GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 77: Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mưa suốt mấy hôm từ Vân Châu rời đi, rốt cục cũng ngừng lại.

 

Mây nhàn nhạt, ánh trăng mỏng manh bàng bạc.

 

“Đãn nguyện nhân trường cửu, thiêncộng thiền quyên.” Thì thầm, Nhã Hề bỗng nhiên ngâm một câu.

 

“Nhã nhi…” Đoạn phu nhân nắm chặt tay Nhã Hề, thương tiếc vuốt ve gương mặt nàng: “Đây Thanh nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói sao?”

 

Nhã Hề gật đầu: “Nương, tối nay con đột nhiên muốn hát.”

 

“Nhã Hề?” Hoắc Hương kinh ngạc nhìn Nhã Hề, rốt cục ngươi muốn làm gì?

 

“Đến Trường An rồi thì cũng như vào tuyệt địa. Nay mưa đã tạnh, nếu hội, phải đi đi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhã Hề thê lương cười, Tử Thanh, nếu lúc này nàngđây, nàng cũng sẽ đồng ý với ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải không?

 

“Nhã Hề tỷ tỷ, không được!” Lí Nhược lắc đầu: “Ta cùng tên xấu xa kia đánh cược, không thể đi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hơn nữa, ta tin tưởng ca ca nhất định sẽ đến Trường An cứu chúng ta!”

 

“Ngươi còn tin tưởng Hằng vương?” Nhã Hề chua xót thở dài: “Nay có thể đi một người thì được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người, tội ai nấy đều phải rơi vào trong miệng sói làm gì?”

 

Một câu khiếnNhược không nói được gì.

 

Đoạn phu nhân lạnh run nhìn Nhã Hề: “Nhưng mà, nếu con việc gì, Thanh nhi nhất định sẽ thống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khổ.”

 

Nhã Hề đem túm tóc tết áp lên ngực, cười kiên định: “Không gì đâu, con còn muốn chờ ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh bình yên trở về, nói cho nàng biết nương hết thảy đều mạnh khỏe.” Khi đó, cũng ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi bình yên.

 

“Nhã nhi…” Đoạn phu nhân nghẹn ngào: “Con phải nhớ kỹ, con còn thiếu ta một chén trà.”

 

“Nương…” Nhã Hề trào nước mắt, nhẹ nhàng run lên, đem búi tóc để vào lòng, đặt gần trái tim.

 

“Nguyệtminh, tây hiên cầm phục thanh. Thốn tâm đấu tửu tranh phương dạ, thiên thu vạn tuế đồng nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tình.” (1)

 

(Trăng đã tỏ, tiếng đàn cầm dưới mái hiên nhà phía tây trở đi trở lại. Lòng đầy cảm xúc nâng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chén rượu tranh đua cùng hương thơm của cỏ đêm, ngàn năm vạn kiếp một mối tình)

 

“Dừng!” Hằng vương kinh ngạc, nàng thế nhưng lại hát?

 

Mấy trăm gia tướng cũng kinh ngạc, tiếng ca tuyệt diệu như thế, rốt cuộc từ đâu cất lên?

 

Đỗ y quan biết rõ trong lòng, thầm thở dài.

 

“Ca uyển chuyển, uyển chuyển thê ai. Nguyện vi tinh dữ hán, quang ảnh cộng bồi hồi.” (2)

 

(Tiếng ca uyển chuyển, uyển chuyển bi thương đâu. Nguyện cùng làm sao sáng bên sông Ngân Hà, sớm tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên nhau)

 

Xe ngựa đã dừng, Nhã Hề vén rèm bước xuống.

 

Nguyện vi tinh dữ hán, quang ảnh cộng bồi hồi. Tử Thanh, nàng còn nhớ rõ lúc trước ở phủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Phạm Dương ta đã hát một câu này cho nàng không? Hiện tại nàng dưới Hoàng tuyền, hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xa nơi cùng trời cuối đất? Ta biết, nàng vẫn nghe thấy tiếng ca của ta.

 

Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng thoăn thoắt, dưới ánh trăng thê lương lạnh lẽo thành tâm nhảy múa, giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như nàng Hằng Nga từ trên cung trăng lạc bước phàm trần.

 

Mũi chân khẽ điểm, đã nhảy cách xa xe ngựa mấy bước.

 

Thị vệ vương phủ không tự chủ được vây quanh lại, trong nháy mắt, toàn bộ đều bị điệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Nhã Hề hấp dẫn.

 

Nhìn dáng người Nhã Hề không chớp mắt, Hằng vương không khỏi thầm tán thưởng, Hoàng linh Nhã Hề quả nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 danh bất truyền.

 

Đỗ y quan nhìn như đang say mê trước điệu múa của Nhã Hề, thực tế tiến gần lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe ngựa không bị mọi người chú ý tới, đây hội rời đi, nếu thể khiến cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba người trên xe thoát đi, ít nhất Nhã Hề sẽ không lại bị áp chế!

 

“Đỗ y quan!” Thanh âm Hằng vương đột nhiên vang lên.

 

Đỗ y quan cả kinh: “Điện hạ phân phó?”

 

Hằng vương thở dài nhìn vết thương trên mặt Nhã Hề: “Ba đạo vết thương này thực sự rất làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hỏng phong cảnh, ngươikhả năng chữa khỏi không?”

 

“Có lẽ thể thử một lần…” Đỗ y quan hít sâu một hơi, nhìn xa phu gần xe ngựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong vòng một bước, tay lặng yên chạm tới châm tùy thân mang theo trong túi.

 

“Bi thả thương, tham soa lệ thành hành. Đê hồng yểm thúy phương vô sắc, kim huy ngọc chẩn vi thùy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương.” (3) Tiếng ca của Nhã Hề bất ngờ thay đổi, mũi chân nhún nhảy, ngàn vạn lệ rơi, bỗng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên kinh động số tiếng lòng.

 

(Đau xót lại thương tâm, nước mắt rơi thành dòng. Sắc hồng bị mờ nhạt sắc xanh bị che đi khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như không màu, dây đàn vàng, chiếc vặn dây bằng ngọc ai cất tiếng)

 

Tử Thanh, nàng biết Nhã nhi rất nhớ nàng không…Nàng thật sự không còn nữa sao? Hay đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi nào?

 

Bỗng nhiên xoay tròn tại chỗ như cơn gió, hoảng hốt, như thấy hội hoa đăng thành Phạm Dương ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ấy.

 

Nàng tươi cười ngốc nghếch, nàng thâm tình…

 

Không tự chủ được rơi lệ nở nụ cười, thượng thiên đối đãi với ta không tệ, Tử Thanh, được nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương xót, đời này ta không còn gì hối tiếc.

 

Tiếu dung bi thương này rơi vào trong mắt Hằng vương, thế nhưng lại khiến lòng hắn hơi chợt lạnh, Hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vương khẽ hít một hơi, Nhã Hề a Nhã Hề, sao nàngthể điệu rung động lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người đến như vậy.

 

Một cây ngân châm đột nhiên đâm vào cổ xa phu, hắn chỉ khẽ kêu một tiếng, nhất thời ngồi tại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỗ như khúc gỗ không hề nhúc nhích.

 

Đỗ y quan cẩn thận nhìn thoáng qua Hằng vương, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng!

 

“Ca uyển chuyển, uyển chuyển tình phục bi. Nguyện vi yên dữ vụ, phân uân đối dung tư.” (4) Tiếng ca © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Nhã Hề dần kết thúc, nhưng điệu vẫn như trước chưa ngừng lại.

 

(Tiếng ca uyển chuyển, uyển chuyển lặp đi lặp lại về một tình yêu bi thương. Nguyện làm làn khói bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 áng mây, bao lấy dáng hình người)

 

Tướng chung quanh còn đắm chìm trong tiếng ca, thật lâu mới trở về chỗ cũ.

 

Đỗ y quan đột nhiên từ lưng ngựa nhảy lên xe ngựa, kéo dây cương: “Giá!” Xe ngựa thẳng hướng phóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi, các tướng đều vội né tránh, xe ngựa nhiên lại phá tan vòng vây.

 

“Muốn chạy trốn? Hằng vương đột nhiên giật mình, hung hăng quát: “Mau chóng bắt lấy bọn họ!”

 

“Tuân lệnh!”

 

Nhã Hề thản nhiên cười, nhìn hướng xe ngựa chạy: “Nương, mọi người bảo trọng…”

 

“Nàng cho bọn họ thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta sao?” Hằng vương lạnh lùng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhã Hề, ánh mắt đầy kinh ngạc.

 

Nhã Hề lạnh nhạt cười: “Một lần không được, còn lần thứ hai, lần thứ hai không được, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lần thứ ba, chỉ cần còn sống thì luônthể trốn thoát.”

 

Hằng vương đột nhiên hứng thú nhìn nàng: “Vậy sao nàng không trốn?”

 

Nhã Hề nghiêm nghị chống lại ánh mắt hắn: “Ta muốn nhìn ngươi gặp báo ứng.”

 

Hằng vương cười ha hả: “Từ ngày tiểu vương sinh ra đã người nói cho ta biết, nhân quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giả, chỉ có thể tin tưởng chính mình…Chỉ sợ nàng đợi tới già cũng vẫn không nhìn được báo ứng.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đột nhiên, ánh mắt say dừng lại trên người Nhã Hề: “Nàng không nên lại xướng ca hấp dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu vương!”

 

Nhã Hề cười trào phúng: “Ngươi thật sự đáng thương.”

 

“Tiểu vương đáng thương?” Hằng vương trừng mắt với Nhã Hề, xoay người xuống ngựa, tới gần nàng: “Ta thật ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn nhìn xem, tối nay ai đáng thương!”

 

“Ngươi tưởng thể một tay che cả bầu trời sao?” Lệ vòng quanh mắt Nhã Hề: “Cho tối nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi chiếm được ta thì sao? Trên thế gian này, ngươi vẫn một mình, không ai lo lắng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi, không ai hiểu ngươi, không ai thích ngươi…Không phải ngươi đáng thương lắm sao?”

 

“Ngươi câm mồm!” Hằng vương vung tay cho Nhã Hề một cái bạt tai: “Tiểu vương muốn cáithì sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái đó, làm sao thể đáng thương được!”

 

Nhẹ nhàng lau đi vết máu trên khóe miệng, Nhã Hề bi ai nhìn hắn: “Ngươi chiếm được tới tay, thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự coi như của ngươi sao?” Nước mắt rơi xuống: “Ngươi so ra còn kém Tử Thanh nửa phần.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Hắn đã người chết rồi!” Hằng vương nâng cằm Nhã Hề: “Người chết vĩnh viễn đều kém hơn người sống!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Nhã Hề lắc đầu, cười kiên định: “Trên thế gian này một loại người, cùng nàng chung một chỗ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ một khắc cũng hạnh phúc. Bích lạc hoàng tuyền, ta tin tưởng nàng sẽ tuân thủ hứa hẹn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng ta đoàn tụ.”

 

“Ngươi đừng tưởng một ngày như vậy!” Hằng vương giận dữ quát: “Từ hôm nay trở đi, ngươi© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người của tiểu vương!”

 

“Ta là thê tử của Tử Thanh, đời này kiếp này đều như vậy.” Lời nói thản nhiên, bật ra khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đôi môi, vừa chân thật đáng tin lại quật cường, trong mắt Nhã Hề tràn đầy đều khinh thường: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Ngươi sẽ gặp báo ứng…”

 

“Ngươi!”

 

“Điện hạ! Điện hạ! Tên họ Đỗ kia nguyên lai biết công phu, ngân châm rất cao minh! Tướng chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta đuổi theo đều trúng châm ngã xuống đất…” Tướng tới báo tin bị ánh mắt lạnh băng của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hằng vương bức lui.

 

“Thùng cơm!” Quay đầu nhìn Nhã Hề, Hằng vương tức giận quát: “Cho bọn họ chạy trốn tới Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dương thì cũng không chỗ dung thân cả thôi!”

 

Nhã Hề kinh hãi: “Lời này của ngươi ý gì?”

 

Hằng vương đột nhiên cười ác, nắm cằm Nhã Hề: “Muốn cứu bọn họ, thì khiến tiểu vương vui vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một chút.”

 

“Vậy ngươi vui vẻ với thi thể của ta đi.” Nhã Hề đột nhiên cười: “Không phải ngươi vẫn nói Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh không còn trên đời sao? Sao không đưa ta đi bồi tiếp nàng?”

 

Nương, mọi người nhất định phải sống sót…

 

“Ta sẽ không cho nàng hội đâu! Nhã Hề, từ hôm nay trở đi, ta muốn nàng sống không bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chết!” Mặt Hằng vương gần trong gang tấc, lại không hạ xuống mặt Nhã Hề. Giờ khắc này không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai để uy hiếp Nhã Hề, nếu dùng sức mạnh, được sẽ chỉmột khối thi thể!

 

Đột nhiên, Hằng vương đau lòng vuốt ve mặt Nhã Hề.

 

“Điện hạ, thỉnh tự trọng!” Nhã Hề lui lại một bước, tránh tay Hằng vương.

 

“Người đâu!” Hằng vương lạnh lùng quát: “Trói nàng lại cho bổn vương!”

 

“Tuân lệnh!”

 

Hai tướng tiến lại trói Nhã Hề.

 

Hằng vương rút bội kiếm ra, âm lãnh cười: “Tiểu vương sẽ làm cho mọi người trong khắp thiên hạ biết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng người của tiểu vương!”

 

Nói xong, đưa tay kéo rách áo Nhã Hề, trên vùng ngực tuyết trắng của Nhã Hề, một đường kiếm hung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hăng khắc xuống một chữ “Hằng”.

 

“Ngươi!” Nhã Hề đau đớn giãy dụa, lại không tránh được đám thị vệ bên người, thê lương mắng: “Nhân quả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tuần hoàn, ngươi tất nhiên không được chết tử tế đâu!”

 

Hằng vương giữ chặt mặt Nhã Hề, cắt một đoạn y bào của nàng nhét vào miệng nàng: “Không phải nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn nhìn tiểu vương gặp báo ứng sao? Vậy thì sống cho tốt! Mỗi ngày tiểu vương đều sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngay trước mắt nàng khắc lên người nàng một chữ “Hằng”, nhìn nàng đầy người đều chữ, trên đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống Hoàng tuyền, xem hắn còn nhận ra được nàng hay không! Tiểu vương còn chưa chơi đùa nàng đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì nàng có muốn chết cũng vạn lần không khả năng!”

 

Nén nước mắt, Nhã Hề nhắm mắt lại.

 

Tử Thanh, không cần nhíu mày, không đau, Nhã nhi không đau….

 

“Đây cái gì?” Ánh mắt dừng lại trên búi tóc kết trong ngực Nhã Hề, Hằng vương cầm lên: “Đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sính lễ thành hôn của nàng cùng tên An lục công tử kia?”

 

Nhã Hề thương tâm mở mắt, nhìn hắn, liên tục lắc đầu.

 

“Buồn cười!” Một kiếm cắt nát mớ tóc, Hằng vương cất tiếng cười to: “Nay nàng hắn cái cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không phải, ha ha ha…”

 

Run rẩy nhìn đám tóc rơi xuống bùn, nước mắt Nhã Hề ào ạt tuôn rơi, Tử Thanh, nàng thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào sẽ trách ta không hảo hảo giữ gìn búi tóc không? Tử Thanh, thực xin lỗi…

 

Thân mình kịch liệt run run, Nhã Hề quỳ rạp xuống đất, nước mắt rơi xuống đám tóc, trong nháy mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền lạnh như băng.

 

---------------------------------------

 

(1),(2),(3),(4) hai khúc tên [Uyển chuyển ca], xuất phát từ Nhạc phủ, tương truyềnsáng tácLưu Diệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dung (1 tài nữ thời xưa, tuy nhiênliệu quá ít). Hai khúc nhạc liên quan tới một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cố sự lãng mạn chân thành xin lỗi quá lười nên mình ngại ko dịch :SS Đại loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thời TấnVương Kính đem lòng mến mộ tài hoa của Lưu Diệu Dung, nên hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sáng tác bài này bày tỏ tâm tình ước vọng ấy mà.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 77 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc