GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 71: Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Tử Thanh….Tử Thanh….”

 

Nước mưa điên cuồng quất lên người Triều Cẩm, thành Vân Châu trống rỗng, một bóng người cũng không có.

 

Trái tim mãnh liệt co thắt lại, Triều Cẩm thúc ngựa tìm khắp đầu đường đến cuối phố, nhưngbất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 luận thét gọi thế nào, đáp lại nàng cũng chỉ tiếng mưa rơi rào rào.

 

“Ngươi đâu? Rốt cuộc ngươi đâu?” Triều Cẩm thúc ngựa trở lại cửa nam, lắc đầu, muốn để mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tính táo lại, Sử Triều Cẩm, ngươi không thể loạn, trấn tĩnh, trấn tĩnh, trấn tĩnh, nơi này không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 vết máu, khẳng định Tử Thanh bình yên, nàng không việc gì, tất nhiên không việc gì.

 

Rời khỏi Vân Châu, nơi bọn họ thể đi chỉ có…chỉ Lạc Dương…Phương hướng hẳn hướng đó…

 

Triều Cẩm hít thật sâu mấy hơi, ghìm ngựa phóng về phía Lạc Dương, cúi đầu liền thấy dấu ngựa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hỗn độn còn chưa bị mưa to xóa hết, một đường này phương hướng đúngLạc Dương.

 

Nhìn dấungựa loang lổ, rõ ràng thiết kỵ đại quân Đột Quyết, nếu Tử Thanh bị đuổi theo…Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Cẩm đột nhiên lắc đầu, không khả năng! Không khả năng! Tử Thanh không việc gì, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214việc gì!

 

“Tử Thanh!” Thê lương hô lên, Triều Cẩm quất mạnh ngựa, dọc theo dấu ngựa hỗn loạn một đường đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 theo.

 

Tử Thanh, chờ ta, chờ ta…

 

***

 

Sơn cốc xanh um tươi tốt, dưới mưa tovẻ đặc biệt xanh ngắt.

 

ngựa tung bay, Tử Thanh một khắc cũng không dám chậm lại.

 

Tiếng hét phía sau càng ngày càng gần, mưa to làm cho con đường trong sơn cốc trơn trượt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tuấnchạy càng ngày càng chậm.

 

“Vút!”

 

Đột nhiên, một sợi dây thừng xuất hiện dưới ngựa Tử Thanh, con ngựa mệt mỏi bị sợi dây ngáng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đột nhiên ngã lộn ra đất, Tử Thanh bị quăng thật xa ra ngoài.

 

Cảm giác được vết thương bị rách truyền đến cơn đau như xé, Tử Thanh cắn răng một cái đứng lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 toàn thân không khỏi run rẩy.

 

“Ngươi chạy không thoát được đâu.”

 

Tử Thanh kinh hãi quay đầu, chỉ thấy hơn mười thị vệ của Hằng vương đã sớm mai phục tại chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này, giờ một đám cao thủ tay cầm đại đao, chờ lấy tính mạng nàng.

 

“Điện hạ đã sớm tính được ngươi sẽ đi qua sơn cốc này, đi đường tắt để đuổi theo xe ngựa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nên đặc biệt lệnh cho ta đây chờ An lục công tử đã lâu.”

 

Nắm chặt hai nắm đấm, Tử Thanh đột nhiên bật ra một tràng cười lạnh thê lương: “Ha ha, thì ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta đã bốn bề thọ địch…” Năm đó vương Hạng cũng tâm tình như vậy sao? Thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lương, tuyệt vọng lại không cam lòng, không nỡ, Ngu bình yên ra đi, lẽ vương mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đi còn thanh thản hơn ta, Nhã nhi…Chẳng lẽ không thể chạy thoát khỏi bàn tay tên súc sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kia? Không! Ta không chấp nhận số mệnh này, phải xông ra, xông ra!

 

Tử Thanh đột nhiên hung hăng cắn răng, rút ra bội kiếm bên hông: “Đến đây đi!”

 

Một đạo tia chớp rách bầu trời, một tiếng sấm kinh thiên vang vọng khắp nơi.

 

***

 

“Lộp cộp –!” Con ngựa dưới thân Triều Cẩm dài một tiếng, đột nhiên bốn mềm nhũn, ngã gục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 xuống, kịch liệt thở dốc.

 

“Ngươi không thể ngã xuống, Tử Thanh đang chờ ta! Tử Thanh đang chờ ta!” Một đêm chạy như điên, con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ngựa đã không chịu nổi, rốt cuộc không đứng dậy được.

 

“Đồ dụng! Đồ vô dụng!” Bỏ dây cương trong tay ra, Triều Cẩm vứt roi đi, tiếp tục chạy nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 dọc theo dấu ngựa, trái tim hoảng loạn mỗi khắc lại nhảy lên, đều đau đến thấu xương.

 

Tử Thanh, ta đến đây, ta đến đây…Ngươi không thể làm nhục ta rồi không quan tâm đến ta thế, ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đã nói muốn ta làm nữ nhân của ngươi, ngươi không thể nói chuyện không giữ lời!

 

***

 

“Vút!”

 

Một đạo kiếm ảnh cắt qua màn mưa, mang theo một tia máu tươi.

 

Tử Thanh hai mắt đỏ bừng, giống như một đầu thú rơi xuống bẫy của thợ săn, mỗi một kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đâm ra, đã không còn để ý xem bao nhiêu vết đao rơi xuống người…

 

Trên ngườisố vết thương, máu tươi chảy ròng ròng, Tử Thanh giương mắt nhìn hơn mười thị vệ còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại của Hằng vương, lạnh lùng cười: “Các ngươi…còn coi mình là người Đại Đường sao?”

 

“Ta…ta…” Một câu hỏi khiến cho thị vệ Hằng vương nghẹn họng.

 

“Trợ Trụ vi ngược…ngày khác tất ác báo!”

 

“Ngươi…ngươi vẫn nên nghĩ đến cái mạng nhỏ của mình trước đi!”

 

Đại quân Đột Quyết gần ngay trước mắt, Tử Thanh tuyệt vọng hít một hơi thật sâu: “Các ngươi tránh ra!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Ha ha, một ngàn lượng hoàng kim của ta!” Một tràng tiếng ngựa dồn dập vang lên phía sau, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một thanh trường mâu bỗng nhiên phóng xuyên qua ngực Tử Thanh…

 

Không còn tiếng mưa rơi, không còn tiếng ngựa, cũng rốt cuộc không còn nghe thấy thanh âm binh khí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiết kỵ Đột Quyết đâm vào thân thể.

 

“Ta…không muốn chàng gọi ta bằng cái tên đó…”

 

“Được…Nhã nhi…”

 

Nhã nhi, ta muốn gọi tên nàng thêm một lần, mười lần, trăm lần, ngàn lần, cuộc đời này còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 gọi đủ.

 

“Ta còn muốn nghe nàng đàn hát…”

 

“Được…”

 

“Còn muốn xem nàng nhảy múa…”

 

“Được…”

 

“Còn muốn…”

 

“Tử Thanh…Ta muốn…mỗi ngày đềuthể thấy chàng…”

 

Nhã nhi, nhưng rốt cuộc cũng không được gặp nàng nữa rồi.

 

“Đứa ngốc…Thế gian này, nơi nào chàng, nơi ấy mới thế ngoại đào nguyên của ta.”

 

Nhã nhi, thế ngoại đào nguyên, đột nhiên cách ta xa, thực xa, nếu ta chết đi, Hằng vương sẽ gây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ra cho nàng bao nhiêu ác mộng đây? Ta không cam lòng, không thể an tâm!

 

“Tử Thanh…cái ta cũng không muốn…Ta…thầm nghĩ…muốn nàng…cùng ta…đến già…Làm Nhã nhi…của một mình…nàng…”

 

Thực xin lỗi, Nhã nhi, ta không làm được, giờ đây thật sự không làm được…

 

“Chúng ta phải nói rõ, nếu một ngày chúng ta chia xa, vậy đều phải nhau sống cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tốt, chờ đợi ngày đoàn tụ.”

 

Thì ra, thì ra gặp lại chỉ là hy vọng ảo xa vời…

 

“Nhã nhi –!” Một tiếng thét không cam lòng khàn khàn thê lương từ miệng Tử Thanh thoát ra, kiếp này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khó thoát khỏi cái chết thì cũng muốn hóa thành u hồn, thường ngày làm bạn với nàng!

 

“Thanh âm này! Sơn cốc!” Triều Cẩm đang giữa rừng toàn thân cứng đờ, run rẩy không ngừng: “Chẳng lẽ…chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lẽ…không –!”

 

Quỳ rạp xuống đất, hai bàn tay Triều Cẩm cào thật sâu vào nền đất: “Yến Tử Thanh! Sao ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể không quan tâm đến ta như vậy, như thế nào thể…”

 

Tử Thanh, Tử Thanh, ta thật sự mất đi ngươi sao? Triệt để hoàn toàn mất ngươi sao?

 

Ta không muốn kết cục như vậy, không muốn…

 

“Để nàng theo giúp ta mạo hiểm, đó mới chân chính là tàn nhẫn với nàng!”

 

“Tử Thanh, ngươi thực sự thực sự tàn nhẫn…” Triều Cẩm gào khóc ngã gục xuống đất, ngươi khiến ta một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mình sống sót, ý nghĩa gì? ý nghĩa đây?

 

***

 

Thiết kỵ Đột Quyết vây chặt Tử Thanh, một thanh trường mâu xuyên thẳng qua thân thể nàng trông đặc biệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chói mắt.

 

“Tiểu tạp mao!” Xa xa, Ma Ô lạnh lùng nhìn Tử Thanh, lệ nóng doanh tròng: “Ngươi cũng biết đau? Vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sao ngươi phải tự mình thả hung thủ! Khiến cho đại ca của lão tử chết không nhắm mắt?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“A…a…” Tử Thanh toàn thân run run, thê lương cười lớn.

 

“Ngươi cười cái gì?”

 

Máu tươi từ khóe miệng chảy xuống, Tử Thanh nhắm mắt lại: “Triều Cẩm…vô tội…vì sao ta…không thể thả nàng?”

 

“Ngươi!” Ma Ô phẫn nộ quát: “Loạn tên bắn chết!”

 

“Tuân lệnh!”

 

“Vút! Vút! Vút!…”

 

Loạn tên đều cắm ngập vào thân thể Tử Thanh, không còn thấy đau, cũng không còn thấy lạnh, hết thảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 trước mắt, chỉ còn lại một mảnh hắc ám…

 

Triều Cẩm, nếukiếp sau, nhất định sẽ không phụ nàng…

 

Mưa rơi càng lúc càng lớn, khoảnh khắc Tử Thanh ngã xuống, tia chớp lóe lên rách nửa bầu trời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ánh chớp chói mắt làm cho mọi người không khỏi vội vàng che mắt…

 

***

 

“Oanh long long!”

 

Một tiếng sấm rền vang làm cho lòng Triều Cẩm bỗng nhiên chấn động.

 

“Vô luận thế nào, ta cũng muốn gặp nàng một lần!” Triều Cẩm ráng sức đứng lên, chạy về hướng sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cốc.

 

Đại quân Đột Quyết đã lui đi, thị vệ Hằng vương cũng mang theo thi thể đồng bạn rời đi theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lệnh Hằng vương.

 

Trong sơn cốc, máu tươi nhuộm đỏ một màu, còn chỉ một mảnh huyết nhục hồ.

 

“Tử Thanh…” Triều Cẩm run rẩy bổ nhào xuống, vươn hai tay chạm vào vũng máu kia: “Bọn chúng thế nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại tàn nhẫn với nàng như vậy! Thế nhưng…thế nhưng…khiến ta thậm chí nhìn nàng một lần cũng không được!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

Run run nhìn bùn đất cùng máu tươi trên tay, Triều Cẩm cắn chặt môi, liên tục lắc đầu: “Đường xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng tuyền ta sẽ không để nàng phải độc đâu…sẽ không…”

 

Máu tươi từ bên khóe môi chảy xuống, bị mưa xóa nhòa.

 

“Ma Ô…Hằng vương…Tô Tình…” Ánh mắt một phiến đỏ rực màu máu khiến cho người ta phải sợ hãi, thanh âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Triều Cẩm run rẩy: “Nàng chờ ta mấy ngày, Tử Thanh, ta biết nàng ôm hận, không cam lòng, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúng thiếu nợ nàng, ta sẽ giúp nàng đòi về, rồi sẽ lại đến với nàng, được không?”

 

“Đột Quyết!”

 

“Đại Đường!”

 

Lạnh lùng nhìn cơn mưa to dai dẳng trút xuống thiên địa không dứt: “Ta muốn cho mỗi một tấc đất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của các người đều nhuộm máu tươi!”

 

Tay phát run cởi y bào ướt đẫm, Triều Cẩm đem đám huyết nhục hồ dưới đất từng chút từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chút bốc vào trong y bào, thê lương cười: “Tử Thanh, giờ đây nàng đi theo ta, vĩnh viễn cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không phân khai, ta mang nàng trở về, ai cũng không thể thương tổn nàng được nữa…”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 71 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc