Beta: Doãn Nguyệt
Sau khi khóa xe lại, Lê Nhược sải bước đều đều tiến về phía trước. Thật ra, cô cố ý đi chậm lại để chờ Chu Thành Ngộ. Lần đầu gặp mặt, cô nên nói gì đây?
Phải nói điều gì mới có thể khắc sâu ấn tượng về cô trong lòng Chu Thành Ngộ?
Trong phút chốc cô đã quên mất rằng nay cô đang mang vẻ ngoài của Lê Tường, chỉ là giáo viên chủ nhiệm lớp của Chu Thành Ngộ mà thôi. Hơn nữa còn là cô giáo chủ nhiệm lớp không được học sinh chào đón.
Vừa lúc Lê Nhược thất thần xong ngẩng đầu lên, cô trông thấy Chu Thành Ngộ đã vượt lên phía trước cô rồi.
Lê Nhược: “…”
Cô vội rảo bước để đuổi kịp cậu.
Bỗng nhiên, từ đâu học sinh bước đến chào hỏi cô: “Chào buổi sáng, cô Lê.”
Lê Nhược giờ mới chợt nhớ ra rằng cô là Lê Tường.
Cô mỉm cười, “Chào buổi sáng.”
“Cô Lê, cô khỏe rồi ạ?”
“Tạm ổn chỉ có đầu óc vẫn chưa ổn lắm, không nhớ ra em là ai.”
Kể cả khi bạn học sinh đã nói ra họ tên của mình thì cô vẫn thật thà lắc đầu . Thật ra không phải đầu óc của cô không ổn, mà là cô vốn không biết rõ có những học sinh nào trong lớp Lê Tường.
Cô chỉ biết mỗi Chu Thành Ngộ, và cả Trình Tâm Nhụy nữa.
Chu Thành Ngộ đứng cách đó không xa phía trước, nghe thấy giọng của Lê Tường thì quay đầu lại, hơi run rẩy. Cậu luôn có cảm giác Lê Tường trước mắt lúc này không giống Lê Tường trước kia, nhưng cuối cùng không giống chỗ nào cũng không nói rõ ràng được.
Lúc nãy cậu đi lướt qua Lê Tường, thế mà lại không nhận ra bóng lưng của cô.
Trông thấy Chu Thành Ngộ quay đầu lại, Lê Nhược gọi to: “Chu Thành Ngộ!”
Chu Thành Ngộ chào hỏi một cách thản nhiên: “Em chào cô.”
Lê Nhược: “Ừ.”
Mấy học sinh khác ngạc nhiên, “Cô ơi, cô còn nhớ lớp trưởng lớp chúng ta à?” Sau đó nói đùa, “Cô đối xử bất công quá vậy!”. Bọn họ chỉ muốn đùa vui mà thôi, bởi vì từ trước đến nay ai ai cũng biết mối quan hệ giữa giáo viên chủ nhiệm và lớp trưởng như nước với lửa, oán hận chất chứa đã lâu.
Phản ứng của Lê Nhược chậm mất nửa nhịp, cô vội vàng thanh minh: “Chu Thành Ngộ là lớp trưởng, người mà lần nào cũng đến lớp trễ phải không?”
Mấy bạn học sinh còn lại đưa mắt nhìn nhau: “…” Té ra cho dù cô giáo mất trí nhớ vẫn còn nhớ kỹ việc Chu Thành Ngộ thường xuyên đến trễ, cái này là phải oán hận đến mức nào nha.
Bọn họ đồng loạt liếc nhìn về phía Chu Thành Ngộ, gửi cho anh một ánh mắt cảm thông.
Chu Thành Ngộ không quan tâm, dù sao mọi việc cũng đã thành như vậy rồi.
Lê Nhược không hiểu ánh mắt của các bạn học sinh có ẩn ý gì, cô cũng không rõ khi Lê Tường làm chủ nhiệm lớp thì giữa cô với Chu Thành Ngộ đã xảy ra chuyện gì nữa.
Sau đó, Chu Thành Ngộ với mấy bạn học đi về phía lớp học. Lê Nhược không biết mình dạy lớp nào, văn phòng ở đâu, cũng không biết mình dạy môn gì.
“Chu Thành Ngộ!” Cô lại gọi anh.
Chu Thành Ngộ cực chẳng đã phải quay người lại, “Dạ, cô muốn phân phó gì em à?”
Chậc chậc chậc, trên người có mấy phần của lão giang hồ lõi đời rồi đấy, còn phân với chả phó gì chứ?
Đây không nên là lời mà Chu Thành Ngộ trưởng thành thích nói à.
Lê Nhược thầm nghĩ, anh nên hỏi: “Bà xã, em có gì phân phó?”
Cô khẽ hắng giọng: “Em học lớp nào?”
Chu Thành Ngộ: “…” Nếu vừa nãy không nghe được cô nói với bạn học cùng lớp rằng đầu óc cô không tốt, cậu sẽ cho là cô đang gây khó dễ mình, kiếm chuyện.
Cậu đáp lời: “Lớp một.”
Lê Nhược gật đầu, thì ra là lớp 12/1.
Cô lại hỏi: “Vậy cô dạy môn gì?”
Chu Thành Ngộ nhẫn nại trả lời: “Môn Toán.”
Lê Nhược sợ hãi hỏi lại: “Gì cơ?”
“Môn Toán.” Chu Thành Ngộ lạnh nhạt phun ra hai chữ.
Cả người Lê Nhược choáng váng. Biết lý do tại sao lúc trước cô chọn học âm nhạc không? Chính là vì chỉ cần nhận biết các số từ 1 đến 9 là được rồi!
Để cho cô dạy môn Toán, giết cô đi còn hơn?
Mới vừa rồi tâm trạng cô không tệ thì nay trong nháy mắt đã biến thành uể oải.
“Chu Thành Ngộ!” Một giọng nữ vang lên sau lưng anh.
Lê Nhược quay người lại. Thì ra là Trình Tâm Nhụy mười tám tuổi., so với năm 2018 thì không khác là bao, chỉ là bây giờ ngây ngô hơn một chút mà thôi.
Trình Tâm Nhụy hẳn phải gọi cô là chị họ. Cô đang chờ Trình Tâm Nhụy chào hỏi, ai ngờ Trình Tâm Nhụy đi lướt qua cô, đến bên Chu Thành Ngộ nói, “Đi thôi.”
Chu Thành Ngộ cúi người chào Lê Nhược, rồi đi cùng Trình Tâm Nhụy đến lớp học.
Lê Nhược nhìn lên trời, những tầng mây dày chồng chất lên nhau, hình như tuyết vẫn sẽ rơi thì phải.
Rốt cuộc ở đây Lê Tường có duyên với ai không hả?
Học sinh không chào đón, em họ cũng lờ cô đi.
Biết được mình phải dạy môn Toán, Lê Nhược cảm thấy không còn ở nổi trong thời không này nữa. Thế nhưng cô lại lưu luyến Chu Thành Ngộ. Vừa đẹp trai lại tràn ngập hơi thở thanh xuân, cô vẫn muốn hiểu rõ Chu Thành Ngộ của thuở thiếu thời, muốn cùng anh trải một đoạn thời gian.
Sau khi đi dạo hai vòng trên sân trường, cô đến phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng vừa mở cuộc họp xong, trông thấy cô thì rất ngạc nhiên, “Tiểu Lê đấy à? Mẹ cô nói cô phải ở nhà nghỉ ngơi hai tuần mà? Sao cô lại đi làm nhanh như vậy?”
Lê Nhược: “Hiệu trưởng, em bị rớt mất quá khứ rồi.”
Hiệu trưởng: “Lại đây, ngồi xuống rồi từ từ nói.”
Hiệu trưởng đích thân pha trà cho Lê Nhược xong thì liền hỏi cô bị làm sao.
Lê Nhược hỏi: “Hiệu trưởng, thầy tên gì nha?”
Hiệu trưởng: “…” Xem ra Trình Ngọc không nói dối, đầu óc Lê Tường quả thật có vấn đề.
Trình Ngọc từng khẩn cầu ông rằng tuyệt đối không được kích thích cô, phải cố gắng sắp xếp việc gì đó cho cô làm. Tiền lương không quan trọng, trong nhà cô không thiếu số tiền lương này. Việc quan trọng là giúp cô tìm kiếm hi vọng đối với cuộc sống. Vả lại, mấy năm nay cô dạy học, thành tích cũng đã rõ như ban ngày.
Hiệu trưởng: “Tôi họ Quế.”
Lê Nhược: “Hiệu trưởng Quế, cho đến bây giờ tôi mới biết, hóa ra học sinh trong lớp ai cũng đều chán ghét tôi. Lúc nãy tôi đi quanh sân trường ngẫm nghĩ lại, nguyên nhân có thể là bởi vì trước đó tôi yêu cầu quá khắt khe với học sinh, không tôn trọng suy nghĩ của các em ấy, phần nào giống với Diệt Tuyệt sư thái*, tôi nghĩ tôi nên bắt đầu dạy lại từ đầu.”
Diệt Tuyệt Sư Thái là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Ỷ thiên Đồ long ký của nhà văn Kim Dung. Bà được mô tả là chưởng môn nhân đời thứ ba của phái Nga Mi, võ công thuộc hàng thượng thừa trong giới võ lâm, nổi danh cùng báu vật trấn sơn Ỷ Thiên kiếm. Đồng thời, bà cũng nổi tiếng là một nhân vật cứng nhắc, giáo điều, nặng nề định kiến và quan điểm hắc bạch phân minh lại quá độc ác, lạnh lùng. Chi tiết xin tìm hiểu ở Gồ đại hiệp.
Hiệu trưởng rất vui mừng, qua cách nói chuyện logic của cô mà phán đoán thì ông cảm thấy đứa nhỏ Lê Tường này không ngu ngốc. Có khả năng là tạm thời đầu óc cô bị kích thích, dần dần sẽ khôi phục như lúc đầu.
Lê Nhược cảm thấy đây là thời điểm thích hợp, bèn hạ giọng nói nhỏ: “Hiệu trưởng, vậy thì giờ tôi muốn nói chút ít ý nghĩ của mình, tôi muốn bắt đầu lại từ đầu.”
Hiệu trưởng: “Cô muốn bắt đầu lại từ đầu ư? Thôi được, nhà trường toàn tâm toàn ý phối hợp với cô, dù sao cũng là vì giúp cho con em thi đại học. Trước đây cách làm việc và tâm tình của cô tôi cũng phần nào hiểu được. Chỉ là hơi bị cố quá thì quá cố, nhưng mà cũng không quan trọng, chỉ cẩn muốn bắt đầu lại, có muộn hơn nữa cũng không tính là muộn.”
Ban đầu bầu không khí rất hòa thuận ấm áp, cũng có vẻ cao thượng, kết quả là sau khi nghe Lê Nhược nói: “Hiệu trưởng, tôi muốn phẫu thuật thẩm mĩ.”
Hiệu trưởng đang nhấp một ngụm trà, xém chút nữa thì phun ra ngoài. Ông cuối cùng cũng bị sặc, liên tục ho khan.
Thế mà ông cứ tưởng cô quyết tâm nghĩ cách làm sao để cải thiện mối quan hệ với học sinh, thì ra là muốn phẫu thuật thẩm mĩ.
Lê Nhược nín cười, “Hiệu trưởng, tôi không nói đùa đâu. Không phải sắp tới Tết nguyên đán rồi sao? Năm mới hoàn cảnh mới, tôi thay đổi khuôn mặt, mọi người nhìn vào cũng thấy dễ chịu. Tâm trạng tốt thì tự nhiên có lợi cho việc học, cả tôi cũng sẽ có thêm động lực để làm tốt công việc.”
Hiệu trưởng há hốc mồm, không biết phải nói gì.
Việc này xảy ra quá đột ngột.
Lê Nhược thao thao bất tuyệt về ưu điểm của việc phẫu thuật thẩm mỹ: “Hiệu trưởng, thầy cũng thấy rồi đấy, hiện tại đầu óc của tôi không được tốt lắm. Tôi không có lòng tin vào bản thân mình. Nếu tôi thay đổi ngoại hình, mọi việc rồi sẽ khác. Vả lại nói không chừng động dao kéo ở trên mặt có thể giúp đả thông hai mạch nhâm đốc, đầu óc tôi cũng sẽ khôi phục tốt hơn.”
Thầy hiệu trưởng: “…”
Ngay cả hai mạch nhâm đốc cũng lôi ra làm lý lẽ cho được.
Ông im lặng trong chốc lát, sau đó chậm rãi giảng đạo: “Tiểu Lê à, phẫu thuật thẩm mĩ mặc dù thuộc về quyền tự do của cô, không ai cấm cô được, nhưng cô là giáo viên, cô phải làm gương sáng cho người khác. Nếu như cô phẫu thuật thẩm mĩ thì cô thử nghĩ xem, việc cô làm sẽ gây ra bao nhiêu ảnh hưởng tiêu cực đến học sinh và phụ huynh chứ? Nữ sinh trông thấy cô trở nên xinh đẹp, các em ấy cũng sẽ thích thú đua đòi, lấy đâu ra tâm trạng học tập đây?”
Thầy hiệu trưởng nói hơn mười phút, ngay cả ông cũng thấy khô cả họng.
Lê Nhược thừa biết, thao thao bất tuyệt một hồi, tổng kết lại cũng chỉ có một câu mà thôi: không cho phép cô phẫu thuật thẩm mỹ.
Rời khỏi phòng làm việc của hiệu trưởng, Lê Nhược lại tiếp tục đi loanh quanh trên sân trường.
Hiệu trưởng cho cô nghỉ thêm một tuần nữa, nói là muốn để cô điều chỉnh tâm trạng cho thật tốt, nghĩ thông suốt rồi mới quay lại làm việc.
Vốn dĩ ban đầu cô cũng không hy vọng hiệu trưởng sẽ đồng ý, chỉ là đến thông báo để ông chuẩn bị tâm lý mà thôi.
Tiếng chuông vào học reo lên lanh lảnh.
Ở chỗ bãi tập phía xa có lớp đang học tiết thể dục, giáo viên thể dục huýt còi yêu cầu tập hợp để khởi động.
Lê Nhược không có tâm trạng nhìn xem bọn họ đang làm gì. Về đến nhà cô cũng không có việc gì làm, nên cô vừa thong thả cước bộ quanh sân tập, vừa nghĩ cách thuyết phục phụ huynh với ban lãnh đạo nhà trường, làm sao để họ đồng ý ủng hộ cô “phẫu thuật thẩm mĩ”.
Từ lúc nhìn thấy Chu Thành Ngộ sáng nay, cô càng muốn lấy gương mặt thật của bản thân để đối diện với anh. Ít nhất thì không đến mức như lúc ở tương lai, anh không có một chút ấn tượng nào với cô.
Nghĩ đến chuyện này, cô lại đâm ra phiền muộn.
Hôm nay có vài lớp học tiết thể dục, trong đó có một lớp đã tập hợp xong, đang bắt đầu chạy khởi động.
Có hai nữ sinh đi ngang qua cô, họ cũng không chú ý đến cô là ai. Dù cho gương mặt hiện tại của cô là của Lê Tường, nhưng bóng lưng của cô lại không giống Lê Tường chút nào, hai nữ sinh kia không nhận ra cô cũng đúng.
Lê Nhược ngắm nhìn những cô gái trẻ vô ưu vô tư, cả người tràn đầy sức sống căng tràn của thanh xuân, khiến cả cô cũng cảm thấy hâm mộ.
Cô thấy hai nữ sinh lúc nãy đang đứng cạnh đường chạy, chờ lớp của mình chạy tới nơi. Hóa ra là hai cô học sinh lười biếng, muốn chạy ít hơn một vòng nên đứng ở đây chờ cả lớp chạy tới.
Lê Nhược nhìn về hướng lớp học đang chạy tới gần. Trong đám học sinh, cô chỉ cần đảo mắt một cái là thấy được Chu Thành Ngộ. Thậm chí kể cả khi anh đã cởi chiếc áo màu đỏ chót khoác bên ngoài ra thì cô vẫn nhận ra anh trong nháy mắt.
Hai nữ sinh lười biếng đổ mồ hôi lạnh. Má ơi, đó không phải là Lê A Diệt sao? “Sư thái” đến bãi tập giám sát bọn họ học tiết thể dục từ lúc nào vậy trời?
Bọn họ đặt cho Lê Tường một biệt danh, gọi là “A Diệt”.
Một nữ sinh vội vàng lôi lôi kéo kéo Chu Thành Ngộ, “Lớp trưởng, cậu nhường đường một chút, tớ chạy cùng với.” Cô trốn bên phải Chu Thành Ngộ, để Chu Thành Ngộ che chắn cho mình, “Lớp trưởng, cứu mạng! Mau cứu mạng!”
Từ hướng nhìn của Lê Nhược thì nữ sinh kia đang tiếp xúc thân mật với Chu Thành Ngộ. Chuyện đó giúp giấm của cô nhanh chóng phân bổ đến hàng ngàn hộ gia đình rồi.
Nam sinh sau lưng Chu Thành Ngộ vỗ vai anh tỏ vẻ thông cảm: “Tớ cảm thấy ánh mắt Diệt Diệt nhìn cậu không thân thiện xíu nào, thôi vậy, cậu chờ đợi bị sờ gáy đi.”
Lê Nhược không có ý định giám sát tiết học của bọn họ, hiện giờ cô cũng không muốn tiếp tục giằng co quan hệ lằng nhằng này nữa, nên rời bãi tập quay lại ngồi trong xe, gọi Tiểu Mân Côi và Tiểu Ma Diệp ra.
“Các bảo bối của chị, giờ chị muốn bù lại khả năng toán học đã mất mấy mươi năm của mình để dạy học sinh cho tốt, còn muốn dùng ngoại hình của chính mình tiếp xúc với bọn họ, mà không làm cho mọi người có cảm giác kỳ lạ. Vậy chị phải làm sao đây?”
Tiểu Mân Côi tỏ vẻ hiểu rõ, “Chị lo sau khi ‘phẫu thuật thẩm mĩ’ thì nhà trường với phụ huynh học sinh gây ra sóng to gió lớn à?”
Lê Nhược trêu cô nhóc: “Ồ xem này, pháp lực của em cũng thăng cấp rồi à, còn biết dùng thành ngữ nữa chứ.”
Tiểu Mân Côi đắc ý hơi bĩu môi, rồi nói đến việc chính: “Việc này cũng không phải là không thể, cứ để Tiểu Ma Diệp dùng pháp lực khiến cho tất cả mọi người đều đồng ý việc chị ‘phẫu thuật thẩm mĩ’. Sau đó bọn họ sẽ không tự hỏi vì sao chị lại phẫu thuật thẩm mĩ, nữ sinh cũng sẽ không đi phẫu thuật thẩm mĩ theo chị. Tóm lại là mọi người cứ thế tự nhiên mà tiếp nhận khuôn mặt mới của chị , một chút ảnh hưởng tiêu cực cũng không hề có.”
Lê Nhược hào hứng: “Như vậy cũng được à?”
Tiểu Ma Diệp gật đầu, “Nhưng mà chị phải trả giá rất lớn.”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!