GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 67: Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mây đen dày đặc, tựa hồ tùy thời trời đều thể đổ mưa.

 

Vân Châu, phủ nha.

 

Đoạn phu nhân lo lắng giúp Tử Thanh mặc y giáp: “Miệng vết thương còn chưa tốt, con đi ra ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ mạo hiểm, con hài tử này, khi nào thể để nương an tâm đây?”

 

Tử Thanh cười nhẹ: “Chính chưa khỏe nên mới càng phải ra khỏi thành, tửu yến lần này nhất định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phải đi.” Nói xong liền đi vài bước, chỉ cảm thấy động đến vết thương khiến một trận đau như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xé, bất giác đầu đã đầy mồ hôi lạnh.

 

“Tử Thanh!” Triều Cẩm đột nhiên đi vào phòng, lo lắng nhìn nàng: “Không bằng để ta đi uống đi, tửu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lượng ngươi vốn không khá, huống hồ trên người còn thương tích, vốn không nên uống rượu.”

 

Tử Thanh chỉ lắc đầu: “Ta cũng không thể để ngươi mộtnương đi uống rượu với hai hán tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được!”

 

Đoạn phu nhân không khỏi kéo kéo góc áo Tử Thanh, nữ nhi ngốc, chẳng lẽ con không phải cô nương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao? Lời đoạn phu nhân muốn nói, Tử Thanh biết, nhưng rượu này vẫn phải uống.

 

Trong lòng Triều Cẩm liền thấy ấm áp: “Yên tâm, ta không việc gì.”

 

“Lục công tử, ngoài thành hai vị tướng quân Đột Quyết đang quát to muốn đem rượu vào thành, chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để họ vào hay không?” Man Tử bỗng nhiên vội vã tiến vào hồi báo.

 

Tử Thanh cười: “Vào thành cũng tốt, ta lại thể không cần đi nhiều, Man Tử đại thúc, mở cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi, xem sắc trời hôm nay thì cũng không thích hợp uống rượu ngoài thành, vạn nhất mưa một chút, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phá vỡ hứng thú thì không khỏi tiếc nuối.”

 

Triều Cẩm gật đầu: “Vào đây cũng tốt, ta đi phân phó đầu bếp làm chút đồ ăn nhắm rượu.” Chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cần bọn họ vào thành thì cho lại có biến cố cũng thể ngay tức khắc bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hai người đó, đại quân ngoài thành nhiều đi nữa cũngthể bình yên.

 

Rốt cục Ma Dịch cùng Ma Ô mang theo mấy trăm vệ tiến vào thành Vân Châu.

 

Tử Thanh nhịn đau ra trước phủ nghênh đón, hàn huyên một phen, thỉnh đại quân vào phủ, một hồi tửu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yến náo nhiệt bắt đầu.

 

Cho tửu lượng không ổn, Tử Thanh vẫn lại muốn cứng rắn chống đỡ tiếp tục, qua vài chén, Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh liền cảm thấy choáng váng, liền không dám nói thêm cái gì, sợ nói ra điều không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói.

 

Biết tửu lượng của Tử Thanh, Triều Cẩm liền lặng yên tráo đổi bầu rượu của nàng, tự mình rót rượu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đưa qua: “Tử Thanh, uống này.”

 

Lòng Tử Thanh biết rõ ràng, khẽ mỉm cười, nâng chén kính Ma Dịch cùng Ma Ô: “Hai vị tướng quân, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nào, ta kính các ngươi.”

 

“Hảo! Đến đây!”

 

Một ngụm trà thơm ngát tiến vào miệng, Tử Thanh cười nhìn Triều Cẩm, cứ như vậy uống mấy ngàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chén thì cũng không say một phần.

 

Triều Cẩm nhẹ nhàng gật đầu, lại rót đầy rượu cho Tử Thanh.

 

Một trường tửu yến, uống thẳng đến đêm mới ngừng lại.

 

Phân phó thị vệ đem Ma Dịch cùng Ma Ô say khướt vào trong nội phủ nghỉ ngơi, Tử Thanh rốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cục thở phào nhẹ nhõm, cười với Triều Cẩm: “Cảm ơn nàng, Triều Cẩm.”

 

Triều Cẩm lắc đầu cười: “Còn không mau đi uống thuốc nghỉ ngơi?”

 

Tử Thanh hít một hơi thật sâu, thản nhiên cười: “Triều Cẩm, nay nguy hiểm lớn nhất với Vân Châu đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kết thúc, ta nghĩ đây thời điểm ta nói với nàng một việc.”

 

“Muốn nói cũng được, nhưng mà, tối nay quan trọng nhất chính dưỡng thương thế của ngươi cho tốt.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm ưu sầu đẩy Tử Thanh: “Nếu ngươi không dưỡng thương cho tốt, Nhã nhi của ngươi sẽ đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng đến chết mất.”

 

“Được…Ta dưỡng thương trước.” Tử Thanh nặng nề thở dài, lòng nàng, chắc hẳn cũng không vui vẻ gì.

 

Nhìn Tử Thanh hơi ngẩn ra, Triều Cẩm đã đỡ nàng dậy: “Còn đứng đực ra đấy làm gì? Đi, trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 về phòng nghỉ ngơi.” Nói xong liền dìu Tử Thanh xoay người đi về nội viện.

 

Tử Thanh, nay sau cơn mưa trời lại sáng, chàng cùng Nhã Hề chỉ sợ cũng sắp đơm hoa kết trái, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vân Châu không còn nguy hiểm, ta đây…sợ không còn do để lại nữa…Để cho ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng chàng thêm vài ngày nữa, chờ sau khithể tiễn bước Hằng vương đi rồi…có lẽ, sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc Sử Triều Cẩm ta rời khỏi Vân Châu…Đời này kiếp này, chân trời góc bể, ta sẽ vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chờ chàng.

 

Lặng lẽ nhìn mặt mày Tử Thanh, đáy lòng Triều Cẩm đau xót, nhịn không được nước mắt nơi khóe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt đã chảy xuống.

 

Sau khi ta đi, chàng sẽ nhớ ta không? Đủ chuyện trong quá khứ, rõ ràng như trước mắt, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lúc trước ta dùng chân tâm đối đãi, kết cục bây giờ thể vẫn như thế không?

 

Một đêm ôm nhau triền miên trong quân doanh nơi Biện Châu kia, nụ hôn khuynh tình ngày ấy, liệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 để lại chút dấu vết nào trong lòng chàng?

 

Lặng yên gạt đi lệ nơi khóe mắt, Triều Cẩm cố mỉm cười, đỡ Tử Thanh vào phòng, xoay người lui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra, đóng cửa lại, đã là hai mắt đẫm lệ.

 

Tử Thanh cau mày, lẳng lặng nhìn cánh cửa đóng kín, đáy lòng không hiểu sao lại một phen nhức nhối. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Triều Cẩm…Không cần tự làm mình khổ nữa…

 

Nhắm mắt lại, Tử Thanh nhớ tới lúc trước bên trong đại doanh Biện Châu, nước mắt nàng rơi trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngực mình, ân tình ta thiếu nàng, ta nên trả lại nàng thế nào đây?

 

Tử Thanhtrên giường trằn trọc khó ngủ nổi.

 

Triều Cẩm ảm đạm cười, nâng lên hai mắt đẫm lệ nhìn bầu trời, đơn từ bên cánh cửa bước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi.

 

“Kẽo kẹt –!”

 

Đột nhiên tiếng cửa mở vang lên làm cho Triều Cẩm hơi kinh hãi, nàng bắt gặp một nữ tử lén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lút tiến vào phòng Ma Dịch tướng quân.

 

“Sẽ là ai?” Triều Cẩm nghi hoặc đi qua, mới đến cạnh cửa, liền nghe thấy Ma Dịch kêu rên một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tiếng.

 

“Ma tướng quân?” Triều Cẩm nhẹ nhàngcửa: “Ma tướng quân, ngươi làm sao vậy?”

 

Cửa bỗng nhiên mở ra, Tô Tình vẻ mặt hoảng sợ tay cầm một con dao nhỏ máu vọt ra, đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay kéo lấy áo Triều Cẩm, lôi kéo thật mạnh.

 

Triều Cẩm hất tay Tình ra, tức giận quát: “Đến tột cùng thì ngươi đã làm cái gì?”

 

Bàn tay run run đem con dao nhỏ máu nhét cho Triều Cẩm, Tô Tình thuận thế đem máu tươi lau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên tay Triều Cẩm: “Người đâu, người đâu tới đây –!”

 

“Ngươi!” Trong lòng Triều Cẩm cả kinh, chẳng lẽ mình đã trúng kế! Hoảng hốt đẩy Tô Tình ra, con dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dính máu rơi xuống đất: “Ta với ngươi không cừu không oán, sao ngươi phải hãm hại ta?”

 

Thanh âm Tình làm cho hậu viện trong phủ nhất thời đèn đuốc sáng trưng, thị vệ nha hoàn đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chạy ra.

 

Nhược, Đoạn phu nhân, Hoắc Hương, Đỗ y quan, Nhã Hề đều khoác áo bào đi ra, nhìn hai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không ngớt giằng co trong viện.

 

Tử Thanh mở cửa đi ra, nhìn Triều Cẩm: “Làm sao vậy?”

 

“Trước đừng hỏi ta làm sao, mau đi xem một chút Ma Dịch tướng quân chuyện gì?” Trong lòng Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cẩm dâng lên một trận sợ hãi, lắc đầu nhìn Tô Tình, với tâm trí của nàng ta, hẳn vạn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vạn lần không nghĩ ra độc kế giá họa người khác như vậy!

 

Tử Thanh kinh hãi nhịn đau xông vào phòng, chỉ thấy yết hầu Ma Dịch tướng quân một lỗ thủng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 do đao cắt thật lớn, máu tươi đang ạt chảy ra, không hơi thở, dĩ nhiên đã tuyệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khí!

 

Hoắc Hương cùng Đỗ y quan theo sau cùng hoảng sợ nhìn nhau, đang êm đẹp như thế nào lại vậy? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Tiểu Tình tử, nàng làm sao vậy?” Nhược lo lắng tiến lên ôm lấy Tình: “Tiểu Tình tử nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không sao chứ?”

 

Tình nức nở: “Ta…ta mới đi ngang qua trước cửa phòng Ma tướng quân, đột nhiên nghe thấy tiếng quát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắng của Sử tiểu thư trong phòng…Cho nên ta liền…đẩy cửa đi vào…Ai biết…”

 

Tử Thanh đi ra khỏi phòng Ma Dịch tướng quân, nhìn Triều Cẩm y phục hỗn loạn, lắc lắc đầu. Việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này không phải như thế, tất nhiên không phải như thế!

 

“Chẳng lẽ tướng quân Đột Quyết này mượn việc say rượu phi lễ Sử tỷ tỷ…cho nên Sử tỷ tỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngươi ra tay giết hắn?” Nhược hoảng sợ kết luận.

 

Triều Cẩm lạnh lùng cười: “Tử Thanh, ngươi tin ai?”

 

Tình là loại nữ lưu yếu đuối, giết người, sẽ không ai tin, mà Triều Cẩm xưa nay cương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liệt, nếu thực sựngười khi dễ nàng, nàng động thủ giết người cũng rất có khả năng.

 

Nhưng mà, Triều Cẩm như thế, cũng chỉ có thể Triều Cẩm trong quá khứ.

 

Tử Thanh lắc đầu: “Việc này quá mức kỳ quái, ta tin Triều Cẩm sẽ không làm việc này…”

 

“Không phải Sử nương làm, chẳng lẽ tiểu Tình tử?” Nhược lại vạn vạn lần không thể tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được.

 

Ma Dịch vừa chết, Ma Ô tất nhiên sẽ truy cứu đến cùng, Vân Châu, sẽ dấy lên chiến loạn! Mặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kệ việc nàyai làm, thừa dịp giờ phút này Ma Ô còn say rượu chưa tỉnh, nay chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một con đường thể đi, chính rời khỏi Vân Châu!

 

“Cáicũng không cần nói! Truyền lệnh quân dân toàn Vân Châu, lấy tốc độ chuẩn bị hành trang, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta mau chóng rời khỏi Vân Châu! Nếu không, chỉ một con đường chết!” Tử Thanh vội vàng hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lệnh.

 

Lí Nhược nhìnTình khóc mãi không ngớt, lạnh lùng liếc Triều Cẩm một cái: “Vì sao ngươi làm còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không dám nhận? Ngươi gây ra họa, sao phải khiến toàn bộ chúng ta đến gánh vác?”

 

Thân mình Triều Cẩm chấn động, Ma Dịch chết đi, trừ bỏ qua Vân Châu, quả nhiên không đường có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể đi! Nhưng mà…nếu người chịu nhận rội, chịu chết như đã nói, Vân Châu vẫn thể bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 yên…Vậy…Giương mắt nhìn Tử Thanh một cái thật sâu, thương thế của chàng, cần tĩnh dưỡng, không thể gượng ép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như vậy…

 

“Người…là ta giết!” Cắn răng một cái, Triều Cẩm đột nhiên thừa nhận, hăng hăng trừng mắt vớiTình: “Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không chỉ giết người, còn muốn đem tội đó giá họa cho nương, thật sự không nên bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một mình ta hại các ngươi rời khỏi Vân Châu, lang bạt khắp nơi!”

 

“Ngươi câm mồm!” Tử Thanh đột nhiên quát Triều Cẩm ngưng lại: “Người đâu, áp giải nghi phạm Sử Triều Cẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vào đại lao, chờ nghe xử trí!”

 

Mọi người kinh hãi, Triều Cẩm lại gượng cười, thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tử Thanh thật sâu, nếu ta chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi, chàng có thể nhớ tới ta cả đời, cũng coi như ta chết đáng giá.

 

“Tuân lệnh!” Thị vệ áp giải Triều Cẩm đi xuống.

 

Tử Thanh quay đầu lạnh lùng nhìn Tình: “Chẳng lẽ ta lại cứu lầm một người?”

 

“An…”Tình vừa muốn nói, Nhược đã lại cướp lời nói tiếp: “Tử Thanh ca ca, ngươi quả nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214sai lầm lớn rồi! Nguyên lai Sử Triều Cẩm tàn nhẫn một chút cũng không thay đổi!”

 

“Đủ rồi!” Tử Thanh lớn tiếng quát, đảo mắt chạm phải ánh mắt Nhã Hề, liền ôn nhu nói: “Nhã nhi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 các nàng đều trở về nghỉ ngơi đi, giao cho ta giải quyết.”

 

“Tử Thanh, ta tin tưởng Sử tiểu thư sẽ không phải loại người như thế…Chớ trách oan nàng.” Nhã Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 buồn lắc đầu, một nữ tử yêu nàng sâu đậm như thế, sao thể ngay lúc phong ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vân Châu lắng xuống lại đẩy nàng vào nguy hiểm đây?

 

“Ừ.” Tử Thanh gật đầu: “Đỗ y quan, người lưu lại, những người khác đều lui xuống nghỉ ngơi đi.”

 

Nhìn mọi người lo lắng trở về phòng, Tử Thanh quay đầu nghiêm túc vẫy tay với Đỗ y quan: “Ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng ta vào đây.”

 

Vào phòng, đóng cửa lại, Tử Thanh lập tức cởi bỏ đai lưng: “Đỗ y quan, mau chóng bôi thuốc cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta một lần, ta sợ ngày mai không cơ hội để làm.”

 

Đỗ y quan vẻ mặt kinh hãi: “Công tử vẫn muốn rút khỏi Vân Châu?”

 

“Không sai. Vân Châu lúc này không bảo vệ được, cho giao Triều Cẩm ra cũng không qua được tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ương.” Còn thật sự nghiêm túc nhìn Đỗ y quan: “Ám tiễn trong thành còn đả thương người hơn so © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với đại quân ngoài thành.”

 

“Công tử?” Tựa hồ đã hiểu vài phần ý tứ Tử Thanh, Đỗ y quan buông hòm thuốc, chuẩn bị đắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thuốc cho nàng.

 

“Chúng ta chỉ thời gian một đêm, phải làm nhiều lắm, hơn nữa một bước cũng không được sai! Nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rõ, ngày mai vừa ra khỏi thành liền thẳng hướng đi Lạc Dương.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 67 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc