GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 61: Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Khụ khụ…” Một trận ho khan kịch liệt làm cho Tử Thanh phải che miệng ngồi dậy, Đoạn phu nhân cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoắc Hương cuống quít tiến lên đỡ lấy Tử Thanh.

 

“Tỉnh! Rốt cục cũng tỉnh!”

 

Tử Thanh nhíu mày, chỉ cảm thấy trong cuống họng vẫn còn mùi máu tươi nồng đậm, chỉ yên lặng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoắc Hương: “Nhã nhi nàng…hiện tại nàng thế nào?”

 

Hoắc Hương thở dài: “Nàng uống chút cháo thì thật ra không có gì đáng ngại cả, nhưng huynh, đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 êm đẹp lại thế nào cực bi công tâm* vậy?”

 

(*cực bi công tâm: quá bi thương dẫn đến ảnh hưởng tinh thần)

 

“Uống được ít cháo tốt rồi, là rốt rồi.” Tử Thanh giãy dụa muốn xuống giường, lại bị Đoạn phu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhân đè lại: “Con hài tử này, bị bệnh thì nghỉ ngơi cho khỏe đi, còn muốn chạy đi đâu?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Tử Thanh liên tục lắc đầu: “Vân Châu sắp nổi lên một hồi bão táp, con không thể ngã xuống được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nếu không tất cả chúng ta đều sẽ tai ương ngập đầu!”

 

“Cái gì?”

 

“Khụ khụ.” Tử Thanh giương mắt nhìn Hoắc Hương: “Toàn bộ mọi người trên dưới trong phủ, sau này phàm© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việc ăn uống thì phải lưu tâm nhiều hơn, bên trong Vân Châu một con sói hoang, tùy thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều thể hung hăng cắn chúng ta một cái.”

 

“Lục công tử! Lục công tử!” Tử Thanh vừa dứt lời, tiểu tướng vẫn đang trực cửa thành phía bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền vội vàng chạy vào: “Không tốt! Bên ngoài cửa bắc tựa hồ cả ngàn quân mã tập kết! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hình như đi về phía Vân Châu!”

 

“Điều ta lo lắng vẫn xảy ra!” Tử Thanh cả kinh xuống giường: “Mau chóng tập kết nhân mã, toàn thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đóng cửa đề phòng!”

 

“Tuân lệnh!” Tiểu tướng liền xoay người chạy đi.

 

“Rốt cuộc sao lại thế?” Vẻ mặt Đoạn phu nhân đầy kinh hãi.

 

Tử Thanh không kịp giải thích nhiều, cầm lấy giáp y ở bên giường, trao cho Đoạn phu nhân cùng Hoắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hương một nụ cười an bình: “Chỉ cần ta còn một hơi thở thì cũng sẽ bảo vệ mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bình an!”

 

Bước ra khỏi phòng, lại dừng lại trước cửa phòng Nhã Hề.

 

“Nhã Hề nương, mau uống thuốc đi…” Thanh âm Hằng vương vang lên trong phòng.

 

Tử Thanh kinh hãi, đột nhiên đẩy cửa bước vào, thấy cảnh Hằng vương bưng chén thuốc, múc một thìa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn đút cho Nhã Hề vẫn tái nhợt nằm trên giường.

 

Nàng tình nguyện uống thuốc của hắn cũng không nguyện uống cháo ta cầu xin nàng uống sao?

 

Tử Thanh cười thê lương, ánh mắt đầy đau lòng khiến Nhã Hề cảm thấy lạnh đến thấu xương.

 

“Tử Thanh…” Thì thào gọi, Nhã Hề biết nàng hiểu lầm, biết mình lại làm nàng tổn thương sâu sắc thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lần nữa.

 

Khuôn mặt anh khí trong nháy mắt biến thành một màu trắng bệch, Tử Thanh chậm rãi tiến lên, vẫn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhúc nhích nhìn Hằng vương, cắn răng nói: “Điện hạ! Nay Vân Châu chiến hỏa, trong kẻ gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạ độc, Tử Thanh sợ không bảo hộ được điện hạ chu toàn, cho nên đặc biệt đến thỉnh điện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hạ mau chóng theo cửa nam rời khỏi Vân Châu!”

 

Hằng vương lạnh nhạt cười: “Tiểu vương không thể đi, nay mọi người nguy nan sớm tối ta lại lén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lút chạy trốn thì tất nhiên sẽ bị người trong thiên hạ nhạo bang!”

 

“Vậy thỉnh điện hạ di giá đến tiền viện trong phủ, Tử Thanh sẽ phái binh bảo hộ!”

 

“Không cần, tiểu vương cũng dẫn theo mấy trăm hộ vệ thủ hộ bốn phía phủ nha, chắc chắn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 việcđâu.”

 

“Nói như thế điện hạ không đi?” Thanh âm Tử Thanh lạnh lùng, ánh mắt sắc bén hung hăng nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hằng vương: “Nam nữ thụ thụ bất thân! Nếu điện hạ vẫn không cố kỵ lễ tiết thì đừng trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanhlễ!”

 

Hằng vương đột nhiên ha ha cất tiếng cười to: “Nhã Hề nương còn chưa gả, tiểu vương chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người ái mộ, ngươi làm khó dễ được ta sao?”

 

Tử Thanh giận dữ bóp lấy cổ hắn: “Cùng lắm thì chết cùng ngươi! Nói không chừng thể đổi lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 an bình cho tất cả Vân Châu!”

 

“An…An Khánh Ân! Ngươi thật lớn mật!” Hằng vương kinh hãi nhìn mặt Tử Thanh, đôi mắt đỏ hồng khiến Hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vương cảm thấy kẻ trước mặt hắn tựa hồ đã chút điên cuồng.

 

“Đều là ngươi bức ta!” Tử Thanh cắn răng: “Bắt đầu từ hôm nay, nếu ngươi còn dám bước vào phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nhã Hềnương một bước, ta tuyệt đối sẽ khiến ngươi hối hận!” Tử Thanh buông tay ra, tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải vung lên: “Thỉnh điện hạ ra ngoài!”

 

“Ngươi nhớ kỹ cho tiểu vương!” Hung hăng trừng mắt với Tử Thanh, Hằng vương nhịn xuống đầy bụng tức giận, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buông chén thuốc, xông ra ngoài – lúc này đây ta muốn ngươi chết! Chết! Chết!

 

“Tử Thanh…” Đau lòng nhìn vẻ mặt Tử Thanh, Nhã Hề lắc đầu: “Ta…”

 

“Cái nàng cũng không cần nói.” Tử Thanh cười nhẹ, cũng không nhìn mặt nàng: “Cho nàng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tha thứ cho ta, một trận chiến này ta cũng sẽ tử chiến nàng.” Từng bước ra khỏi cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền va phảiNhược đang vội trở về.

 

“Tử Thanh ca ca?”

 

“Nhược tiểu thư, thỉnh ngươi chiếu cố tốt cho nàng, nếu cửa bắc Vân Châu bị phá, nhất định phải mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng bình yên rời khỏi nơi này!”

 

“Tử…”

 

“Ta đi đây!” Tử Thanh lặng yên lau đi nước mắt bên khóe mi, cũng không quay đầu lại mà li © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khai.

 

Nhược bối rối vào phòng, nhìn đôi mắt đẫm nước của Nhã Hề: “Nhã Hề tỷ tỷ, chẳng lẽ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người lại cãi nhau?”

 

Nhã Hề lắc đầu, nước mắt chảy xuống: “Tử Thanh, nàng hiểu nhầm ta…Lúc nãy, nàng thật sự hiểu lầm ta…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Ta chỉ đi liếc một cái xem tẩu tẩu đã nấu cháo xong chưa, rốt cuộc thì nơi này đã xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra chuyện gì?”

 

“Là Hằng vương…Lúc ngươi đi rồi hắn liền tiến vào muốn mớm thuốc cho ta, nhưng mà…ta một ngụm cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 uống!” Nhã Hề bưng mặt, bật khóc ngã xuống giường, nỗi bất an trong lòng dần lan rộng, Tử Thanh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giữa ta nàng từ lúc nào vì cái lại xuất hiện một hố sâu lớn như vậy? Lớn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến mức cả ta nàng đều không thể vượt qua sao? Nghĩ đến câu nói cuối cùng của Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh kia, lòng Nhã Hề lại một trận sợ hãi đến tim đập vội, nàng không thể việc gì…không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể việc gì…

 

“Nhã Hề tỷ tỷ, ngươi đừng vội, giờ ta giúp ngươi đi tìm Tử Thanh ca ca về!” Lí Nhược xoay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người chạy đi, lại bị Tình đi ngang qua ngăn cản.

 

“Vừa rồi ta phía trước nghe thấy An công tử phân phó, Vân Châu gặp nguy hiểm, muốn chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không được chạy loạn, trăm ngàn lần không thể tự tiện ra khỏi phủ.” Tình lắc đầu: “Nhược tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thư, ngươi muốn đi đâu?”

 

“Ta muốn đuổi theo tìm Tử Thanh ca ca về, ta muốn để cho Nhã Hề tỷ tỷ giải thích đã.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Nhược tiểu thư, để sau đi, vẫn đừng nên khiến An công tử phân tâm nữa.” Tìnhchút đăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiêu nhìn cửa phòng Nhã Hề: “Là nghiệt hayduyên, chờ Vân Châu yên ổn xong sẽ kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quả.”

 

“Aish…” Nhược chỉ thể bỏ cuộc.

 

Tử Thanh vội bước vào giáo trường, hỏi tình huống của các tướngbị trúng độc, Đỗ y quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỉ nhíu mày lắc đầu, loại độc này cho dù lập tức được giải thì người trúng độc cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể lập tức ra chiến trường, toàn thân vẫn mệt mỏi ba ngày rồi mới khá lên được.

 

“Chúng ta rốt cuộc bao nhiêu chi binh có thể sử dụng?” Tử Thanh vội hỏi.

 

“Không đủ một ngàn.” Đỗ y quan nặng nề lắc đầu: “Công tử, lúc này Vân Châu sợ lành ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dữ nhiều.”

 

Tử Thanh ưu nhìn nhìn các tướng sĩ trong giáo trường: “Vô luận thế nào, Đỗ y quan, trước cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giải độc cho bọn họ, còn về việc kia, ta sẽ cùng với Triều Cẩm suy nghĩ biện pháp.”

 

Nói xong Tử Thanh liền xoay người rời khỏi giáo trường, chạy về phía cửa bắc thành.

 

Đi lên thành lâu, Tử Thanh nhìn Triều Cẩm đang nhíu mày trầm tư: “Triều Cẩm.”

 

Triều Cẩm nhìn cờcủa đại quân hung mãnh phía xa xa, trầm giọng nói: “Tử Thanh, binh của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đột Quyết…”

 

“Ma Ô đến?” Tử Thanh cả kinh.

 

“Không phải, soái của chi quân đội Đôt Quyết này ta chưa bao giờ thấy qua, không phải quân của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ma Ô.” Triều Cẩm chỉ phía trước: “Tính đơn giản thì kỵ binh tiền quân của chúng không dưới ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngàn, hậu quân cũng tuyệt đối ngoài hai ngàn, huống chi tả hữu hai bên cánh quân còn mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trăm cung tiễn thủxem trận thế hành quân của bọn hắn, khí thế hung hăng, không chút loạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào, nhất địnhmột chi quân tinh nhuệ!”

 

“Chúng tathể tử thủ cửa bắc, để cho dân chúng trong thành theo cửa nam rời đi không?”

 

“Không kịp…” Triều Cẩm lắc đầu: “Nếu đêm qua đi thì còn thể lợi dụng địa thế núi rừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tránh kỵ binh truy kích, nhưng mà…Lấy phòng thủ của Vân Châu ngày nay thì không có khả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năng trụ được một khắc tấn công mạnh mẽ ra khỏi thành cũng chết!”

 

Tử Thanh gắt gao nắm chặt tay, hung hăng đấm lên hàng gạch trên thành tường: “Chẳng lẽ ngay cả một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tia sinhcũng khôngsao?”

 

“Có…” Triều Cẩm bỗng nhiên gật đầu, buồn cười, nhìn Tử Thanh thật sâu: “Lúc này, chỉ một con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường…”

 

Tử Thanh nhìn vào mắt nàng, bỗng nhiên lắc đầu: “Không thể! Ngươi tất nhiên lại muốn làm việc ngốc nghếch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đó!”

 

Triều Cẩm nhẹ nhàng cười: “Tử Thanh a, ngươi thật sự thông minh lên không ít.” Nhìn quân Đột Quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phía xa xa: “Naythể cứu chúng ta thì chỉ Ma Ô, ta muốn ra khỏi thành đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chỗ quân doanh của hắn cách đây một trăm dặm để gặp hắn!”

 

“Không được, như vậy rất nguy hiểm! Huống hồ, cùng người Đột Quyết, hắn khôngkhả năng đáp ứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi đi xuất binh giải cứu!”

 

“Ta cược rất nhiều lần, nhiều lần đều thắng, lúc này, ta cũng sẽ không thua!”

 

“Ta đi cùng ngươi!”

 

“Không được! Ngươi phảilại Vân Châu, nghĩ biện pháp bám trụ khi bọn chúng công thành, ta cần một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngày một đêm!” Triều Cẩm kiên quyết dứt lời, đột nhiên nhìn Tử Thanh thật sâu: “Nếu ngươi không kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dài nổi qua một ngày một đêm, vậy chúng ta đây cũng chỉ thể tương kiến trên đường xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng tuyền thôi.”

 

“Triều Cẩm!” Tử Thanh nhịn không được gắt gao ôm chặt lấy nàng, nếu như…Nếu như nàng còn thể bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yên trở về, ân tình ta nợ nàng, ta còn…

 

“Được chàng ôm, Triều Cẩm không còn hối tiếc.” Gượng cười, Triều Cẩm đẩy Tử Thanh ra, chạy nhanh xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dưới thành phi thân lên ngựa, một con tuấn mã từ cửa nam phóng vội đi, theo đường vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chạy về hướng bắc.

 

“Toàn quân đề phòng!” Tử Thanh lớn tiếng lên trên đầu tường thành, cung tiễn thủ trên tường thành liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất nhất cài tên căng dây cung, một hồi đại chiến, hết sức căng thẳng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 61 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc