Beta: Doãn Nguyệt
Trình Tâm Nhị nghe thấy Lê Tường muốn đến nhà mình, đột nhiên nổi da gà, vất vả lắm mới đàn áp được cơn tức giận của mình: “Cô Lê, cô đến nhà của em làm gì?”
Lê Nhược: “Đến gặp chú, đã lâu không gặp.”
Trình Tâm Nhị trực tiếp từ chối: “Cha em không có ở nhà.”
Lê Nhược: “Vậy thì gặp dì, cũng như vậy.”
Trình Tâm Nhị tức giận ‘hừ’ một tiếng, xoay người rời đi.
Những người khác nhìn nhau, nhưng họ biết Trình Tâm Nhị với cô giáo Lê có họ hàng, nên cũng không nói thêm gì.
Lê Nhược trố mắt hai giây, chạy vài bước đuổi theo Chu Thành Ngộ, đi cùng anh đến cổng trường, cô thật sự không biết Lê Tường và Trình Tâm Nhị xảy ra chuyện gì nên đành phải hỏi Chu Thành Ngộ.
Chu Thành Ngộ nhìn cô, Lê Nhược lại chỉ vào đầu của mình: “Nơi này của tôi có vấn đề, em quên sao?”
Chu Thành Ngộ biết đầu óc cô có vấn đề, cái anh muốn nói chính là: “Chuyện của nhà cô làm sao em biết được?”
Thấy thế, Lê Nhược cũng không hỏi lại nữa.
Một lúc cô lại liếc nhìn Chu Thành Ngộ, cô cao 1m7 nhưng vẫn phải ngửa đầu lên mới nhìn được anh, anh cao hơn cô một cái đầu.
Rất nhanh đã tới cổng trường, xe đến đón Chu Thành Ngộ đã đợi sẵn ở đây.
Trình Tâm Nhị không muốn nhìn thấy chị họ của mình, liền ngồi luôn ở ghế phó lái, nhắm mắt làm ngơ.
Lái xe biết giáo viên chủ nhiệm của lớp Chu Thành Ngộ nhìn thấy cô giáo đến, ông mở cửa xe đi xuống, “Cô Lê, xin chào, hôm nay cô định đi thăm gia đình học sinh à.”
Đôi mắt Lê Nhược sáng lên, đúng rồi, về sau cô có thể đến nhà Chu Thành Ngộ chơi, lấy lý do đi thăm hỏi gia đình học sinh.
Cô mỉm cười: “Lần này không phải, tôi đến nhà Trình Tâm Nhị, làm phiền chú một chút .”
Lái xe: “Không phiền, đúng lúc tiện đường.” Sau đó mở cửa sau cho Lê Nhược đi vào
Lê Nhược ngồi ở vị trí phía sau ghế lái, còn Chu Thành Ngộ ngồi phía bên trái của hàng ghế sau.
Bởi vì có thêm người lái xe nên cô phải chú ý cử chỉ lời nói, cả đoạn đường đều im lặng không nói gì.
Nhà của Trình Tâm Nhị cách trường không quá xa, chỉ mất chưa đầy 20 phút lái xe
Lê Nhược cùng Trình Tâm Nhị đi xuống, Chu Thành Ngộ: “Cô Lê, tạm biệt”
“Tạm biệt.” Lúc này Lê Nhược rất bình thường.
Không có người ngoài, Trình Tâm Nhị bắt đầu nổi bão: “Rốt cuộc chị muốn làm cái gì! Chị không thấy phiền à!”
Lê Nhược tự nhủ với mình, Trình Tâm Nhị không phải nói cô, bị nói chính là Lê Tường, cô không nên so đo với đứa trẻ 18 tuổi đang ở thời kì phản nghịch..
Giọng cô bình thản: “Không muốn gì cả, em đi lên đi.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Trình Tâm Nhị: “. . .” Trợn mắt sững sờ.
Cứ thế mà đi rồi?
Có một loại cảm giác bất lực như đánh vào bịch bông.
Lê Nhược đi đến cổng tiểu khu, chuẩn bị bắt xe về nhà, lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, Thẩm Tri Lâm.
Bỗng nhiên có cảm giác thân thiết như đi tha hương gặp được người thân, cô nhanh chóng bước lên phía trước, “Bác sỹ Thẩm.”
Thẩm Tri Lâm bị dọa mà nhảy dựng lên, Bác sỹ Thẩm?
Anh mới đi hội chẩn từ nước ngoài trở về, mấy ngày trước dì Trình Ngọc gọi điện cho anh nói đã tìm được Lê Tường và đưa về nhà rồi
Sau khi cúp điện thoại, anh liền gọi ngay cho Lê Tường, nhưng không có tín hiệu
Trong lòng Thẩm Tri Lâm cũng rất hối hận, cũng rất đau đớn, anh biết quyết định như thế vào thời gian này không ổn, nhưng đau dài không bằng đau ngắn, hơn nữa Lê Tường đã quên mọi chuyện trước kia nên cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống sau này.
Thật ra như vậy cũng rất tốt, không còn nhớ chuyện trước kia, cô ấy cũng sẽ không nhớ đến chuyện tình cảm của hai người, đối với cô ấy nhớ đến không phải là chuyện gì tốt
Sau khi đắn đo, anh vẫn quyết định nói: “Chúng ta chia tay đi.”
Cái gì?
Lê Nhược giật mình, bây giờ cô vẫn là khuôn mặt của Lê Tường, mà Thẩm Tri Lâm là mối tình đầu của Lê Tường năm 2006.
Cô sợ mình bị nghe nhầm, “Anh muốn chia tay?”
Thẩm Tri Lâm gật đầu, “Đã muốn nói với em từ sớm, nhưng em lại bị thương phải nằm viện cho nên anh không tiện nói, bây giờ em cũng đã bình phục rồi.”
Lê Nhược thầm nghĩ, không thể chia tay được, nếu chia tay thì khi Lê Tường quay về, chắc sẽ khóc tắt thở mất? Và nếu chia tay thì một số chuyện trong tương lai cũng sẽ thay đổi.
Năm 2018 Lê Tường kết hôn với Thẩm Tri Lâm có 2 người con, đứa con trai thì bảy tuổi, còn con gái mới 6 tháng còn đang trong thời kỳ cho bú.
Tay này không thể chia, nếu chia tay, cô sẽ trở thành tội nhân mất.
Lê Nhược không biết chuyện tình cảm của Lê Tường và Thẩm Tri Lâm đã xảy ra chuyện gì trước đó, cô hỏi Thẩm Tri Lâm: “Vì sao lại đột nhiên chia tay?”
Thẩm Tri Lâm yếu ớt nói, “Sao lại đột nhiên ? Em vẫn không đồng ý chuyện anh làm khoa phụ sản, ngày nào cũng lấy lý do đấy để chia tay, không cho anh về nhà hay bệnh viện, Lê Tường, anh rất mệt mỏi nên không muốn tranh cãi với em, ngày nào cũng như vậy sẽ ảnh hưởng đến phẫu thuật của anh hôm sau.”
Lê Nhược: “Không không không, em sai rồi, anh nhất định phải vào khoa phụ sản, em ủng hộ anh, thật sự.”
Anh ta nếu không làm ở khoa phụ sản, thì năm 2018 làm sao chữa vô sinh cho cô được?
Thẩm Tri Lâm cũng không hề cảm động, đây cũng không phải lần đầu tiên anh đề nghị chia tay, trước đây có một lần, Lê Tường cũng cam đoan như vậy nói tôn trọng sự nghiệp của anh, nhưng không được bao lâu lại tranh cãi ầm ĩ.
Anh vẫn kiên nhẫn, quen với tính tình của cô, nhưng cô càng ngày càng tệ hơn anh không thể chịu nổi .
“Không còn sớm, em đi về đi.”
Sau vài giây, Trầm Tri Lâm còn nói câu: “Anh xin lỗi.”
Lê Nhược hiểu rằng, người đàn ông này quyết tâm phải chia tay.
Cô bắt đầu tỏ ra yếu đuối: “Em như thế này, mà anh vẫn nhẫn tâm bỏ em?”
Trầm Tri Lâm: “Làm sao vậy?”
Lê Nhược: “Em bị mất trí nhớ, bây giờ em mới phát hiện ra tất cả mọi người đều không thích em, ngay cả anh cũng thế .” Sau khi nói xong cô cũng cảm thấy toàn thân nổi da gà.
Cô không biết mọi chuyện sẽ như thế nào nếu Thẩm Tri Lâm chia tay mình thành công nhưng hậu quả chắc chắn không tốt, cô cần phải cứu chữa mọi mối quan hệ chứ đừng nói đến mối quan hệ với Thẩm Tri Lâm.
Trước đó Tiểu Ma Diệp nói hôm nay cô sẽ gặp lại hai người, mà người cảm ứng thất bại chắc là Thẩm Tri Lâm rồi.
Có lẽ ba điều kiện còn chưa hết, bởi vì hệ thống không cảm nhận được nó, cho nên trường hợp của Thẩm Tri Lâm chắc là điều kiện thứ 4.
Vì vậy, ngàn vạn lần không thể chia tay.
Lê Nhược dùng vẻ mặt đáng thương nhìn Thẩm Tri Lâm, “Có thể cho em một cơ hội sửa sai hay không? Nếu em vẫn làm cho anh thất vọng, thì em sẽ rời đi.”
Thẩm Tri Lâm: “Anh sẽ đi du học nửa năm, visa đã làm xong hết rồi.” Anh rất hiểu Lê Tường, cô không chịu được yêu đương mà xa nhau, cô đã quen dựa dẫm vào anh.
Bởi vì Trình ngọc và Lê Chu Hồng đều bận rộn, có khi ba bốn tháng cũng không về nhà, anh thành người mà Lê Tường gửi gắm toàn bộ tình cảm.
Cô đã không đồng ý anh làm ở khoa Phụ Sản, bây giờ còn phải đi du học nửa năm, còn không tức giận tranh cãi với anh sao?
Lê Nhược nghe thấy đi du học nửa năm, vui vẻ nói không nên lời, đúng lúc, cô sẽ không phải lo lắng nói chuyện yêu đương với anh ta như nào.
“Cơ hội đi học khó có như vậy, anh nhất định phải đi.”
Thẩm Tri Lâm: “?”
Lê Tường giả vờ thở dài: “Trước kia em đã quá tùy hứng, không hề nghĩ cho anh.”
Không khí giữa hai người đã dịu đi rất nhiều, sau đó Lê Nhược nói điều kiện, trong vòng nửa năm này anh hãy học tập thật tốt, còn cô cũng cố gắng thay đổi bản thân, chờ nửa năm sau anh hẵng quyết định có muốn chia tay nữa hay không.
Thẩm Tri Lâm mềm lòng, anh vẫn rất yêu Lê Tường, hai người lại là mối tình đầu của nhau, chỉ là Lê Tường mắc bệnh công chúa, tính tình mạnh mẽ, lại thích chỉ đạo làm anh không chịu nổi.
Lê Tường trước mặt lại làm cho anh cảm thấy đau lòng.
Anh lại hối hận khi chia tay lần nữa, “Anh xin lỗi.” Anh bước đến và muốn ôm cô.
Lê Nhược nhanh chóng lùi lại phía sau, “Đừng ôm em, nếu mà ôm, em lại không chịu được chuyện anh phải đi xa .”
Cô vẫy tay, “Em chờ anh trở về.” Nói xong nhanh chân bỏ chạy.
Thẩm Tri Lâm: “. . . . . .”
Lê Nhược chạy hơn mười mét thì dừng lại, quay đầu nhìn anh ta, anh vẫn đứng tại chỗ, “Bác sĩ Thẩm cố lên nhé, năm 2018 anh sẽ là bác sĩ phụ sản nổi tiếng, anh đã giúp đỡ rất nhiều gia đình vô sinh và cứu rất nhiều sản phụ trong cơn nguy hiểm.” Sau đó cho anh một động tác cổ vũ.
Thẩm Tri Lâm không hiểu động tác kia là gì, năm 2006 còn chưa phổ biến.
Anh hiểu ý cười, lúc này quyết định học hành chăm chỉ và nửa năm sau quay lại với cô.
“Em yêu, hãy tự chăm sóc bản thân nửa năm này nhé.” Phía sau vang lên tiếng nói của người đàn ông
Lê Nhược biết rằng đây là Thẩm Tri Lâm nói cho Lê Tường, hóa ra người đàn ông này còn nói được những lời buồn nôn như vậy
Cô bỗng cảm thấy hâm mộ Lê Tường, có được người đàn ông yêu mình như vậy.
Lê Nhược từ từ lang thang trên đường, cảnh đêm ở Bắc Kinh rất đẹp.
Cũng không biết Chu Thành Ngộ đang làm gì.
Một ngày nào đó nếu Chu Thành Ngộ cũng có thể gọi mình là em yêu thì thật tốt
Trên đời này mỗi người phụ nữ, đều hy vọng được người đàn ông của mình gọi là em yêu?
Lê Nhược lấy điện thoại ra và gọi cho Chu Thành Ngộ năm 2018, vẫn không có tín hiệu.
Tiểu Ma Diệp nói, dù sao Chu Thành Ngộ cũng sẽ không chủ động gọi cho cô.
Thật mất hứng.
Lê Nhược đến nhà, Tiểu Mân Côi và Tiểu Ma Diệp đã chơi mệt nên ngủ rồi, hai người nằm ở trên gối của cô, đối mặt với nhau ngủ.
Cô sờ đầu chúng nó, đặt chúng vào trong vòng của mình.
Một ngày như trong giấc mộng, đã xong.
Hôm sau.
Ngày mà Lê Nhược mong chờ cuối cùng đã đến, cô không phải vất vả trang điểm che giấu nữa, không cần phải biến thành khuôn mặt của Lê Tường, cô dùng sức xoa xoa mặt mình
Tiểu Ma Diệp đã dùng phép thuật cho cô từ sớm, bất cứ ai nhìn thấy cô, chỉ kinh ngạc về vẻ đẹp của cô thôi, sau đó sẽ vui vẻ chấp nhận người này là Lê Tường, sẽ không ai hỏi cô làm thế nào để được như này?
Lê Nhược đến trường từ sớm, cô đến văn phòng hiệu trưởng, hiệu trưởng nhìn thấy cô có chút ngây người và hơi đau đầu nhưng cũng không có cảm xúc mãnh liệt nào khác.
“Tiểu Lê, sao hôm nay đến sớm thế”
Lê Nhược: “Hiệu trưởng, có chuyện này, tôi đã nghĩ mất một ngày, cảm thấy cần phải tạo mối quan hệ tốt với học sinh, học kỳ này không còn nhiều thời gian nữa, tôi quay lại phụ trách học tập cũng như kỷ luật của lớp mình, vì các thầy cô khác cũng chỉ là tạm thời, tôi không thể làm phiền giáo viên lớp khác quá.”
Hiệu trưởng rất vui mừng, ngay lập tức đồng ý, dặn cô không cần gấp gáp, để cơ thể hoàn toàn hồi phục trước khi lên lớp.
Lê Nhược nghĩ thầm không khôi phục cũng không có cách nào khác được, cô là nhảy ngang vào, giáo viện kém như cô không nhiều lắm đâu, hôm qua cô đã suy nghĩ ra một biện pháp, buổi tối cô sẽ quay về năm 2018, để Chu Thành Ngộ bổ túc môn toán cho cô.
Cuối cùng cũng đợi đến lúc tan học, Lê Nhược trở lại phòng học, lớp đang ồn ào huyên náo thấy cô giáo đến bỗng nhiên yên lặng lại.
Không có học sinh nào nghi ngờ, mặt chủ nhiệm sao lại thay đổi ?
Hai giây sau, tất cả đều “Wow ~” lên.
Tất cả đều đang than thở trước vẻ đẹp của chủ nhiệm lớp.
Chu Thành Ngộ lúc này mới ngẩng đầu, khi thấy người trên bục giảng, anh hơi giật mình
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!