GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 76: Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Vào một ngày tiếng lễ nhạc rốt cục cũng yên tĩnh xuống, chữ hỉ đỏ thẫmthể tùy ý thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được bên trong hành dinh quân Đột Quyết.

 

Ôm chặt hộp gỗ, Triều Cẩm trên đầu phủ khăn hỉ được hai nha hoàn Đột Quyết đỡ vào ngồi trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giường hỉ trong chủ doanh.

 

“Thỉnh vương phi hảo hảo nghỉ ngơi, sáng mai vương tử điện hạ sẽ tự mình đến nghênh đón người vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành để thành hôn.” Nha hoàn Đột Quyết nhẹ nhàng nói xong liền lui xuống, vị vương phi kỳ quái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này khi trời tối sẽ lại tự lẩm nhẩm thì thầm.

 

Bàn tay mềm nhẹ vuốt ve hộp gỗ, thân mình Triều Cẩm hơi run rẩy: “Tử Thanh, rốt cục cũng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến bước này…”

 

Một tiếng thở dài khẽ vang lên.

 

Thân mình Triều Cẩm chấn động: “Là ai?” Nhấc hỉ khăn lên, bên trong doanh trướng lại vẫn một mảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trống rỗng.

 

Ảm đạm buông hỉ khăn xuống, Triều Cẩm lắc đầu: “Tử Thanh, chắc ta quá nhớ nàng…”

 

“Vương phi của bổn vương đến tột cùng đang nhớ nhung ai?” Đột nhiên một âm thanh xa lạ vang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên.

 

Triều Cẩm cả kinh, chẳng lẽ A Sử Na Côn kia đã đến!

 

Hỉ khăn bị người thô bạo giựt ra, Triều Cẩm chạm phải một đôi mắt hung tàn, người trước mắt tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 góc cạnh ràng, oai hùng bức người, nhưng lại hòa thêm số sát ý, một vị vương tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đột Quyết cường hãn như thế, sao thể dụ hắn cho mình sử dụng binh quyền đây?

 

“Ngươi…”

 

Bỗng nhiên hung hăng nắm lấy cằm Triều Cẩm, A Sử Na Côn nhìn đôi mắt nàng: “Ta thích ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của nàng, giống chim ưng!”

 

Một mạt sợ hãi trào lên trong lòng, Triều Cẩm khẽ nhếch miệng, cố xả ra một nụ cười tươi: “Điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạ…không phải ngày mai mới đến sao?”

 

A Sử Na Côn buông cằm Triều Cẩm ra, cười ác: “Ta chỉ chút nóng vội, muốn nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một chút xem lạt muội tử* lợi hại trong miệng Ma Ô đến tột cùng là bộ dáng gì!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

(*lạt: cay, độc ác; muội tử:em -> cô em cay như quả ớt/ em độc ác)

 

“Triều Cẩm không làm cho điện hạ thất vọng chứ?” Triều Cẩm hít sâu một hơi, đứng lên, nghiêm nghị chống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại ánh mắt A Sử Na Côn.

 

“Ngươi đảm lược!” A Sử Na Côn cười ha ha: “Giống với nữ nhân của ta! Chỉ là…muốn ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi mà không để ý đến cừu hận của Ma Ô, ta thực muốn biết, đến tột cùng đáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hay không đáng?”

 

Tử Thanh, trên đường xuống Hoàng tuyền, không được nhìn ta lúc này…

 

Triều Cẩm buông hộp gỗ trong tay xuống, nhẹ nhàng để hỉ khăn rơi xuống đất.

 

“Sao điện hạ không cẩn thận nhìn xem một chút?” Những ngón tay thon gầy nhẹ nhàng cởi đai lưng trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hỉ bào rơi xuống đất, Triều Cẩm cười, nhưng cũng khẽ run rẩy: “Sử Triều Cẩm ta cũng không chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có kế lược, còn có…”

 

“Ngươi thực ra khác với người khác!” hấp của A Sử Na Côn dần dần trầm trọng lên, đôi con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi nhìn chằm chằm Triều Cẩm cởi ngoại bào của mình ra.

 

“Ta muốnđiện hạ ngài mà làm nên đại nghiệp, dẫn tất cả binh Đột Quyết tới Trường An…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm chậm rãi tiến lên, hai tay vòng lên cổ hắn: “Còn muốn điện hạ ngài…” Ghé sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại bên tai A Sử Na Côn, hơi thở như lan: “Sinh thật nhiều thật nhiều hài tử…”

 

Đôi mắt đột nhiên lóe lên sáng rực, A Sử Na Côn đột ngộtrách áo ngoài của Triều Cẩm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để lộ ra một chiếc yếm uyên ương đỏ tươi ướt át: “Ta muốn nàng…”

 

Triều Cẩm cứng ngắc nặn ra nụ cười, nước mắt nhịn không được rơi xuống, tùy ý để A Sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Na Côn đặt mình nằm xuống mặt đất.

 

Đến khi đôi môi nóng bỏng như lửa lướt trên người, Triều Cẩm gắt gao siết chặt tay, tùy ý để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 móng tay đâm thật sâu vào da thịt…

 

Cơn buồn nôn kịch liệt dâng lên, Triều Cẩm nhịn không được cuộn thành một đoàn, tránh A Sử Na © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Côn.

 

“Ngươi đừng làm ta mất hứng!”

 

“Điện hạ chớ nghi ngờ, chỉ nơi này đèn đuốc còn sáng, ta…ta chỉ chút…”

 

“Ha ha, nàng xấu hổ sao?” A Sử Na Côn cười to một tiếng, giữ chặt hai tay Triều Cẩm áp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên nền đất: “Ta muốn nhìn thân thể nàng! Càng sáng càng tốt!”

 

Nước mắt ứa ra lăn dài, Triều Cẩm run rẩy nhắm mắt: “Thỉnh…điện hạ…thương tiếc nhiều hơn…”

 

“Mỹ nhân, ta biết.” A Sử Na Côn bỗng nhiên toạc cái yếm trên người Triều Cẩm, mạnh mẽ đè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên người nàng.

 

“Vút!”

 

Đột nhiên một mũi tên bay vào dập tắt ánh nến.

 

“Không tốt! Không tốt! Điện hạ, Ma Ô mang binh tạo phản!” Bên ngoài doanh, tướng sĩ Đột Quyết lớn tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hô.

 

“Mất hứng! Mất hứng!” A Na Côn bỏ Triều Cẩm ra, đứng dậy mặc y phục: “Thật to gan! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phụ cận thành được sắc phong của ta lại dám tạo phản!” Nói xong liền đi ra ngoài.

 

Trong bóng tối, Triều Cẩm gắt gao ôm lấy người, run bần bật khóc nức nở.

 

sao ta không làm được? sao ta không làm được?

 

Một bóng đen thừa dịp loạn lóe lên xâm nhập vào đại doanh, trong bóng đêm chạm vào hỉ bào trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt đất, cấp tốc phủ lên người Triều Cẩm, bàn tay lạnh lẽo nắm lấy tay nàng: “Theo ta đi!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Triều Cẩm cả kinh, toàn thân đờ đẫn.

 

Bóng đen vội ngồi xổm xuống trước người Triều Cẩm, đem hai tay nàng đặt lên lưng mình, cõng nàng lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảnh giác thăm dò nhìn bốn phía, lực chú ý của doàn đại doanh đều bị hấp dẫn đến trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa doanh, liền lặng yên cõng Triều Cẩm đến phía sau doanh, thật cẩn thận chạy về phía đó.

 

“Ma Ô! Ngươi điên rồi sao?” A Sử Na Côn hung hăng chất vấn.

 

Ma Ô hai mắt đỏ hồng: “Lão tử không điên! Lão tử chỉ muốn đại ca đòi công đạo thôi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Điện hạ, nữ nhân ngươi muốn kết hôn là cừu nhân đã giết huynh của ta! Chẳng lẽ ngươi chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một nữ nhân không nghĩ tới lòng trung tâm nhiều năm của ta sao?”

 

“Sử Triều Cẩm nữ nhân của ta, nữ nhân nàygiá bằng thiên quân vạn mã, ngươi điên đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi thì trở về đi!” A Sử Na Côn hung tợn quát: “Nếu ngươi còn coi ta là vương tử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vậy cút!”

 

“Ha ha, điện hạ thực khiến cho lão tử thất vọng rồi!”

 

“Thì tính sao?”

 

“Ngươi chobinhcủa lão tử đều ngồi không chắc?”

 

“Vậy ngươi thử nhìn xem rốt cuộc bọn chúng nghe lời ngươi hay nghe ta?”

 

“Toàn quân nghe lệnh! Theo ta xông lên, tìm ra nữ nhân kia, sát!” Ma Ô hét lớn một tiếng, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tướng phía sau lại vẫn không dám nhúc nhích.

 

A Sử Na Côn lạnh lùng cười: “Ma Ô, ngươi đây muốn chết mà! Bọn chúng nếu dám vào đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 doanh của ta một bước thôi! Thân nhân của bọn họ cố hương sẽ tuyệt đối lập tức đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rơi xuống đất!”

 

“Ngươi!”

 

“Toàn quân nghe lệnh! Loạn tên bắn chết Ma Ô! Đem thi thể đưa đến chỗ An Lộc Sơn đại nhân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói rằng bổn vương đã báo thù cho nhi tử đã chết của hắn!” A Sử Na Côn kia vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới nói xong, đại quân phía sau Ma Ô đều phản lại, loạn tên bắn ra, trong nháy mắt Ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ô đã bị bắn thành tổ ong, từ trên lưng ngựa không cam lòng rơi xuống đất, dĩ nhiên đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tắt thở.

 

Tiến lên lạnh lùng đá thi thể Ma Ô, A Sử Na Côn nhổ một ngụm nước bọt: “Sau này ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn dám làm loạn hứng trí của ta như hắn, vậy đều sẽ kết cục giống nhau!”

 

Nói xong liền cười ác nhìn đại trướng, A Sử Na Côn liếm liếm đầu lưỡi: “Mỹ nhân, chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếp tục…”

 

***

 

“Tử Thanh…kẻ thù của nàng đã chết một người, nàng vui không?” Trong một chỗ tối cách xa đó, Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cẩm phía sau bỗng nhiên rơi lệ cười, gắt gao ôm chặt cổ bóng đen kia: “Ta biết nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ đến nhìn ta, Tử Thanh, trên đường Hoàng tuyền, nhất định nàng rất độc….Qua một thời gian nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thôi, ta sẽ đến bên nàng, được không?”

 

“Đứa ngốc!” Bóng đen quay đầu lại, vẫn không nhúc nhích nhìn vào mắt nàng, không phải Tử Thanh thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai? “Nếu thực sự nàng bị tên vương tử Đột Quyết ghê tởm kia chà đạp, ta sẽ rất khó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng chịu nổi!”

 

“Không cần khổ sở…Tử Thanh, ta cần phải trở lại…” Đôi tay trên cổ không nỡ buông ra, Triều Cẩm nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gương mặt nàng: “Trăm ngàn lần nàng đừng uống Mạnh thang, nhất định phải nhớ rõ ta.”

 

Hai tay Tử Thanh nắm chặt tay nàng, ấm áp dần dâng lên khiến thân mình Triều Cẩm đột nhiên chấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động, Tử Thanh kiên định nhìn nàng: “Nàng không cần trở lại đó!”

 

Hơi ấm! nhiên lại nóng ấm!

 

“Nàng…Tử Thanh nàng…”

 

Tử Thanh giãn mi cười, vẫn ấp áp như trước: “Ôm chặt ta, ta mang nàng chui ra!”

 

Bên một góc hàng rào gỗ của đại doanh, Tử Thanh cúi người xuống, chậm rãi chui ra ngoài.

 

“Mỹ nhân đâu? Ai dám đánh cắp mỹ nhân?” Phía sau, thanh âm thô bạo của A Sử Na Côn vang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên, tướngĐột Quyết trong đại doanh mắt đầu cẩn thận tìm từng góc doanh một.

 

Đứng dậy cõng Triều Cẩm, Tử Thanh thở phào nhẹ nhõm, cũng không quay đầu lại liền chạy về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sâu trong rừng.

 

Nước mắt vui mừng vỡ tan trên cổ Tử Thanh, Triều Cẩm đột nhiên hung hăng cắn lên vai nàng: “Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn sống, ngươi thế nhưng còn sống!”

 

Bị đau đến nhíu mày, Tử Thanh quả thực dở khóc dở cười: “Triều Cẩm a, khẩu hạ lưu tình, đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cắn ta chết!”

 

“Tử Thanh!” Triều Cẩm bỗng nhiên gọi.

 

“Cái gì?” Tử Thanh vội quay đầu, một đôi môi nóng bỏng đã đặt lên mặt nàng.

 

Trái tim, bỗng nhiên đập vội.

 

“Triều…Cẩm…” Hai tay khẩn thiết ôm chặt đầu Tử Thanh, Triều Cẩm mạnh mẽ hôn lên môi nàng, không chịu thả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra.

 

Phía sau vang lên tiếngngựa của quân Đột Quyết, Tử Thanh hoảng hốt buông Triều Cẩm từ trên lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống, dùng sức kéo nàng ra: “Nàng…nàng đừng như vậy!”

 

Triều Cẩm nhìn khuôn mặt hồng rực của Tử Thanh: “Ta thích như vậy.”

 

Tử Thanh bất đắc lắc đầu, không khỏi hít một hơi, giữ chặt Triều Cẩm trốn phía sau gốc cây: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Triều Cẩm, đừng hồ nháo, hiện tại phía sau truy binh Đột Quyết!”

 

Một mạt nước mắt vương trên mặt Triều Cẩm, cười cười bổ nhào vào lòng Tử Thanh: “Ta mặc kệ phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau binh Đột Quyết hay không, ta chỉ biết nàng còn sống, nàng còn sống!”

 

“Triều Cẩm!”

 

“Suỵt!” Triều Cẩm đột nhiên đẩy Tử Thanh ngã xuống đất, thân mình nhu nhuyễn nằm lên trên: “Đừng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả, hảo hảo ôm ta một cái.”

 

Ghé sát lại bên tai Tử Thanh: “Nàng yên tâm, bọn họ tất nhiên sẽ không cẩn thận truy tìm© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi cách đại doanh gần như thế, thật ra chúng ta đi càng xa, ngược lại càng dễ dàng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phát hiện.” Tựa vào lồng ngực phập phồng của Tử Thanh, nghe nhịp tim đập hơi hoảng loạn của nàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm cười thỏa mãn, cả đời này, nàng đừng mong thoát khỏi ta.

 

Nhíu mày, trái tim Tử Thanh mãnh liệt nhói đau. Triều Cẩm, nàng thực khờ quá…

 

Im lặng nhắm mắt, lòng Tử Thanh cùng nặng nề, Nhã nhi, thực xin lỗi…Ta không thể lại nợ ân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tình của Triều Cẩm thêm nữa, cho nên ta phải cứu được nàng! Nếu lúc này ta chọn sai, nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gặp phải đại kiếp nạn thì cho dù nàng đã không còn Nhã nhi của ngày hôm qua, đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này kiếp này của Tử Thanh cũng sẽ tuyệt đối không phụ nàng dù một phần.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 76 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc