GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55: Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ánh nắng chiều nhàn nhạt phủ kín tầng không, mùa đông rét lạnh đã qua rồi, một mùa xuân nữa lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tới.

 

Tử Thanh đang phóng nhanh tiến vào thành Vân Châu đột nhiên ghìm ngựa, chạy về phía ngoại thành.

 

“Nhã nhi, chớ trách ta lần này lại nuốt lời.” Tử Thanh dần thả chậm ngựa, cuối cùng dừng lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước bờ ruộng, ôm chặt thân thể Nhã Hề, ánh mắt đầy áy náy.

 

“Ta thực muốn trách chàng…” Bình yên tựa vào lòng Tử Thanh, Nhã Hề nhìn rặng mây đỏ phía xa xa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nét đau lòng thoáng hiện trong đôi mắt: “Ta muốn trách chàng dấn thân mình vào nơi nguy hiểm, lặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lẽ tiến nhập Vân Châu trước, nếu chàng việc gì, vậy bảo ta phải làm thế nào đây?” Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 âm khẽ run lên, Nhã Hề xoay người lại, đau xót xoa gương mặt Tử Thanh: “Chàng nhìn chàng xem, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gầy đi nhiều đến vậy…”

 

cùng kinh ngạc nhìn Nhã Hề, Tử Thanh giật mình chấn động: “Nhã nhi, nàng không oán ta ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lời cáo từ cũng chưa nói đã đi một chút nào sao?”

 

Nhã Hề vươn tay nắm lấy tay Tử Thanh, mười ngón xiết chặt, dán trên ngực, giữa đôi mày ẩn chứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ba phần ngượng ngùng, ngữ khí lạicùng kiên định: “Vậy chàng nói cho ta biết, chàng sẽ buông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay ta ra sao?”

 

“Ta…” Lại đem Nhã Hề gắt gao ôm vào trong ngực, Tử Thanh không muốn để nàng nhìn thấy dòng lệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nóng hổi trào ra từ khóe mắt mình: “Ta không nghĩ tới chuyện buông tay…”

 

“Ta cũng không nỡ…” Đôi mắt Nhã Hề hàm lệ, cười hạnh phúc: “Chàng phu quân mà lão thiên thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xót nên mới ban cho ta…”

 

“Nhưng mà, vạn nhất một ngày vẫn buông thì sao?” Tử Thanh cẩn thận thử hỏi thăm dò.

 

Thân mình Nhã Hề run lên, Tử Thanh, chàng lại nghĩ tới khúc mắc trong lòng mình kia sao? Nhã Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gượng cười: “Nếu thực sự có một ngày như vậy thì cũng ngày ta tự vẫn rời xa nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế.”

 

“Nhã nhi…” Tử Thanh nghẹn ngào, tình nguyệnta chết cũng không muốn nàng tự thương tổn chính mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nửa phần.

 

“Tử Thanh, ta muốn xuống ngựa đi một chút.” Nhã Hề bỗng nhiên mở miệng.

 

“Được.” Tử Thanh nhảy xuống ngựa trước, rồi nhẹ nhàng đỡ Nhã Hề xuống.

 

Chậm rãi cởi tấm bạch sa che trên mặt xuống, Nhã Hề xoay người lại, ba đạo vết thương đã kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vảy nhìn thấy ghê người làm cho trái tim Tử Thanh nhói lên đau xót: “Nàng…mặt của nàng sao lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không tốt lên như thế?”

 

“Chàng vừa rời đi ta liền không để Đỗ y quan bôi thuốc nữa.” Nhã Hề thản nhiên mở miệng.

 

“Nàng!” Tử Thanh giữ chặt nàng xoay người bước đi, gấp giọng nói: “Đi, mau cùng ta về thành Vân Châu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoắc nương đãtrong thành rồi, hơn nữa còn có Đỗ y quan, tất nhiên có thể chữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trị tốt cho gương mặt của nàng!”

 

Vẫn quật cường không nhúc nhích, Nhã Hề nhẹ nhàng hỏi: “Mặt của ta thật sự quan trọng như vậy sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Nhã nhi!” chút tức giận lắc đầu, Tử Thanh đau lòng vuốt ve gương mặt nàng: “Rốt cuộc nàng suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩ điều gì?”

 

Nhã Hề cầm lấy tay nàng, áp lên vết thương của mình, đạm nhiên cười: “Nữ nhân làm cho mình xinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đẹp người mình yêu, nếu ngày đóVân Châu chàng gặp phải bất trắc, như vậy ta giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại mỹ mạo này để cho ai xem đây?”

 

“Hiện tại ta hết thảy đều bình yên rồi, tiếp theo trở về thành liền lập tức tìm bọn họ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trị cho nàng, được không?” Tử Thanh lo lắng hỏi.

 

Nhã Hề lắc đầu: “Nếu ta vẫn bộ dáng này thì sao? Có thể chàng sẽ ghét bỏ ta không?”

 

“Nhã nhi!” Mày Tử Thanh nhíu chặt, đau đớn cùng giận dữ bi ai lần lượt thay đổi trong đôi mắt: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Sẽ không! Sẽ không! Sẽ không!”

 

“Đứa ngốc!” Nở nụ cười sau hàng lệ, Nhã Hề đột nhiên ôm lấy mặt Tử Thanh, rặng mây đỏ hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lên đầy mặt, ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng hôn lên môi Tử Thanh.

 

Tử Thanh chấn động, toàn thân cứng đờ, trong đầu trống rỗng, không biết lúc này nên ôm lấy nàng hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên đẩy nàng ra.

 

Đôi môi như cánh hoa tách ra, Tử Thanh không tự chủ được lại khẽ hôn một cái, nhất thời chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình cũng đỏ bừng mặt.

 

Xấu hổ cúi đầu, Nhã Hề giận dỗi gắt Tử Thanh một tiếng: “Chàng…chàng được một tấc lại muốn tiến một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thước!”

 

“Ta…” Giờ khắc này Tử Thanh thật sự hỗn loạn, không biết nói cái gì, cũng không biết ngay sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên làm cái gì.

 

“Chàng không chê ta xấu xí, như thế nào ta lại thể ghét bỏ bí mật cất giấu trong đáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng kia của chàng đây?” Nhã Hề thấp giọng nói xong liền ngượng ngùng tựa vào lòng Tử Thanh: “Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này đây chàng không nằm mộng, cũng không phải ta nằm mơ, ta đem cả đời mình đều giao cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chàng, mong chàng thương tiếc.”

 

“Nhã nhi…Ta sẽ xuống địa ngục.” Tử Thanh ôm chặt thân thể nàng, chua xót cười: “Ta cũng sẽ kéo theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng xuống địa ngục mất thôi.” Nước mắt run rẩy chảy xuống thành hàng, lặng yên rơi xuống vỡ nát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dưới chân.

 

Đến tột cùng mật lại khiến chàng nói những lời nghiêm trọng như thế? Thân mình Nhã Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 run lên, lại kiên định cười: “Ta đây cũng sẽbên chàng…”

 

Không tiếng động thở dài, Tử Thanh chỉ thể càng ôm chặt lấy nàng: “Nhã nhi, trở về thành rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vẫn nên mau chóng trị thương thì quan trọng hơn.”

 

“Được…”

 

“Tử Thanh, vui vẻ một ngày, thống khổ cũngmột ngày, ngươi hà tất phải như vậy? Vị tiểu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nương này đối với ngươi tình căn đã bén rễ ăn sâu, Tử Thanh, cần phải biết quý trọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 a!” Âm thanh thình lình vang lên, Tử Thanh liền nhìn chung quanh tìm bóng dáng lão ẩu thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia.

 

“Lão bà!”

 

“Tử Thanh?” Nhã Hề tựa hồ không nghe thấy âm thanh gì, kinh ngạc nhìn Tử Thanh: “Lão gì?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Nàng không nghe thấy?” Tử Thanh kinh ngạc hỏi.

 

“Nghe thấy cái gì?”

 

“Không…không gì…” Nhìn rặng mây đỏ còn chưa tan trên mặt Nhã Hề, Tử Thanh giãn mi cười, nắm chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tay nàng: “Nhã nhi, chúng ta phải đồng ý với nhau mặc kệ tương lai phát sinh chuyện gì thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta không buông tay, nàng cũng không được buông…”

 

Nhìn mặt mày Tử Thanh thật sâu, Nhã Hề ngượng ngùng cười, gật đầu: “Vâng.”

 

***

 

Xe ngựa tiến vào thành Vân Châu, hai thân ảnh dựa sát vào nhau dưới ánh nắng chiều kia toàn hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rơi vào mắt Hằng vương, giận dữ buông rèm, Hằng vương nhắm hai mắt lại.

 

Đèn đuốc rực rỡ sáng lên, bữa yến tiệc đón chào này vẻ đặc biệt lâu dài.

 

Nhìn trên dưới Vân Châu gọn gàng ngăn nắp, Hằng vương không khỏi âm thầm kinh ngạc, thể đem Vân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Châu này trong một tháng ngắn ngủi quản thành ra như vậy, không biết đến tột cùng An © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gia Lục công tử rất giỏi hay vẫn do phụ đắc lực bên người lợi hại đây?

 

Rượu uống thỏa thích tiệc cũng tàn, mọi người đều tự trở về phòng, Hoắc Hương cùng Đỗ y quan song © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 song đi vào phòng Nhã Hề, trị thương cho nàng.

 

Thấy đã an bài xong cho mọi người, Tử Thanh bỗng phát giác sao bữa tiệc tối nay thế nhưng vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đều không thấy bóng dáng Triều Cẩm, âm thầm kỳ quái, vì thế liền lặng yên đi ra khỏi phủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tìm bóng dáng Triều Cẩm khắp trong thành.

 

“Này, ngốc tử, ngươi không ở trong phủ bồi tiếp Nhã nhi của ngươi đi, còn chạy lung tung như thế.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh âm Triều Cẩm bỗng nhiên vang lên.

 

Tử Thanh giật mình, giương mắt nhìn lại, Triều Cẩm đang một mình một người đứngđầu thành cửa bắc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Tử Thanh an tâm cười: “Biết ngươi không việc tốt rồi.”

 

“Ta tất nhiên không việc gì, nhưng thật ra ngươi khả năng chuyện.” Triều Cẩm có chút đăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chiêu cúi đầu.

 

“Sao?” Tử Thanh đã chậm rãi đi lên đầu tường.

 

“Nay Đột Quyết cố kỵ đại kế của An gia nên sẽ không dễ dàng đến xâm phạm, nhưng mà đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với triều đình lại không thể không phòng.” Triều Cẩm nhìn về phía phủ nha: “Hằng vương này đến tột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùngđịch hay bạn ta thế nhưng lại không nhìn ra một tia manh mối.”

 

“Hắn?” Lòng Tử Thanh trầm xuống, những lời của người kia hôm nay chợt hiện lên trong lòng, tuy rằng nho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhã lễ độ nhưng cũng lời trong lời.

 

Triều Cẩm gật đầu: “Từ ánh mắt đầu tiên ta nhìn thấy hắn đã cảm thấy bất an. Nay Vân Châu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếu binh thiếu tướng, nếu Hằng vương này không phải người lương thiện thì ngày sau tất sẽ rơi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bàn tay hắn.”

 

Tử Thanh cả kinh: “Chúng ta ân cứu mệnh đối với hắn, sao hắn thể lấy oán trả ơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 như thế?”

 

Triều Cẩm lạnh lùng cười: “Tử Thanh a Tử Thanh, hoàng gia tình, từ xưa hiền thần lương tướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ân tình đối với quân vương đâu chỉ trăm ngàn, lại có bao nhiêu quân vương đối đãi tốt đâu?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dừng lại một chút, Triều Cẩm chỉ về phương bắc: “Phía bắc Vân Châu nếu ta không nhớ nhầm thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến cả trăm sơn phỉ hào khí, cũng không vào nhà cướp củavẫn chỉ lui tới đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cướp quan viên, nếu có thể chiêu an đám sơn phỉ này, mở rộng quân lực Vân Châu thì triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đình cũng sẽ không dám dễ dàng xuống tay với Vân Châu.”

 

“Được, ta nhớ kỹ.” Tử Thanh gật đầu.

 

Triều Cẩm đột nhiên cười nhẹ: “Nhớ kỹ thì còn không mau trở về đi, cẩn thận kẻo Hằng vương kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đoạt mất Nhã nhi của ngươi.”

 

Tử Thanh ngẩn ra: “Nếu đi về thì chúng ta cùng về. Tuy rằng mùa đông đã qua nhưng đầu xuân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đêm rét lạnh, ngươi một mình đây, ta rất lo.”

 

“Ha ha, khiến ngươi lo lắng, ta lại cảm thấy vui vẻ.” Triều Cẩm quật cường nhún nhún vai: “Hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta lại càng muốn đây thì sao?” Không nghĩ trở về để thấy chàng Nhã Hề lưu luyến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tình thâm, nơi này mặc dù lạnh nhưng so với trong phủ thì ấm áp hơn nhiều, chàng biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không?

 

Tử Thanh thở dài, bỗng nhiên nghiêm túc nhìn nàng: “Triều Cẩm, ta một việc hiện tại nhất định phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói cho nàng.” Triều Cẩm a, ta không đành lòng nhìn nàng tiếp tục ủy khuất chính mình như vậy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất định phải nói cho nàng chân tướng, không để cho nàng mắc thêm lỗi lầm nữa.

 

“Được, nhưng chỉ sợ phải đợi đến mấy tháng sau.” Triều Cẩm hoảng hốt lắc đầu: “Hiện tại ta không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn nghe. Ta chỉ nghĩ phải làm như thế nào mới thể đưa hết sơn phỉ phụ cận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vân Châu về, tạo thành một chi đại quân vạn người.”

 

“Triều Cẩm, nàng hãy nghe ta nói.” Tử Thanh nắm lấy vai nàng: “Kỳ thật ta là…”

 

“Chàng phu quân trời định của Nhã Hề, ta biết.” Triều Cẩm bình tĩnh nhìn gương mặt Tử Thanh, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt đã lặng yên nhuốm đầy lệ quang: “Mà ta chỉ một nữ tử đáng sợ không lúc nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tránh khỏi kế lược trù mưu, mặc kệ ta làm nhiều đến đâu chăng nữa chàng cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đáp lại tình yêu của ta, phải không?” Nở nụ cười như muốn khóc: “Ta đã sớm nói rồi, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 là những lời khiến người khác tổn thương thì đừng nói vẫn tốt hơn, ta không thừa nhận nổi…không chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nổi đâu…”

 

“Triều Cẩm, ta không nói thế, là…” Tử Thanh lắc đầu, nhất thời tâm loạn.

 

“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!” Triều Cẩm run run, nhào vào lòng Tử Thanh, vung tay đánh vào ngực nàng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Đừng nói những lời sau đó nữa, cầu xin chàng, đừng nói thêmnữa!”

 

“Triều Cẩm…” Tử Thanh nghẹn ngào: “Thực xin lỗi…”

 

Nhìn hai người đau buồn trên thành lâu, lão hòa thượng hai tay tạo thành hình chữ thập, niệm thật to: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “A di đà phật.”

 

“Đại sư!” Tử Thanh kinh ngạc.

 

“Nghiệp chướng a nghiệp chướng.” Lão hòa thượng nặng nề thở dài: “Tình căn đã ăn sâu từ lúc nào không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 biết, ngày sau tất gây nên hậu quả không tốt gì, ngươi chỉ có thể tự dựa vào mình thôi.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Xoay người sang chỗ khác, lão hòa thượng lại lắc đầu một trận.

 

“Đại chờ đã!” Tử Thanh vội vàng đuổi theo: “Đại sư!”

 

“Nếu thí chủ còn một tia sám hối thì cùng đi với lão nạp đi thôi.”

 

“Đi nơi nào?” Tử Thanh ngẩn ngơ.

 

“Từ nơi nào đến thì đi trở về đó.” Lão hòa thượng xoay người bình tĩnh nhìn nàng: “Nếu nghiệt duyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này ngươi cứ tiếp tục dây dưa tiếp như thế thì chỉ sợ ngày phải chết cũng cách không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xa nữa, đến lúc đó ai cũng không cứu được ngươi.”

 

“Chết ta không sợ, ta chỉ muốn hỏi một chút, đại người biết đi đâu tìm vị lão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia không?”

 

“Ngươi tìm nàng làm gì?”

 

“Cứu người.”

 

“Đại kiếp nạn của ngươi đã gần ngay trước mắt rồi, ngươi còntâm nghĩ tới việc cứu người?”

 

Cười nhẹ, Tử Thanh gật đầu: “Hôm nay Đỗ y quan cùng Hoắc nương đều nhìn mặt Nhã nhi rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lắc đầu, ta nghĩ mặt của nàng chỉ sợ thuốc nơi nhân gian đã không còn khả năng cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được, ta biết lão bà bà tất không phải phàm nhân, ta nghĩ chỉ cần tìm được nàng thì Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhi lẽ…”

 

“Aish…” Bình tĩnh nhìn Tử Thanh, nét bất đắc trong ánh mắt lão hòa thượng không khỏi làm cho đáy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lòng Tử Thanh chợt lạnh: “Túi da thôi, làm phải chấp nhất như vậy?”

 

“Đại sư!”

 

“Vì sao ngươi nhất định phải cố chấp giống như phụ thân của mình vậy?” Lão hòa thượng thở dài than. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Thân sinh phụ thân?” Tử Thanh lại cả kinh: “Đại ngườibiết phụ mẫu thân sinh của ta đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tột cùngai không?”

 

“Thân mẫu ngươi không phải vẫn ngay bên cạnh ngươi sao?”

 

“Người nói Đoạn phu nhân?”

 

“Thí chủ, ngươi tự lo thân mình đi, lão nạp cáo từ.”

 

“Đại sư! Đại sư!”

 

Không quay đầu lại, lão hòa thượng dần dần biến mất trong tầm mắt Tử Thanh.

 

“Nàng thật sựmẫu thân của ta?” Tử Thanh run lên, lắc đầu, lại lắc đầu.

 

“Tử Thanh…” Triều Cẩm lo lắng tiến lại, nhìn Tử Thanh toàn thân run rẩy: “Vị đại kia đến tột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cùng người nào?”

 

“Một người…đưa ta đến nơi này…” Hoảng sợ xoay người nhìn Triều Cẩm, Tử Thanh không thể tin được lắc đầu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Thì ra ta người Đại Đường, ta người nơi này!”

 

“Rốt cuộc ngươi đang nói cái gì?”

 

“Ta muốn trở về, hỏi choràng ta rốt cuộc là hài tử của ai!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc