Beta: Doãn Nguyệt
Khi Chu Thành Ngộ về đến nhà thì Lê Nhược vẫn đang xem sách toán học, chẳng qua cô đang buồn ngủ, trước đó còn có Tiểu Mân Côi và Tiểu Ma Diệp thúc giục cô, mà bây giờ hai đứa nó cũng đã ngủ mất rồi, cô đành lười biếng và chấp nhận số phận.
Chu Thành Ngộ tháo cà vạt xuống, đi qua phòng của Lê Nhược, cửa phòng đang đóng, nên anh không nhìn vào bên trong, quay về phòng của mình tắm rửa trước.
Khi anh tắm xong đi ra, Lê Nhược vẫn không có động tĩnh gì.
Vừa rồi ở dưới nhà dì giúp việc và anh nói chuyện không nhỏ, bà hỏi anh có muốn ăn khuya hay không, lúc ấy anh đứng ở đầu cầu thang rất gần phòng của cô, chắc cô nghe thấy được.
Dựa vào tính tình bình thường của cô thì đã sớm chạy đến phòng anh để đòi quà rồi.
Nhưng đến lúc này mà không thấy đâu, không biết cô đang làm cái gì nữa.
Chu Thành Ngộ không bao giờ chủ động đi tặng quà, về phòng mình xem tivi một lát.
Mười một giờ, vẫn không thấy gì.
Anh tắt tivi chuẩn bị đi ngủ.
Còn chưa kịp nằm lên giường thì vang lên tiếng điện thoại, là Lê Nhược gọi.
Trong giọng của cô có chút oán trách:
“Ông xã, sao anh vẫn chưa về?”
Chu Thành Ngộ: “Về rồi.”
Lê Nhược xoa xoa mắt, vừa nằm sấp xuống ngủ, mắt vẫn còn rất mơ hồ, không thể nhìn rõ, bên trong giống như có từng đợt sóng đang đánh tới.
“Vậy anh qua nhé.”
Chu Thành Ngộ bất đắc dĩ, đành phải đồng ý, để điện thoại xuống anh mang các món quà ra để cùng một chỗ.
Lê Nhược đang giả vờ chăm chỉ, quyển sách số học mới lật đến trang 12, cả tối nay cô mới đọc được đến trang này, đọc ví dụ thì có hiểu được một chút, nhưng cũng không hiểu được nhiều, bài tập phía sau cũng không biết làm.
Cô nghe thấy tiếng ai đó mở cửa sau lưng, nhanh chóng vùi đầu vào trong quyển sách, lấy đại một cái bút đỏ, đánh dấu vào chỗ vị trí công thức rồi vẽ lên ngôi sao năm sánh để lấy đó làm nội dung quan trọng.
Khi Chu Thành Ngộ bước vào anh nhíu mày, từ lúc nào mà cô đã có một tủ sách trong phòng như thế?
“Để ở đây.” Anh để các món quà trên đầu giường, rồi quay người muốn đi.
Lê Nhược lúc này mới quay lại, những vui mừng trong lòng được hiện hết lên mặt, những chán nản và đau khổ vừa rồi do đọc sách lập tức tan thành mây khói, cô đặt bút xuống.
“Giúp em cầm một chút, cảm ơn anh ông xã.”Cô đưa tay ra để nhận món quà.
Chu Thành Ngộ thấy trên bàn cô có rất nhiều sách và không ít dụng cụ học tập cho rằng cô đang làm bài thi công chức .
Anh nghĩ rằng cô làm trong trường đại học chỉ để giết thời gian, chút tiền lương đấy không đủ mua chiếc khăn lụa cho cô, không nghĩ tới gần đây lại làm nghiêm túc.
Chính Chu Thành Ngộ không nhận ra rằng anh đã nuông chiều cô trong vô thức.
Tốt xấu gì anh cũng đã mua quà về.
Lê Nhược nhìn vào hộp đã biết đó là gì, cái túi này mấy ngày trước cô đã nhìn trúng còn chưa kịp đi mua, khăn lụa cũng không tệ.
Còn một chiếc hộp nữa, chắc là đồ trang sức.
Lê Nhược: “Đây là?”
Chu Thành Ngộ không trả lời, thấy trên bàn cô là sách giáo khoa toán học của lớp 11, anh ngạc nhiên nhìn cô mấy lần, thấy cô đang mở hộp trang sức.
Đây là chiếc vòng tay phiên bản hạn chế, chiếc vòng mà Chu Thành Ngộ mua cho cô gần giống với chiếc mà cô đang đeo trên tay, mặt dây chuyền tạo nên sự thay đổi về thiết kế .
“Ông xã, anh đeo giúp em nhé.” Lê Nhược lấy chiếc vòng tay ra đưa cho anh.
Chu Thành Ngộ không cầm: “Tự mình không đeo được sao?”
Lê Nhược: “Em đang bị thương, anh biết mà.”
Cô nhẹ nhàng lắc ống tay áo của anh, nhìn anh với ánh mắt nũng nịu.
Chu Thành Ngộ và cô nhìn nhau một lúc, cô bị thương ở chân, có liên quan gì đến việc đeo vòng tay?
Nhưng cuối cùng anh vẫn thỏa hiệp đeo vòng tay lên cho cô.
Lúc này anh mới nhìn thấy một cái khác trên tay cô, “Đeo nhiều như vậy làm gì?”
Lê Nhược: “Em tháo cái này xuống, sau này chỉ đeo cái của anh mua.”
Cô không có hứng thú với vòng tay bây giờ chỉ có hứng thú với chuyện anh dạy cô học toán.
Chu Thành Ngộ không định ở lâu trong phòng cô, đeo xong liền xoay người đi, chưa kịp đã bị Lê Nhược níu quần áo lại:
“Ông xã, bây giờ anh có bận không?”
Chu Thành Ngộ không bận nhưng anh muốn nghỉ ngơi, mấy ngày nay do chênh lệch giờ nên không được ngủ ngon.
Lê Nhược nghe thấy anh nói không bận thì không định thả anh đi, chỉ vào quyển sách trên bàn, nói gần đây đang học lại toán cấp 3 muốn thi đại học một lần nữa, chọn chuyên ngành tài chính, để bù đắp cho sự hối tiếc vì không học tốt những năm đó, nhưng đọc lại không hiểu rất khó.
“Say này, anh có thể bổ sung kiến thức giúp em được không?”
Chu Thành Ngộ không hiểu cô muốn làm gì, bất lực nhìn cô: “Lê Nhược, anh không rảnh rỗi như em.”
Lê Nhược hơi sững sờ, rồi nhếch miệng cười: “Vậy em đành phải mời gia sư dạy toán đến dạy kèm giúp em vào buổi tối, học phí anh trả.”
Chu Thành Ngộ chỉ không có thời gian chứ tiền thì không thiếu.
Sau đó mời một gia sư để dạy thêm, học phí Chu Thành Ngộ trả, cô vui mừng vì đã giải quyết được vấn đề.
Lê Nhược lập tức gửi ngay cho nhóm bạn, chỉ những người bạn thân nhất mới thấy được, Chu Thành Ngộ thì không nhìn được trong nhóm của cô, chỉ thấy động tác cô viết: Cần gấp một gia sư dạy toán buổi tối, chủ yếu để thi đại học, trả lương cao. PS: Có yêu cầu giá trị nhan sắc, giới tính nam, 32 tuổi trở xuống, độc thân.
Chu Thành Ngộ nhìn lướt qua tin cô gửi đi, “Em đang tìm gia sư?”
Lê Nhược đường hoàng nói: “Đây là học buổi tối, từ bảy giờ đến 10h, gia sư có bạn gái thì sẽ không dạy lâu được, còn đẹp trai thì nhìn cũng thấy thoải mái hơn, có lợi cho việc học “
Rất nhanh, đã có hơn 10 tin nhắn trả lời, bạn bè trêu cô: [Cậu đang tìm tiểu tình nhân hả? Cẩn thận người đàn ông của cậu cắt mất đấy : )]
Có khuê mật không giấu diếm gì: [Xem ra Chu Thành Ngộ quá bận, vắng vẻ và không thỏa mãn cậu rồi :))))]
Lê Nhược chỉ trả lời bằng một icon vẻ mặt mơ màng: [: ) ]
Khuê mật: [ mình nhổ vào, thật hả: ) ]
Lê Nhược vẫn như cũ: [: ) ]
Khuê mật lập tức lấy lại tinh thần: [ Bảo bối, sờ đầu một cái nào, ngoan, không khóc. Phụ nữ sống đã không dễ dàng, phải đối tốt với bản thân, thực sự không có cách nào với Chu Thành Ngộ, thì để mình giới thiệu cho cậu một chú chó nhỏ nhé: ) ]
Chu Thành Ngộ híp mắt lại, vừa nhìn Lê Nhược, rồi lại nhìn tin nhắn trên điện thoại của cô, cô không hề kiêng kị chút nào trả lời ngay trước mặt anh.
Cuối cùng Lê Nhược cũng có gia sư, là một người bạn giới thiệu, chắc mai sẽ đến gặp mặt nói chuyện, tuyệt đối là gia sư vừa giỏi dạy toán vừa có giá trị nhan sắc cao.
Nhưng ngày mai còn phải giảng đề kia cho Chu Nghiêu Nghiêu, có mời gia sư cũng phải mai mới đến được, cô không thể chờ đến mai được nha.
Lê Nhược vẫn nắm chặt lấy quần áo Chu Thành Ngộ không buông ra.
“Ông xã, em bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế anh có biết không?”
Chu Thành Ngộ: “… Thì sao?”
Lê Nhược: “Nếu không giải được đề này hôm nay, cả đêm em sẽ không thể ngủ được, nếu thế làn da em sẽ xấu đi, người cũng sẽ bị già đi.”
Cô không còn bám lấy quần áo của anh nữa, mà di chuyển xe lăn đến trước người anh nửa bước, đưa tay ôm lấy eo của anh.
“Ông xã, anh giảng đề này cho em nhé.”
Hơi thở của Chu Thành Ngộ như muốn ngừng lại, ra hiệu cô thả tay ra, Lê Nhược không những không buông ra, mà còn ôm chặt hơn:
“Anh là chồng của em, chồng hợp pháp, em ôm một cái thì làm sao?”
Sau đó vùi mặt ở trên bụng anh, nhẹ nhàng lắc đầu:
“Ông xã, giảng cho em nhé.”
Toàn thân Chu Thành Ngộ cứng đờ, anh chưa từng gặp người phụ nữ nào vừa quấn người vừa nũng nịu như này giống Lê Nhược.
Lê Nhược khẽ ngước lên, ánh mắt vô cùng đáng thương: “Ông xã, giảng đề nhé.” Chu Thành Ngộ nhìn vào mắt cô, tỉnh táo một lát, “Buông tay.”
Lê Nhược: “Không muốn.”
Giọng nói của Chu Thành Ngộ mang theo sự nhẫn nhịn: “Không buông tay thì anh giảng làm sao?”
Lê Nhược cười thầm, buông anh ra, đưa điện thoại cho anh, nói cho anh biết đề toán ở bên trong album ảnh, để anh tự tìm nó.
Sau khi cô để tay xuống, Chu Thành Ngộ thở phào nhẹ nhõm, ấn mở điện thoại tìm album ảnh của cô, đột nhiên anh cau mày, anh nhìn thấy bóng lưng quen thuộc trong album ảnh của Lê Nhược.
Đó chính là anh, địa điểm chụp ở bên ngoài hành lang lớp 12, nhìn theo phương hướng, chắc lúc đấy anh đi toilet, làm thế nào mà Lê Nhược lại có tấm hình này. Anh nhìn về phía cô, phóng to bức ảnh rồi đưa cho cô nhìn: “Em lấy ở đâu?”
Lê Nhược giỏi nhất là bịa chuyện, tạo bầu không khí buồn bã cho mình nhưng giọng nói lại rất thoải mái:
“Em chụp, không phải lấy ở đâu? Chụp năm em mười sáu tuổi, đến nay vẫn không xóa.”
Lê Nhược nhỏ hơn anh hai tuổi, anh mười tám tuổi thì cô tròn mười sáu tuổi.
Anh nhìn cô: “Em đã biết anh từ trước rồi?”
Lê Nhược không trả lời mà còn hỏi lại: “Anh nói xem? Em cũng không nói quá về bản thân nhưng từ năm mười mấy tuổi, người theo đuổi em đã xếp hàng dài sau đó lên đại học thì càng không phải nói, có tiền hơn anh, đẹp trai hơn anh, nhưng ai em cũng không để ý.”
Chính bản thân cô cũng rất ngạc nhiên, sau khi nhìn thấy Chu Thành Ngộ, cô đột nhiên quyết định để mình thoải mái một lần đi.
Cô mỉm cười nhẹ nhàng, “Kiếp trước em có quen anh đấy.” Nhưng câu nói này do cô nói ra mà đến chính cô còn không tin.
Chu Thành Ngộ lại không nói gì, đối với cô nghe một chút thì được, chỉ tin được ba phần mà thôi.
Anh bắt đầu nhìn vào đề bài kia, tốt nghiệp quá lâu rồi, những đề bài này trông thì quen thuộc nhưng nhất thời không nhớ ra phải làm thế nào, đề bài này anh làm năm lớp 12, mà những quyển sách chuyên đề kia đều ở bên nhà của cha mẹ.
Anh trả di động lại cho cô: “Một số công thức anh cũng không có nhớ rõ, để mai anh về nhà tìm câu trả lời.”
Đợi đến ngày mai thì món ăn cũng đã lạnh, nghĩ đến chuyện anh phải về nhà để tìm đáp án, Lê Nhược càng không thể đợi được, bài này mai đã phải giảng cho Chu Nghiêu Nghiêu, lúc đó vẻ mặt của Chu Thành Ngộ năm 18 tuổi sẽ như thế nào nhỉ?
Cô đặt điện thoại xuống, vịn mép bàn muốn đứng lên.
Chu Thành Ngộ: “Em muốn làm gì?”
Lê Nhược: “Đứng lên hoạt động một chút, chân em bị tê.”
Chu Thành Ngộ không nghĩ nhiều, vô thức đỡ cô một chút.
Lê Nhược đứng lên bằng một chân, hai tay tranh thủ vòng qua cổ anh, trọng lượng cả người gần như đặt hết lên anh, dựa quá gần, nghe được cả tiếng hít thở của nhau.
Chu Thành Ngộ vỗ vai cô: “Anh sẽ đưa cho em một cái gậy.”
Lê Nhược lắc đầu: “Em không đi đâu, chỉ cần đứng một chút là được rồi.”
Sau đó nói chuyện với anh, hỏi bây giờ anh có thể về nhà cha mẹ lấy sách ôn tập được không, cô không thể đợi được.
Bây giờ đã 11:30, Chu Thành Ngộ tất nhiên không thể đi được, ngay cả cô cũng lười chẳng muốn về.
Lê Nhược tiếp tục nũng nịu, nhưng đều vô dụng.
Theo quan điểm của Chu Thành Ngộ, đêm nay anh đã kiên nhẫn đến cực hạn với Lê Nhược, không thể nhượng bộ đến ranh giới cuối cùng.
Lê Nhược đành phải sử dụng đòn sát thủ, kéo cổ anh xuống, kiễng chân còn lại lên, hôn một cái lên môi anh, khi hai đôi môi chạm vào nhau Lê Nhược nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
Thế giới thật yên tĩnh.
Chu Thành Ngộ ngây người mấy giây, hầu kết lên xuống, hô hấp có chút dồn dập
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!