GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 84: Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lại trở lại Vân Châu, vốn tưởng rằng một mảnh đất khô cằn, nhưng ngàn lần không ngờ tới từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau khi Ma Ô phóng hỏa xong, dân chúng lại lặng lẽ trở về, một lần nữa kiến tạo lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia viên của mình.

 

Trên những đống đổ nát đã xây lên bức tường mới, cỏ cây một thời hoang tàn, nay được khai khẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành một mảnh ruộng mới vàng óng màu lúa chín.

 

Mỗi người ai cũng đều nghĩ Vân Châu dụng, người Đột Quyết sẽ không trở lại đánh cướp một mảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đất khô cằn, lại thể khiến cho nơi này lặng lẽ biến thành một mảnh thiên địa an bình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Mọi người nhìn! Là Man Tử! Man Tử đã trở lại!” Xa xa thấy Man Tử, bách tính Vân Châu kích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 động tiến lên đón.

 

“Ha ha, mụ nội nó! Ta đã trở về! Ta còn đem theo Lục công tử trở về nữa!” Man Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng kích động, vén màn xe lên: “Lục công tử, ngài mau xuống dưới xem, mọi người đều© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đây, đều đây!”

 

Tử Thanh cười ôm Nhã Hề vẫnman xuống xe: “Mọi người mạnh khỏe tốt rồi.”

 

“Lục công tử!” Dân chúng đột nhiên quỳ xuống: “Ngày đó nếu không công tử, chỉ sợ chúng ta đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sớm chết, nào ngày hôm nay, xin nhận một lạy của chúng ta!”

 

Tử Thanh vội vàng lắc đầu: “Không! Không! ta quá dụng nên mới khiến cho gia viên của mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người bị hủy, nên ta cúi đầu với mọi người mới phải.”

 

“A? Lục công tử, muốn bái thì cũng không phải nơi này, không phải ngài vẫn nói, đến Vân Châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền muốn mở tiệc cưới sao?” Man Tử bỗng nhiên giữ chặt Tử Thanh.

 

“Ha ha.” Tử Thanh cười cười, nhìn Nhã Hề im lặng tường hòa nằm trong lòng: “Đúng vậy, bất quá hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nay thìphải quá mức vội vàng không?”

 

“Làm sao lại vội vàng được! Đi đi đi, mọi người đều về nhà tìm xem, rượu a, hồng trù* a, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhạc khí đó đều tìm ra đây hết, chúng ta hảo hảo tặng cho Lục công tử một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rượu mừng!” Man Tử nói xong liền mang theo huynh đệ cùng dân chúng bị kích động chạy vào thành. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

(*dải khăn lụa đỏ buộc trong ngày cưới)

 

Nụ cười trên mặt Tử Thanh dần tắt, quay đầu nhìn Đỗ y quan cùng Đoạn phu nhân đỡ nhau xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xe, không khỏi nhớ tới Thanh soái Đột Quyết kia, nương, con nên nói người biết cha Đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Quyết không? Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt già nua của Đỗ y quan, nhiều năm như vậy, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngài nên nương mới thể chống đỡ được đến ngày hôm nay, so với cha lãnh khốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tình, ngài thật sự tốt hơn nhiều lắm.

 

Nhịn xuống những lời muốn nói với Đoạn phu nhân, Tử Thanh nhìn Hoắc Hương: “Hoăc cô nương, khi nào Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhi nàngthể tỉnh lại?”

 

Hoắc Hương nhìn kỹ sắc mặt Nhã Hề: “Đã giải huyệt rồi, lẽ một hai canh giờ nữa, hẳn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể tỉnh lại.”

 

An tâm cười, Tử Thanh dường như bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, ôm Nhã Hề đi về phía bờ ruộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thơm nức hương lúa chín: “Nhã nhi, ta hy vọng lúc nàng mở mắt, thể nhìn thấy đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẻ đẹp của Vân Châu.”

 

Đám mây bàng bạc trôi lờ lững trên bầu trời Vân Châu, yên tĩnh đến nỗi khiến cho mỗi lần hít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thở đều khiến từng làn hương thơm thấm vào cánh mũi.

 

Ôm Nhã Hề ngồi bên bờ ruộng, Tử Thanh mỉm cười nhìn phương xa: “Nhã nhi, chúng ta đã trở lại.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tay trái ngắt lấy cỏ dại ven bờ, nhẹ nhàng kết thành một vòng tròn trong tay, khẽ đeo nhẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cỏ lên ngón áp út bên tay phải Nhã Hề: “Nên tỉnh đi thôi.”

 

Hai hàng lông mày nhíu lại, lòng khẽ run lên, hương thơm xông vào mũi khiến nàng rơi vào hoảng hốt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Lại mộng sao?

 

Sắc vàng óng đập vào mắt, chút gió man mác thổi qua, cònkhuôn mặt khiến lòng mình một lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại một lần vướng bận kia.

 

Nhịn không được đỏ mặt, Nhã Hề ôm chặt Tử Thanh: “Đừng để ta tỉnh lại nữa, không muốn!”

 

Tử Thanh nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt nàng, ấm áp nơi lòng bàn tay khiến nàng không khỏi run lên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

nhìn lầm, khẳng định nhìn lầm.

 

“Nương tử…” Đôi môi thì thầm gọi, môi Tử Thanh đã đặt lên môi nàng, tay phải nắm lấy tay phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng, đặt lên ngực mình, tay trái nhẹ nâng cằm nàng, làm cho mỗi lần triền miên gắn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 càng thêm quấn quít si mê.

 

Hàng nước mắt nóng bỏng chảy xuống hai má, lăn dài trên mặt Nhã Hề, hết thảy quá chân thật khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho Nhã Hề quên hết tất cả ôm chặt lấy cổ Tử Thanh: “Tử Thanh…” Thậtnàng! Thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sựnàng!

 

“Suỵt…” Tử Thanh hơi tách ra khỏi môi nàng, sủng nịnh nhìn nàng: “Hãy nghe ta nói…”

 

Hôn lên nước mắt của Nhã Hề, Tử Thanh khẽ lắc đầu: “Từ nay về sau, nàng khóc một lần, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng mặc kệ chung quanh người hay không, chắc chắn cũng sẽ hôn nàng một cái.”

 

Tâm Nhã Hề một phen bối rối, sắc mặt trong nháy mắt liền đỏ bừng: “Nàng…”

 

“Nếu nàng mà cười một cái…”

 

Nhã Hề khẽ cắn môi dưới, bộ dạng phục tùng cười: “Như thế nào?”

 

“Liền như vậy…” Đôi môi nóng bỏng lại hạ xuống, Tử Thanh hôn nàng thật sâu: “Nhã nhi, cả đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta cũng sẽ không để nàng đi nữa.”

 

Nhã Hề đột nhiên run lên, đẩy khuôn mặt Tử Thanh ra: “Không…Tử Thanh…thân thể ta rất xấu…” Kinh hoảng nhắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt lại, từng chuyện xảy ra trong vương phủ trào lên trong tim…

 

“Xấu?” Tử Thanh khẽ nhíu mày, lại cười ấm áp, kéo tay nàng qua, kéo ống tay áo nàng lên, phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dưới da thịt trắng bóng nõn nà, làm sao còn một chữ “Hằng”?

 

“Là chỗ nào xấu?” Tử Thanh bỗng nhiên nhẹ nhàng hôn lên cánh tay nàng, giương mắt nhìn vẻ mặt kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngạc của Nhã Hề, tay lại đặt lên trên vạt áo của nàng: “Hay chỗ này xấu?”

 

“Nàng…” Vừa thẹn vừa sợ tránhbàn tay Tử Thanh, Nhã Hề chỉ lắc đầu: “Sao thể…sao thể? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đây khẳng định nằm mơ! Khẳng định nằm mơ!”

 

“Nhã nhi!” Tử Thanh bỗng nhiên kéo Nhã Hề đứng dậy, chỉ về ruộng lúa trước mặt: “Nàng hảo hảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn xem, hôm nay chúng tanơi nào?”

 

Nhã Hề giật mình nhìn bốn phía: “Vân…Vân Châu!”

 

Tử Thanh cười: “Là Vân Châu, Vân Châu của chúng ta.” Kéo Nhã Hề vào trong lòng, Tử Thanh kiên định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói: “Chúng ta đã trở lại, mưa gió cũng đều đã trôi qua, nơi này, thế ngoại đào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nguyên của chúng ta…”

 

“Thế ngoại đào nguyên…” Thì thào nhớ kỹ những lời này, Nhã Hề lệ nóng doanh tròng, đáy lòng lại vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không xua tan đi được hết ưu phiền, nhìn vẻ mặt bình yên của Tử Thanh. Tử Thanh, ta còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xứng được thế ngoại đào nguyên sao? Cơn ác mộng đã qua, ta không quên được…

 

“Nhã nhi, ta muốn cõng nàng…”

 

“Ta…”

 

“Đến!” Tử Thanh ngồi xổm xuống trước Nhã Hề: “Đi lên.”

 

Nhã Hề nhịn không được lùi lại một bước: “Tử Thanh…ta…”

 

Tử Thanh quay lưng về phía nàng, giơ tay trái lên: “Nhã nhi, còn nhớ vết thương trên bàn tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trái này không?”

 

“Nhớ rõ…”

 

“Vậy còn nhớ lời ta đã nói lúc ấy không?”

 

“Nhớ…” Nhã Hề một phen nghẹn ngào, Tử Thanh…ta sợ…thật sự rất sợ…sẽmột ngày nàng ghét bỏ ta…

 

Tử Thanh hít một hơi thật sâu: “Ngày chưa gặp được nàng, ta đã nghĩ kiếp này của ta đều sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sống độc suốt quãng đời còn lại. Gặp gỡ nàng, ta lại sợ một ngày nàng sẽ ghét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỏ kẻ cùng thân nữ tử như ta…” Tử Thanh chậm rãi đứng lên, xoay người lại: “Nhưng mà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng lại kiên định nói cho ta biết, muốn ta cùng nàng bạch đầu giai lão, chỉ làm Nhã nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của một mình ta…” Hai tay đặt lên vai nàng: “Giờ này khắc này, ta chỉ biết, nàng người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng ta mười ngón tương khấu, người hẹn ước đời này kiếp này với ta, hai người chúng ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai cũng không thể làm đào binh*.”

 

(*lính đào ngũ)

 

Nâng tay lau đi dòng lệ ứa ta trên mắt nàng, Tử Thanh cười ám muội: “Nhã nhi, ta sẽ…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Làn môi nóng bỏng đã áp lên môi Tử Thanh, Nhã Hề ôm chặt lấy nàng, tưởng muốn đem yêu thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cả đời cả kiếp đều đắm chìm trong nụ hôn này. Tử Thanh…cho một ngày nàng làm đào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 binh, ta cũng sẽ không trách nàng, bởi vì…lúc này đây, nàng đã cho ta khoảng khắc ấm áp nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kiếp này…Ta đã cảm thấy đủ rồi…

 

Tử Thanh chớp mắt mặt liền đỏ bừng, nụ hôn này của Nhã Hề vừa lâu vừa dài khiến nàng hít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thở không thông, làm Tử Thanh đột nhiên không hiểu sao lại cảm thấy lo lắng. Nhã nhi, nàng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không thể vượt qua một cửa kia sao?

 

“Nhã…” Tử Thanh nhẹ nhàng ôm lấy mặt nàng, hít thật sâu mấy hơi: “Hiện giờ ta còn muốn cõng nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi.”

 

“Được…”

 

Tử Thanh cười xoay người, Nhã Hề lại rơi lệ nằm úp sấp lên lưng nàng, khoảnh khắc được Tử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cõng lên, nước mắt không tiếng động rơi xuống chân. Ôm chặt cổ Tử Thanh, Nhã Hề tựa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vai nàng, một khi nhắm mắt lại, lại vẫn ức thủy chung không xóa nổi trong thủy lao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi vương phủ Hằng vương.

 

Thân thể này của ta từng đầy rẫy vết thương như thế, từng trước mặt bao người bị số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ánh mắt nhìn qua…Ta…ta thật sự xứng đôi với nàng sao?

 

Lễ nhạc trong thành Vân Châu bỗng nhiên vang lên, tuy rằng chỉ đồng la, kèn, nhưng đối với Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu nói thìlễ nhạc đã vạn phần kinh hỉ.

 

“Vân Châu đã xảy ra cái gì?”

 

Tử Thanh cố nén nước mắt: “Nhã nhi, ta không kiệu hoa đỏ, không tam thư lục lễ, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể lấy thân làm kiệu, cõng nàng vào động phòng.”

 

Thân mình bỗng dưng chấn động, Nhã Hề chợt ôm sát Tử Thanh: “Ta…”

 

“Tối nay, đêm đẹp của chúng ta, lúc này, thực sự đừng phụ…” Tử Thanh cười nhẹ: “Nương tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần phải ôm chặt ta.”

 

“Nàng…ta…” Nhã Hề kinh hoảng ôm chặt Tử Thanh: “Tử Thanh…đừng bỏ ta lại…”

 

“Đêm động phòng, ai lại đánh mất tân nương đây, thật đúng quá ngu ngốc mà!” Tử Thanh giãn mi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cười, cõng Nhã hề đi về phía cửa thành Vân Châu, nhìn thấy Man Tử đồng dạng cười hề hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên kia: “Man Tử đại thúc, hỉ đường ở nơi nào?”

 

Man Tử cười hắc hắc: “Nhìn công tử gấp gáp kìa! Phu nhân cùng Đỗ y quan đã đi qua đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước rồi, chờ công tử cùng Nhã Hề nương qua bái đường.”

 

“Tân nương tử saothể không hỉ khăn đây?” Nói xong, Hoắc Hương mỉm cười, từ trong tay dân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng lấy ra một chiếc cẩm khăn đỏ thẫm thêu uyên ương, nhẹ nhàng đội lên đầu Nhã Hề.

 

“Hoắc nương, cám ơn ngươi.” Nhã Hề run run lên tiếng.

 

Nhịn xuống lệ nóng cứ trào dâng, Hoắc Hương chỉ lắc đầu. được thâm tình của Tử Thanh, ta thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hâm mộ ngươi.

 

“Tân lang sao thể không hồng hoa đây?” Man Tử kích động một phen lấy hơn trăm dải lụa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hồng trong tay dân chúng, vài vòng hết thành một bông hoa quái, liền muốn đeo lên người Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh.

 

“Hoa cầu không phải kết như vậy!” Hoắc Hương vội vàng đè lại tay Man Tử, đem lục hồng cầm lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một lần nữa mở ra, tinh tế kết: “Cho dù có gấp đến mấy thì đóa hoa trăm hoa hòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hợp cũng không thể làm xằng bậy được.”

 

Một đóa cầu hoa chầm chậm nở rộ trong tay Hoắc Hương, đáy lòng không khỏi âm nhức nhối: “Yến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công tử, trước đeo hoa lên, sau đó hẵn cõng tân nương tử.”

 

“Được!” Tử Thanh nhẹ nhàng buông Nhã Hề ra.

 

Hoắc Hương đem đại hồng hoa vòng quanh thân mình Tử Thanh, nhìn gương mặt nàng thật sâu, kiếp sau, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng muốn làm một nữ tử ngươi thâm tình đối đãi, hy vọng thượng thiên đừng khiến cho ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phúc bạc như thế nữa.

 

“Tốt rồi! Tốt rồi! Công tử thể cõng Nhã Hề nương, theo chúng ta đến đây!” Man Tử cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ha hả, nhiều tháng như vậy, rốt cục thể chân thành tận tình mà cười.

 

“Nhã nhi, đi thôi!” Tử Thanh cõng nàng, đi theo Man Tử về hướng phủ nha.

 

Hoắc Hương cười khẽ, yên lặng theo dân chúng đi sau các nàng, nhìn bóng dáng hai người xa xa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 84 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc