GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55: Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ

Đã copy!
Trước
#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp

Ánh nắng chiều nhàn nhạt phủ kín tầng không, mùa đông rét lạnh đã qua rồi, một mùa xuân nữa lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới.

 

Tử Thanh đang phóng nhanh tiến vào thành Vân Châu đột nhiên ghìm ngựa, chạy về phía ngoại thành.

 

“Nhã nhi, chớ trách ta lần này lại nuốt lời.” Tử Thanh dần thả chậm ngựa, cuối cùng dừng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước bờ ruộng, ôm chặt thân thể Nhã Hề, ánh mắt đầy áy náy.

 

“Ta thực muốn trách chàng…” Bình yên tựa vào lòng Tử Thanh, Nhã Hề nhìn rặng mây đỏ phía xa xa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nét đau lòng thoáng hiện trong đôi mắt: “Ta muốn trách chàng dấn thân mình vào nơi nguy hiểm, lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lẽ tiến nhập Vân Châu trước, nếu chàng việc gì, vậy bảo ta phải làm thế nào đây?” Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 âm khẽ run lên, Nhã Hề xoay người lại, đau xót xoa gương mặt Tử Thanh: “Chàng nhìn chàng xem, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gầy đi nhiều đến vậy…”

 

cùng kinh ngạc nhìn Nhã Hề, Tử Thanh giật mình chấn động: “Nhã nhi, nàng không oán ta ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lời cáo từ cũng chưa nói đã đi một chút nào sao?”

 

Nhã Hề vươn tay nắm lấy tay Tử Thanh, mười ngón xiết chặt, dán trên ngực, giữa đôi mày ẩn chứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ba phần ngượng ngùng, ngữ khí lại cùng kiên định: “Vậy chàng nói cho ta biết, chàng sẽ buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay ta ra sao?”

 

“Ta…” Lại đem Nhã Hề gắt gao ôm vào trong ngực, Tử Thanh không muốn để nàng nhìn thấy dòng lệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nóng hổi trào ra từ khóe mắt mình: “Ta không nghĩ tới chuyện buông tay…”

 

“Ta cũng không nỡ…” Đôi mắt Nhã Hề hàm lệ, cười hạnh phúc: “Chàng phu quân mà lão thiên thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xót nên mới ban cho ta…”

 

“Nhưng mà, vạn nhất một ngày vẫn buông thì sao?” Tử Thanh cẩn thận thử hỏi thăm dò.

 

Thân mình Nhã Hề run lên, Tử Thanh, chàng lại nghĩ tới khúc mắc trong lòng mình kia sao? Nhã Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gượng cười: “Nếu thực sựmột ngày như vậy thì cũng ngày ta tự vẫn rời xa nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế.”

 

“Nhã nhi…” Tử Thanh nghẹn ngào, tình nguyện ta chết cũng không muốn nàng tự thương tổn chính mình dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nửa phần.

 

“Tử Thanh, ta muốn xuống ngựa đi một chút.” Nhã Hề bỗng nhiên mở miệng.

 

“Được.” Tử Thanh nhảy xuống ngựa trước, rồi nhẹ nhàng đỡ Nhã Hề xuống.

 

Chậm rãi cởi tấm bạch sa che trên mặt xuống, Nhã Hề xoay người lại, ba đạo vết thương đã kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vảy nhìn thấy ghê người làm cho trái tim Tử Thanh nhói lên đau xót: “Nàng…mặt của nàng sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không tốt lên như thế?”

 

“Chàng vừa rời đi ta liền không để Đỗ y quan bôi thuốc nữa.” Nhã Hề thản nhiên mở miệng.

 

“Nàng!” Tử Thanh giữ chặt nàng xoay người bước đi, gấp giọng nói: “Đi, mau cùng ta về thành Vân Châu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hoắc nương đã trong thành rồi, hơn nữa còn Đỗ y quan, tất nhiên thể chữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trị tốt cho gương mặt của nàng!”

 

Vẫn quật cường không nhúc nhích, Nhã Hề nhẹ nhàng hỏi: “Mặt của ta thật sự quan trọng như vậy sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Nhã nhi!” chút tức giận lắc đầu, Tử Thanh đau lòng vuốt ve gương mặt nàng: “Rốt cuộc nàng suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ điều gì?”

 

Nhã Hề cầm lấy tay nàng, áp lên vết thương của mình, đạm nhiên cười: “Nữ nhân làm cho mình xinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẹp người mình yêu, nếu ngày đó Vân Châu chàng gặp phải bất trắc, như vậy ta giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại mỹ mạo này để cho ai xem đây?”

 

“Hiện tại ta hết thảy đều bình yên rồi, tiếp theo trở về thành liền lập tức tìm bọn họ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trị cho nàng, được không?” Tử Thanh lo lắng hỏi.

 

Nhã Hề lắc đầu: “Nếu ta vẫn bộ dáng này thì sao? Có thể chàng sẽ ghét bỏ ta không?”

 

“Nhã nhi!” Mày Tử Thanh nhíu chặt, đau đớn cùng giận dữ bi ai lần lượt thay đổi trong đôi mắt: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Sẽ không! Sẽ không! Sẽ không!”

 

“Đứa ngốc!” Nở nụ cười sau hàng lệ, Nhã Hề đột nhiên ôm lấy mặt Tử Thanh, rặng mây đỏ hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên đầy mặt, ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng hôn lên môi Tử Thanh.

 

Tử Thanh chấn động, toàn thân cứng đờ, trong đầu trống rỗng, không biết lúc này nên ôm lấy nàng hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên đẩy nàng ra.

 

Đôi môi như cánh hoa tách ra, Tử Thanh không tự chủ được lại khẽ hôn một cái, nhất thời chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình cũng đỏ bừng mặt.

 

Xấu hổ cúi đầu, Nhã Hề giận dỗi gắt Tử Thanh một tiếng: “Chàng…chàng được một tấc lại muốn tiến một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thước!”

 

“Ta…” Giờ khắc này Tử Thanh thật sự hỗn loạn, không biết nói cái gì, cũng không biết ngay sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên làm cái gì.

 

“Chàng không chê ta xấu xí, như thế nào ta lại thể ghét bỏ mật cất giấu trong đáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng kia của chàng đây?” Nhã Hề thấp giọng nói xong liền ngượng ngùng tựa vào lòng Tử Thanh: “Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này đây chàng không nằm mộng, cũng không phải ta nằm mơ, ta đem cả đời mình đều giao cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chàng, mong chàng thương tiếc.”

 

“Nhã nhi…Ta sẽ xuống địa ngục.” Tử Thanh ôm chặt thân thể nàng, chua xót cười: “Ta cũng sẽ kéo theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng xuống địa ngục mất thôi.” Nước mắt run rẩy chảy xuống thành hàng, lặng yên rơi xuống vỡ nát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dưới chân.

 

Đến tột cùng mật lại khiến chàng nói những lời nghiêm trọng như thế? Thân mình Nhã Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 run lên, lại kiên định cười: “Ta đây cũng sẽ bên chàng…”

 

Không tiếng động thở dài, Tử Thanh chỉ thể càng ôm chặt lấy nàng: “Nhã nhi, trở về thành rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn nên mau chóng trị thương thì quan trọng hơn.”

 

“Được…”

 

“Tử Thanh, vui vẻ một ngày, thống khổ cũng một ngày, ngươi tất phải như vậy? Vị tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nương này đối với ngươi tình căn đã bén rễ ăn sâu, Tử Thanh, cần phải biết quý trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 a!” Âm thanh thình lình vang lên, Tử Thanh liền nhìn chung quanh tìm bóng dáng lão ẩu thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia.

 

“Lão bà!”

 

“Tử Thanh?” Nhã Hề tựa hồ không nghe thấy âm thanh gì, kinh ngạc nhìn Tử Thanh: “Lão bà gì?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Nàng không nghe thấy?” Tử Thanh kinh ngạc hỏi.

 

“Nghe thấy cái gì?”

 

“Không…không gì…” Nhìn rặng mây đỏ còn chưa tan trên mặt Nhã Hề, Tử Thanh giãn mi cười, nắm chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay nàng: “Nhã nhi, chúng ta phải đồng ý với nhau mặc kệ tương lai phát sinh chuyện gì thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta không buông tay, nàng cũng không được buông…”

 

Nhìn mặt mày Tử Thanh thật sâu, Nhã Hề ngượng ngùng cười, gật đầu: “Vâng.”

 

***

 

Xe ngựa tiến vào thành Vân Châu, hai thân ảnh dựa sát vào nhau dưới ánh nắng chiều kia toàn hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rơi vào mắt Hằng vương, giận dữ buông rèm, Hằng vương nhắm hai mắt lại.

 

Đèn đuốc rực rỡ sáng lên, bữa yến tiệc đón chào này vẻ đặc biệt lâu dài.

 

Nhìn trên dưới Vân Châu gọn gàng ngăn nắp, Hằng vương không khỏi âm thầm kinh ngạc, thể đem Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Châu này trong một tháng ngắn ngủi quản thành ra như vậy, không biết đến tột cùng là An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gia Lục công tử rất giỏi hay vẫn do phụ đắc lực bên người lợi hại đây?

 

Rượu uống thỏa thích tiệc cũng tàn, mọi người đều tự trở về phòng, Hoắc Hương cùng Đỗ y quan song © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 song đi vào phòng Nhã Hề, trị thương cho nàng.

 

Thấy đã an bài xong cho mọi người, Tử Thanh bỗng phát giác sao bữa tiệc tối nay thế nhưng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều không thấy bóng dáng Triều Cẩm, âm thầm kỳ quái, thế liền lặng yên đi ra khỏi phủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tìm bóng dáng Triều Cẩm khắp trong thành.

 

“Này, ngốc tử, ngươi không trong phủ bồi tiếp Nhã nhi của ngươi đi, còn chạy lung tung như thế.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thanh âm Triều Cẩm bỗng nhiên vang lên.

 

Tử Thanh giật mình, giương mắt nhìn lại, Triều Cẩm đang một mình một người đứng đầu thành cửa bắc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Tử Thanh an tâm cười: “Biết ngươi không việc tốt rồi.”

 

“Ta tất nhiên không việc gì, nhưng thật ra ngươikhả năng chuyện.” Triều Cẩm chút đăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chiêu cúi đầu.

 

“Sao?” Tử Thanh đã chậm rãi đi lên đầu tường.

 

“Nay Đột Quyết cố kỵ đại kế của An gia nên sẽ không dễ dàng đến xâm phạm, nhưng đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với triều đình lại không thể không phòng.” Triều Cẩm nhìn về phía phủ nha: “Hằng vương này đến tột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùngđịch hay là bạn ta thế nhưng lại không nhìn ra một tia manh mối.”

 

“Hắn?” Lòng Tử Thanh trầm xuống, những lời của người kia hôm nay chợt hiện lên trong lòng, tuy rằng nho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhã lễ độ nhưng cũng là có lời trong lời.

 

Triều Cẩm gật đầu: “Từ ánh mắt đầu tiên ta nhìn thấy hắn đã cảm thấy bất an. Nay Vân Châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thiếu binh thiếu tướng, nếu Hằng vương này không phải người lương thiện thì ngày sau tất sẽ rơi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bàn tay hắn.”

 

Tử Thanh cả kinh: “Chúng taân cứu mệnh đối với hắn, sao hắn có thể lấy oán trả ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như thế?”

 

Triều Cẩm lạnh lùng cười: “Tử Thanh a Tử Thanh, hoàng gia vô tình, từ xưa hiền thần lương tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ân tình đối với quân vương đâu chỉ trăm ngàn, lại bao nhiêu quân vương đối đãi tốt đâu?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Dừng lại một chút, Triều Cẩm chỉ về phương bắc: “Phía bắc Vân Châu nếu ta không nhớ nhầm thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9đến cả trăm sơn phỉ hào khí, cũng không vào nhà cướp của vẫn chỉ lui tới đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cướp quan viên, nếuthể chiêu an đám sơn phỉ này, mở rộng quân lực Vân Châu thì triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đình cũng sẽ không dám dễ dàng xuống tay với Vân Châu.”

 

“Được, ta nhớ kỹ.” Tử Thanh gật đầu.

 

Triều Cẩm đột nhiên cười nhẹ: “Nhớ kỹ thì còn không mau trở về đi, cẩn thận kẻo Hằng vương kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đoạt mất Nhã nhi của ngươi.”

 

Tử Thanh ngẩn ra: “Nếu đi về thì chúng ta cùng về. Tuy rằng mùa đông đã qua nhưng đầu xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đêm rét lạnh, ngươi một mình đây, ta rất lo.”

 

“Ha ha, khiến ngươi lo lắng, ta lại cảm thấy vui vẻ.” Triều Cẩm quật cường nhún nhún vai: “Hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta lại càng muốnđây thì sao?” Không nghĩ trở về để thấy chàng Nhã Hề lưu luyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình thâm, nơi này mặc dù lạnh nhưng so với trong phủ thì ấm áp hơn nhiều, chàng có biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không?

 

Tử Thanh thở dài, bỗng nhiên nghiêm túc nhìn nàng: “Triều Cẩm, ta một việc hiện tại nhất định phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói cho nàng.” Triều Cẩm a, ta không đành lòng nhìn nàng tiếp tục ủy khuất chính mình như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhất định phải nói cho nàng chân tướng, không để cho nàng mắc thêm lỗi lầm nữa.

 

“Được, nhưng chỉ sợ phải đợi đến mấy tháng sau.” Triều Cẩm hoảng hốt lắc đầu: “Hiện tại ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn nghe. Ta chỉ nghĩ phải làm như thế nào mới thể đưa hết sơn phỉ ở phụ cận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Vân Châu về, tạo thành một chi đại quân vạn người.”

 

“Triều Cẩm, nàng hãy nghe ta nói.” Tử Thanh nắm lấy vai nàng: “Kỳ thật ta là…”

 

“Chàngphu quân trời định của Nhã Hề, ta biết.” Triều Cẩm bình tĩnh nhìn gương mặt Tử Thanh, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt đã lặng yên nhuốm đầy lệ quang: “Mà ta chỉ một nữ tử đáng sợ không lúc nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tránh khỏi kế lược trù mưu, mặc kệ ta làm nhiều đến đâu chăng nữa chàng cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đáp lại tình yêu của ta, phải không?” Nở nụ cười như muốn khóc: “Ta đã sớm nói rồi, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 những lời khiến người khác tổn thương thì đừng nói vẫn tốt hơn, ta không thừa nhận nổi…không chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nổi đâu…”

 

“Triều Cẩm, ta không nói thế,là…” Tử Thanh lắc đầu, nhất thời tâm loạn.

 

“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!” Triều Cẩm run run, nhào vào lòng Tử Thanh, vung tay đánh vào ngực nàng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Đừng nói những lời sau đó nữa, cầu xin chàng, đừng nói thêm nữa!”

 

“Triều Cẩm…” Tử Thanh nghẹn ngào: “Thực xin lỗi…”

 

Nhìn hai người đau buồn trên thành lâu, lão hòa thượng hai tay tạo thành hình chữ thập, niệm thật to: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “A di đà phật.”

 

“Đại sư!” Tử Thanh kinh ngạc.

 

“Nghiệp chướng a nghiệp chướng.” Lão hòa thượng nặng nề thở dài: “Tình căn đã ăn sâu từ lúc nào không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết, ngày sau tất gây nên hậu quả không tốt gì, ngươi chỉ thể tự dựa vào mình thôi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Xoay người sang chỗ khác, lão hòa thượng lại lắc đầu một trận.

 

“Đại chờ đã!” Tử Thanh vội vàng đuổi theo: “Đại sư!”

 

“Nếu thí chủ còn một tia sám hối thì cùng đi với lão nạp đi thôi.”

 

“Đi nơi nào?” Tử Thanh ngẩn ngơ.

 

“Từ nơi nào đến thì đi trở về đó.” Lão hòa thượng xoay người bình tĩnh nhìn nàng: “Nếu nghiệt duyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này ngươi cứ tiếp tục dây dưa tiếp như thế thì chỉ sợ ngày phải chết cũng cách không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xa nữa, đến lúc đó ai cũng không cứu được ngươi.”

 

“Chết ta không sợ, ta chỉ muốn hỏi một chút, đại người biết đi đâu tìm vị lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia không?”

 

“Ngươi tìm nàng làm gì?”

 

“Cứu người.”

 

“Đại kiếp nạn của ngươi đã gần ngay trước mắt rồi, ngươi còn tâm nghĩ tới việc cứu người?”

 

Cười nhẹ, Tử Thanh gật đầu: “Hôm nay Đỗ y quan cùng Hoắc nương đều nhìn mặt Nhã nhi rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lắc đầu, ta nghĩ mặt của nàng chỉ sợ thuốc nơi nhân gian đã không còn khả năng cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được, ta biết lão bà tất không phải phàm nhân, ta nghĩ chỉ cần tìm được nàng thì Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhi có lẽ…”

 

“Aish…” Bình tĩnh nhìn Tử Thanh, nét bất đắc trong ánh mắt lão hòa thượng không khỏi làm cho đáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng Tử Thanh chợt lạnh: “Túi da thôi, làm gì phải chấp nhất như vậy?”

 

“Đại sư!”

 

“Vì sao ngươi nhất định phải cố chấp giống như phụ thân của mình vậy?” Lão hòa thượng thở dài than. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Thân sinh phụ thân?” Tử Thanh lại cả kinh: “Đại người biết phụ mẫu thân sinh của ta đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tột cùng ai không?”

 

“Thân mẫu ngươi không phải vẫn ngay bên cạnh ngươi sao?”

 

“Người nói Đoạn phu nhân?”

 

“Thí chủ, ngươi tự lo thân mình đi, lão nạp cáo từ.”

 

“Đại sư! Đại sư!”

 

Không quay đầu lại, lão hòa thượng dần dần biến mất trong tầm mắt Tử Thanh.

 

“Nàng thật sự mẫu thân của ta?” Tử Thanh run lên, lắc đầu, lại lắc đầu.

 

“Tử Thanh…” Triều Cẩm lo lắng tiến lại, nhìn Tử Thanh toàn thân run rẩy: “Vị đạikia đến tột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng người nào?”

 

“Một người…đưa ta đến nơi này…” Hoảng sợ xoay người nhìn Triều Cẩm, Tử Thanh không thể tin được lắc đầu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Thì ra ta người Đại Đường, tangười nơi này!”

 

“Rốt cuộc ngươi đang nói cái gì?”

 

“Ta muốn trở về, hỏi choràng ta rốt cuộc hài tử của ai!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW