GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 95: Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh

Đã copy!
Trước
#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp

Rời Vân Châu đã được hai ngày.

 

Đóng quân trong rừng hoang, đêm có vẻ đặc biệt tĩnh lặng, mới đảo mắt đã rất nhanh đến bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 minh.

 

Dưới ánh nến, bên trong đại trướng lại vẫn sáng trưng như trước.

 

Tử Thanh ngã lên chiếc giường trong đại trướng, tay vuốt ve Thanh long hổ phù Thanh soái đã giao cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng, không hiểu sao tim lại đập vội, từng nhịp từng nhịp, kích động lòng người hoảng loạn không thôi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Nếu muốn bảo vệ Lạc Dương, vậy phải tập kích bất ngờ đại quân của An Lộc Sơn. Trong số năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vạn quân này, gần nhất thì ba vạn có thể dùng hổ phù để điều động, trước khi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lạc Dương, phải tiến hành binh biến để đoạt quyền, hai vạn người thừa kia, thả hay giam cầm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải tính sớm.

 

“Tử Thanh…” Thanh âm Triều Cẩm bỗng vang lên bên ngoài trướng.

 

Tử Thanh ngồi dậy từ trên giường, nhìn Triều Cẩm vén rèm đi vào: “Triều Cẩm, nàng tới vừa đúng lúc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta đang muốn tìm nàng.”

 

Triều Cẩm gật đầu: “Ta cũng chuyện muốn hỏi nàng.”

 

Ngồi xuống cạnh Tử Thanh, Triều Cẩm nhìn vào mắt nàng: “Tử Thanh, nàng nói cho ta biết, nàng thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn đi tấn công Lạc Dương?”

 

Tử Thanh lắc đầu: “Hoàn toàn ngược lại, ta nghĩ muốn đi cứu Lạc Dương.”

 

“Năm vạn người ngăn cản hai mươi vạn đại quân? Đây chuyện hoàn toàn không khả năng!” Triều Cẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hít sâu một hơi: “Tổng soái Đông Đô Tất Sâm tài đi chăng nữa, nhưng chỉ bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 số thủ vệ ít ỏi Lạc Dương kia, đương nhiên sẽ không thủ được quá một tháng.”

 

“Triều Cẩm, chúng ta chỉ ba vạn thôi, tâm phúc của cha ta, chính ba vạn, trước khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới Lạc Dương, hai vạn tinh binh của Huyền Hoàng bên trong đại quân này rào cản thứ nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng ta phải vượt qua!” Nói xong liền giơ thanh đồng hổ phù ra trước mặt Triều Cẩm, Tử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghiêm túc nói: “Đây trách nhiệm cha giao cho ta. Trận chiến Lạc Dương, nếu không thủ được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đại Đường sẽ rơi vào tay địch, ta đã nghe nói An Lộc Sơn đi đến đâu, đốt nhà cướp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của, không chuyện ác nào không làm, bách tínhtội thực rất đáng thương…”

 

Triều Cẩm kinh ngạc nhìn hổ phù trong tay Tử Thanh: “Nàng đây lấy trứng chọi đá mà, binh pháp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói, tránh đi mũi nhọn, nhưng nàng lại khăng khăng đòi đâm đầu vào, nếu không thay đổi được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kết quả, vậy ngược lại còn có thể toàn quân bị diệt! Tử Thanh, nàng đừng quên, phía sau chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta còn năm vạn tinh binh của Huyền Hoàng, nếu xảy ra binh biến, mọi mũi giáo đều chĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào nàng, cho nàng có ba vạn người thì sao? Không đến một ngày thì nàng cũng sẽ chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thảm dưới vó thiết kỵ rồi!”

 

Tử Thanh nhíu chặt mày: “Chẳng lẽ ta lại trơ mắt nhìn Lạc Dương bị rơi vào tay địch?”

 

“Không sai, chỉ thể như thế.” Triều Cẩm bình tĩnh nhìn Tử Thanh: “Nay chúng ta ở ngoài chỗ sáng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nếu muốn xoay chuyển càn khôn thì quá khó khăn, chỉ thể chuyển vào chỗ tối, tìm thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thích hợp rồi phối hợp với Đường quân cùng thảo phạt nghịch tặc.” Lòng Triều Cẩm bỗng nhiên trùng xuống: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Tử Thanh, ta chút sợ hãi, trận loạn thế này quá đột ngột, tất nhiên cũng sẽ chóng vánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kết thúc, ta sợmột ngày, mình sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng.”

 

Tử Thanh khẽ thở dài: “Nàng đang nói là về cha nàng, SửMinh?” Dựa theo lịch sử, người này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước tiên hàng Đường, sau đó lại phản Đường, cuối cùng chết dưới tay thân sinh nhi tử Sử Triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nghĩa, nhưng lúc này không thể nói chuyện này cho nàng được, Triều Cẩm.

 

Triều Cẩm gật đầu: “Nóithì khi Sử gia, cha đã từng cho ta một tia thân nhân ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áp, hiện tại ta lại…Ta lại…” Ảm đạm thở dài, thân mình Triều Cẩm không khỏi run lên.

 

Nàng lại ta đối đầu với phụ thân, phải không? Im lặng thầm hỏi, Tử Thanh hít một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơi thật sâu, bỗng nhiên nghiêm nghị cười: “Lạc Dương phải cứu, kế của nàng ta cũng nghe, nhưng mà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Triều Cẩm, giao trận này cho ta đi, nếu ngày sau Sử Minh rơi vào trong tay ta, ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cam đoan hắn thể bình yên.”

 

“Nàng định làm thế nào?” Triều Cẩm kinh ngạc nhìn Tử Thanh.

 

“Binh biến trước.” Ba chữ chém đinh chặt sắt.

 

Bước đầu tiên này cho dù có khó khăn đến mức nào thì cũng phải đi, nếu không giải trừ nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cơ gần nhất thì những sau đó đềulời nói suông.

 

“Nàng không sợ Huyền Hoàng công chúa biết sẽ giận chó đánh mèo sao?”

 

Tử Thanh khẽ rùng mình: “Ta chỉ thể cược canh bạc nàythôi! Cha hẳn sẽ không làm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta thất vọng.”

 

“Yến Tử Thanh, ngươi quả nhiên lòng phản nghịch!” Đột nhiên, một thanh trường kiếm từ ngoài trướng đâm thẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào: “Phụng lệnh của chủ công, đến lấy tính mệnh ngươi!”

 

“Triều Cẩm cẩn thận!” Tử Thanh bảo hộ Triều Cẩm sau người, nhanh chóng rút ra bội kiếm từ trên bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gỗ, nghênh tiếp sát thủ Đột Quyết.

 

“Tử Thanh, cẩn thận, phía sau còn có người!” Triều Cẩm nảy ra kế sách trong lòng, đột nhiên thổi tắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ánh nến.

 

Trong bóng tối, chỉ còn lại vô số hàn quang của binh khí.

 

Triều Cẩm một bước vén rèm ra khỏi trướng: “Người đâu! Hộ vệ Thiếu tướng quân! thích khách!”

 

“Cái gì? Bảo hộ Thiếu tướng quân!” Chúng tướng trong doanh bỗng nhiên sôi trào cả lên, vây chặt đại trướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại, giương cung nhắm vào đại trướng.

 

“Tử Thanh mau ra đi!” Triều Cẩm vội vàng lên.

 

Tử Thanh nghe tiếng gió rít vụt qua, hai thanh trường kiếm lại xoẹt qua cách gần ngực một thước.

 

“Bắn tên!” Triều Cẩm đột ngột hạ lệnh.

 

Tên rời khỏi dây cung cung tiễn thủ, hai sát thủ phía sau Tử Thanh đột nhiên liền biến thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai con nhím lớn.

 

Kinh hồn chưa định xoay người lại, Tử Thanh liếc nhìn hai cỗ thi thể, thở phào nhẹ nhõm.

 

“Thiếu tướng quân người không sao chứ?” Vài tên tướng Đột Quyết tiến lên vây quanh Tử Thanh.

 

“Tử Thanh!” Triều Cẩm bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, kinh một tiếng.

 

Tử Thanh giật mình sáng tỏ, chỉ thấy trong lòng bàn tay một tướng sĩ Đột Quyết bỗng nhiên lấp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lóe một đạo ánh sáng, hung hăng đâm về phía bụng nàng.

 

Đột nhiên vung tay bắt lấy bàn tay đang cầm chủy thủ kia, Tử Thanh xoay ngang cứa đứt yết hầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn, nhưng mà, chỗ ngực lại dâng lên một trận đau đớn kịch liệt.

 

“Người công chúa muốn giết, tuyệt đối sẽ không nhìn thấy mặt trời sáng mai!”

 

Tử Thanh cắn răng rút thanh chủy thủ xuyên qua lộ cả ra phía sau lưng, liền thấy một đạo vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thương máu chảy ạt. Xoay người bổ một kiếm vào tên thích khách phía sau, chủy thủ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay hai tên tướng Đột Quyết chung quanh lại từ hai bên sườn trái phải đâm tới Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thanh.

 

“Tử Thanh!” Đột nhiên đẩy mạnh Tử Thanh ra, Triều Cẩm hốt hoảng hạ lệnh: “Bắn tên!”

 

Khoảng khắc chủy thủ cắt qua y giáp, ba thích khách rốt cục ngã xuống đất.

 

Ôm chặt thân thể Tử Thanh, Triều Cẩm vội đưa tay bưng lấy miệng vết thương của nàng: “Tử Thanh, đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm ta sợ! Nàng sẽ không việc đâu! Truyền y quan! Truyền y quan!” Nước mắt rơi xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thân mình không khỏi run lẩy bẩy.

 

Tử Thanh cắn răng cười: “Triều Cẩm…đừng hoảng! Ta không sao, nàng giúp ta ấn chặt miệng vết thương, đỡ ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứng lên!”

 

“Được!” Triều Cẩm đỡ Tử Thanh, lại vội vàng nhìn xung quanh tìm thân ảnh y quan.

 

Tử Thanh nghiêm nghị cười với chúng tướng dưới màn đêm: “Bên trong còn có bao nhiêu ngườisát thủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Huyền Hoàng công chúa? Cứ việc ra đi!”

 

Tướng đang khẩn trương vây quanh liền cả kinh: “Thiếu tướng quân, ngươi nói tất cả thích khách này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều người của công chúa sao?”

 

Tử Thanh lạnh lùng cười: “Ta giết cửu đệ của công chúa, đã sớm biết công chúa sẽ không dễ dàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tha cho ta mà! Cho sát thủ đã hết thì ai trong các ngươi giờ phút này muốn lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu chúng ta để trở về thỉnh công với công chúa thì cứ việc đến đây!” Ánh mắt đảo qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng tướng: “Nếu còn niệm tình nghĩa huynh đệ đồng bào với phụ thân Thanh soái của ta, vậy thỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lui lại một bước, Tử Thanh không cầu cứu giúp, nhưng không mong ngươi chờ nhuốm máu của ta, thẹn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với phụ thân ta!”

 

“Nếu đã người công chúa muốn giết, tất nhiên ta muốn lĩnh công lao này!”

 

“Thiếu tướng quân…..”

 

Trong khoảng thời gian ngắn, người lui lại sau, có người tiến lên trước,địch hay bạn, một đám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ràng.

 

Đột nhiên hiểu được ý đồ của Tử Thanh, Triều Cẩm kinh ngạc nhìn mặt nàng, từ khi nào nàng cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại được kế lược như vậy? Dùng tính mệnh mình để cược một lần binh biến!

 

Giơ thanh đồng hổ phù lên cao quá đầu, thanh âm Tử Thanh bỗng nhiên vang lên: “Thanh soái lệnh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy phù như thấy người, phân biệt rõ địch ta, mau chóng bắt!”

 

Tướng Đột Quyết lui về phía sau cả kinh, thấy hình dáng hổ phù dưới ánh trăng kia, đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chắp thương nhằm vào ngực những tướng định giết Tử Thanh: “Tuân lệnh!”

 

Hết thảy tất cả việc này, thật sựxảy ra quá nhanh, cũng chấm dứt quá nhanh, ai cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ tới đột nhiên phía sau sẽ người chĩa mũi giáo, trong thoáng chốc vội vội vàng vàng, ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vạn đối đầu với hai vạn, thắng bại đã phân.

 

Triều Cẩm liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tử Thanh, cắn răng hạ lệnh: “Giết!” Hai vạn người này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không diệt, ngày khác chắn chắn sẽ có nguy hiểm!

 

“Không thể!” Tử Thanh đột nhiên lắc đầu: “Cho bọn họ không thể để cho ta sử dụng thì© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao cũnghai vạn tính mạng!”

 

“Nếu không giết, tất sẽ thành hậu hoạn ngày sau!” Triều Cẩm nhìn Tử Thanh: “Muốn gây dựng nên một triều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đại mới, sẽ cần phải hy sinh, Tử Thanh, nếu nàng không nhẫn tâm được, nàng nhất định sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thất bại!”

 

“Bọn họ cũng thê nhi, cũng phụ mẫu…”

 

Triều Cẩm run lên, giương mắt nhìn hai vạn tướng Đột Quyết đầy hoảng sợ chung quanh: “Thôi! Chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tướng nghe lệnh, tước đoạt hết y phục của bọn họ, cắt bỏ hai ngón tay ở mỗi tay, đuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra khỏi đại doanh!”

 

“Triều Cẩm!” Tử Thanh kinh ngạc nhìn nàng.

 

Triều Cẩm nhíu mày, chua xót cười: “Loạn thế chính tàn khốc như vậy đấy, cho dù giữ lại tính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mạng của bọn họ, cũng không thể để cho bọn họ còn hội sau lưng đâm ngươi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một đao! Ngay cả nàng thất vọng về ta, nhưng một bước này, ta cũng sẽ không nhượng bộ nữa!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Trái tim Tử Thanh co rút một trận đau xót, Triều Cẩm, những điều nàng nói, làm sao ta lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết đây? Chỉ ta sợ một ngày lòng ta cũng sẽ chết lặng như vậy, một ta như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy, thể thấy xa lạ đến mức khiến chính bản thân cũng thấy lạnh lẽo không?

 

Gạt lệ nơi khóe mắt, Triều Cẩm ảm đạm cười: “Kiếp sau, nếu ta cũng vẫn như thế, nàng hối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hận kiếp này đã cho ta lời hứa hẹn không?”

 

Nghe tiếng kêu thét của tướng sĩ Đột Quyết vang lên, Tử Thanh nhắm mắt lại: “Lời đã hứa, không hối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hận.”

 

“Ha ha,” Triều Cẩm nhịn không được mà nước mắt trào ra: “Tử Thanh, ta đỡ nàng đi vào nghỉ ngơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước.” Nói xong, đột nhiên quay đầu lại: “Vì sao y quan còn chưa tới!”

 

Muốn thái bình, nhất định phải giết chóc sao?

 

Lòng Tử Thanh nhói đau, còn đau đớn hơn vết thương trên ngực, sao lại đột nhiên cảm thấy lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến vậy? ràngsau lưng một mảng máu tươi ướt sũng nóng hổi.

 

Một lần nữa thắp nến lên, Triều Cẩm đỡ Tử Thanh lên giường.

 

“Không còn kịp rồi, phải mau chóng cầm máu!” Triều Cẩm lo lắng cởi bỏ y giáp của Tử Thanh, lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phát hiện phía sau lưng đơn y của nàng đã nhuốm một màu đỏ tươi, một đao này, đâm thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sự rất sâu, còn không biết làm tổn thương đến phế phủ không?

 

“Tử Thanh…” mở đơn y của nàng, Triều Cẩm cẩn thận dùng lưỡi đao cắt dải băng bao ngực của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tử Thanh, nhịn không được mà nước mắt từng giọt rơi xuống, run run bịt lấy vết thương của Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thanh: “Nàng biết lần này bị thương rất nặng không?”

 

“Triều Cẩm, nàng hãy nghe ta nói, nếu như…”

 

“Ta không nghe!” Triều Cẩm nước mắt như mưa bật đứng dậy, hoảng loạn vén rèm đi ra khỏi doanh trướng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Y quan đâu? Rốt cuộc y quannơi nào?”

 

“Bẩm…bẩm Sử tiểu thư, y quan một trong số thích khách, nhiên đã tắt thở.”

 

“Không!” Triều Cẩm chấn động, vội vàng trở lại doanh trướng: “Tử Thanh, nàng sẽ không có việc đâu!”

 

“Y quan…không còn nữa sao?” Tử Thanh nhàn nhạt cười, bỗng nhiên trong mắt lấp lánh những giọt nước mắt thê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lương, thực đáng tiếc, Nhã nhi, còn không kịp đánh hạ một mảnh thiên hạ thái bình cho nàng, còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chưa thương yêu nàng cho đủ, thế nhưng ta đã sắp ra đi…

 

Triều Cẩm nhìn hai bàn tay đầy máu tươi, vẫn run run: “Cho không y quan, nàng cũng sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không sao đâu, Tử Thanh, nàng phải chống đỡ!” Triều Cẩm hoảng sợ đè lại miệng vết thương: “Chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không đổ máu nữa thì nàng sẽ không việc gì…”

 

“Ta thực nhớ Nhã nhi…” Thanh âm Tử Thanh chút khàn khàn: “Vì sao ta lại dụng như thế…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Tử Thanh…” Triều Cẩm rơi lệ lắc đầu: “Nàng không thể đi, nếu kiếp này nàng còn chưa trả lại được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình yêu của Nhã Hề, thì kiếp sau sao thể toàn tâm toàn ý trao cho ta đây?”

 

“Thực xin lỗi…” Hết thảy trước mắt chúthồ, Tử Thanh đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, phảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phất giống như thấy được khuôn mặt ửng hồng của Nhã Hề.

 

“Hồi bẩm Sử tiểu thư, ta chờngoài doanh phát hiện được hai tên tiểu tốt lén lút.”

 

“Nếu lén lén lút lút, khó nói có phải lại thích khách không, giết!” Triều Cẩm bối rối cùng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ khắc này không thể nghĩ nhiều thêm cái gì.

 

“Nhưng trong đó một người tự xưng quỷ y…”

 

“Chậm đã! Mau chóng đưa các nàng vào!” Lòng Triều Cẩm chấn động, nhìn Tử Thanh đang hồ hồ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng vẫn cược thắng sao?

 

Lúc hai tên tiểu tốt Đột Quyết chật vật không chịu nổi bị mang vào đại trướng, Triều Cẩm vội phất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay, ý bảo những người khác đều mau chóng lui xuống.

 

“Tử Thanh!”

 

“Yến công tử!”

 

Vừa nhìn thấy Tử Thanh mình đầy máu chảy ròng ròng nằm trên giường, Nhã Hề cùng Hoắc Hương không khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kinh hoảng kêu lên, chạy vội qua.

 

“Hoắc nương, nay chỉ ngươi mới thể cứu nàng.” Triều Cẩm nhìn Hoắc Hương, giống như thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy một tia hi vọng cuối cùng.

 

Hốt hoảng lấy ra ngân châm từ trong túi tùy thân, Hoắc Hương gật gật đầu: “Ta sẽ không để nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện đâu!”

 

Nhã Hề nhìn Tử Thanh một cái thật sâu, lau đi mồ hôi lạnh trên tráng nàng: “Tử Thanh, lúc gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi nàng đã nói sẽ khôngviệc gì, nàng không thể gạt người được, nếu không…nếu không…”

 

Hoắc Hương liếc mắt nhìn Nhã Hề đang kinh hoảng: “Nhã Hề, ngươi cùng Sử tiểu thư ra ngoài, trước tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đun một chậu nước ấm cho nàng đi, nơi này giao cho ta, nàng sẽ ổn thôi.”

 

“Được…” Nhã hề mau chóng đứng dậy, nhìn Triều Cẩm: “Sử tiểu thư, chậu ở đâu? Bếpđâu?”

 

“Ngươi theo ta đi!” Triều Cẩm vén rèm lên, dẫn Nhã Hề chạy vội ra ngoài.

 

“Yến công tử, yên tâm, Hương nhi sẽ chữa trị cho ngươi lành lại.” Hoắc Hương nhịn xuống nước mắt trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rơi, ngân châm đâm vào huyết nhục, liên tục đóng lại huyệt vị trên lưng Tử Thanh, nhất định phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cầm máu trước!

 

Khi ánh nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu vào trong đại doanh, mùi máu tươi đêm qua lại vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không tan đi được.

 

Triều Cẩm cùng Nhã Hề tìm kiếm thuốc trị thương y quan lưu lại, Hoắc Hương Tử Thanhđắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thuốc, cẩn thận bịt lấy vết thương.

 

Đến khi tay đụng phải mảnh vải bao lấy ngực Tử Thanh, mặt Hoắc Hương không khỏi đỏ lên, ánh mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhã Hề cùng Triều Cẩm mới chạm đến thân mình Tử Thanh, không khỏi đỏ mặt cúi đầu, bỗng nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý thức được, giờ khắc này Tử Thanhman bất tỉnh lại ràng hiện ra trước mặt ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng như thế.

 

Rốt cục băngvết thương xong xuôi, Hoắc Hương cẩn thận đặt Tử Thanh nằm xuống, vội đứng dậy: “Ta…ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi ra ngoài sắc thuốc cho Yến công tử trước.”

 

Thân mình Triều Cẩm chấn động: “Đêm qua binh biến khiến đại loạn một đoàn, ta…ta đi ra ngoài chỉnh đốn.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chần chừ liếc nhìn Nhã Hề: “Kiếp này, Tử Thanh liền giao cho ngươi chiếu cố.”

 

“Cám ơn ngươi, Sử tiểu thư.”

 

“Gọi ta là Triều Cẩm, ta đã không phải Sử tiểu thư rồi.”

 

Nhìn nhau thật sâu, rất nhiều lời nói, không cần nhiều lời nhiên vẫn thể hiểu đối phương. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Một đêm hỗn loạn, Triều Cẩm một lần nữa điểm binh giáo trường, nhìn ba vạn nhân chỉnh tề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 oai hùng, không khỏi thầm sợ hãi than, Thanh soái huấn luyện được ra chi tinh binh này đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để vượt mặt mười vạn đại quân.

 

Nhưng Triều Cẩm lại càng không ngờ là, ba vạn tướng này căn bản không phảingười Đột Quyết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Nguyên lai Thanh soái âm thầm giữ lại những lưu dân của Đại Đường, biết được một ngày kia Thanh soái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn tạo nên thiên hạ thái bình, những người đó liền hết lòng đi theo, yên lặng cùng đợi ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khởi sự.

 

Nghe ba vạn nhân kể lại từng chút một nhiều lần cùng tiến thối với Thanh soái ngày trước, cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 các loại ân huệ Thanh soái từng ban cho bọn họ, đáy lòng Triều Cẩm không khỏi nóng lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không khỏi thầm sinh kính ý với Thanh soái, có thểdưới mắt Huyền Hoàng công chúa lại âm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thầm huấn luyện ra một chi tinh binh như vậy, phải trí cùng gan dạ sáng suốt thế nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới thể bất động thanh sắc như thế?

 

Nguyên bản còn tưởng cho cho binh biến thì muốn trấn an ba vạn người này cũng cần phí chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kế sách, lại không nghĩ rằng hết thảy mọi việc, Thanh soái đã sớm an bài thỏa đáng.

 

***

 

Bên trong doanh, Nhã Hề ngồi bên giường, đau lòng vuốt ve khuôn mặt Tử Thanh, nhẹ nhàng đắp chiếc chăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên người nàng: “Tử Thanh…”

 

Khẽ cau mày, Tử Thanh lắc lắc đầu: “Là…ảo giác sao?”

 

“Tử Thanh.” Kinh hỉ nhìn Tử Thanh, Nhã Hề lau đi nước mắt trên mặt, vội vàng đè lại thân thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng: “Rốt cục nàng đã tỉnh, rốt cục đã tỉnh rồi.”

 

Thấy ràng khuôn mặt Nhã Hề, Tử Thanh cố kiềm chế trái tim hoảng loạn, khoảng khắc đôi tay ấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áp của Nhã Hề ôm nàng vào ngực, nước mắt rốt cục không nhịn được mà rơi xuống: “Nhã nhi…Ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất nhớ nàng…”

 

“Ta cũng nhớ nàng…” Làn môi ấm áp của Nhã Hề bỗng nhiên đặt lên môi Tử Thanh, vị mặn của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nước mắt hòa lẫn với lời nói, lòng Tử Thanh không khỏi run lên, muốn tách nhau ra để tạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chút khoảng cách, lại phát hiện cả người lực, chỉ thể tùy ý để đôi môi Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hề trêu chọc mình tâm trí loạn.

 

“Nhã…nhi…không thểnàng…khi dễ ta được!” Thật vất vả Tử Thanh mới rốt cục nói được một câu.

 

Mặt Nhã Hề đỏ lên, nước mắt đọng trên bờ mi bỗng nhiên lấp lánh: “Nàng nói không giữ lời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng đã nói sẽ khôngviệc gì, nhưng nàng nhìn mình hiện tại xem…Cái dạng này…Nàng mới người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi phụ ta!”

 

“Ta…” Tử Thanh cúi đầu nhìn thoáng qua thân thể mình, bỗng nhiên mặt đỏ bừng, sợ hãi kêu một tiếng: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Ai…ai cởi y phục của ta? Ai giúp ta băng bó?” Tử Thanh nhìn Nhã Hề: “Là Nhã nhi nàng…phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không?”

 

“Y phục Triều Cẩm cởi, vết thương Hoắc nương băng bó…” Nhìn mặt Tử Thanh đỏ lên, Nhã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hề nhịn không đượcbật cười: “Nhìn nàng xem còn dám bị thương nữa không?”

 

“Sao?” Tử Thanh quẫn bách thở dài, chỉ thiếu điều tìm chỗ nào đó để chui vào trốn. Len lén nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý cười trên mặt Nhã Hề, trái tim vốn căng thẳng đã lâu của Tử Thanh rốt cục cũng bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lặng xuống, cám ơn người, cha, lần này, người thực sự không làm cho con thất vọng.

 

“Cha đâu?” Nhịn không được mở miệng, Tử Thanh muốn lập tức cảm ơn hắn.

 

“Người…” Ánh mắt Nhã Hề bỗng nhiên tối sầm lại: “Có lẽ cha đã bị công chúa bắt trở về.”

 

Trái tim không khỏi co rút một trận, Tử Thanh thầm cắn răng: “Đáng hận…”

 

Cha, người chờ con, con nhất định sẽ đánh giết trở về Vân Chân, cứu người ra! Một nhà chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian rồi, chờ cứu được người ra, sẽ không bao giờ phân khai nữa. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Ngoài trướng, ánh nắng ban mai hiện lên, rải rác khắp cả khu rừng, lại vài làn gió lạnh, thổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lướt qua.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 95 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW