GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 22: Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Bá! Bá! Bá!” Mấy thanh trường thương nhất thời chặn ngang trước người Lăng Trọng, làm cho Lăng Trọng phải đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trụ thế công.

 

“Thiếu gia, kiệu hoa của tân nương đến rồi, người còn nơi này nháo loạn nữa, lão gia đang thúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giục người đó.” Quản gia phủ vội vàng cho người bao vây Lăng Trọng.

 

“Thực không ý nghĩa a…” nhún vai: “Người đâu, trói Lăng tướng quân lại, phái người đặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biệt đưa đến phủ đệ của An Lộc Sơn đại nhân Phạm Dương, nói rằng hung thủ giết chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 An công tử, Đông Đô Lưu Thủ* đại nhân đã điều tra ra, chính người này.”

 

“Không!” Lăng Trọng bi phẫn gào to: “Đưa ta đi Phạm Dương, ta chỉ còn đường chết!” Thân mình bắt đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kịch liệt run rẩy, làm sao còn giống tướng quân Lăng Trọng thịnh khí bức người ngày trước?

 

“Nếu muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm.” vỗ vỗ vai Lăng Trọng: “Là nam nhân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng đừng sợ khi lâm vào cảnh sinh tử quan đầu!”

 

“Không…không…ta không muốn đi Phạm Dương…Là kẻ khác phái ta đi giết người, đầu sỏ gây nên không phải ta!” Hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt đỏ bừng, Lăng Trọng không cam lòng bị trói lại: “Thả cho ta một con đường sống…Lí đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công tử…van cầu ngươi…”

 

“Đưa ngươi đến Phạm Dương, so với việc đưa đầu sỏ gây tội tới Phạm Dương thì tốt hơn, ta thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy kẻ khác phải khó hiểu.” tới gần Lăng Trọng, nhịn không được bật cười sang sảng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Chó cắn chó chuyện ta thích nhất.”

 

“Lí Vũ! thành quỷ ta cũng sẽ không buông tha cho ngươi!”

 

“Sao? Vậy ngươi xuống địa phủ rồi nhất định là phải hảo hảo hỏi một chút xem, rốt cuộcai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bán đứng ngươi?” lạnh nhạt cười, vân đạm phong khinh nhìn Lăng Trọng bị kéo đi.

 

“Uy, Yến công tử, hôm nay là ngày đại hỉ của ca ca ta, ngươi không đến xem sao?” Hồng y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếu nữ bỗng nhiên mở miệng, không khỏi khiến Tử Thanh chấn động.

 

“Sao ngươi lại biết ta?”

 

“Ở Biện Châu ngươi nhảy xuống sông cứu tẩu tẩu tương lai của ta, một mình cưỡi ngựa vào thành Biện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu xin cứu binh để phá tan bạo dân vây khốn, còn bất chấp hết thảy nửa đêm xông vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 y quán để cứu giai nhân, ta đều biết hết.” Hồng y thiếu nữ cười hì, nhất nhất nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xong liền quay đầu nhìn xe ngựa: “Bên trong chỉ vị giai nhân kia?”

 

“Ngươi…” Tử Thanh lại kinh hãi, như thế nào nàng lại biết nhiều như vậy? Đúng rồi, tẩu tẩu? Chẳng lẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoắc Hương nương chính gả cho gia công tử này?”

 

cười cười tiến lên, ôm quyền nói: “Yến công tử, từ lâu đã nghe danh.”

 

“Từ lâu đã nghe danh?”

 

nói tiếp: “Ta nhi tử của Đông Đô Lưu Thủ đại nhân Vũ, còn đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muội Nhược.Biện Châu Yến công tử đã cứu Hoắc Hươngnương, đúng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hôm nay tại hạ muốn thành thân. Lúc này Vũ đa tạ đại ân của công tử trước.”

 

“Ta chỉ tình cờ cứu được Hoắc Hươngnươngthôi, Lí công tử không cần cảm tạ ta.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh cười nhẹ, đột nhiên nghĩ tới giờ phút này khả năng Hoắc Hương cònBiện Châu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Nếu công tử đều biết nhất cử nhất động của ta Biện Châu, vậy hẳn biết Hoắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214nương cũng không lên kiệu hoa đúng theo dự định. Hôm nay ngày đại hỉ của công tử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoắcnương thực sự đã đến Lạc Dương sao?”

 

“Đêm hôm Sử Triều Cẩm cưỡng ép Thứ sử Biện Châu bắt ba người Hoắc gia, giữ chân đội ngũ đón © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dâu, Thứ sử đã truyền thư cho ta, ta chỉ tương kế tựu kế, để Thứ sử đại nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 an bài riêng, hộ tống một nhà Hoắcnương bình yên tới thành Lạc Dương.” cười vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã liệu trước: “Nói đến đây, ta còn muốn cảm tạ Yến công tử một chuyện, đa tạ ngươi đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cầu Sử Triều Cẩm buông tha một nhà Hoắc cô nương, nếu không thì án theo thủ đoạn thường ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Sử gia tiểu công tử, hôm nay lẽ ta đã chỉ thể thú quỷ tân nương.”

 

“Ngay cả cái này công tử cũng biết?” Tử Thanh liên tục lắc đầu, xem ra phủ Thứ sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn yên bình như nước lặng, kỳ thật lại ẩn tàng vô số mật thám, thể nắm mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự việc lớn trong lòng bàn tay. Thậm chí khi toàn bộ thành Biện Châu này cũng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có mật thám của gia. Như vậy ngày ấy Nhã Hề bị thương, mọi chuyện mình nói cùng lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần kia bị hắn biết được, thế chẳng phải mọi mật đều sáng tỏ hết sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

bỗng nhiên nghiêm túc nhìn Tử Thanh: “Điều duy nhất ta không hiểu được chính là, Yến công tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi rõ ràngmột chính nhân quân tử, sao lúc đầu thì theo ác thiếu gia An Khánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ân, sau lại đầu nhập dưới trướng Sử gia độc tử* Sử Triều Cẩm?”

 

(*độc tử = kẻ độc ác)

 

Tử Thanh cười khổ: “Kỳ thật ta nói cũng không rõ được, lúc đầu làm thủ hạ An Khánh Ân, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là vì muốn gặp lại Nhã Hề nương, xem thử mình thể giúp nàng thoát khỏi tay tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ác thiếu gia đó không, không nghĩ tới âm soa dương thác* thế nào mà lại bị Sử công tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bắt đi….”

 

(*âm soa dương thác: sự nhầm lẫn nảy sinh trong một hoàn cảnh ngẫu nhiên)

 

Hồng y thiếu nữ Nhược lại đột nhiên cười hì sán lại: “Sao? Nguyên lai vẫn giai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân a!”

 

Mặt Tử Thanh ửng hồng, chỉ cười cười lắc đầu.

 

Nhã Hề im lặng cười, trong lòng một mảnh ấm áp, thì ra Tử Thanh ngươi làm nhiều chuyện như vậy… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Thì ra thế, thì ra là thế. Đi! Đi uống một li rượu mừng của ta! thể kết giao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với một bằng hữu như ngươi, hôm nay ta quả song hỷ lâm môn!” tiến lên vỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vai Tử Thanh, hào sảng cất tiếng cười to.

 

“Ta chỉ sợ….” Tử Thanh nghĩ đến Triều Cẩm còn chưa trở về, Nhã Hề cũng không tiện cử động, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 định cự tuyệt, đầu vai bên kia đã lại bị Nhược nghịch ngợm vỗ vỗ.

 

“Yến công tử, đừng do dự nữa, tẩu tử tương lai của ta một đại phu tốt, giai nhân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi đến nhà ta còn thể hảo hảo nghỉ ngơi nữa, so với nằm trên xe ngựa chịu xóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nảy thì tốt hơn nhiều. Nếu ngươi biết thương hương tiếc ngọc, làm sao thể buông tha cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hội tốt thế này phải không?”

 

“Nhưng mà….”

 

“Nếu ngươi sợ Sử Triều Cẩm trở về không tìm thấy ngươi, vậy thì sai rồi, vừa rồi chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên đường gặp được đã thỉnh Sử Triều Cẩm tới phủ rồi, nếu không phải hắn chỉ cho chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết chỗ của hai người thì chỉ sợ hôm nay các ngươi đã sớm bị tên chó điên Lăng Trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia cắn chết.” cười nhẹ, vẫn vẻ nhàn nhã như trước.

 

Tử Thanh bối rối nhìn hắn: “Lí công tử ngươi thế nhưng lại nguyện ý mời người mình không thích đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tham gia lễ thành thân của mình?”

 

nhướng mày: “Đúng vậy, người khác càng không mong ta tốt đẹp, ta lại càng phải vui vẻ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những kẻ đó xem…Ta càng không thích ai, lại càng phải sống thật khoái hoạttrước mặt những kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó. Ngươi thể yên tâm, ngày mai ta còn sẽ đặc biệt chuẩn bị tốt thuyền đưa hắn bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yên về Phạm Dương. Về phần Yến công tử, ta thành thật khuyên ngươi một câu, sớm rời khỏi kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó đi, nếu không thì hoặc bị hắn liên lụy, tai họa không ngừng, hoặc bị hắn cắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngược một cái, sống chết không rõ.”

 

“Lời của Lí công tử ta đã hiểu, chỉ ta đã đáp ứng Triều Cẩm sẽ đưa hắn bình yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hồi Phạm Dương, đã nhận lời thì phải làm đến cùng, ta không thể nuốt lời. Chờ lời hứa này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được hoàn thành xong, ta sẽ không cònthiếp thân thị vệ của hắn nữa, Lí công tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể yên tâm.” Tử Thanh nhíu mày, Triều Cẩm a Triều Cẩm, quá khứ của ngươi rốt cục đã làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bao nhiêu việc độc ác? Không ngờ lại còn một mặt thế này. Đáng tiếc, một nương tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đẹp như thế, tay lại nhuốm đầy huyết tinh. Đáy lòng chợt hiện ra khuôn mặt bất đắc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm, Tử Thanh không khỏi thầm lo lắng cho nàng, lại nghĩ tới việc nếu Lăng Trọng bị áp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giải tới phủ An Lộc Sơn, vậy chắc chắn sẽ thú nhậndo Sử Triều Cẩm phái đi sát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hại An Khánh Ân, lần này Triều Cẩm đi lên phương Bắc, không thể nghi ngờ chính tự đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tìm tử lộ. Nay điều duy nhất thể làm trên đường Bắc thượng, khuyên nàng không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trở về Phạm Dương, tìm một chỗ đểtránh một đoạn thời gian, lẽ Sử Tư Minh có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể niệm cốt nhục tình thân ra tay hóa giải kiếp nạn của nàng.

 

Theo lịch sử, An Lộc Sơn cùng Sử Minh liên thủ phát động “Loạn An Sử”, nếu bởi Sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm trở mặt thì chỉ sợ lịch sử sẽ thay đổi, hẳn là Triều Cẩm sẽ đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sống.

 

“Ta nói này công tử a, nếu người không trở về đá kiệu hoa, cẩn thận lão gia tự mình tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến, vậy thì xong rồi.” Quản gia phủ lo lắng thúc giục Vũ, thiếu gia cũng thật kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quái, mải nói chuyện đến nỗi quên cả chuyện đại sự cả đời!

 

Cùng muội muội Nhược xoay người lên ngựa, giơ tay lên: “Được rồi được rồi, ta trở về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngay đây. Yến công tử, thỉnh –.”

 

“Đa tạ thịnh tình của công tử, thỉnh –!” Nhảy lên xe ngựa, Tử Thanh đánh xe, đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một đường đi tới phủ Đông Đô Lưu Thủ.

 

-------------------------------

 

* Lưu Thủ: chức quan đứng đầu hành chính, điều hành triều chính khi nhà vua vắng mặt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 22 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc