn làm, cũng thể đánh ra một mảnh thiên địa!”

 

Lãobà, người đối với ta cùng Nhã Hề ân cứu mạng, nếu kiếp sau, sẽ lại báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáp.

 

Chỉ là, lúc này, ta muốn nghịch thiên đi, quản lịch sử đã định, ta muốn đánh hạ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiên hạ thái bình!

 

Hôn lên trán Nhã Hề, Tử Thanh cười nhẹ: “Đợi đến Vân Châu, chúng ta liền sẽ chân chân thật thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành thân…”

 

Gượng cười, Hoắc Hương cúi đầu, Yến công tử, Nhã Hề, chúc hai người bạch đầu giai lão…Một chút mất mát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dâng lên trong lòng, Hoắc Hương nhớ tới Vũ, nay Hằng vương đã chết, chàng rốt cục thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tự do.

 

Một đường đuổi theo Đỗ y quan đi tới một góc vắng vẻ trong khách điếm, Đoạn phi nhân nghi hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn hắn cởi y bào ra, thanh chủy thủ lóe lên cắt lên ngực, thân thể run run tựa hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như đang chịu đau đớnđó?

 

“Ngươi đang làm gì?” Đoạn phu nhiên đột nhiên hỏi.

 

Đỗ y quan giật mình, Đoạn phu nhân lại tinh tường phát hiện đầu của hắn đột nhiên biến thành màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trắng.

 

“Ngươi…” Đoạn phu nhân vội vàng tiến lên, kéo hắn quay lại, chỉ thấy trong lòng bàn tay trái của hắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nắm chặt một viên hạt châu lục sắc nhuốm máu, ngực cũn một miệng vết thương đang chảy máu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không ngừng, vừa ngước mắt lên, khuôn mặt Đỗ y quan đã biến đổi, giống như trong nháy mắt già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi hơn ba mươi tuổi: “Sao ngươi lại thế?”

 

“Quỷ y nhất môn, nhiều thế hệ tương truyền một hạt châu trú nhan, kỳ thật lão đã hơn tám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mươi tuổi…” Đỗ y quan thản nhiên mở miệng: “Hạt châu này nếu thể đập nát hòa cùng thuốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đổ lên người Nhã Hề, tất nhiênthể làm sống lại da thịt đã thối nát, tất có công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiệu.”

 

“Nhưng ngươi…” Đoạn phu nhân run rẩy nhìn hắn: “Ngươi thể hay không?”

 

“Sinh lão bệnh tử đều do trời định, đến lúc nên đi, tự nhiên sẽ đi…” Đỗ y quan nhẹ nhàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cười: “Huống chi, cuộc đời này có thể gặp được công chúa ngài, kiếp này lão đã thấy không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 uổng rồi.”

 

“Ngươi…” Tiến lên nhẹ nhàng chạm vào vết thương của hắn, Đoạn phu nhân nghẹn ngào rơi lệ: “Ta nợ ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiều như vậy, ta nên trả lại ngươi thế nào đây?”

 

“Nếu trả giá lại nhất định cầu hồi báo, vậy chínhđòi hỏi rồi…” Đỗ y quan khẽ ho khan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vài tiếng: “Đi thôi, Nhã Hề đáng thương trong phòng kia còn đang chờ dược.” Run run xoay người, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đoạn phu nhân nhiên lại đỡ lấy cánh tay hắn.

 

“Công chúa người…”

 

“Ta khổ sở chờ đợi nhiều năm như vậy, ngươi theo giúp ta cũng đợi nhiều năm như vậy, đến tột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng thì chúng ta còn bao nhiêu năm thể để chờ đợi đây?” Đoạn phu nhân gượng cười: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Đi thôi, chờ Nhã Hề khỏe lại, chúng ta cùng nhau uống trà nàng kính.”

 

“Lão nô…” Thê lương cười, Đỗ y quan chỉ thở dài một hơi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 83 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc