GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 101: Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sử Minh thống lĩnh mười ba quận cùng tám vạn binh hàng Đường, lời vừa nói ra, thiên hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khiếp sợ.

 

Thành Trường An, cả triều văn võ bá quan kịch liệt thảo luận, rốt cuộc nên tin hay không nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tin? Tranh cãi quyết liệt hơn nửa tháng, Túc Tông vẫn không hạ quyết định quyết tâm tin tưởng Sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Minh.

 

“Khởi bẩm vạn tuế, ngoài thành Trường An Đột Quyết Huyền Hoàng công chúa suất lĩnh tám ngàn thiết kỵ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cầu kiến bệ hạ, nóimuốn cùng bệ hạ nói chuyện kế sách cùng nhau bình định phản loạn.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Các khanh gia, các ngươi nói trẫm nên gặp nàng hay không?” Túc Tông nhíu mày nhìn văn đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thần trên đại điện: “Huyền Hoàng công chúa này lúc trước cấu kết với An Lộc Sơn tấn công Lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Dương, nay như thế nào lại đột nhiên nghĩ đến việc cùng bình định phiến quân với trẫm?”

 

Mày Tử Thanh nhíu chặt lại, Huyền Hoàng, lúc này ngươi đến tột cùng muốn làm gì?

 

Quách Tử Nghi ôm quyền bước ra khỏi hàng: “Hồi vạn tuế, bây giờ đang thờimấu chốt tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 diệt An Khánh Tự, nay bất luận SửMinh đến tột cùng hàng thật hay giả thì nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bằng hữu thế nào cũng tốt hơn so với thêm địch nhân, huống hồ chỉ tám ngàn thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 kỵ, có lão thần ở đây, nếu nàng dám lộ ra một tia ý định phản loạn nào, trong vòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một khắc lão thần cũng thể bắt được nàng!”

 

“Vậy nghe lời Quách nguyên soái!” Túc Tông hơi khoát tay chặn lại: “Cho gọi nàng vào điện đi.”

 

Qua thời gian một chén trà nhỏ, Huyền Hoàng công chúa một thân hắc sắc hồ cừu bước vào điện, hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cúi mình với Túc Tông: “Đột Quyết Huyền Hoàng, tham kiến Đại Đường bệ hạ.”

 

“Miễn lễ.” Túc Tông khoát tay: “Người đâu, dọn chỗ.”

 

Thị vệ gần đó liền đem ghế gỗ đến để phía sau Huyền Hoàng công chúa: “Thỉnh công chúa ngồi.”

 

Huyền Hoàng công chúa lắc lắc đầu, khuôn mặt lộ sắc thê lương: “Huyền Hoàng hổ thẹn, Đại Đường bệ hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 không truy cứu hành vi bất cẩn tùy hứng của Huyền Hoàng, từng trợ Trụ vi ngược, điều đó đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đủ thấy bệ hạ anh minh, nay ban thưởng cho ngồi, Huyền Hoàng vạn lần không dám.”

 

Tử Thanh bình tĩnh nhìn mặt nàng, ngươi thật sự tỉnh ngộ sao?

 

Chỉ thấy Huyền Hoàng công chúa vẻ mặt đầy xấu hổ: “Lúc trước Huyền Hoàng bị cừu hận che mờ hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 mắt, hai phen ba bận muốn làm hại Thái Bình Quận vương, nay thật sự hối hận đã làm vậy.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Giương mắt chống lại ánh mắt nghi hoặc của Tử Thanh: “Là bản cung sai rồi, bản cung thẹn với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tướng Đột Quyết đã chết, ta không hận ngươi, một chút cũng không hận.”

 

Tử Thanh nghiêm túc nhìn nàng: “Công chúa, đến tột cùng thì muốn nói gì?”

 

Huyền Hoàng công chúa bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Tử Thanh: “Huyền Hoàng đã biết sai, Thái Bình Quận vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nguyện một nụ cười xóa hết thù hận không?”

 

Tử Thanh hoảng hốt: “Công chúa ngươi…” Trong hồcủa ngươi rốt cuộc định bán thuốc gì?

 

“Công chúa!” Túc Tông từ long đứng lên, đi xuống, tự tay nâng dậy Huyền Hoàng công chúa mặt đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nước mắt: “Nếu công chúa khoan dung độ lượng, nguyện ý một nụ cười xóa hết thù hận, vậy tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 rằng Thái Bình Quận vương sẽ không cố chấp không tha.” Nói xong, ánh mắt dừng lại trên mặt Tử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Thanh: “Trẫm nói đúng không?”

 

“Hoàng Thượng nói đúng.” Tử Thanh cúi đầu.

 

“Vậy tốt rồi!” Túc Tông thở phào nhẹ nhõm: “Công chúa đường xa đến, trẫm định công © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúa đón gió tẩy trần, chỉ điều Trường An mới thu phục không bao lâu, trong thành vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thiếu thốn, chỉ sợ công chúa phải chịu chút ủy khuất.”

 

“Bệ hạ khoan dung tha thứ, Huyền Hoàng đã vạn phần kinh hỉ, làm sao còn cảm thấy ủy khuất?” Huyền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Hoàng công chúa nín khóc mỉm cười, bỗng nhiên nhướn mày, lấy từ trong lòng ra bức thư Sử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Minh viết cho Triều Cẩm, đưa cho Túc Tông: “Còn đâythư nhà Phạm Dương Sử tướng quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhờ bản cung giao cho Sử tiểu thư, Sử tướng quân bản cung giống nhau, đều hối hận© www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những chuyện đã làm, còn thỉnh bệ hạ thay mặt chuyển thư cho Quang Nghĩa Quận chúa.”

 

Túc Tông tiếp nhận thư tín: “Sử Minh quả thực muốn hàng Đường?”

 

Quách Tử Nghi nhíu mày nhìn Huyền Hoàng công chúa, lắc đầu nói: “Sử Minh đến tột cùngquy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thuận Đường hay không, bệ hạ vốn vẫn cân nhắc kỹ càng, nay nếu thư nhà nơi tay, không bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đọc ngay ở đại điện này? Vạn nhất Sử Minh thú bị dồn vào đường cùng, dùng kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 muốn liên hệ tin tức với Quang Nghĩa Quận chúa thì sao?”

 

Tử Thanh thở dài, cho đến ngày nay, nguyên lai vẫn người không tin tưởng tấm lòng Triều Cẩm.

 

“Quách nguyên soái nói lí.” Túc Tông nói xong liền mở thư ra, nhưng thấy trong đó Sử Minh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 viết đều những lời tưởng niệm đối với nữ nhi, đồng dạng thân phụ thân, Túc Tông đọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 những câu này xong, đều cảm lấy lòngchút xót xa.

 

“Quách nguyên soái, xem ra chúng ta đều hiểu lầm Sử Minh.” Nói xong, Túc Tông liền đem thư đưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho Quách Tử Nghi.

 

Quách Tử Nghi mau chóng đọc lướt qua, không khỏi chấn động: “Sử Tư Minh quả thực muốn hàng Đường?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214

 

“Hàng hay không hàng, không bằng trẫm thử một lần xem?” Nói xong, Túc Tông đem thu hồi thư, giao cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tử Thanh: “Nếu Quang Nghĩa Quận chúa trú ngụ lâu dài Quận vương phủ của ngươi, vậy thư này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 liền giao cho ngươi để đưa cho Quận chúa. Hiện tại trẫm thấy SửMinh yêu quý cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 tưởng niệm nữ nhi, nếu phụ tử bọn họ thực sự tình thâm như vậy, tin rằng Quang Nghĩa Quận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chúa tất sẽ thương tâm rơi lệ, nếu như thế, vậy hãy mau chóng báo lại.”

 

“Vi thần lĩnh mệnh.” Tiếp nhận thư, lòng Tử Thanh bỗng nảy sinh một trận bất an, từng nghe Triều Cẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nói qua, Sử Minh quả thực tình phụ tử đối với nàng, nhưng tuyệt đối sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sâu đậm đến mức này! Rốt cục thìâm mưu gì?

 

Nhìn Tử Thanh đứng tại chỗ, Túc Tông vỗ vỗ vai nàng: “Tử Thanh còn không đi giao thư?”

 

“Hoàng Thượng người muốn Tử Thanh đi ngay bây giờ?” Tử Thanh kinh ngạc.

 

Túc Tông gật đầu: “Trẫm muốn nhanh chóng biết, Sử Minh đến tột cùng quy hàng thật hay giả? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Trẫm cũng thể điều quân trợ giúp tiền tuyến cho tốt, khẩn cấp tập trung tiêu diệt An Khánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Tự.”

 

“Vậy…vi thần cáo lui.” Tử Thanh ôm quyền, rời khỏi đại điện, đi về phía Quận vương phủ của mình.

 

Bên trong đại điện, Quách Tử Nghi nhìn thân ảnh Tử Thanh đi xa dần, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cúi đầu với Túc Tông: “Bệ hạ, nếu Sử Tư Minh thật sự quy thuận, vi thần một kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này có thể chế trụ hắn.”

 

“Quách nguyên soái mời nói.”

 

Quách Tử Nghi gật đầu: “Nếu hứa gả ái nữ Sử Triều Cẩm của hắn cho hoàng tộc Đại Đường, thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nhất, Sử Mình cùng Đại Đường sẽ thành quan hệ thông gia, nếu hắn còn phản, tất nhiên cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 sẽ bị người trong thiên hạ nhạo bángbất nghĩa. Thứ hai, nếu hắn thật sự không để ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đến thanh danh, khư khư cố chấp, chúng ta đây đại để thể dựa vào việc hắn thương yêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nữ nhi đạt được hiệu quả khiến hắn ném chuột sợ vỡ đồ.”

 

“Lời này của Quách nguyên soái cực kỳ có lý!” Túc Tông mỉm cười: “Cho SửMinhgiả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ý quy thuận thì nếu thể để con cháu Đại Đường cưới được vị nữ Gia Cát này, đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 với Đại Đường ta cũng một loại phúc khí.”

 

“Đại Đường bệ hạ, thật sự là anh minh!” Nụ cười trên mặt Huyền Hoàng công chúa nhạt đi.

 

Khẽ nhíu mày, Túc Tông nhìn về phía các vị văn thầntướng: “Nhưngnên hứa gả cho con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cháu Đại Đường nào đây?”

 

Một lời vừa hỏi ra, mọi người đều cúi đầu, “Loạn An Sử” đã nhiều năm, con cháu hoàng tộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lại Trường An năm đóbản đã gặp phải độc thủ của An Lộc Sơn, nay phóng mắt nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 khắp thiên hạ, người thể xứng đôi với Triều Cẩm thực sự là quá ít.

 

***

 

Thái Bình Quận vương phủ tọa lạc phía đông Trường An, vẻ đặc biệt u tĩnh.

 

Tử Thanh từ trong cung đi ra, một đường cưỡi ngựa nhằm thẳng tới phủ đệ.

 

Đến tột cùng thì Huyền Hoàng muốn làm gì? Sử Minh đột nhiên quy hàng, đến tột cùng thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 hay giả?

 

Trong viện từng khóm trúc xanh ngắt, trong ao từng đóa từng đóa sen trắng nở rộ.

 

Triều Cẩm một mình trong tiểu đình bên hồ, một mình uống rượu, như đang ngắm cảnh, cũng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể đang âm thầm thương tâm.

 

Triều Cẩm, nàng lại đang lặng lẽ khổ sở, phải không?

 

Tử Thanh nặng nề thở dài một hơi rồi đi qua: “Triều Cẩm, ta mang tới cho nàng cái này.”

 

Nhìn mặt Tử Thanh, hai hàng lông mày đang nhíu chặt của Triều Cẩm liền dãn ra: “Cái gì?”

 

“Sử Tư Minh gửi thư cho nàng.” Tử Thanh lấy thư ra, đặt vào tay Triều Cẩm.

 

“Cha…” Thân mình chấn động, Triều Cẩm không tin được nhìn Tử Thanh.

 

Gật gật đầu, Tử Thanh nở nụ cười ấm áp: “Đọc đi, nếu muốn khóc, ta lấy y phục cho nàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 lau nước mắt.”

 

“Ta nhất định sẽ không khóc!” Triều Cẩm hung hăng trừng mắt với Tử Thanh, nháy mắt lúc tiếp nhận bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thư, nước mắt vẫn không nhịn được mà rơi xuống. Run run mở bức thư ra, chữ viết quen thuộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 phía trên đập vào mắt nàng: “Nữ nhi Triều Cẩm của ta: Gặp thời loạn thế, phụ tử ta duyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 bạc, chia cách đông tây, mỗi bận Trung thu trăng tròn…”

 

“Cha…” Mỗi một câu rơi vào đáy lòng Triều Cẩm, đều một chữ đau đớn: “Người thế nhưng lại như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thế…”

 

“Triều Cẩm…” Nặng nề thở dài, Tử Thanh đỡ lấy hai vai nàng, bình tĩnh nhìn nàng: “Ta lại nói cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng một việc, Sử Minh đã tuyên bố với bên ngoài muốn quy hàng Đại Đường.”

 

“Ta biết…” Triều Cẩm cúi đầu cố nén nước mắt, lại chỉ lắc đầu: “Hắn không phải thật sự quy hàng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 cho thật sự nhớ thương ta như thế, cũng sẽ không chân chính quy thuận Đại Đường…Ở trong lòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nam nhân Sử gia, quyền thế còn quan trọng hơn nhiều so với thân tình…Cho cha thật sự thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ta, cũng sẽ không chính mồm nói ra như vậy…”

 

“Triều Cẩm…” Tử Thanh vươn tay, nhẹ nhàng dùng ống tay áo lau đi nước mắt trên mặt nàng.

 

“Ta hiện tại quân cờ…Tử Thanh…Ta chỉ là một quân cờgiá trị lợi dụng!” Nước mắt đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 òa ra như đê vỡ, Triều Cẩm nhịn không đượcnhào vào lòng Tử Thanh: “Tử Thanh, ôm ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 một lần, cứ tính ta vi phạm lời hứa, ôm ta một lần, được không?”

 

Tử Thanh, nàng của Nhã Hề, đời này kiếp này cũng không phải của ta…Nhưng ta thì sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Lúc này đây,thật sự hai bàn tay trắng…Nàng biết không? Biết không? Ta nghĩ không được khóc, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 được nhiễu loạn sự an an tĩnh tĩnh của nàng Nhã Hề, nhưng mà, ta thật sự muốn cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 ôm ấm áp của nàng, chẳng sợ chỉ được một khắc như vậy, cũng tốt…cũng tốt thôi…

 

Không tiếng động ôm chặt lấy thân mình run rẩy của Triều Cẩm, Tử Thanh nhíu mày lắc đầu, Triều Cẩm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nàng thống khổ như thế, cho kiếp sau ta cũng không trả hết được tình cảm của nàng kiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 này.

 

“Yến công tử?” Hoắc Hương từ xa xa trông thấy Tử Thanh cùng Triều cẩm gắt gao ôm chặt nhau trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 đình, không khỏi giật mình liếc mắt nhìn Nhã Hề bên cạnh: “Cái này…”

 

“Triều Cẩm đã đủ khổ sở rồi…Tử Thanh nên trả lại cho nàng một ít…” Thản nhiên cười, Nhã Hề giữ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 chặt lấy tay Hoắc Hương.: “Chúng ta đi qua bên kia một chút đi.”

 

“Nhã Hề, ngươi…không tức giận?”

 

Nhã Hề nhẹ nhàng cười: “Nhiều năm như vậy,Tử Thanh toàn tâm toàn ý thương yêu, cuộc đời này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của ta đã không uổng…Vì sao ta còn muốn để hạnh phúc của mình lên trên Triều Cẩm đã nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 năm đau khổ như thế?”

 

“Nhã hề, ngươi muốn làm gì?” Hoắc Hương kinh ngạc nhìn mặt nàng.

 

Mặc nhiên cười, Nhã Hề thật sâu nhìn Tử Thanh: “Ta nghĩ…ta biết nhiều năm như vậy trong lòng Triều Cẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 nghĩ gì?”

 

“Là cái gì?”

 

“Không cầu yêu nhau kiếp này, nhưng cầu cho yên lặng bên nhau đến bạc đầu.” Nhã Hề gượng cười: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Triều Cẩm thực ngốc…”

 

Hoắc Hương kinh ngạc nhìn Nhã Hề: “Nhã Hề…”

 

“Ta chỉ mong…Tử Thanh thể không ưu sầu, không thương tâm…Triều Cẩm có thể chẳng phải đau khổ…” Nhã Hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 giơ tay gạt lệ: “Trái tim nàng nếu thể chứa chúng sinh trong thiên hạ, vậy tất nhiên cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thể chứa thêm được một người…”

 

“Nhã Hề, ngươi như vậy sẽ khiến cả ba người đều không dễ chịu gì.” Hoắc Hương liên tục lắc đầu: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 “Lòng chứa cả thiên hạ cùng chứa người mình yêu trong tim không giống nhau, ngươi trăm ngàn lần đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 làm chuyện điên rồ!”

 

“Triều Cẩm đã làm những việc ngốc nghếch nhiều năm như vậy rồi, lúc này đây, cũng nên để ta…” Thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 thào nói xong, Nhã Hề xoay người lôi kéo Hoắc Hương rời đi.

 

Tử Thanh, Nhã nhi là Nhã nhi của một mình nàng, nhưng mà, nàng nhất định không phảiTử Thanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 của một người…

 

Cùng năm đó, Đại Đường một bên chấp nhận việc SửMinh quy hàng, tứ phong hắn làm Quy Nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 Vương, nhận chức Phạm Dương

 

Tiết độ sứ, một bên lại âm thầm triển khai, chuẩn bị tùy thờikhả năng đánh một trận nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.214 SửMinh phản loạn.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 101 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc