GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 85: Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đại đường phủ nha, chữ “hỉ” đỏ thẫm tạm thời dán lên đặc biệt khiến người ta chú ý.

 

Lúc Tử Thanh cõng Nhã Hề vào đại đường, bách tính Vân Châu liền vỗ tay rào rào.

 

Buông Nhã Hề xuống, Tử Thanh nắm chặt tay nàng, trái tim cuồng loạn không phân biệt được đến tột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng thắc thỏm hay kích động.

 

“Nhất bái thiên địa –!” Thanh âm của Man Tử bỗng nhiên vang lên.

 

Tử Thanh cùng Nhã Hề hướng về bầu trời cao rộng, cùng nhau quỳ xuống, bái lạy.

 

“Nhị bái cao đường –!”

 

Tử Thanh Nhã Hề xoay người lại, đối mặt với Đoạn phu nhân cùng Đỗ y quan tươi cười ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngay ngắn trên “đường”, vừa mới quỳ xuống, một thanh âm hùng hậu liền vang lên từ phía sau: “Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mới cao đường của ngươi! Cho ngươi muốn hoang đường, thì muốn bái cũng chỉ thể bái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta!”

 

“Thanh…” Đoạn phu nhân đại kinh thất sắc, không thể tin được nhìn lang khôi tướng quân anh khí bừng bừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuất hiện trước cửa phủ nha.

 

Đỗ y quan khẽ ho một tiếng, từ vị trí “thượng” đứng lên.

 

Giận dữ tiến vào, Thanh soái tiến lên tóm lấy tay Đoạn phu nhân: “Ta thực không nên động lòng trắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ẩn, thực không nên tin tưởng lời Thanh nhi!” Đảo mắt trừng Đỗ y quan, gương mặt tái nhợt ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào mắt, Thanh soái lạnh lùng trào phúng: “Ngươi thế nhưng ngay cả một lão nhân cũng đềuthể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chấp nhận?”

 

“Bốp!” Đoạn phu nhân đột nhiên quăng một cái tát vào mặt Thanh soái, toàn thân run rẩy, đợi nhiều năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy, đổi lấy nhiên lại một câu như thế!

 

“Cha! Sao người thể nói như vậy!” Tử Thanh giận dữ đứng dậy, bảo vệ trước mặt Đoạn phu nhân. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Con…con đã sớm gặp qua hắn?” Đoạn phu nhân kinh ngạc hỏi.

 

Tử Thanh cúi đầu: “Lúc con cứu Triều Cẩm Đột Quyết đã gặp gỡ người…Nhưng mà, hắn một nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử lãnh huyết tình! Nương, người thật sự chờ sai lầm rồi!”

 

Thanh soái giận dữ kéo áo Tử Thanh: “Ngươi hoang đường đã đủ chưa? Sao ngươi lại thể thành thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với một nữ tử?” Liếc mắt nhìn Đoạn phu nhân: “Ngươi già nên hồ đồ phải không? Cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do ngươi hoang đường nên mới dạy cho Thanh nhi của chúng ta thành người thế này!”

 

Một câu hỏi, khiến cho trên dưới mọi người trong phòng đều lên.

 

“Ta cùng nữ tử thành thân thì sao?” Tử Thanh tránh tay hắn: “Lưỡng tình tương duyệt, có sai?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nói xong, nâng Nhã Hề dậy, gắt gao nắm chặt tay nàng, thản nhiên cười: “Ta chỉ biết, ta muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bảo vệ nàng, thương nàng, yêu nàng, làm sao ta lại hoang đường?”

 

“Nói hay lắm!” Man Tử cùng dân chúng Vân Châu đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

 

Nhịn không được vén hỉ khăn lên, Nhã Hề nắm chặt tay Tử Thanh, kiên định cười: “Cả đời của nữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử, có thể gặp được một người thiệt tình thương nàng, yêu nàng, đóhạnh phúc lớn nhất.” Nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào mắt Tử Thanh: “Ta thực quá may mắn, được phu quân thương tiếc, cuộc đời này của Nhã Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thếđủ rồi.”

 

“Điên rồi! Điên rồi! Hoang đường!” Thanh soái hung hăng quát.

 

“Ngươi làm loạn đủ chưa?” Đoạn phu nhân rưng rưng lệ nhìn hắn: “Lời Thanh nhi nói, ngươi nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không? Nhã Hề nói, ngươi cũng nghe thấy rồi chứ? Ta chờ ngươi hơn hai mươi năm, không hơn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kém hơn hai mươi năm! Đến tột cùng thì lời thề non hẹn biển ngươi nói năm đó tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái gì?”

 

“Những lời này ta ngược lại muốn hỏi ngươi!” Hai tròng mắt Thanh soái như bốc lửa, lại không dấu được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đau đớn trong đáy lòng: “Năm đó sao phải vứt bỏ Thanh nhi cùng An Lộc Sơn bắc thượng? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ngươi ngay cả một chút khổ cũng không chịu được sao?”

 

“Ta ở trong lòng ngươi, nguyên laikhông chịu nổi như vậy?” Nước mắt chảy xuống, Đoạn phu nhân thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lương cười, tâm lại đau đớn đến cùng cực.

 

“Cho ngươi nỗi khổ, thìsao phải… sinh nhi dục nữ* cho cái tên An Lộc Sơn kia!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

(*sinhnuôi con)

 

“Công chúa không có!” Đỗ y quan rốt cục nhịn không được, lạnh lùng nhìn Thanh soái: “Ngươi không nên hoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghi công chúa! Năm đó nàng bị An Lộc Sơn cường ngạnh bắt Bắc thượng, thân một nữ tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yếu đuối, căn bản không thể phản kháng! Nữ quyến trong An phủ rất đông, nếu không vài đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 con, không được sủng ái thì khi nào chết trong viện cũng sẽ không có người hỏi, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm đó công chúa giả mang thai, giả sinh con, muốn làm cho An Lộc Sơn tin tưởng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 còn không thể không dùng một loại thuốc khiến bản thân tổn thương, qua cửa lấy máu nhận thân kia.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Ngươi…” Trong nháy mắt Thanh soái liền giật mình.

 

“Về phần lão nô…” Đỗ y quan ảm đạm cúi đầu: “Ta chỉ một hoạn quan…Ngươi cảm thấy ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể cùng công chúa phát sinh cái gì?”

 

“Ngươi!” Thanh soái không thể tin được nhìn Đỗ y quan, lại nhìn Đoạn phu nhân.

 

Đoạn phu nhân thê lương lắc đầu: “Lưỡng tình tương duyệt, nếu ngay cả tín nhiệm bản nhất cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có, vậy đoạn tình kia, ta cần phải cố chấp nhất nữa làm gì?”

 

“Thường nhi…” Thanh soái hoảng hốt tiến lên: “Ta là nghĩ…nghĩ…”

 

Đoạn phu nhân lạnh lùng cười, lau đi nước mắt trên khóe mi: “Ta đã không phải Quảng An năm đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữa rồi, từ hôm nay trở đi, ta tên Thường, không phải Đoạn Thường.” Giương mắt nhìn Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 soái: “Hôm nayngày Thanh nhi thành thân, xin thỉnh Đoạn tướng quân hạ thủ lưu tình, đừng gây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loạn nữa.” Thân mình không tự chủ được run rẩy, cố nén xuống nước mắt ứa ra trên mắt. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Thân mình chấn động, Thanh soái chỉ thể trơ mắt nhìn Đoạn phu nhân tiến lên kéo Đỗ y quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngồi xuống, nhìn nàng ngẩng đầu lên, cười mở miệng: “Hôm nay ta nhất định phải để cho Thanh nhi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng Nhã nhi thành thân!”

 

“Chén rượu mừng này của Lục công tử, chúng ta nhất định phải uống!” Bách tính Vân Châu đều trầm trồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khen ngợi.

 

“Nương, cám ơn người.” Một lần nữa đội hỉ khăn lên cho Nhã Hề, Tử Thanh nghiêng người nhìn Thanh soái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đứng ngây như khúc gỗ ở kia, người làm trái tim mẫu thân tan nát, người biết không? Tiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên nhẹ nhàng lay Thanh soái, Tử Thanh trầm giọng nói: “Cha,nguyện ý lưu lại uống một li © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rượu mừng của ta không?”

 

Thanh soái giật mình nhìn Tử Thanh, bỗng nhiên sắc mặt trầm xuống: “Không!”

 

“Đoạn Thanh! Rốt cuộc ngươi muốn làm loạn đến đâu nữa?”

 

Thanh soái hít một hơi, buồn nhìn Đoạn phu nhân: “Ta không phải không muốn uống chén rượu này,© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh nhi Trường An giết Hằng vương, biết Hằng vương kia đến tột cùngai không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Nhã Hề phía sau cả người run lên, Tử Thanh nhẹ nhàng cầm tay nàng, nghiêm nghị nhìn Thanh soái: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Hắn bất quá là một tên súc sinh, ta quản gì hắn ai?”

 

Thanh soái lắc đầu: “Thanh nhi, con đại họa lâm đầu rồi! Hắn cũng không phải chân chính Hằng vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lí Thiến, đệ đệ song sinh của Đột Quyết Huyền Hoàng công chúa, Đột Quyết cửu vương tử!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Vẻ mặt đầy khiếp sợ, lòng Tử Thanh không khỏi phát lạnh, nếu như thế thì cho trong tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 có lệnh bài, Vân Châu cũng không tránh được sẽ bị Đột Quyết lại giày xéo giẫm nát.

 

Thanh soái gật đầu: “Con đi rồi, ta liền phái người âm thầm bảo hộ, cho nên con vừa đến Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu ta liền vội cưỡi ngựa đi trước một bước chạy đến, vốn định khuyên con mau mau rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khỏi đây…”

 

“NếuĐột Quyết vương tử, như thế nào lại thay mận đổi đào lẫn vào hoàng thất Đại Đường?” Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh lại nghi hoặc, cắt đứt lời Thanh soái.

 

“Việc này về sau sẽ lại nói cho con, nếu tathể tìm tới nơi này, tin rằng Huyền Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công chúa cũng sẽ tới đây, các ngươi tốt nhất mau rời khỏi Vân Châu, tìm một nơi thâm sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng cốc tránh đi một chút.” Thanh soái lo lắng, giương mắt nhìn Đoạn phu nhân: “Nàng tin tưởng ta.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Oan đầu, nợ có chủ, cho nàng ta thật sự muốn giận chó đánh mèo thì cũng nên nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta nói cho rõ đệ đệ của nàng đến tột cùng một tên cầm thú ra sao!” Tử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghiêm nghị cười: “Vô luận thế nào, hôm nay nhất định ta phải thành thân! Man Tử đại thúc, tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tục đi!”

 

Thanh thanh cổ họng, Man Tử cao giọng hô: “Nhị bái cao đường –!”

 

Tử Thanh cùng Nhã Hề song song quỳ xuống, việc nên đến thì cuối cùng cũng sẽ đến, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214trốn thì có khả năng trốn xa đến đâu? thể trốn bao lâu?

 

“Khoan đã.” Đỗ y quan bỗng nhiên đứng lên, tiến lên ôm quyền với Thanh soái: “Nếu phụ mẫu còn đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cái dập đầu này, ngươi hãy nhận lấy.”

 

“Đỗ…” Đoạn phu nhân kinh ngạc nhìn Đỗ y quan, ngươi tộiphải như vậy?

 

Thê lương cười, Đỗ y quan kéo Thanh soái ngồi lên chiếc ghế bên cạnh Đoạn phu nhân: “Công chúa, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bởi một vài hiểu lầm liền tổn hại đến tình cảm phu thê, vậy rất không đáng. Nếu hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nay đã nói ràng thì cần phải phí thời gian đau khổ?”

 

“Đối với hắn ta đã không còn để nói…” Thanh âm Đoạn phu nhân khàn khàn, nhịn không được nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt vẫn chảy xuống hai má. Ngươi tội phải khổ thế? Lòng của ngươi, chẳng nhẽ không đau sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Thường nhi…” Thanh soái nhẹ nhàng gọi, đột nhiên phát hiện, giữa hai người thế nhưng lại một cái khe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thực sâu, rốt cuộc thì quá khứ không vượt qua được.

 

Đỗ y quan vỗ nhẹ vai Thanh soái: “Ngồi xuống đi, cũng không thể để cho hai oa nhi quỳ mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy.”

 

Thanh soái đờ đẫn ngồi xuống, Đỗ y quan ho khan vài tiếng, nhìn Man Tử.

 

“Nhị bái cao đường –!”

 

Tử Thanh cùng Nhã Hề song song quỳ gối dập đầu.

 

“Phu thê giao bái –!”

 

Rốt cục cũng đến một khắc này, cho tới bây giờ không nghĩ tới đúng bình tĩnh như vậy.

 

Dập đầu trước nhau rồi, đến thời điểm hai chữ “Lễ thành” vang lên, Tử Thanh tháo xuống hỉ khăn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng, nắm chặt tay nàng, bình yên cười: “Nhã nhi, nàng giờ chân chân thật thật nương tử của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta.” Hôm nay, cũng ngày ta sẵn sàng ra trận, chuẩn bị kiếm chỉ thiên hạ.

 

Nhìn về hướng cao đườnghai bậc phụ mẫu trái tim đã xa rời nhau, lòng Tử Thanh chợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lạnh, thì ra, mất tín nhiệm đau lòng như thế, hai người sẽ một ngày hòa hảo không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đây? Đỗ y quan người thì sao? Nhiều năm chờ đợi, thật vất vả mới một tia hi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vọng như vậy, lại…Muốn đi nhìn xem Đỗ y quan, nhưng hắn đã ảm đạm xoay người đi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nội viện.

 

“Tử Thanh, phải Vân Châu sẽ lại không yên ổn hay không?” Nhã Hề nhìn khuôn mặt Tử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chút đăm chiêu, lo lắng đầy vơi.

 

Nắm chặt tay Nhã Hề, Tử Thanh cười nhẹ: “Sẽ thái bình…”

 

***

 

Nội viện phủ nha, nhìn trong viện tràn đầy hoa cúc màu vàng, Đỗ y quan khẽ ho khan vài tiếng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Đỗ tiên sinh.” Hoắc Hương nhẹ giọng gọi.

 

“Hoắc nương, sao lại tới đây?” Đỗ y quan hỏi ra những lời này, lại giật mình hiểu ra kỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật Hoắc Hương muốn đến xem hắnổn không: “Hoắc nương, không cần lo lắng, lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên người An Lộc Sơn nhiều năm như vậy, có đau khổ chưa từng trải qua?”

 

Hoắc Hương cúi đầu, lại không biết nên nói thế nào.

 

“Con người phải rộng rãi, bất kể lợi hại thế nào, đời người ngắn lắm, nếu bởi một ít chấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 niệm bỏ qua cả đời này, vậy mới là bi kịch lớn nhất.” Cười cười xoay người, Đỗ y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quan lại ho khẽ vài tiếng: “Lão khôngmấy ngày vẻ vang tươi sang, cả đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiều thứ tiếc nuối lắm, muốn đắp, lại cũng không còn bao nhiêu thời gian nữa.” Giương mắt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoắc Hương, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì: “Hoắc nương cũng biết y đạo, không biết nguyện thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện một tâm nguyện của lão phu không?”

 

“Đỗ tiên sinh, mời ngài nói.” Hoắc Hương bỗng nhiên cảm thấy ngườitrước mắt như một ngọn nến, tùy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thời đều khả năng vụt tắt.

 

“Quỷ y nhất môn, đến đời lão nô đã truyền thừa mấy trăm năm, chỉ tiếc thời niên thiếu quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 saycông danh, một lòng nghĩ muốn lấy lòng hoàng thất, nên rơi xuống tình cảnh này, lão nô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thực sự hổ thẹn. Nếunương không chê, nguyện theo lão học tập y đạo quỷ y © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không? Nếu như…” Đỗ y quan lại ho: “Nếu ta đi rồi, công chúa và tiểu công chúa cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể ngươi chiếu cố, ta đi cũng bình yên.”

 

“Đỗ y quan, ngài sẽ khôngviệcđâu.” Hoắc Hương kinh hãi: “Chỉ tachất ngu dốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sợ hủy mất thanh danh của sư môn tiên sinh.”

 

“Hoắc nương, ngươi thể học được mấy phần thì cứ giúp lão truyền thừa ngần ấy, thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thì cũng tốt hơn thất truyền trong tay ta, tốt hơn nhiều.”

 

Hoắc Hương gật đầu thật mạnh, quỳ xuống: “Vậy…Hoắc Hương khẩn cầu Đỗ tiên sinh ngài thu ta làm đồ đệ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoắc Hương sẽ tận lực đem y đạo của phụ tiếp tục truyền thừa.”

 

“Tốt…tốt…” Nhịn xuống cỗ vị tanh dâng lên trong họng, Đỗ y quan mỉm cười nâng Hoắc Hương dậy, lại ho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khan: “Đến đây, hôm nay trước dạy ngươi châm pháp.”

 

“Vâng.” Hoắc Hương gật đầu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 85 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc