GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 105: Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Kim tịch hoan biệt, hòa hội tại thì? Minh đăng chiếu không cục, du nhiên vị hữu kì.”

 

Trăng sáng nhô lên cao, nước chảy róc rách xuôi về hướng đông, bài [Tử dạ ca] kia dưới ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trăng giống như một dòng suối trong vắt, vừa đúng lại cùng ánh trăng giao hòa một chỗ.

 

Tay trái ôm vết thương trên ngực, tay phải Tử Thanh nắm chặt dây cương, nhìn chung quanh tìm kiếm phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hướng thanh âm.

 

“Nhã nhi…nàng đừng sợ…ta đến đây…” Tử Thanh cảm thấy hết thảy trước mắt chút hồ, nhẹ nhàng nhắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại hai mắt, lắng nghe tiếng ca trong gió đêm: “Ở bên kia…” Kinh hoảng mở bừng mắt, Tử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thúc ngựa, chạy về phía tây con sông.

 

Nghe thấy tiếng ngựa dồn dập vang lên ở xa xa, khóe miệng Huyền Hoàng công chúa khẽ cong lên: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Quả nhiên vẫnkết quả bản cung muốn…”

 

Lăng Trọng nhìn Huyền Hoàng công chúa, kinh thán: “Xem ra hết thảy đều đúng như công chúa dự liệu.” Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xong, nhìn về phía đài gỗ được dựng lên cao cao giữa sông, phía trên đóhai đơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 y nữ tử bị gắt gao trói chặt, một người bị treo lửng trên đài, có một sợi dây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buộc nối với đài gỗ, Nhã Hề rơi lệ cất cao tiếng hát, một người khác bị trói chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trên đài, Triều Cẩm ảm đạm không nói được một lời.

 

“Chỉ cần một mồi lửa lớn nhóm lên, hai người bọn họ, một sẽ bị rơi xuống sông chết đuối, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ bị lửa thiêu sống chết cháy, vô luận là loại nào cũng đều phải chịu thống khổ.” Lăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trọng lạnh lùng cười: “Kế này của công chúa, quả nhiên khiến người ta cảm thấy thống khoái.”

 

“Ha ha….” Huyền Hoàng công chúa nhìn thân ảnh Tử Thanh dần dần rõ ràng: “Càng thống khoái, hiện tại mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ bắt đầu.”

 

“Nhã nhi –!” Xa xa nghe thấy thanh âm Nhã Hề, Tử Thanh nhịn không được hét lên một tiếng.

 

Gượng cười, Nhã Hề chỉ lắc lắc đầu: “Ngốc Tử Thanh, ta biết không quản ta nơi nào, nàng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể tìm được ta mà…” Ánh mắt dừng lại phiến đỏ tươi trên ngực nàng, lòng Nhã Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đau nhói nàng lại bị thương! Nàng thế nhưng lại bị thương!

 

“Tử Thanh…” Triều Cẩm đau lòng cúi đầu, giờ nhiên lại ta khiến nàng thân rơi vào tuyệt cảnh! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ta nên làm thế nào để cứu nàng, nên làm sao mới cứu được nàng?

 

Kéo vội dây cương, Tử Thanh kịch liệt thở gấp, hung hăng trừng mắt với Huyền Hoàng công chúa: “Huyền Hoàng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ta đến rồi, ngươi muốn giết ta báo thù, cứ việc đến!”

 

“Nay ngươi không binh không quyền, ti tiện như con kiến!” Huyền Hoàng công chúa vỗ tay nhè nhẹ, chỉ thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai bên trái phải xuất hiện mấy trăm cung tiễn thủ, toàn bộ ngắm vào Tử Thanh: “Yến Tử Thanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm đó lúc ngươi giết đệ đệ ta, có từng nghĩ tới sẽ ngày hôm nay không?”

 

“Hắnác giả ác báo! Tử Thanh đến giờ cũng không hối hận!” Nghiêm nghị dứt lời, Tử Thanh nhảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống ngựa, ngửa đầu nhìn hai nữ tử trên đài cao, nở nụ cười bình yên

 

Huyền Hoàng công chúa nhướn mày nhìn Lăng Trọng bên cạnh.

 

Lăng Trọng khẽ gật đầu, nắm chặt trường kiếm trong tay, tới gần Tử Thanh.

 

Huyền Hoàng công chúa đứng dậy lạnh lùng cười: “Đệ đệ, ngươi trên trời có linh thiêng, vậy nhìn tỷ tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 báo thù cho ngươi!” Giơ tay chỉ hai mắt Tử Thanh: “Kiếm thứ nhất khi ngươi giết đệ đệ ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chính đâm vào mắt hắn, tối nay ta cũng muốn ngươi trước tiên chịu một kiếm này!”

 

Vừa dứt lời, trường kiếm của Lăng Trọng đã không chút lưu tình đâm về phía mắt trái của Tử Thanh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Theo bản năng nghiêng người tránh trường kiếm, Tử Thanh chỉ cảm thấy chân trái đau nhói, một mũi tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên đã bắn vào chân nàng, hai gã cung tiễn thủ tiến lên ấn Tử Thanh quỳ rạp xuống đất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc này, Tử Thanh cũng không còn đường tránh nữa!

 

“Tử Thanh! Không –!” Nhã Hề thảm thiết hét lên, mắt thấy trường kiếm Lăng Trọng máu chảy đầm đìa đâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào mắt trái Tử Thanh, một vòi máu tươi bắn ra!

 

“Huyền Hoàng công chúa, ngươi muốn Triều Cẩm đánh hạ Đại Đường cho ngươi, đoạt lấy thiên hạ đều được, cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi, buông tha Tử Thanh! Buông tha Tử Thanh!” Triều Cẩm bi thương đau khổ hét lên, chỉ hận không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể lập tức giật đứt dây trói buộc chặt toàn thân.

 

Không nghe thấy tiếng kêu thảm hẳn phải phát ra từ Tử Thanh, cũng không thấy nàng thống khổ ôm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt trái mình.

 

Huyền Hoàng công chúa kinh hãi nhìn giờ phút này Tử Thanh toàn thân run rẩy, thế nhưng lại nở nụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cười, còn cười đến thanh thản như thế!

 

“Ngươi…ngươi cười cái gì?” Không nên như vậy! Không phải như vậy!

 

Cắn chặt hàm răng, Tử Thanh lại vẫn không nhịn đượcrun rẩy: “Không phải ngươi…muốn nhìn ta đau đớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gào thét sao? Ta cố tình…không! Ngươi…không phải muốn báo thù sao? Đến…lại nhằm vào bên này…đâm đi!” Run run © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nâng ngón tay chỉ vào mắt phải: “Ngươi…thế nhưng…lại khiếp đảm đến không dám tự mình động thủ! Ha ha…Huyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng…ngươi làm cho ta cảm thấy…ngươi thực đáng buồn…”

 

“Muốn chọc giận ta, mong chết thống khoái sao, bản cung sẽ không để ngươi thỏa ý!” Huyền Hoàng công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chấn động, căm hận tiến lên đoạt lấy trường kiếm trong tay Lăng Trọng, hung hăng tóm lấy mặt Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh: “Không sai, bản cung xác thực nên tự mình động thủ!”

 

“Nhã nhi đã từng nói, đời này kiếp này, ta sẽ vẫnbên nàng, nàng sống, ta sống, nàng chết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta chết, ta sẽ không để cho nàng một mình độc ra đi…” Thanh âm Nhã Hề bỗng nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vang lên, nước mắt khiến khuôn mặt mơ hồ, lại mạnh mẽ nở nụ cười sau làn nước mắt: “Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn chưa được nàng thương yêu đủ, đường xuống Hoàng Tuyền, ta chờ nàng.”

 

Biện Châu thương xót….Phạm Dương bảo hộ…Vân Châu hứa hẹn…Loạn thế cùng giúp nhau…Cuối cùng tại Trường An này, Nhã nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nguyện chết cùng nàng…Đây chúng ta…dữ tử giai lão….

 

Hàng nhiệt lệ từ mắt phải Tử Thanh chảy xuống, thật sâu nhìn Nhã Hề trên đài cao: “Nhã nhi…cuộc đời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này…có…nàng…đã là…”

 

Cơn đau đến thấu xương kia lại dâng lên, hết thảy trước mắt trong nháy mắt đã bị một mảnh màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đỏ bao phủ

 

Nhã nhi, ta rốt cuộc không nhìn thấy nàng nữa…Rốt cuộc không nhìn thấy nàng được nữa…

 

Huyết lệ rơi xuống, bên tai lại vang lên tiếng cười điên cuồng của Huyền Hoàng công chúa: “Đệ đệ, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy sao? Thấy sao? Tối nay tỷ tỷ làm thế nào thu thập kẻ làm hại ngươi! Ngươi cười sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nở nụ cười sao?”

 

“Huyền Hoàng! Ngươi thả Tử Thanh đi, ta cầu xin ngươi! Huyền Hoàng! Thả nàng ra!” Thanh âm hét lên như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xé, trái tim Triều Cẩm cũng đã tan nát thành bụi phấn, nếu để kiếp sau mà kiếp này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải khiến nàng chết thống khổ như thế, ta tình nguyện không tới kiếp sau, đổi lấy nàng kiếp này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bình an!

 

Tử Thanh chống hai tay, cường ngạnh chống đỡ thân mình run rẩy không ngừng: “Huyền…Hoàng…ngươi giết…ta…thả…Triều Cẩm đi…”

 

Nhã nhi làm bạn xuống Hoàng Tuyền, đời này đã không còn nuối tiếc rồi. Chỉ Triều Cẩm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thủy chung nàng tội, bất luận thế nào nàng cũng không nên uổng phí tính mạng đây.

 

“Van cầu bản cung, nói không chừng bản cungvui vẻ sẽ thả nàng đi!” Kiếm phong lạnh như băng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đặt trên cổ họng Tử Thanh: “Cầu xin đi, như thế nào lại không nói? Như thế nào lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cầu bản cung?” Nói xong, lại là một tiếng cười to điên cuồng: “Lăng Trọng, đốt lửa! Hắn không cầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta muốn hắn nghe thấy tiếng kêu của nữ nhân hắn yêu!”

 

“Huyền Hoàng!” Đột nhiên Tử Thanh nâng tay chộp lấy thanh kiếm đặt trước yết hầu: “Thả…Triều Cẩm!”

 

“Một người bản cung cũng sẽ không thả!”

 

Ngọn lửa nóng rực từ dưới đài gỗ bốc cao lên, thanh âm rạn vỡ do lưỡi lửa liếm vào đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gỗ vang lên truyền vào tai Tử Thanh, so với đau đớn trên người còn khó chịu hơn vạn lần! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Kêu đi! Các ngươi sao không hét? sao không la!” Huyền Hoàng công chúa kinh ngạc nhìn hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 im lặng rơi lệ trên đài, thế nhưng lại không một người lên tiếng cầu cứu.

 

“Tử Thanh, nghe ta lại hát cho nàng một khúc ca nữa nhé…” Thê lương cười, Nhã Hề nhìn khuôn mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh đầy máu tươi, chăm chú thâm tình nhìn: “Dịch dương xuân thảo xuất, trì trù nhật mộ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Liên diệp thượng điền điền, thủy bất khả độ. Nguyện tử yêm quế chu, thời đồng thiên lộ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thiên tương hứa, quế chu phục dung dữ. Giang thượng khả thải lăng, thanh ca cộng nam sở.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 *

 

“Thanh ca…cộng nam sở…” Tử Thanh bỗng nhiên run rẩy cười, Nhã nhi, đây thế ngoại đào nguyên mà nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hát cho ta sao?

 

“Ngươi thế nhưng còn thể cười?” Huyền Hoàng công chúa điên cuồng hét lớn: “Thấy phu quân của ngươi bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương thành như vậy, ngươi thế nhưng còn có thể cườica hát?”

 

Triều Cẩm kinh ngạc nhìn gương mặt Nhã Hề, đó vẻ kiên quyết quyết định muốn cùng chết với Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh, trong phiến thiên địa này, không còn ai thể ngăn trở hai người các nàng, trường trường cửu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửu…

 

Ngọn lửa dưới chân dần lan lên cao, Triều Cẩm tựa hồ đã quên đi cái nóng rực xung quanh, hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hàng nhiệt lệ lăn trên má. Tử Thanh, từ đầu đến cuối, nàng đều nghĩ muốn để ta sống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một mình, còn cùng chết với Nhã Hề…phải không?

 

Trái tim, kịch liệt nhói đau, nàng cũng biết, ta cũng muốn cùng nàng đi xuống Hoàng Tuyền mà…

 

“Tử Thanh ca ca!” Đột nhiên, thanh âm Nhược vang lên.

 

“Là Quận vương gia!” Một ngàn thiết kỵ Đại Đường dưới tiếng kinh cửaNhược vội vàng chạy như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bay về phía Tử Thanh…

 

“Không khả năng! Không khả năng! Thế cục bản cung bày ra, sao thể có khả năng xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện Đường binh?” Thân mình Huyền Hoàng công chúa run lên, bỗng nhiên hung dữ nhìn Tử Thanh: “Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc này bản cung tính sai thì sao! Hết thảy đã thành kết cục đã định! Yến Tử Thanh! Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn ngươi chết!” Rút ra lưỡi kiếm bị hai tay Tử Thanh nắm lấy, đột nhiên đâm thẳng vào ngực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng: “Ha ha ha, đệ đệ, tỷ tỷ đã báo thù cho ngươi, báo thù cho ngươi rồi!”

 

Cung tiễn thủ ở chung quanh hốt hoảng xoay người, thiết kỵ Đại Đường đã đến gần ngay trước mắt, vung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trường thương đánh tới, cung tiễn thủ Đột Quyết nhiên đều ngã xuống đất.

 

“Đừng giết ta!” Lăng Trọng vội vàng chạy trốn, lại đâm phải trường thương trong tay thiết kỵ Đại Đường, đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trường mất mạng.

 

“Ngươi đồ nữ nhân điên!” Nhược căm hận rút kiếm, hung hăng đâm tới Huyền Hoàng công chúa đang điên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cuồng cười to.

 

Một kiếm xiên qua đầu, chỉ thấy nét tươi cười trên mặt Huyền Hoàng công chúa rút lại, kiếm trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay lại đâm vào ngực Tử Thanh sâu hơn một phần: “Giờ đây…ngươi cũng…không sống được…”

 

Nhược hoảng loạn nhảy xuống ngựa, đẩy Huyền Hoàng công chúa đã tắt thở ra, ôm chặt Tử Thanh suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yếu run rẩy: “Tử Thanh ca ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đã xảy ra cái gì?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi bảo ta mang binh ra ngoài tìm Sử Triều Cẩm, ràng lúc này ngươi phải bình yên© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Quận vương phủ chứ, sao ngươi lại mình đầy vết thương đây? sao — ?

 

Tử Thanh run run nâng tay, chỉ về phía đài cao trên mặt sông sắp sụp đổ: “Cứu…cứu Triều Cẩm…”

 

Nhược vội vàng nhìn lên đài gỗ trên sông, kinh hoảng ra lệnh: “Các ngươi mau chóng cứu người!”

 

“Tuân lệnh!”

 

Chỉ nghe thấy “rắc” một tiếng, đài gỗ đổ sập xuống…

 

“Nhã…nhi…chờ ta…” Giãy dụa muốn đứng lên, Tử Thanh chỉ cảm thấy trước mắt một mảnh hắc ám, rốt cuộc không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chống đỡ đượcngã gục xuống.

 

“Tử Thanh –!”

 

Đã không nghe tiếng ai gọi, Nhã nhi, chúng ta cùng nhau đi tới thế ngoại đào nguyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đầy hoa sen kia đi…Một thế ngoại đào nguyên chỉ có hai người chúng ta…

 

---------------------------------------

 

* Tạ Diễu (464-499) tự Huyền Huy, người Dương Hạ, Trần Quận, nhà thơ nổi tiếng thời đời Nam Bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều.

 

Giang Thượng Khúc:

 

Dịch dương xuân thảo xuất, trì trù nhật dĩ mộ. Liên diệp thượng điền điền, kì thủy bất khả độ.

 

Nguyện tử yêm quế chu, thời đồng thiênlộ. Thiên lí ký tương hứa, quế chu phục dung dữ.

 

Giang thượng khả thải lăng, thanh ca cộng nam sở.

 

Tạm dịch:

 

Khúc ca trên dòng sông Giang.

 

Xuân tới cỏ non mọc, chần chừ hoàng hôn xuống. Tán lá sen xanh mươn mướt, ở dưới sông Kỳ khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 (đò) không thể qua.

 

Mong chàng trì hoãn chiếc thuyền hoa quế, cùng nhau đi ngàn dặm. Ngàn dặm đã cùng ước hẹn, chiếc thuyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoa quế tự do trở đi trở lại.

 

Trên dòng sông Giang bằng lòng hái củ ấu, cùng nhau cất tiếng hát đau lòng về phương Nam/ về nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Sở ở phương Nam.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 105 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc