GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 63: Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

 

(Cùng nắm tay nhau)

 

Một mảnh trăng tàn cong conglửng trên bầu trời, toàn bộ thành Vân Châu lâm vào tĩnh mịch.

 

“Cộc! Cộc!” Hằng vương cửa phòng Nhã Hề: “Xin hỏi Nhã Hề nương trong đó không?”

 

Thanh âm lạnh như băng của Nhã Hề vang lên: “Điện hạ lại đến đây dây dưa làm gì?”

 

“Tiểu vương không phải tới dây dưa, muốn thỉnh Nhã Hề nương lên tường thành nhìn xem.”

 

“Nhìn cái gì?”

 

Hằng vương lắc đầu: “Trong phủ này chẳng lẽ không một ai nói cho ngươi biết An lục công tử nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đang quỳ gối ngoài cửa bắc sao?”

 

“Tử Thanh!” Nhã Hề hoảng hốt mở toang cánh cửa: “Tử Thanh nàng…”

 

Hằng vương áy náy thi lễ: “Là do mấy ngày gần đây tiểu vương quá mức đường đột, khiến nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chán ghét tiểu vương, tiểu vương biết hiện tại nói cái cũng dụng.” Nhìn khuôn mặt tái nhợt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của Nhã Hề: “Nhưng mà tiểu vương vẫn muốn đem chuyện mọi người giấu diếm nói cho nương biết.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Điện hạ!” Hoắc Hương bưng thuốc tới thấy vậy liền cả kinh: “Thân thể Nhã Hề nương còn yếu, cẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thận gió đêm làm cảm lạnh!”

 

“Tiểu vương không nghĩ được nhiều như vậy!” Hằng vương nhẹ nhàng lắc đầu: “An lục công tử vì cứu toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thành mà đáp ứng không ăn không ngủ quỳ trước cửa thành ba ngày liền, vạn nhất xảy ra chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214thì chẳng phải Nhã Hề cô nương ngay cả gặp mặt lần cuối cũng không thể sao?”

 

“Gặp mặt lần cuối?” Thân mình Nhã Hề chấn động, cuống quít bắt lấy tay Hằng vương: “Ngươi mau dẫn ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi! Mau dẫn ta đi!”

 

Thuận thế cầm lấy tay Nhã Hề, Hằng vương gật đầu: “Được, nương đi theo ta!”

 

“Điện hạ!” Hoắc Hương biết giờ khắc này không giữ được Hằng vương, chỉ thể lặng lẽ đi theo.

 

Đi theo Hằng vương dọc theo đường đến thành lâu, lúc ánh mắt chạm đến bóng dáng thẳng tắp kia, trái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tim Nhã Hề không khỏi hung hăng co rút: “Tử Thanh…”

 

“Điện hạ?” Tướng thủ thành kinh hãi.

 

Hằng vương vung tay lên: “Các ngươi đi xuống đi, nơi này ta rồi.”

 

“Nhưng mà bên ngoài đều binh lính Đột Quyết, vạn nhất…”

 

“Tiểu vương tin tưởng An lục công tửbên ngoài quỳ được thêm một khắc thì Vân Châu liền an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 toàn thêm một khắc, đi xuống đi.” Hằng vương lại phất tay, sắc mặt có chút phiền muộn: “Nếu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhiều lời nữa, hiện tại tathể chém các ngươi!”

 

“Rõ…” Không thể không nghe lệnh rời khỏi đầu tường, trong nháy mắt, trên thành tường chỉ còn lại Hằng vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng Nhã Hề.

 

Cách đó không xa, số ánh lửa trại, tướng Đột Quyếtbên trong nướng thịt hát vang, một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mảnh vui ca.

 

Dưới bắc môn, Tử Thanh im lặng quỳ trên mặt đất, chỉ trống rỗng nhìn phương xa.

 

“Lục công tử!”

 

Đột nhiên nghe thấy thanh âm Hằng vương trên thành lâu, Tử Thanh kinh ngạc quay đầu, chỉ cảm thấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cỗ vị tanh nồng đậm xông thẳng lên yết hầu: “Ngươi…”

 

Thấy hắn cùng với nàng gắt gao nắm tay nhau, Tử Thanh cười chua chát, Nhã nhi, nguyên lai cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão” đều là nói xuông, nàng không cần ta, ta không trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng, nhưng mà…Nàng thế nhưng nhanh như vậy đã nắm lấy tay hắn thay ta…Nàng lại đây nhìn ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm nữa? Ta nay chật vật như vậy, nàng không thể giữ lại cho ta một chút tôn nghiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cuối cùng sao?

 

Nhìn thấy lệ quang cùng đau đớn ánh lên trong mắt Tử Thanh, Hằng vương biết, một bước này đã thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công!

 

Nhân cơ hội giơ tay nắm lấy vai Nhã Hề, Hằng vương cười nhẹ: “Ta mang Nhã hề đến nhìn ngươi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩ ngươi cũng rất muốn nhìn thấy nàng một lần a.”

 

“Cút!” Tử Thanh giận dữ mở miệng, nhịn không được đưa tay bưng miệng, máu tươi từ giữa kẽ ngón tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chảy ra, dưới ánh trăng nhìn phá lệ chói mắt.

 

“Tử Thanh!” Nhã Hề đau lòng nhìn nàng, ấm áp truyền tới từ đầu vai làm Nhã Hề nhất thời giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình, hoảng hốt giãy khỏi tay Hằng vương, Nhã Hề vội vàng chạy xuống dưới thành lâu, nói với thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vệ dưới cửa thanh, giọng nói đầy đau đớn: “Van cầu ngươi, mở cửa đi, để ta ra ngoài, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta đi ra ngoài…”

 

“Nàng không thể ra!” Hằng vương bỗng nhiên quát: “Bên ngoài đều binh của Đột Quyết, vạn nhất mở cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng mà xông vào thì coi như Lục công tử quỳ uổng công rồi!”

 

“Nhưng mà…Tử Thanh nàng…” Nhã Hề nhào vào cửa thành đóng chặt, nước mắt tuôn rơi: “Tử Thanh, nàng hiểu lầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta, lần này thật sự hiểu lầm ta mà!”

 

Tử Thanh nhắm hai mắt lại, một mạt lệ thủy vương trên má, run giọng nói: “Trở về đi, nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này nguy hiểm lắm!”

 

“Nhã Hề nương, đi thôi, chúng ta trở về.” Khóe miệng Hằng vương khẽ nhếch lên một nụ cười đắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ý, đỡ lấy hai vai Nhã Hề: “Nơi này gió lớn lắm, bị nhiễm phong hàn sẽ không tốt đâu.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Ngươi! Bỏ! Ta! Ra!” Lạnh lùng, Nhã Hề đột nhiên hét lên một tiếng kinh người khiến Hằng vương không khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngẩn ra.

 

“Nàng…”

 

Đôi mắt Nhã Hề đầy nước mắt, ánh mắt quật cường lại khiến người ta cảm thấy một tia lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến tận xương: “Tối nay ngươi mang ta tới đây đến tột cùng muốn làm cái gì? Để ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhìn Tử Thanh chật vật? Hay nhìn ngươi khiến ta đau khổ?”

 

Sắc mặt Hằng vương kinh biến: “Nhã Hề nương, nàng…Nàng hiểu lầm tiểu vương rồi.”

 

“Ngươi cút!” Nhã Hề lạnh lùng quát.

 

“Tiểu vương….”

 

“Tránh!” Né khỏi tay Hằng vương, Nhã Hề đập thật mạnh lên cửa thành.

 

“Nhã nhi!” Đau lòng quay đầu, Tử Thanh nhịn không được kêu một tiếng.

 

Nước mắt Nhã Hề tuôn rơi trên mặt, nàng ngã ngồi xuống, khàn khàn mở miệng: “Sao nàng lại thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buông tay như vậy?”

 

Trái tim Tử Thanh như bị ai bóp chặt, rơi lệ cúi đầu.

 

Nhã Hề thê lương cười: “Tử Thanh, nàng xòe bàn tay trái của mình ra, nhìn vết thương trên đó xem, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đấy vết thương lưu lại khi lần đầu tiên nàng cứu ta, nàng còn nhớ khi đó ta bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng buông tay, nàng đã nói không?”

 

“Ta…” Tử Thanh lắc đầu, Nhã nhi, giờ khắc này, những điều đã nói với nàng, tất nhiên hoang đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214cùng, nàng lại đi nhớ lại làm gì?

 

Nhã Hề ảm đạm cúi đầu: “Đầu đường Phạm Dương, chúng ta gặp lại, nàng nắm lấy tay ta, đã nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gì?”

 

“Ta…” Tử Thanh nghẹn lời không nói nổi.

 

Nhã Hề vươn tay ra, áp lên cánh cửa thành lạnh như băng: “Ở ngoài thành Vân Châu, nàng đã nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng không buông tay, ta cũng sẽ không buông tay, ước định này, nàng đã quên rồi sao?”

 

“Nhã nhi…” Tâm Tử Thanh giống như bị ngàn vạn lưỡi dao đâm vào, đau đến làm cho người ta hít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thở không thông.

 

“Nàng như thế nào thể….Nàng sao lại thể nói nhiều lời như vậy để dỗ dành người khác vui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẻ, nhưng lại một câu cũng không làm được đây?” Thanh âm Nhã Hề, một đao lại một đao cứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào tim Tử Thanh, Tử Thanh nhịn không được lạimồm phun ra một ngụm máu tươi.

 

“Đừng nói nữa!” Hằng vương giận dữ kéo Nhã Hề: “Những lời tối nay ngươi nói, tiểu vương nghe đủ rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Đi! Hồi phủ!”

 

“Ngươi buông tay!”

 

“Tiểu vương không buông!”

 

“Vậy điện hạ liền mang thi thể ta trở về đi!” Đột nhiên, những lời này bật ra khỏi môi Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hề, Hằng vương cả kinh, bàn tay lỏng ra trong giây lát, Nhã Hềnhiên lao vào đập lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cửa bắc thành.

 

“Đừng –!” Tử Thanh tâm liệt phế điên cuồng hét lên một tiếng, khoảng khắc muốn đứng lên, hai chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như chết lặng lại khiến nàng gục xuống: “Mở cửa! Mở cửa! Mở cửa –!”

 

“Vâng…vâng!” Thủ vệ muốn mở cửa, lại bị Hằng vương gắt gao đè lại: “Hôm nay nếu ngươi dám mở cửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiểu vương sẽ lập tức lấy mạng ngươi!”

 

Nhã Hề trên mặt đất, máu từ trên trán hòa cùng nước mắt chảy xuống, hồ, nàng xót xa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mở miệng: “Tử Thanh…cái ta cũng không muốn…Ta…chỉ thầm nghĩ…muốn nàng…bên ta…đến già…làm Nhã nhi…của một mình…nàng…!”

 

“Mở cửa –!Thiến, hôm nay nếu ngươi không mở cửa thành! Ta sẽ lấy mạng ngươi!” Tử Thanh bi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thương hét to. Nhã nhi, Nhã nhi, ta sai rồi, ta sai rồi! Nàng đừng sợ, đừng sợ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta lập tức sẽ đến nắm lấy tay nàng, tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không buông tay nữa!

 

Hằng vương cười nhẹ: “Ngươi trước tiên lo cho cái mạng nhỏ của mình đi đã, giao ước giữa ngươi cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Ma Dịch tướng quân, ngươi đã thua rồi, trong vòng một khắc nữa Vân Châu sẽ biến thành biển lửa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi còn bản sự gì có thể giết ta?”

 

“Yến công tử không có, nhưng mà ta có!” Một thanh trường kiếm đột nhiên xuất hiện trước yết hầu Hằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vương, Hoắc Hương rưng rưng lệ nói: “Ta thật sự không ngờ, đường đường Hằng vương nhiên lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 loại tiểu nhân thế này!”

 

“Ngươi làm phản!”

 

“Không chỉ Hoắc nương phản! Chúng ta đều phản!” Thanh âm Man Tử vang lên: “Vân Châu do Lục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 công tử mọi người cùng nhau vất vả dựng lên, khi nào thì đến phiên ngươi ở trong này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra lệnh!” Nói xong đã vội cùng một người huynh đệ từng cùng sơn phỉ vọt tới, đẩy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngã Hằng vương xuống đất, trừng mắt với thủ vệ: “Còn thất thần làm gì, mau mau mở cửa thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để cho Lục công tử đi vào!”

 

“Nhã Hề nương!” Hoắc Hương hốt hoảng tiến lên nâng Nhã Hề dậy, kiểm tra vết thương trên trán nàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kéo tay nàng qua, bắt mạch cho nàng: “Không được, ngươi phải mau chóng trở về trị thương uống thuốc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi!”

 

Quật cường lắc đầu, nước mắt rơi xuống, Nhã Hề nhìn cửa thành chậm rãi mở ra: “Ta…phải đợi Tử Thanh…Cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dù xuống địa ngục…ta cũng muốn cùng nàng…”

 

“Nhã nhi!” Vừa đứng lên chạy được một bước, Tử Thanh lại ngã, đừng dậy, mới đi được vài bước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại ngã sấp xuống: “Thực xin lỗi…thực xin lỗi…” Vươn tay ra: “Ta không buông, thật sự không buông.”

 

“Tử Thanh…” Rơi lệ cười, Nhã Hề cười đến thê lương, vươn tay ra, khoảnh khắc lúc chạm vào tay Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh nàng liền ngất đi…

 

“Nhã nhi!” Tử Thanh hoảng hốt gọi, phía sau ở ngoài thành liền vang lên tiếng ngựa.

 

“Mau chóng đóng cửa! Toàn thành đề phòng!”

 

Vội vàng nói xong những lời này, Tử Thanh lấy tay chống đỡ ngồi dậy, không nỡ liếc mắt nhìn Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hề một cái thật sâu: “Hoắc nương, mau dẫn nàng trở về trị thương! Nơi này giao cho ta.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Được.” Vội vàng vừa thấy Tử Thanh, Hoắc Hương quyến luyến liếc mắt nhìn thêm một cái, Yến công tử, hãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bảo trọng!

 

“Các ngươi nhất định sẽ chết! Một kẻ cũng chạy không thoát!” Hằng vương đột nhiên cất tiếng cười to.

 

“Nếu Vân Châu bị phá, ngươi cũng không sống được!” Man Tử hung hăng cho hắn một quyền: “Ngươi không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hoàng tử sao? Ngày ngày sống tốt đẹp, không muốn chết chứ?”

 

“Ma Dịch tướng quân sẽ không đụng đến ta!”

 

“Áp giải hắn xuống! Nhốt vào trong đại lao Vân Châu!” Tử Thanh giận dữ dứt lời, lau đi dòng lệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nóng bỏng trên mặt, bắt đầu dùng sức xoa bóp đầu gối mình, muốn đứng lên, giờ này khắc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất định phải đứng lên trước! Đại quân Đột Quyết sẽ lập tức giết qua, phải chống đỡ! Phải chống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đỡ!

 

“Tuân lệnh!”

 

“Man Tử đại thúc, ngươi giải Hằng vương vào trong đại lao rồi thì mau chóng vào thành đem tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những thể cháy thể nổ tìm đến đây!” Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, Tử Thanh nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chóng phân phó.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 63 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc