GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 104: Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tiếng nhạc vui mừng vang lên một khắc cũng không ngừng lại trong Thái Bình Quận vương phủ, đã nhiều năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rồi thành Trường An không hỉ sự nào như thế. Giao bái thiên địa xong, sau khi kết thúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buổi lễ, Hoắc Hương liền được đưa vào hỉ phòng.

 

Tử Thanh nhất nhất cười bồi kính rượu tạ lễ với văn quan, lòng lại loạn như ma, rối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bời đau đớn đến chết lặng.

 

Huyền Hoàng công chúa lặng yên đi tới phía sau Nhã Hề: “Cho đến giờ này, ngươi còn thể giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như lúc trước, nói với bản cung rằng ngươi tin hắn sẽ toàn tâm toàn ý với ngươi không?”

 

Mặt mày Nhã Hề giãn ra: “Công chúa, sao người còn muốn chấp nhất chuyện đó làm gì?”

 

chút kinh ngạc Huyền Hoàng công chúa muốn từ trong ánh mắt nàng nhìn ra nỗi bi thương.

 

Nhã Hề cười nhẹ: “Ta vẫn như trước tin tưởng, Tử Thanh sẽ vẫn một Tử Thanh toàn tâm toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ý…Xin hỏi công chúa, cả đời này của ngươi,từng gặp qua được một người ngươi bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng chống đỡ cả nửa bầu trời không?”

 

Huyền Hoàng công chúa chấn động, cũng không trả lời Nhã Hề.

 

“Ta đã quá may mắn nên mới thể gặp gỡ Tử Thanh, được nàng thâm tình đối đãi, cuộc đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này đã đủ trọn vẹn hạnh phúc.” Nhã Hề bỗng nhiên thở dài một hơi: “Công chúa không phải muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn ta khổ sở sao? Ta nghĩ công chúa người lầm rồi…Tử Thanh đồng ý cưới Triều Cẩm, ngược lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại khiến ta cảm thấy nàng đáng kính trọng, ít nhất nàng can đảm đi gánh vác những tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm nàng nên trả. Trên thế gian này, lại có bao nhiêu nam tử phân đảm đương này? Nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử đối với bọn họ, chẳng qua chỉhồng nhan tàn úa, sau khi hoan ái, ai còn nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214ai? Thậm chí nam tử lạnh lùng bạc bẽo, phụ một người lại một người nữ tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 si tình, tự cho mình phong lưu, làm sao biết được toàn tâm toàn ý đáng quý nhường nào?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Ngươi không nên như thế này…” Lạnh lùng, Huyền Hoàng công chúa căm hận lắc đầu.

 

Nhã Hề thản nhiên cười: “Nhã Hề cảm thấychút mệt mỏi, trước tiên xin lui.”’

 

Huyền Hoàng công chúa siết chặt nắm tay, lạnh lùng nhìn Nhã Hề đi vào nội viện.

 

“Hoàng Thượng giá lâm –!”

 

Đột nhiên, thị vệ Quận vương phủ lên tiếng thống báo.

 

Cả triều văn võ quan nhất thời quỳ rạp xuống đất: “Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Tay nắm tay Tình, Túc Tông bước vào, cười nói: “Các khanh bình thân.” Nhìn đến Tử Thanh, Túc Tông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiến lên vỗ vỗ vai nàng: “Hoàng thúc tự mình đến chúc mừng ngươi, lương duyên như thế, ngươi cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải hảo hảo quý trọng.”

 

Im lặng gật đầu, Tử Thanh thầm thở dài.

 

“Không tốt! Không tốt! Bệ hạ, SửMinh nổi dậy phản Đường rồi!” Mộttiểu tướng phong trần mệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mỏi từ ngoài Quận vương phủ nghiêng ngả lảo đảo chạy vội vào: “Quách nguyên soái…Quách nguyên soái hắn nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 binh rơi vào nguy hiểm, bệ hạ, mau chóng phái binh trợ giúp!”

 

“Hắn thực sự phản!” Túc Tông kinh hãi, bỗng nhiên tự mình bình tĩnh lại: “Không cách nào cả, mau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chóng thỉnh Quang Nghĩa Quận chúa ra, trẫm thật ra muốn hỏi xem, rốt cuộc hắn có cần nữ nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này không?”

 

Tử Thanh cả kinh, vội vàng quỳ xuống: “Bệ hạ, vi thần thỉnh đi trợ giúp Quách nguyên soái, không cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm, vi thần cũng thể đánh thắng trận này!”

 

“Không! Lần này trẫm cố tình muốn hỏi Sử Tư Minh một câu này!” Túc Tông kiên định nói: “Mau chóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mời Quang Nghĩa Quận chúa ra!”

 

“Chẳng lẽ Quang Nghĩa Quận chúa đã chạy trốn?” Lạnh lùng, Huyền Hoàng công chúa buông một câu.

 

Tử Thanh hung hăng trừng mắt với Huyền Hoàng công chúa: “Ngươi đừng vội nói bậy!”

 

“Bản cung chỉ đoán thôi, nếu Quang Nghĩa Quận chúa Sử Minh phụ tử tình thâm thì tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên đã sớm biết việc phụ thân làm phản, như thế nàothể ở lại Trường An làm con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tin đây?” Huyền Hoàng công chúa bỗng nhiên ghé sát lại bên tai Tử Thanh: “Lần này ngươi thực thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 minh, tìm một người muốn thay mận đổi đào, đáng tiếc…Tội khi quân này, như thế nào ngươi cũng trốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không thoát!”

 

“Người đâu! Bắt Quang Nghĩa Quận chúa từ trong hỉ phòng ra cho trẫm!” Túc Tông giận dữ quát.

 

“Rõ!” Thị vệ phía sau nghe thấy liền tiến vào hỉ phòng, đem Hoắc Hương ra, hỉ khăn lật lên, quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên không phải Triều Cẩm

 

“Ngươi…ngươi ai?” Túc Tông hét lớn.

 

Hoắc Hương hoảng sợ quỳ xuống đất: “Dân nữ Hoắc Hương…”

 

“Xem ra Triều Cẩm đã ra khỏi Trường An hội hợp với Sử Minh rồi, Đại Đường bệ hạ, bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cung cảm thấy Thái Bình Quận vương phủ tựa hồ chút…” Những lời còn lại, Huyền Hoàng công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng không nói tiếp, nhưng Túc Tông cũng đã nghe ra ý ẩn trong đó.

 

“Yến Tử Thanh lớn mật!” Túc Tông hung dữ quát: “Sử Triều Cẩmphải là do ngươi thả đi không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Vi thần không có!” Tử Thanh nghiêm nghị trả lời.

 

“Ngươi tự mình tìm người thế thân Sử Triều Cẩm, phải biết đã phạm vào tội khi quân! Sử Triều Cẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rời đi, ngươi cũng không báo cho trẫm biết, đó cũng đủ hiềm nghi ngươithông đồng với địch!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Túc Tống hét lớn; “Người đâu! Nhốt Thái Bình Quận vương vào thiên lao!”

 

“Hoàng huynh!” Đoạn phu nhân khóc ròng chạy vội tới: “Sử Triều Cẩm tự mình đi, khôngquan hệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với Thanh nhi! Ngươi không thể trách oan Thanh nhi như thế!”

 

Túc Tông lạnh lùng nhìn Đoạn phu nhân: “Sự thật ngay trước mắt, ngươi bảo trẫm làm cách nào có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tin đây?”

 

“Hoàng Thượng còn nhận ra được thứ này không?” Bỗng nhiên, Hoắc Hương lấy từ trong lòng ra một mặt lệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bài sơn màu vàng kim.

 

“Đây là…quỷ y…” Túc Tông giật mình: “Ngươi sao lại lệnh bài này?”

 

Hoắc Hương buồn cười: “Sư phụ cả đời trung thành tận tâm với Hoàng Thượng người, lúc lâm chung đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vật này giao cho Hoắc Hương, hy vọng Hoàng Thượng niệm phân khổ lao cả đời của hắn mà buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tha cho Quận vương.”

 

“Bậc đế vương, nếu cứ niệm tình cũ, chỉ sợ ngày sau sẽ bị cắn ngược lại…” Lạnh lùng, Huyền Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công chúa buông một câu.

 

Túc Tông chau mày.

 

Đoạn phu nhân quỳ xuống, lắc đầu: “Hoàng huynh, ta nguyện đem tính mạng bảo đảm, Thanh nhi tuyệt đối không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một tia bất trung!”

 

Một tên nô tài trong Quận vương phủ lặng yên đi tới phía sau Huyền Hoàng công chúa, đem một vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giao cho nàng, rồi lại lặng lẽ rời đi.

 

Vừa lòng cười, Huyền Hoàng công chúa hơi nhướn mày, cầm chiếc trâm trong tay vẫy vẫy với Tử Thanh.

 

“Nhã nhi!” Tử Thanh hoảng sợ nhìn quanh bốn phía, làm sao còn thấy bóng dáng Nhã nhi? Kinh hãi đứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dậy, tiến lên bắt lấy Huyền Hoàng công chúa: “Ngươi đưa nàng đi đâu rồi?”

 

“Thái Bình Quận vương lớn mật! Trẫm còn chưa cho ngươi đứng lên, ngươi lại đã dám tự mình đứng lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong mắt ngươi còn Hoàng Thượng hay không?” Túc Tông giận tím mặt: “Xem ra ngươi thực sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214ý đồ phản nghịch, người đâu, đoạt lại hổ phù của hắn, nhốt vào thiên sao, mùa thu sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tra hỏi rồi trảm!”

 

“Hoàng Thượng! Quận vương tuyệt đối không phải phản tặc!” Tình vội vàng quỳ xuống.

 

Nhìn Tử Thanh, Huyền Hoàng công chúa thấp giọng nói: “Muốn biết các nàng làm sao a? Xem ngươibản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lĩnh ra khỏi Trường An không? Bản cung trên thượng du sông Vị chờ ngươi…”

 

Tử Thanh toàn thân run rẩy: “Chẳng lẽ Triều Cẩm ở…”

 

Huyền Hoàng công chúa thầncười: “Ngươi nói xem?” Nói xong, Huyền Hoàng công chúa hơi cúi mình với Túc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tông: “Đại Đường bệ hạ anh minh, đề phòng Trường An gặp nguy hiểm, bản cung đi trước một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bước, triệu tập tám ngàn thiết kỵ của bản cung bảo vệ xung quanh kinh thành.”

 

“Thật khó cho công chúa đại nghĩa như thế, trẫm thật lòng đa tạ công chúa.” Túc Tông gật đầu thở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dài.

 

Huyền Hoàng công chúa vội vàng rời đi, Tử Thanh lại đuổi theo: “Ngươi đứng lại!”

 

“Còn không bắt lấy tên nghịch tặc này!” Túc Tông ra lệnh một tiếng, thị vệ trái phải đã đặt bội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếm lên cổ Tử Thanh.

 

“Hôn quân!” Tử Thanh phẫn nộ quát: “Ngươi thả ta đi!”

 

“Thanh nhi, con không thể như vậy được!” Đoạn phu nhân hoảng sợ lắc đầu, hài tử a hài tử, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con thể xuất khẩu cuồng ngôn ngay lúc này như vậy?

 

“Ngươi dám nhục mạ trẫm!” Lửa giận của Túc Tông trong khoảnh khắc bùng phát: “Trẫm nguyên vẫn còn niệm tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thúc cháu, ngươi lại đã trẫm lập không ít công lao to lớn, nhưng cho ngươi làm quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vài năm, ngươi lại đại nghịch bất đạo như thế, nếu trẫm không trừng trị ngươi, chỉ sợ thiên hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này lại xuất hiện thêm vài tên nghịch tặc như ngươi!”

 

“Cái mà thái bình thiên hạ! Ta từ bỏ! Ta chỉ biết Nhã nhi nàng gặp nguy hiểm! Hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho ta phải chết thì cũng phải ra khỏi thành Trường An!” Tử Thanh hai mắt đỏ bừng, nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt chảy xuống: “Ngươi hoặc hiện tại giết chết ta, hoặc để ta đi!”

 

“Trẫm thả ngươi đi? Thủ hạ của ngươi có bốn vạn binh mã, trẫm thả ngươi đi, không phải vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vặn để ngươi mang binh trợ giúp Sử Minh sao?” Túc Tông lạnh lùng hừ một tiếng.

 

Tử Thanh giận dữ rống lên, lấy thanh đồng hổ phù từ trong lòng ra: “Từ hôm nay trở đi, Yến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh ta không phải Thái Bình Quận vương gì! Cũng sẽ không ra sa trường giết một binh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một tốt nào cho ngươi nữa!” Hung hăng ném xuống đất, hổ phù đập xuống, văng lên đập thật mạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên người Túc Tông.

 

“Trẫm phong hào, sao thể nói không cần liền không cần?” Túc Tông tiến lên đoạt lấy bội kiếm của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thị vệ gần đó, nhằm thẳng vào tim Tử Thanh: “Nếu trẫm không tự tay giết ngươi, người trong thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạ sẽ nhạo báng trẫm!”

 

Đưa tay nắm chặt lấy lưỡi kiếm của Túc Tông, Tử Thanh đột nhiên bình tĩnh nhìn hắn: “Có phải chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta chết đi, ngươi mới bằng lòng thả ta đi không?”

 

Túc Tông cả kinh.

 

“Vậy Tử Thanh giúp ngươi động thủ!” Nắm chặt lưỡi kiếm, hung hăng đâm mạnh vào ngực, khoảnh khắc lưỡi kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuyên vào thân thể, Tử Thanh thê lương cười: “Thả ta đi!”

 

Túc Tông run rẩy nhìn Tử Thanh, hoảng sợ buông lỏng chuôi kiếm.

 

“Yến công tử…” Hoắc Hương run lên, đến tột cùng thì thâm tình đến mức nào mới khiến cho ngươi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếc mạo hiểm tính mạng như thế?

 

“Thanh nhi!” Đoạn phu nhân run rẩy kinh hãi tiến lại, điên cuồng đẩy thị vệ chung quanh ra: “Con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tội phải ngốc như vậy, tội gì…”

 

“Nương…ta muốn rời khỏi thành Trường An…Người không biết đâu, Nhã nhi cũng không thấy nữa…Nhã nhi…Nhã nhi các nàng gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nguy hiểm…” Tử Thanh nhịn đau rút kiếm ra, ném lên mặt đất, máu tươi ạt chảy ra: “Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái hắn lại cứ không cho con đi? sao?”

 

“Hắn không thả…thì nương thả con đi…nương thả con đi…” Đoạn phu nhân rơi lệ đè lại vết thương trên ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh, quay đầu lạnh lùng nhìn Túc Tông: “Hoàng huynh, ngươi thả Thanh nhi đi, ta lấy tính mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra đảm bảo, Thanh nhi tuyệt đối sẽ không phản Đường một phần.”

 

“Hoàng muội…trẫm….” Túc Tông kinh hãi nhìn Tử Thanh, nay hắn đã mất binh quyền, lại thân mang trọng thương, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rời đi thì cũng sẽ không uy hiếp gì.

 

“Bệ hạ!” Tình bỗng nhiên nhặt lên bội kiếm bên người Tử Thanh, đặt ngang lên cổ mình: “Thỉnh bệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạ thả nàng đi, nếu nàng thật sự phản Đường, Tình nguyện ý lấy mạng để bồi thường!”

 

“Ái phi, nàng tội gì…” Túc Tông phất tay áo thật mạnh, xoay người sang chỗ khác: “Yến Tử Thanh, từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hôm nay trở đi, không cho phép ngươi bước vào thành Trường An một bước!”

 

“Ta…không cần!” Cắn răng cười, Tử Thanh nhìn Đoạn phu nhân một cái thật sâu: “Nương, nếu cho không trở về, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xin tha thứ cho con…” Xoay người sang chỗ khác, Tử Thanh đoạt lấy một con ngựa kéo xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước cửa Quận vương phủ, xoay người lên ngựa, gấp rút phóng đi.

 

Triều Cẩm, ta sẽ không để nàng việc gì….

 

Nhã nhi, mặc dù phải chết, thì giờ đây, ta cũng chỉ muốn nàng cùng ta hai người với nhau, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần xuất hiện người thứ ba…

 

Từng giọt máu nóng bỏng, rơi trên đường phố thành Trường An, Tử Thanh mệt mỏi nở nụ cười, bỗng nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhớ tới lời lão hòa thượng từng nói, tử kiếp đã xong, nhưng còn sinh quan, đây chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã chú định rồi?

 

Huyền Hoàng, lần này, những mối dây dưa giữa chúng ta, nên giải quyết cho rõ…

 

Nhìn Thái Bình Quận vương phủ một đám người đầy sợ hãi, Túc Tông nặng nề thở dài: “Các ngươi đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đứng lên đi, trẫm mệt mỏi quá, muốn hồi cung…”

 

“Nhưng mà Quách nguyên soái nay quân tình khẩn cấp…”

 

“Triệu thái tử mang binh trợ giúp…” Túc Tông khẽ ho một tiếng, nhìn Tình: “Ái phi theo trẫm hồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cung đi.”

 

“Vâng…” Tình buông kiếm ra, được Túc Tông nhẹ nhàng nâng dậy.

 

Đoạn phu nhân bi ai lắc đầu: “Hoàng huynh xin khoan đi vội, cho Quảng An nói vài lời.”

 

Túc Tông thở dài: “Ngươi muốn làm gì, cứ làm đi, trẫm thật sự quá mệt mỏi rồi…”

 

“Bất luận tối nay Thanh nhi sống hay chết, Quảng An đều phải tìm được nàng…Sinh thời, cũng tuyệt đối sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không bước vào Trường An một bước.”

 

Thân mình Túc Tông chấn động; “Ngươi đừng hối hận…”

 

“Năm đó rời khỏi Trường An, không hề hối hận, hôm nay rời khỏi Trường An, cũng vậy.”

 

“Tự giải quyết cho tốt đi!” Túc Tông giận dữ vung tay áo, ly khai phủ Thái Bình Quận vương.

 

Túc Tông vừa đi, văn quan cùng gia phó nha hoàn đương nhiên cũng vội vàng rời đi, ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng sẽ không cùng Thái Bình Quận vương đã ngã xuống này tạo nên một chút quan hệ nào nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Đoạn phu nhân ảm đạm nhìn Hoắc Hươngbên trong đại đường: “Chúng ta nhanh đi tìm Thanh nhi thôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng bị thương nặng như vậy, ta lo lắng…”

 

Hoắc Hương liên tục gật đầu: “Vâng, phu nhân, chúng ta mau đi thôi!”

 

--------------------------------------------

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Toàn tâm toàn ý, bốn chữ này thủy chung xuyên suốt qua toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bộ cố sự, tác phẩm này không NP. giữa một vài khúc mắc, nhưng cuối cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng sẽ không ảnh hưởng đến kết cục. Bằng lòng cưới, cùng bằng lòng yêu, hai khái niệm. Chiếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cố cùng thương yêu, cũng là hai khái niệm. Trái tim Tử Thanh, từ bắt đầu cho đến cuối cùng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chứa nhiều nhất là ai, tin rằng trong lòng mỗi một độc giả đọc cố sự này đều đã hiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rõ. Cuối cùng thể người nào chết hay không? Xem hai chương cuối cùng giải thích đi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 104 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc