GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 38: Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cùng Nhã Hề trở lại sương phòng, vừa nghe nói đêm mai sẽ lên đài, Nhược không khỏi vỗ tay: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Tốt, đã sớm nghe nói về tài nghệ của Nhã Hề tỷ tỷ, nay rốt cục cũng được thấy!”

 

“Còn thể thấy Tình nhi nữa.” Nhã Hề cười nhẹ, tiến lên cầm tay Tình: “Ngươi cũng cùng lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đài đi.”

 

“Ta?thể chứ?” Tình chần chừ.

 

“A? Hôm nay hai người đều phải đối diễn*, vậy không phải không ai chơi với ta sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhược đột nhiên không thuận theo không buông tha kêu lên.

 

(*đối diễn: diễn theo kiểu ca hát đối đáp)

 

“Ngươi cũng việc phải làm.” Tử Thanh vỗ vỗ vai Nhược: “Ngươi theo ta hồi An phủ, cải trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành thị vệ của ta thì đêm mai mới thuận tiện ra vào yến hội ở đó được.”

 

“Huynh…không muốn xem Nhã Hề tỷ tỷ cùng tiểu Tình tử đối diễn sao?” Lí Nhược cười hì.

 

Tử Thanh lắc đầu: “Đương nhiên ta muốn rồi, nhưng nàng không đồng ý để cho ta xem, ta chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể mang ngươi về An phủ thôi.”

 

“Nhưng để các nàng lại chỗ này không tốt lắm thì phải?” Nhược chút bất bất an, nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu Tình tử: “Ta không đây, sợ sẽ người khi dễ ngươi!”

 

“Tử Thanh ngươi cùng Lí tiểu thư hồi An phủ chuẩn bị đi, ta ở đây, ta cam đoan hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người các nàng sẽ tuyệt đối an toàn.” Triều Cẩm đột nhiên xuất hiện, nhìn về phía Nhã Hề: “Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã phân phó cho hạ nhân rồi, nhạc khí xiêm y ngươi muốn cũng đều đã lập tức chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị tốt giúp ngươi.”

 

“Đa tạ.”

 

“Đúng rồi Tử Thanh, chờ tiểu thư đổi y phục xong, ngươi tới hậu viện tìm ta một chút,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc cần nói với ngươi.” Không quên dặn một câu, Triều Cẩm lui xuống: “Ta còn một số © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc cần xử lý, đi trước vậy.”

 

“Vậy…ta cũng đi thôi.” Tử Thanh cười với Nhã Hề, vỗ Nhược: “Đi thôi.”

 

“Tiểu Tình tử đừng sợ, ta sẽ lập tức trở về!” Không quên dặn Tình một câu, Nhược © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi theo Tử Thanh ra khỏi Sử phủ.

 

Nhã Hề nhìn theo sau hướng Tử Thanh đi xa, quay đầu giữ chặt Tình: “Tình nhi, trước tiên chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta phổ một khúc ca mới đã.”

 

“Tân khúc?”Tình sửng sốt.

 

“Phải, nếu ngươi thể một lần nữa đứng trên đài linh nhânPhạm Dương này tấu khúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy ta tin tưởng ngươi cũngthể một lần nữa cất tiếng ca.” Nhã Hề cười nói: “Con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người không thể mãi sống trong bóng ma được.”

 

“Sư phụ…”Tình muốn nói lại thôi.

 

“Kỳ thật ta không thích ngươi gọi ta phụ…” Lại gần Tình, Nhã Hề vỗ nhè nhẹ lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lưng bàn tay nàng: “Tuy chúng ta linh nhân nhưng cũng không thể bởi thế luôn cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy kém một bậc được.”

 

“Nhã…Hề tỷ tỷ, kỳ thật ta…” Tô Tình lắc đầu, thanh âm chút nghẹn ngào: “Tỷ Nhược tiểu thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều là người tốt, người tốt tất sẽ báo đáp.”

 

“Đúng vậy, thượng thiên đã đối đãi với ta không tệ rồi.” Nhã Hề cười hoạt kê.

 

Tình sầu lo nhìn Nhã Hề: “Nhã Hề tỷ tỷ, người thật sự tin tưởng vị An gia Lục công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử kia sẽ cả đời cả kiếp đều yêu thương mình như thế sao?” Ảm đạm cúi đầu, tựa hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lời nói mang ý ám chỉ: “Từ xưa nam tử bạc tình, hồng nhan bạc mệnh, cái thượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiên an bài tốt đẹp, lão thiên nào đã từng thương tiếc cho nữ tử đâu?”

 

Nhã Hề nghiêm túc nhìn nàng, ý cười nơi khóe miệng lại không hề phai nhạt: “Ta thế nào cũng cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấy Tử Thanh chàng không giống với những nam tử khác, ta tin tưởng chàng…”

 

“Nhưng nếu hắn đào hoa không ngừng thì sao? Từ xưa nam tử làm sao chống đỡ được một phần?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tình buồn rầu nói: “Không nói đâu xa, chỉ riêng trong An phủ này, tin rằng vị Triều Cẩm tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thư kia cũng có chút ý tứ với hắn.”

 

“Ngay cả ngươi cũng đã nhìn ra?” Nhã Hề không khỏi giật mình.

 

“Tỷ cũng nói chúng ta thânlinh nhân, có thể nào vượt qua được cửa gia thế này đâu?” Ảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đạm cúi đầu, Tình phá lệ nói nhiều như vậy: “Nhưng bị tổn thương luônnữ tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta…Vì sao nam tử lại thể yêu một người lại một người như vậy?” Trong thanh âm đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên tràn ra hận ý, tuy rằng Nhã Hề không biết Tình đã trải qua những gì, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể khẳng định nàng chắc chắn đã bị một kẻ bạc tình làm tổn thương sâu sắc.

 

“Cái gì cũng đừng nói nữa…”

 

“Hề nhi…” Một thanh âm quen thuộc phá vỡ lời Nhã Hề muốn nói, Nhã Hề không khỏi run lên, giương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt nhìn Trịnh Nguyên Hoán không biết đã đi vào nơi này từ khi nào.

 

“Đừng gọi ta Hề nhi nữa!” Nhã Hề lạnh lùng mở miệng.

 

Trịnh Nguyên Hoán không khỏi lùi lại một bước, ảm đạm mở miệng: “Ta biết chúng ta không thể trở lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngày đó được nữa, nhưng ức vẫn sống động trong tâm trí ta, nếu thể trở lại, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tin tưởng rằng tuyệt đối sẽ không giống ngày hôm nay.”

 

Nhã Hề nhìn hắn đầy người y phục hoa quí, lạnh lùng cười: “Thứ ngươi muốn không phải đại phú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đại quý hôm nay sao? Nay ngươi đã như ý nguyện, đường làm quan phải rộng mở mới đúng chứ.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Không! Hề nhi, ta vài lời nhất định phải nói với nàng!” Trịnh Nguyên Hoán tiến lên từng bước: “Đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mai trăm ngàn lần nàng không thể lên đài được, trong vòng Sử phủ này có biết bao nhiêu ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt đã sớm theo dõi nàng, nếu nàng thật sự lên đài, vậy quả thật vạn kiếp bất phục!”

 

“Có Tử Thanh đây, ta không sợ vạn kiếp bất phục.” Nhã Hề hít sâu một hơi, gật đầu thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mạnh.

 

“Hắn là tân sủng mới của An gia, sao thể sẽ nàngcông nhiên phản kháng cả nhà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buông tha cho vinh hoa phú quý đã tới tay được?” Trịnh Nguyên Hoán lắc đầu: “Hề nhi, nay ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã hiểu được, cái vinh hoa phú quý ta cũng không muốn nữa, nơi này thật sự đáng sợ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giờ ta mang nàng đi, chúng ta trở lại Biện Châu, xướng [Tử Dạ Ca] như trước, làm sống lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 danh tiếng ‘Phượng Hoàng song linh’ của chúng ta, được không?”

 

“Ha ha, cho đến ngày nay ngươi nghĩ rằng ta còn thể tin tưởng ngươi sao? Sau đó, lại bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi đột nhiên bỏ lại nơi nguy hiểm nhất, nhìn ngươi lại lao về phía vinh hoa phú quý?” Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hề cười trào phúng: “Trịnh Nguyên Hoán, ngươi thật sự làm cho ta cảm thấy ghê tởm! Lúc trước như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế nào mà ta lại lòng chờ mong với ngươi kia chứ?”

 

“Hề nhi…” Trịnh Nguyên Hoán ảm đạm cười: “Sao ta lạithể khiến nàng ta biến thành tình thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khốn khổ thế này?”

 

“Trịnh công tử, thỉnh rời đi, ngươi cũng biết khi ta đối diễn không thích người bên ngoài nhìn rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó.” Lạnh lùng phất tay áo, Nhã Hề hạ lệnh trục khách.

 

“Nàng sẽ hối hận, An gia Lục công tử hắn nhất định sẽ bỏ rơi nàng!” Trịnh Nguyên Hoán giận dữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phất tay áo, xa xa rời đi.

 

“Nhã Hề tỷ tỷ…” Tình kinh ngạc nhìn Nhã Hề: “Hắn là…?”

 

“Một người ta từng tưởng sẽ trở thành phu quân, thiếu chút nữa đã phó thác sai lầm cả đời…một cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân.” Hít một hơi thật sâu, Nhã Hề vỗ vỗ vai Tình: “Chúng ta nên bắt đầu soạn khúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thôi, lại đây.”

 

“Thực xin lỗi…” Nhẹ nhàng, đột nhiênTình nói một câu rất khẽ.

 

Không nghe Tình nói gì, Nhã Hề chỉ biết là, giờ khắc này cần phải nhanh chóng soạn khúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhạc cho tốt,luận thế nào vào đêm mai cũng nhất định phải đem đến cho Tử Thanh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hình ảnh của mình đủ để khiến chàng sẽ vĩnh viễn không quên….

 

***

 

Tử Thanh mang theo Nhược trở lại An phủ, vừa mới phân phó nha hoàn chuẩn bị y phục cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214Nhược thay, Đoạn phu nhân đã hùng hổ đi đến!

 

“Phu nhân, công tử bên trong thay y phục, từ từ rồi hẵn vào!”

 

“Khi còn nhỏ ta nào đã chẳng từng nhìn qua?”

 

“Một lát nữa ngươi ngay phòng ta thay y phục rồi chờ ta, ta ngươi cùng đến Sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phủ.” Tử Thanh biết nha hoàn căn bản không ngăn được Đoạn phu nhân liền vội vàng phân phó© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhược một câu, ý bảo Nhược trốn đi, còn mình thì tiến lên mở cửa.

 

“Nương…ha ha.”

 

“Con đừng cười với ta vội, theo ta trở về phòng!” Nói xong liền kéo Tử Thanh đi về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phòng mình.

 

“Hì hì, mẫu thân của Tử Thanh ca ca thực hung dữ.” Nhịn không được che miệng cười, Lí Nhược thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cao hứng, may nương của mình không dữ như vậy.

 

Thật cẩn thận vào phòng Đoạn phu nhân, Đỗ y quan cũng vừa khéo xuất hiện.

 

Đỗ y quan đóng cửa phòng lại, nhìn Đoạn phu nhân: “Là lúc này thay dược, hay vẫn là…”

 

Đoạn phu nhân thở dài khẽ than một tiếng: “Trước tiên giúp nàng thay dược đi, một nữ nhânđi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lâu như vậy, ta lo lắng cho vết thương của nàng.”

 

Lúc này đây không giãy dụa, mà cho giãy dụa cũng bị bạo lực bôi thuốc. Tử Thanh chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 im lặng tùy ý để Đỗ y quan tháo giáp trụ xuống, cởi bỏ bạch y bên trong, đập vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt máu dính đầy xiêm y.

 

“May mắn, may mắn, bôi chút thuốc lên thì hơn một tháng sẽ không nứt ra nữa.”

 

Tử Thanh chỉ cảm thấy phía sau ánh mắt nóng rực trừng trừng nhìn mình: “Nương, ta không sao…không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có việc gì…”

 

“Con không phải đã quên mất thân phận của mình đấy chứ?” Đoạn phu nhân âu lo nhìn nàng: “Mặc kệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con dấu diếm ánh mắt thế nhân mà giả vờ thích nữ nhân hay thực sự thích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữ nhân, con phải nhớ kỹ, con cũng là thân nữ nhi, sớm hay muộn cũng phải phơi ra dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ánh sáng ban ngày, nữ tử cùng nữ tử vốn không kết quả.”

 

“Nương…” Trái tim Tử Thanh đau xót, kinh ngạc nhìn Đoạn phu nhân: “Người vẫn luôn theo dõi ta!”

 

“Ta sợ con gặp chuyện không may, Sử gia cũng không phải nơi an toàn gì, con đã trở lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cũng đừng đến đó nữa.” Đoạn phu nhân nhìn Đỗ y quan cẩn thận rửa sạch vết thương của Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh: “Phạm Dương không phải yên bình như trong tưởng tượng của con đâu.”

 

“Ta biết, nhưng ta còn phải đến đó.” Tử Thanh nghiêm túc lắc đầu: “Ta thực cảm tạ phu nhân người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã coi ta như nữ nhi của mình hết mực yêu thương, nhưng ta xác thực không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữ nhi của người…Về phần thân phận của mình, ta cũng biết sẽ không có kết quả tốt gì, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta chỉ muốn theo trái tim mình đi thương một người, yêu một người…Thật sự nếu một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngày như vậy, duyên phận hết, ta sẽ rời khỏi nơi này…”

 

“Ngươi!” Đoạn phu nhân đột nhiên lao tới nắm chặt tay Tử Thanh: “Ngươi không được hồ đồ như thế! Thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự động tình với một nữ nhân! Còn không chấp nhận mẫu thân! Ngươi quả thực quá hoang đường!”

 

“Công chúa, mau buông tiểu công chúa ra, huyết mạch không thông, không tốt cho việc khôi phục vết thương.” Rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhanh bôi thuốc, băng xong, Đỗ y quan liền kéo Đoạn phu nhân qua một bên: “Cho nàng một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chút thời gian đi, nàng sẽ nghĩ thông suốt.”

 

“Nếu đã bôi thuốc xong rồi, nương, ta đi thay y phục trước.” Mặc y bào, đeo lên giáp ngực, Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh vội vàng rời khỏi nơi này, ràng biết hết thảy nhất định bi kịch, nhưng cố tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khi nghe được từ trong miệng người khác, trái tim lại giống như bị lăng trì bởi vô số lưỡi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đao.

 

“Con muốn ta phải làm thế nào với con bây giờ?” Đau buồn rơi lệ, Đoạn phu nhân nhìn bóng dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh: “Ta chỉ muốn bảo hộ con, cho con không bị tổn thương.”

 

“Chẳng lẽ công chúa người không cảm thấy tiểu công chúa rất giống mình năm đó sao?” Đỗ y quan cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhẹ: “Người cũng không từng si cuồng như thế sao?”

 

“Không giống…Thanh nhi nàng si cuồng nữ tử!”

 

“Nam tử cũng tốt, nữ tử cũng thế, giống nhau đềungười cả, có gì khác nhau đâu?” Nhìn Đoạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phu nhân, Đỗ y quan ảm đạm thở dài: “Người nhìn lão nô, thể coi một nam tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao?”

 

“Đỗ Phương, ta nợ ngươi nhiều lắm…”

 

“Hết thảy đều lòng ta cam tâm tình nguyện, nếu án theo cái nhìn của công chúa, tiểu công chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không thể thích nữ tử, như vậy thì kẻ bán phế nhân như ta phải cũng đến thời điểm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rời khỏi công chúa người không?”

 

“Ta…ngươi không thể đi…”

 

“Vậy cứ để tiểu công chúa đi thôi, cũng để cho lão thể vẫn cùng công chúa người đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nốt quãng đời này.”

 

Thở dài lại thở dài, Đoạn phu nhân chỉthể ảm đạm rơi lệ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 38 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc