GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 48: Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Giờ mùi (13h -> 15h), rốt cục cũng tới trấn Ngũ Thai.

 

Đem nam tử hôn mê kia gửi lại khách điếm, Đỗ y quan để lại chút bạc, nhắc nhở lão bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khách điếm thay họ chiếu cố. Còn những người khác đều tự chọn vật phẩm cần mua, nghỉ ngơi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lát rồi xe ngựa lại tiếp tục đi, đến khi đêm xuống thì tới tiểu trấn kế tiếp, Tử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quyết định tạm thời đóng quân ở dịch quán nơi đó, nghỉ ngơi một đêm rồi mới lên đường tiếp. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Tuyết từng bông bay xuống, màn đêm một mảnh tĩnh lặng.

 

“Cốc cốc!”

 

“Tử Thanh.”

 

Chợt nghe người cửa, thanh âm Triều Cẩm vang lên, Tử Thanh đứng dậy thắp nến, khoác thêm áo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lông cừu, ra mở cửa: “Đã trễ thế này rồi, ngươi…”

 

“Ngươi theo ta đến đây.” Triều Cẩm giữ chặt Tử Thanh đi tới chuồng ngựa: “Chúng ta lặng lẽ tới Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu trước, bằng không chúng ta cứ như vậy đi thẳng lên phía bắc thì kết quả chỉ một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đường chết.”

 

“Triều Cẩm?” Tử Thanh ngạc nhiên, nhìn gương mặt trong trẻo lạnh lùng của nàng: “Chúng ta đi tối nay?”

 

“Không sai. Theo mánh khóe bình thường của đại ca ta, nhất định ngày chúng ta tới Vân Châu sẽ© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 quân Đột Quyết tấn công thành, cho nên chúng ta phải lợi dụng tốt thời gian tám ngày này, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 người Đột Quyết một đòn thật đau đớn mới được.”

 

“Nhưng mà…”

 

“Đến tận bây giờ mà ngươi cũng vẫn không tạm thời buông bỏ được Nhã nhi yêu dấu của ngươi? Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không đi tốt được bước này, bất luậnai cũng đều phải chết!”

 

Tử Thanh lắc đầu: “Không phải, binh phù Vân Châu của ta vẫn còn trong phòng, nếu ta không vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lấy, làm cách nào đi Vân Châu với ngươi được?”

 

“Ngươi…”

 

“Sẽ xảy ra, thủy chung rồi cũng sẽ phát sinh.” Tử Thanh cảm khái than: “Triều Cẩm, từ hôm nay trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi ta muốn học mưu lược với ngươi thật tốt.” Nói xong liền mỉm cười: “Nhất định ta phải vực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vân Châu dậy, ít nhất ngày sau vào lúc chiến hỏa còn có thể một mảnh đất yên ổn.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Nói xong Tử Thanh đã xoay người chạy về phía dịch quán: “Ngươi chờ ta đi lấy binh phù, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lập tức sẽ trở lại.”

 

Triều Cẩm ngạc nhiên nhìn bóng dáng Tử Thanh, như thế nào chàng lại biết được sắp chiến hỏa đây? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Trở lại phòng, Tử Thanh lấy binh phù từ trong bọc hành ra để vào lòng, nắm tay gắt gao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đè lên ngực, lẩm bẩm tự nhủ: “Yến Tử Thanh, ngươi thể làm được, nhất định thể làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được!”

 

Đẩy cửa rời đi, trên đường băng qua phòng Nhã Hề, Tử Thanh hơi chần chừ, bỗng nhiên dường như nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới cái liền quay người lại đi đến trước cửa phòng Đỗ y quan, nhẹ nhàng cửa.

 

“Công tử?” Vẻ mặt Đỗ y quan đầy kinh ngạc: “Đã trễ thế này,việcsao?”

 

Tử Thanh gật đầu: “Ta muốn thỉnh ngài giúp ta một việc, mấy ngày ta không đây, còn thỉnh Đỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 y quan ngài chiếu cố Nhã nhi nhiều hơn.”

 

“Công tử muốn đi đâu?” Đỗ y quan nhìn kỹ sắc mặt Tử Thanh, cho tới bây giờ còn chưa thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khắc nào nàng tỏ ra nghiêm túc như thế.

 

Tử Thanh nhún nhún vai, nụ cười thản nhiên hiện lên trên mặt: “Chờ khi các ngươi thấy ta ở Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu, tự nhiên sẽ biết.”

 

Đỗ y quan kinh hãi vội hỏi: “Ngươi muốn một mình chạy tới Vân Châu?”

 

“Cũng không phải một người, còn Triều Cẩm nữa. Đỗ y quan, tối nay ta muốn đi, cho nên bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phía mẫu thân cùng Nhã Hề ta chỉ sợ không thể chính miệng nói lời cáo biệt, hơn nữa ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sợ ra lời thì nửa bước cũng đi không xong.”

 

“Công tử, lão nô biết nói cũng không giữ được người. Như vậy đi…” Đỗ y quan xoay người lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 từ trong hòm thuốc ra một lọ thuốc bột: “Mang theo thứ này đi, vết thương trên vai ngài đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kết vảy, hẳn sẽ không vỡ ra nữa, về phần thương tích trên tay, phải nhớ mỗi ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều bôi thuốc, tự nhiên sẽ không vấn đề gì.” Nhìn mặt Tử Thanh, lại nói: “Ngươi lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng phụ thân của ngươi lúc trước, thần vận kia thật sự rất giống nhau.”

 

“Phụ thân?” Tử Thanh tiếp nhận bình thuốc, cười lắc đầu: “Ta không khả năng hài tử của ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nơi này…”

 

“Đến bây giờ ngươi cũng vẫn không tin phu nhânthân mẫu của mình?” Đỗ y quan thở dài than: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Aish, thôi, đợi đến lúc gặp lại Vân Châu, lãosẽ tìm một hội đêm hết thảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sự việc năm đó nói cho ngươi.”

 

“Được!” Tử Thanh liền ôm quyền: “Vậy Nhã nhi liền giao cho ngài…”

 

“Yên tâm, phu nhân sẽ không gây khó dễ cho nàng đâu, về phần vết thương trên mặt nàng, lão nô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cam đoan khi người trở về sẽ một sự kinh hỉ.”

 

“Đa tạ ngài.” Cảm kích cúi đầu với Đỗ y quan, Tử Thanh liền vội vàng ly khai tiểu lâu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dịch quán.

 

***

 

Giữa màn mưa tuyết, chỉ nghe thấy tiếng hai thớt ngựadài, hai người cưỡi ngựa chạy vội về hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bắc…

 

Phi ngựa tiến vào sơn đạo bên trong rừng, gió bắc gào thét bên tai vẻ phá lệ rét lạnh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Đứng lại! Ngươi trốn không thoát đâu!”

 

Tiếng bất thình lình vang lên làm cho hai người đang phóng vội không khỏi ghìm cương ngựa, nơi sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đạo hoang vắng, một mảnh trắng xóa thế này sao lại đột nhiên người rống lên một tiếng?

 

Bỗng dưng một bóng đen nho nhỏ chật vật lao từ bên bờ rừng cây khô héo ra, gục dưới chân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngựa.

 

“Cứu…cứu…”

 

“Nhược cô nương!” Tử Thanh kinh hãi gọi, nhảy xuống ngựa đi tới, hoảng sợ vội vàng nâng bóng đen nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gầy kia lên: “Sao lạingươi?”

 

“Tử Thanh…ca ca, cứu…cứu tiểu Tình tử…” Vừa mới nói xong, Nhược liền hôn ngay trong lòng Tử Thanh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

 

“Tiểu nha đầu kia chạy về hướng sơn đạo bên đó!” Bên trong rừng hoang, ánh đuốc sáng rực dần dần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện lên.

 

Triều Cẩm nhanh chóng cởi trường cung giắt bên sườn ngựa xuống, lắp tên kéo cung, nhắm một cây đuốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bên trái cách đó mười thướcbắn. “Vút” một tiếng, thả tên ra, một tiếng kêu rên đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vang lên.

 

“Phía trước mai phục!” Ánh đuốc đột nhiên hiện lên bốn phía.

 

“Tử thanh, giục ngựa nhanh lên!”

 

Đem Nhước bế đặt lên lưng ngựa, Tử Thanh nhảy lên yên, vỗ con ngựa, theo Triều Cẩm chạy vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biến mất bên trong sơn đạo.

 

Không biết đã chạy bao lâu, chỉ cảm thấy gió tuyết trên đường càng ngày càng dày lên.

 

Triều Cẩm đi tiên phong đột nhiên ghì cương ngựa, ngừng lại, kịch liệt thở dốc: “Tốt rồi, xem ra bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng chỉ đuổi đến đây.”

 

Tử Thanh nhảy xuống ngựa, vỗ vỗ con ngựa: “Ngựa à, vất vả rồi.”

 

Triều Cẩm gật đầu: “Nếu không cho ngựa nghỉ ngơi một chút, chỉ sợ chúng ta phải đi bộ đến Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu, tất nhiên sẽ không thời gian để triển khai kế hoạch.” Nhảy xuống ngựa tiến lại, từ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng lấy ra một cái hỏa chiết tử*, lấy tay chắn gió tuyết thổi, nương theo một chút ánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sáng mỏng manh, cẩn thận nhìn nhìn chung quanh: “Gió tuyết càng lúc càng lớn, bên kia cây cối, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta đi qua nghỉ ngơi một chút.”

 

(*cây đánh lửa)

 

“Được!” Tử Thanh nắm dây cương, dắt ngựa đem Nhược lại gần một cái cây, cẩn thận ôm nàng xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đặt bên gốc cây.

 

Triều Cẩm tìm được ít củi khô ở gần đó, nóng vài lần, rốt cục cũng đốt lên được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đống lửa phía sau gốc cây.

 

“Nhược tiểu thư sao lại xuất hiện đây? ràng đã rời khỏi Phạm Dương mà,lẽ ra không thể gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gỡ trên đường đi Vân Châu mới phải.” Tử Thanh cúi đầu nhìn toàn thân Lí Nhược bị gai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhọn cào rách thành nhiều vết thương: “Đến tột cùng thì đã xảy ra chuyện gì? Người đuổi bắt nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ai?” Nghĩ đến câu nói cuối cùng của Nhược: “Chẳng lẽ hiện tại Tô nương đã rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào trong tay những người đó sao?”

 

“Ha ha, ngươi lầm bầm làu bàu đó?” Triều Cẩm không khỏi giơ tay vỗ vỗ vai Tử Thanh: “Vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mặt thực ngốc.”

 

Tử Thanh lắc đầu: “Triều Cẩm, lúc này ta rất bất an, thế nào cũng cảm thấy nương hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rất nguy hiểm.”

 

“Nếu ngươi muốn biết, vậy rất đơn giản.” Triều Cẩm ngồi xổm xuống bên người Nhược: “So với việc đoán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi đoán lại, không bằng trực tiếp hỏi nàng.” Nói xong Triều Cẩm liền nhẹ lay động Lí Nhược: “Lí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương, nương, tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh.” Thấy nàng vẫn nhắm nghiền hai mắt như trước, Triều Cẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bỗng nhiên hung hăng vả một cái vào mặt Nhược.

 

“Triều Cẩm!” Tử Thanh kinh hãi.

 

Cơn đau rát bỏng làm cho Nhược bừng tỉnh lại trong nháy mắt, Triều Cẩm liền cười nói: “Xem, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương đã tỉnh.”

 

Tử Thanh đột nhiên á khẩu không trả lời được.

 

“Tử Thanh ca ca!” Vừa nhìn thấy Tử Thanh, Lí Nhược đột nhiên bật khóc gục vào lòng nàng: “Cứu tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tình tử với, cầu xin huynh, cứu nàng!”

 

“Nhược tiểu thư, ngươi chậm rãi nói xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tử Thanh cảm giác được nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kịch liệt run rẩy, ngón tayNhược nắm chặt hai tay Tử Thanh, tựa hồ như muốn cắm sâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào da thịt.

 

“Ta…đêm đó chúng ta ra khỏi cửa bắc Phạm Dương, vốn muốn đi đường vòng về phía nam, lại…cũng không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được thế nhưng lại đụng phải quân của người Đột Quyết, ta chỉ biết vội vàng thúc ngựa chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mau! Chạy thật nhanh! Không biết chạy bao lâu…càng không biết chạy tới nơi nào? Ta muốn tìm một thôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trại trong núi hỏi một chút…cũng không nghĩ tới…thế nhưng lại xông vào sào huyệt của thổ phỉ…Tiểu Tình tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bị bắt rồi, ta đánh không lại, bọn họ quá nhiều quá nhiều ngươi…ta…ta không cứu được nàng…ta chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể trốn…muốn chạy trốn trở lại Phạm Dương tìm Tử Thanh ca ca huynh tới cứu tiểu Tình tử…Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214đây nơi nơi đều tuyết…ta không tìm thấy phương hướng, phía sau lạithổ phỉ đuổi theo…ta…ta…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh âm nhiên đã trở thành khóc không ra tiếng, Nhược khóc làm cho trái tim Tử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như bị bóp chặt.

 

Nữ tử rơi vào trong tay thổ phỉ, nhất định là sống không bằng chết!

 

Triều Cẩm thầm thở dài, nhìn mặt Tử Thanh: “Ta biết, ngươi tất nhiên muốn đi cứu nàng.”

 

Kinh ngạc quay đầu, Tử Thanh vẫn không nhúc nhích nhìn nàng, sao ngươi luôn có thể tinh tường nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thấu lòng người như thế?

 

Triều Cẩm tựa vào thân cây, xoa tay hà hơi, có chút đăm chiêu: “Nơi này vùng núi hoang© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cách trấn Ngũ Thai về phía bắc bảy mươi dặm, cả ngọn núi chỉmột đám thổ phỉ, tháng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba năm ngoái ta còn từng cùng cha đi tiêu diệt mấy lần, không nghĩ tới mấy tháng sau, tro © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tàn lại cháy.”

 

“Hai người chúng ta chỉ sợ không thể cường ngạnh xông vào hang phỉ tặc cứu người, xem ra hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng ta mau chóng đi tới Vân Châu, điều binh tới cứu.” Tử Thanh thở dài than, không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới lúc đó nương còn bình yên không?

 

“BinhVân châu chỉ hơn ngàn người, vạn vạn lần không thể lãng phí người nào đây!” Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cẩm lập tức dập tắt ý tưởng của Tử Thanh: “Ai nói hai người không thể cứu được? Huống hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hiện tại chúng ta ba người!”

 

“Triều Cẩm?” Vẻ mặt Tử Thanh đầy kinh hãi nhìn nàng, nếu thật thể dụng kế lấy sức hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cứu đượcTình, vậy Triều Cẩm này thực sự đúng là có thể sánh với Gia Cát tái thế!: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Ngươi muốn buổi tối lặng lẽ lẻn vào cứu người?”

 

“Sai! Không phải buổi tối, ban ngày.” Triều Cẩm cười như đã liệu trước, đi đến bên ngựa, cởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lương khô cùng túi nước xuống, đưa cho Nhược: “Tối rồi mau ăn chút lương khô, nghỉ ngơi cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt đi, ngày maicứu được tiểu Tình tử trong miệng ngươi không, phải nhìn ngươi.”

 

Nhìn vẻ mặt chân thành của Triều Cẩm, Lí Nhược kinh ngạc, đây là người mình đã nhận định đáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng đầy bụng tâm cơ đến đáng sợ, Sử Triều Cẩm sao? Vì sao giờ phút này thế nhưng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cảm thấy nàng như một vị tỷ tỷ dịu dàng? Nhược tiếp nhận lương khô cùng túi nước, đáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng hơi chua xót, lệ nóng doanh tròng.

 

“Vậy ta đây làm gì?” Tử Thanh nghiêm túc, nhìn Triều Cẩm.

 

Triều Cẩm cười nhẹ: “Chờ ta nghĩ đã rồi nói sau, hiện tại ta chỉ muốn ngủ một giấc thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngon, về phần thể thú lao tới quấy nhiễu giấc mộng không, vậy phải trông vào ngươi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Tử Thanh ngẩn ra, nghiêm nghị cười: “Yên tâm đi, ta cam đoan tối nay sẽ cho các ngươi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giấc ngủ an ổn.” Nói xong liền đứng lên, lấy trường cung cùng túi tên từ trên ngựa xuống đeo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên lưng mình, Tử Thanh cảnh giác nhìn phiến thiên địa mờ mịt trước mắt.

 

Triều Cẩm nhẹ nhàng cười, ngồi xuống bên thân cây, nhìn bóng dáng Tử Thanh thật lâu, chỉ hy vọng, cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đời này đều thểchàng bảo vệ ta đi vào giấc ngủ như thế này, khiến ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần phải đi nghĩ cái tâm kế hay quyền mưu…

 

Lặng lẽ nhìn khuôn mặtchút đỏ ửng của Triều Cẩm, Nhược đột nhiên hiểu ra, nhìn Tử Thanh. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh ca ca, huynh thật sựmột người tốt, khó trách hai vị tỷ tỷ đều thích huynh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 48 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc