GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 80: Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

Ngàn dặm Hoàng Hà, mênh mông bát ngát.

 

Bức tường hoàng cung nguy nga không đổi, Đông Đô Lạc Dương trước ngày loạn thế, vẫn phồn hoa như trước. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Một chiếc xe ngựa đầy phong trần chạy như bay qua cửa thành Lạc Dương, chạy về phía Đông Đô Lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thủ phủ.

 

Mới đến cửa phủ liền thấy Man Tử cùng Tình mang theo mấy trăm tướng sĩ Vân Châu quỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gối trước cửa.

 

“Tiểu Tình tử!” Lí Nhược kinh ngạc từ trên xe ngựa nhảy xuống: “Đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vừa nhìn lên liền thấy đại môn nhà mình đóng chặt.

 

“Nhược…Nhược tiểu thư?” Man Tử vừa mừng vừa sợ: “Mọi người đều thành công bỏ chạy?”

 

Tình run rẩy nhìn vào mắt Nhược, nước mắt trong nháy mắt trào ra: “Thực xin lỗi, ta thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214dụng…”

 

“Đây rốt cuộc sao?” Hoắc Hương từ trên xe ngựa đi xuống, nhìn cánh cửa đóng chặt: “Vì sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không cho các ngươi vào?”

 

Man Tử căm hận cắn răng: “Mụ nội nó! Chúng ta tiến vào Lạc Dương liền vội vội vàng vàng đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tìm đếnphó Lưu thủ này, vạn lần không nghĩ tới, hắn nhiên tên tạp chủng! Mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghe xong ý đồ chúng ta đến đây liền lập tức đóng cửa lại, không cho chúng ta vào, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta đành phải quỳ đây chờ hắn mở cửa.”

 

Đoạn phu nhân cùng Đỗ y quan nhìn nhau: “Chẳng lẽbiến cố gì?” Nhã Hề hiện giờ một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trong miệng sói, hi vọng duy nhất nếu cũng không thì nên làm thế nào cho phải đây?

 

Hoắc Hương tiến lên đập cửa: “Tướng công, mau mở cửa, chúng ta đã trở lại, mau mở cửa.”

 

Đại môn phủ liền mở ra, Lí đi ra ôm chặt Hoắc Hương, kinh hỉ vạn phần: “Các ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thật sự đã trở lại, thật sự đã trở lại!”

 

Hoắc Hương nhẹ nhàng tựa vào lòng hắn, cũng vạn phần bất an: “Chàng…vì sao chàng lại để bọn họ quỳ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gối ngoài phủ?”

 

“Đúng vậy, ca ca, huynh không phảingười như thế phải không?” Nhược tiến lên, nhìn hắn: “Huynh thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhưng…thế nhưng thật sự không đến cứu chúng ta!”

 

“Tiểu muội đừng trách ca…” cau mày, nắm chặt hai nắm đấm: “Lần này ta không đường để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi…” Lần đầu tiên nghe được hắn không tự xưng “tiểu gia”, một tự phụ sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trở thành bộ dáng như vậy?

 

“Lúc…lúc cha thượng kinh báo cáo công việc, trên triều đường chống đối lại tên tiểu nhân Dương Quốc Trung kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm long nhan tức giận, bị giam tại Trường An, ta muốn bảo toàn tính mệnh của cha, chỉ có…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đột nhiên toàn thân run run, dương quyền hung hăng đấm lên cửa: “Việc Vân Châu, chấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kinh triều đình, việc các ngươi mạo phạm Hằng vương đã bị Thánh Thượng biết được, ta chỉ nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hằng vương phân phó thì vừa rồi mới thể đổi lấy các ngươi an bình mạnh khỏe, ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lựa chọn! Cha cùng muội muội là người chí thân của ta, Hương nhi nàng là người ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yêu thương, ta không thể để cho mọi người chịu một chút thương tổn!”

 

Lạnh lùng đẩy Vũ ra, Hoắc Hương chỉ cảm thấy toàn thân lạnh như băng: “Chàng vẫn gia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu tướng trong lòng ta sao?”

 

“Hương nhi…” lực lắc đầu, trong ánh mắt tiều tụy của lộ ra đầy vẻ bất đắc dĩ: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Ta chỉ không muốn để các nàng việc gì, chẳng lẽ ta sai rồi sao?”

 

“Chàng nghĩ rằng ta mọi người đều do Hằng vương thả?” Hoắc Hương bi ai hỏi, nhìn mọi người phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau: “Nếu không phải Nhã Hề thì chúng ta đến tột cùngmạng để trở về không cũng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chưa biết được!”

 

lắc đầu: “Ta chỉ biết, nếu hắn thật sự không muốn tha cho mọi người thì một mình Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hề nương tuyệt đối khôngkhả năng cứu được các ngươi!”

 

Bỗng nhiên im bặt, Hoắc Hương không khỏi hít một hơi, nói đúng, chỉ bằng số ngân châm ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ỏi trong túi Đỗ y quan thì saothể dễ dàng chạy thoát khỏi truy kích của Hằng vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy? Hắn diễn trò, đến tột cùng thì hắn muốn diễn trò gì? Từ lúc chào đời tới nay, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lần đầu tiên Hoắc Hương cảm thấy một người đáng sợ như thế!

 

“Ta chỉmột Phó lưu thủ nho nhỏ, không đấu lại đường đường Vương gia như hắn, trừ bỏ tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tưởng hắn ra, ta không biện pháp!” Lí Vũ tiến lên nắm chặt tay Hoắc Hương cùng Nhược: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Các nàng trở về tốt rồi, chỉ cần ở bên người ta, lại Lạc Dương, ta cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liều chết cũng sẽ bảo vệ mọi người chu toàn!”

 

“Nhưng mà…Nhã Hề nương còn trong tay hắn…Nếu ta không đi cứu nàng, lòng ta vĩnh viễn đều bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 an.” Nước mắt Hoắc Hương chảy xuống.

 

“Ngươi nhìn nghiệt chướng mình tạo ra xem!” Man Tử rốt cục nhịn không được bạo phát, hung hăng cho Tô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tình một cái tát: “Không phải ngươi, Vân Châu sẽ bị hủy sao? Không phải ngươi, Nhã Hề nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ rơi vào tay tên súc sinh kia sao? Không phải ngươi, Lục công tử sẽ sinh tử không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao?”

 

“Đừng đánh tiểu Tình tử!” Nhược tiến lên ôm chặt Tình: “Nàng đã đủ đáng thương rồi, đừng thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tổn nàng thêm nữa.”

 

“Nhược tiểu thư!” Man Tử căm hận dậm chân, đứng lên, vẫy tay với các huynh đệ: “Các huynh đệ, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 họ không đi cứu, chúng ta cho chém giết khắp Trường An cũng muốn giúp Lục công tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cướp Nhã Hề nương về!”

 

“Chậm đã!” Đỗ y quan vội vàng gọi Man Tử lại: “Trường AnHoàng đô, không phải Vân Châu, các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi không cứu được Nhã Hề đâu.”

 

Đoạn phu nhân rơi lệ lắc đầu: “Nhã nhi đáng thương…ta biết giải thích với Tử Thanh thế nào đây…”

 

“Mụ nội nó! Thực nên Vân Châu liền cho hắn một đao!” Man Tử chỉ thiếu điều nôn ra máu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Ngàn sai vạn sai là lão nô, không nên trên đường cứu tên súc sinh đó!” Đỗ y quan trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc, chỉ hận không thể trở lại ngày đó, bỏ tên súc sinh ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại sơn đạo.

 

“Thánh chỉ tới –!”

 

Đột nhiên vang lên một thanh âm chói tai, mọi người không khỏi cả kinh, toàn bộ quỳ xuống.

 

Một vị công công truyền chỉ mang theo hơn mười hộ vệ cưỡi ngựa tiến lại, mở ra thánh chỉ bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gấm vàng kim: “Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Đông Đô phó lưu thủ Vũ, nhân phẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáng quý, thiếu niên anh dũng, được lòng trẫm, đặc biệt ban thưởng hôn phối cho Vân Hoan quận chúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng Lí tướng quân, thưởng vải vóc tám ngàn, hoàng kim ba ngàn lượng, ngày gả lễ tới Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dương, tức khắc thành hôn, khâm thử.”

 

Thân mình mãnh liệt chấn động: “Cái gì?”

 

Công công truyền chỉ cười xoay người xuống ngựa, đi ra phía trước, ôm quyền cúi người: “Chúc mừng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tướng quân, a, lão nô nói sai rồi, quận gia.”

 

Kinh ngạc nhìn Hoắc Hương cũng đồng dạng khiếp sợbên cạnh, không hiểu ra sao, giương mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn công công truyền chỉ: “Công công có phải lầm rồi không? Ta ràng đã nương tử, như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế nào thể…”

 

“Đây vạn vạn lần không sai được.” Truyền chỉ công công tiến sát lại Vũ: “Hằng vương điện hạ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 câu muốn nói, lệnh tôn tính tình rất cứng rắn, cơn tức rất cao, nếu muốn bình an trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về, liền nhìn vị quận gia ngài hội diện thánh hay không? Đúng rồi, đêm thất tịch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 (1) sắp tới, Hoàng Thượng tựa hồ ý muốn tổ chức đại yến cho hoàng thân quốc thích, tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tưởng quận mã gia người biết.”

 

“Hằng…vương!” Cắn răng một cái, đấm một quyền thật mạnh lên phiến đá.

 

Truyền chỉ công công hắng giọng: “Quận gia, sao ngươi còn không tiếp chỉ? Chẳng lẽmuốn kháng chỉ?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Sao phụ hoàng lại biến thành như vậy?” Đáy lòng Đoạn phu nhân đầy đau xót, vạn lần không thể tưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được phụ hoàng anh minh thần lúc trước lại hạ ý chỉ như vậy! Chẳng lẽ đúng như những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lời của người trên phố nói, Minh hoàng độc sủng Dương phi (2), lâm triều đã phế, triều cương đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hủy, giang sơn Đại Đường nguy nan sớm tối!

 

Toàn thân run rẩy không ngớt, nhìn Hoắc Hương, bi ai gọi: “Hương nhi…”

 

Hoắc Hương rưng rưng lắc đầu: “Ta biết…chàng đã quyết định, cho ta…một tờ hưu thư* đi…”

 

(*giấy li hôn)

 

“Ta không viết!” nhịn không được ho khan một trận: “Nàng mớithê tử của ta!”

 

Công công truyền chỉ không kiên nhẫn trừng mắt với Vũ: “Quận gia, để ý tới họa từ miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra! Đường đường quận chúa, sao thể làm thiếp? Cho ngươi thật sự đã có thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tử, cũng chỉthể hưu!”

 

“Ngươi!” nắm chặt tay, hoàng mệnh, hiếu đạo, tình cảm chân thành, đến tột cùng nên làm cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bây giờ? Hai hàng nhiệt lệ chảy xuống: “Hương nhi, ta nên làmbây giờ? Nên làm cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bây giờ?”

 

“Quận gia, nếu ngươi không tiếp thánh chỉ này, lão cần phải về Trường An phục mệnh! Nếu Hoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thượng trách tội xuống dưới, tội khi quân này cũng không nhẹ đâu!”

 

“Bỏ ta…” Hoắc Hương vươn tay, lau đi nước mắt trên mặt hắn: “Chuyện tới nước này, chàng còn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khác để chọn đây?”

 

“Hương nhi, nàng chờ ta, chờ một ngày ta…”

 

Che lại miệng Vũ, Hoắc Hương rơi lệ: “Chuyện ngày mai, ngày mai nói sau, Hoắc Hương phúc bạc, mong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chàng bảo trọng.”

 

“Tốt lắm, lấy văn phong tứ bảo đến!” Thanh âm chói tai của công công lại vang lên lần nữa.

 

Thế nhưng ngay cả cái này cũng đều đã chuẩn bị tốt! Chẳng lẽ đã tính nhất định hắn sẽ phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi đến bước này sao?

 

Run run cầm lấy bút, Lí rốt cục hạ bút, mỗi một nét đều giống như cắt một đao vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng hắn!

 

Đợi hưu thư viết xong, công công truyền chỉ đưa hưu thư cho Hoắc Hương: “Nghe chưa, Vân Hoan quận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúa không thích người đi qua đi lại trước mặt, cho nên thành Lạc Dương này…”

 

“Hoắc Hương còn sống, tuyệt đối sẽ không bước nửa bước vào thành Lạc Dương!” Tiếp nhận hưu thư, Hoắc Hương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nén lệ nói xong,nát hưu thư trong tay.

 

“Ca ca…huynh có thể nào…” Lòng Nhược lạnh đến cực hạn.

 

“Hương…” còn muốn mở miệng, cũng chỉ còn lại âm thanh nghẹn ngào khàn khàn.

 

“Quận gia, còn không tiếp chỉ?”

 

“Thần…Lí Vũ…tiếp chỉ…Vạn tuế…vạn tuế…vạn…vạn tuế…” Khoảnh khắc thánh chỉ rơi vào lòng bàn tay, trái tim đã đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến chết lặng.

 

“Vậy lão nô trước hết về Trường An phục mệnh, xa giá của Vân Hoan quận chúa, hẳnvài ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sau sẽ đến Lạc Dương, trước cung hỉ quận mã gia, ha ha.” Nói xong, truyền chỉ công công liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên ngựa, mang theo thị vệ đi xa.

 

Hoắc Hương đứng dậy, đi tới xe ngựa.

 

“Hương nhi, để cho ta nhìn nàng một lần nữa…” nhịn không được gọi Hoắc Hương.

 

Hoắc Hương cười nhạt: “Nhìn thì ích gì? công tử, bảo trọng.” Nói xong liền lên xe ngựa, đem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 màn che buông xuống thật mạnh.

 

“Tẩu tẩu!” Nhược khóc nấc bổ nhào vào bên xe ngựa: “Tẩu tẩu, ta đi với người, được không?”

 

“Nhược nhi, lúc này ngươi còn nhỏ, hiện tại hắn cần thân nhân, nếu ngươi rời khỏi hắn, hắn sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không trụ nổi.” Thanh âm run run, Hoắc Hương cùng chút khí lực cuối cùng, nói ra một câu: “Đoạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phu nhân, nguyện mang theo Hoắc Hương rồi khỏi nơi này không?”

 

“Được…” Đoạn phu nhân gật đầu, rời khỏi nơi này. Phiến giang sơn Đại Đường này đột nhiên làm cho nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm thấy đã rách nát không chịu nổi.

 

“Phu nhân ngồi chắc, chúng ta đi!” Đỗ y quan quay đầu ngựa.

 

Man Tử bỗng nhiên quát lên một tiếng: “Nếu phu nhân không chê, thỉnh mang theo chúng ta, chúng ta tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiên sẽcông tử bảo vệ tốt cho ngài.”

 

“Đi thôi…” Đoạn phu nhân mệt mỏi mở miệng, sinh tử của Tử Thanh không rõ, Nhã Hề thân rơi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 miệng sói, phụ hoàng trái tim băng giá đến nhường ấy, Đại Đường ngày nay, còn cái gì để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lưu luyến đâu?

 

“Các huynh đệ, chúng ta đi!”

 

“Giá!” Xe ngựa dần đi xa…

 

“Tẩu tẩu…” Nhược buồn gọi, lại bị kéo tay lại: “Muội muội, đừng đi, hiện tại ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thực đau quá, nếu cả ngươi cũng li khai, ca ca thực sự chỉ còn một mình…”

 

“Ca ca…” Nhược quay đầu ôm chặt Vũ: “Chờ chúng ta lật đổ tên Hằng vương thối tha kia, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta liền cùng nhau tìm tẩu tẩu về, được không?”

 

“Được…”

 

Nhìn thấy lại một người gặp bi kịch do chính mình tạo nên, Tình nhịn không được hung hăng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cắn chặt tay mình, ta nghiệp chướng nặng nề, cả đời này cũng không thể trả lại cho các ngươi…Thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xin lỗi…

 

Tình nhìn bầu trời phía tây, lặng yên rời đi, ta chỉ thể làm một việc như vậy…

 

“Đúng rồi! Tiểu Tình tử!” Nhược bỗng nhiên nhớ tới Tình, nhìn lại, Tình đã không còn© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi đó. Tiểu Tình tử, nàng trăm ngàn lần đừng nghĩ quẩn trong lòng.

 

***

 

“Lộc cộc! Lộc cộc! Lộc cộc!…”

 

Tường thành Lạc Dương rốt cuộc rơi vào mắt, đôi mày nhíu chặt của Tử Thanh rốt cục cũng giãn ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tìm được Vũ rồi, lẽ thể nghĩ ra biện pháp, lẩn vào Vương phủ Hằng vương© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trường an, cứu Nhã nhi ra.

 

“Công…công…” Đầu lưỡi Man Tử bỗng nhiên thắt cả lại, dấu không được kích động trong lòng.

 

Đoạn phu nhân liếc nhìn Hoắc Hương im lặng rơi lệ, thở dài: “Chẳng lẽ là xa giá của Vân Hoan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quận chúa đến Lạc Dương? Ngươi lại thấy vị công công nào?”

 

“Không phải công công! công tử!” Đỗ y quan rốt cục kêu lên, kéo cương ngựa: “Công tử! Công tử!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Tử Thanh! Hài…tử…” Đoạn phu nhân toàn thân chấn động, kinh hỉ vạn phần nhấc màn che lên, nhìn thấy vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bạch y công tử từ xa xa thúc ngựa chạy tới: “Thanh nhi! Thanh nhi của ta!”

 

Tử Thanh…ngàn vạn ủy khuất trong nháy mắt sắp sụp đổ, Hoắc Hương nhìn thân ảnh quen thuộc kia, sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại cũng ngươi, xuất hiện thời điểm ta bất lực nhất?

 

“Đỗ…Đỗ…Nương!” Tử Thanh kinh ngạc ngẩn ra, đánh ngựa lại, ghìm cương dừng trước xe.

 

Xoay người xuống ngựa, Tử Thanh tiến lên ôm lấy Đoạn phu nhân: “Nương! Nương! Hài nhi đã trở lại! Đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trở lại!”

 

“Con biết con làm cho nương lo lắng gần chết không!” Ôm chặt Tử Thanh, Đoạn phu nhân bối rối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vỗ nhẹ lưng nàng: “Con rốt cuộc chạy đi đâu?sao đã hơn hai tháng trôi qua một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chút tin tức đều không có?”

 

“Nương, con không tốt…khiến người chịu khổ…”

 

----------------------------------------

 

(1) thất tịch: theo văn hóa phương Đông (Trung Quốc các nước lân cận)ngày lễ tình yêu được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tổ chức vào ngày 7 tháng 7 Âm lịch, đôi khi được người phương Tây gọi Ngày Valentine Trung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Quốc. Lịch sử về ngày này gắnvới câu chuyện về Ngưu Lang Chức Nữ hoặc vợ chồng Ngâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với nhiều dị bản. Đây ngày hội truyền thống Trung Quốc để các gái trẻ trưng bày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các vật dụng nghệ thuật tự tạo trong ngày này để cầu mong lấy được ông chồng tốt.

 

(2) đây ý chỉ Đường Minh Hoàng Dương Quý Phi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 80 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc