Beta: Doãn Nguyệt
Mạch suy nghĩ khi giải đề liên tục trùng khớp với nhau, không chỉ trùng khớp mà còn giống nhau như đúc, đây là thần giao cách cảm sao?
Chu Thành Ngộ trong nháy mắt đã phủ định ý nghĩ này, tại phía sau chữ thần giao cách cảm đánh ba dấu ××× thật lớn.
“Nghiêu Nghiêu, mượn cái bút của em xài chút.” Lê Nhược đưa tay, “Lại cho tôi thêm một tấm giấy không dùng nữa, lấy giấy nháp là được.”
Cô cố ý đem cái vòng tay kia lay lay mãi trước mắt Chu Thành Ngộ, Chu Thành Ngộ: “. . .” Bất đắc dĩ thân thể nghiêng về sau, dựa ở trên bàn học phía sau.
Chu Nghiêu Nghiêu trực tiếp xé một trang giấy trên sách bài tập, tính lấy cả bút đưa cho Lê Nhược luôn một thể: “Nhược Nhược, cô lại có cách giải đề thứ tư à?”
Lê Nhược: “Không phải không phải.”
Chu Nghiêu Nghiêu là nữ sinh, đối với kiểu dáng đồ trang sức có độ mẫn cảm trời sinh, cô nàng phát hiện hôm nay Lê Nhược lại đổi vòng tay, cùng hôm qua không khác nhau là mấy, bất quá lại thời thượng hơn một chút.
“Nhược Nhược, vòng tay của cô thật đẹp.” Cô nàng lại khen một trận.
Chu Thành Ngộ cũng vô ý thức nhìn hướng vòng tay kia.
Lê Nhược cười nói: “Cảm ơn.” Lại còn cố ý khoe khoang: “Chồng tôi tặng đó.”
Chu Thành Ngộ lần nữa nhìn chằm chằm vòng tay thêm mấy lần, ‘Ha ha’ hai tiếng, mắt nhìn hàng của chồng cô ấy cũng chả ra sao.
Quê mùa vãi cả lúa.
Chu Thành Ngộ đứng dậy, đá một cước đẩy ghế về sau, vỗ vỗ Chu Nghiêu Nghiêu: “Nhường một chút.”
Chu Nghiêu Nghiêu: “Phí qua đường.”
Chu Thành Ngộ: “. . .” Từ trong túi lấy ra hai đồng ném lên trên bàn cô nàng.
Chu Nghiêu Nghiêu sờ mũi một cái, ngửa đầu nhìn về phía Chu Thành Ngộ: “Hôm nay chính thức thông báo cho cậu một chút, ngày mai lên giá, sau này sẽ là năm đồng mỗi lần qua.”
Chu Thành Ngộ nghe vậy liền đem hai đồng tiền vừa rồi cho Chu Nghiêu Nghiêu đoạt lại, anh cũng không muốn đi.
“Cô Lê, nhường đường một chút.” Anh giẫm lên ghế, trực tiếp từ cửa sổ nhảy ra mà đi.
Chu Nghiêu Nghiêu tức tới mức thở hổn hển: “Chu Thành Ngộ, con mẹ nó cậu quá keo kiệt, chỉ có năm đồng tiền cậu cũng không bỏ ra được! Về sau để xem đứa con gái nào có thể coi trọng cậu! Trừ khi nhỏ kia mắt mù!”
Lê Nhược: “. . .”
Cô ho nhẹ hai tiếng.
Cô mắt mù rồi sao?
Chu Thành Ngộ xưa nay không tranh chấp với con gái, mặc kệ Chu Nghiêu Nghiêu nói cái gì, anh đều giả bộ như không nghe thấy gì.
“Chu Thành Ngộ.” Lê Nhược gọi anh.
Chu Thành Ngộ: “Có việc gì?” Trong giọng nói mơ hồ lộ ra thiếu kiên nhẫn, Lê Nhược vuốt mái tóc dài ra sau, anh lại nhìn thấy cái vòng tay kia, nhàn nhạt thu tầm mắt lại.
Lê Nhược đem giấy và bút đưa cho anh: ” Viết cho tôi địa chỉ cụ thể nhà em đi, tôi muốn đi thăm hỏi gia đình em.”
Chu Nghiêu Nghiêu tâm tình thoải mái hơn một chút, tốt nhất là mỗi ngày đều nên thăm hỏi cả gia đình cậu ta, sau đó ‘Hừ hừ’ hai tiếng cười trên nỗi đau của cậu ta, khi ánh mắt chuyển tới bên người Lê Nhược, ánh mắt cô nàng nhu tình như nước: “Nhược Nhược, yêu cô quá đi, cám ơn đã làm chủ cho những nữ sinh yếu đuối như tụi em.”
Chu Thành Ngộ nhìn Chu Nghiêu Nghiêu dò xét: “Thể trọng của cậu cũng đều sắp bằng tôi rồi, yếu cái gì mà yếu?”
Chu Nghiêu Nghiêu: “. . . Chu Thành Ngộ! Tui nguyền rủa vợ ông trong tương lai càng béo hơn tui!” Sau đó oán hận bắt đầu nhìn đề mục đáp án.
Lê Nhược ho nhẹ hai tiếng, sau đó nhìn về phía Chu Thành Ngộ: “Cái này em không cần lo lắng, sẽ không.”
Chu Thành Ngộ bị các cô làm cho có chút sụp đổ, cầm bút lên bắt đầu viết địa chỉ cụ thể.
Lê Nhược lại gần, chữ của anh bây giờ vẫn giống như chữ của anh khi ba mươi tuổi, đều đẹp mắt như vậy.
Cô nhỏ giọng hỏi: “Cuối tuần này cha mẹ em có ở nhà không?”
Chu Thành Ngộ nghĩ nghĩ: “Không có.”
Lê Nhược rất hài lòng gật đầu: “Vậy thì thật là tốt, tôi định sẽ đi thăm hỏi gia đình em.”
Chu Thành Ngộ: “?” Hồ nghi nhìn cô.
Lê Nhược yên lặng cúi đầu cười, lại tiếp tục loay hoay cái vòng tay.
Chu Thành Ngộ viết xong địa chỉ liền ném bút lại cho cô, cất bước rời đi.
Lê Nhược rất hài lòng cất tờ giấy kia vào, cuối tuần cô sẽ đi nhà Chu Thành Ngộ, nhìn xem lúc còn trẻ phòng của anh trông như thế nào.
Chu Thành Ngộ mới vừa đi tới cửa sau, đối diện gặp được Trình Tâm Nhị, Trình Tâm Nhị vẫn là câu nói kia: “Hôm nay mẹ tớ lại không rảnh đón tớ, tan học chờ tớ một chút.”
Chu Thành Ngộ theo thói quen ‘Ừ’ một tiếng.
Lê Nhược nghe được đối thoại của bọn họ, tròng mắt của cô chợt sắc bén lên, còn bén hơn kim châm, trực giác của nữ nhân là chuẩn nhất, Trình Tâm Nhị thích Chu Thành Ngộ, mãi cho đến năm 2018, cô ta vẫn còn thích Chu Thành Ngộ.
Cô không rõ, vì cái gì Chu Thành Ngộ không cự tuyệt Trình Tâm Nhị, là do anh đối với Trình Tâm Nhị cũng có hảo cảm à?
Lê Nhược suy nghĩ mấy giây, hỏi Chu Nghiêu Nghiêu: “Nghiêu Nghiêu, cậu của em có phải là đã yêu sớm với một bạn học nào ở lớp trên không?”
Chu Nghiêu Nghiêu mâu thuẫn, cô không muốn nói dối Nhược Nhược, thế nhưng lại không thể thân bất do kỷ, thật khó xử nha.
Cô nàng than thở: “Nhược Nhược, cô có phải lại muốn chia rẽ những cặp đôi yêu sớm, lấy Chu Thành Ngộ ra khai đao phải không?”
Lê Nhược biết tâm tư của cô gái nhỏ, cũng không có ý làm khó cô nàng, bảo đảm nói: “Tôi chỉ là muốn tự cân nhắc trong lòng một chút, cố gắng hết sức dẫn dắt bọn họ một cách chính xác nhất, mối tình đầu rất đẹp, cô giáo là người từng trải, bây giờ đã nghĩ thông, tại sao phải bóp chết thứ tình cảm tốt đẹp như thế, bất quá tôi thân là chủ nhiệm lớp, không thể để bọn họ quá phóng túng, thích nhau ở trong lòng là được, miễn là không mang đến ảnh hưởng xấu cho lớp.”
Chu Nghiêu Nghiêu lần này yên tâm, cô nàng tin tưởng Nhược Nhược, Nhược Nhược nói hôm qua về nhà liền làm bài cho cô, quả nhiên làm cho cô, còn phí nhiều thời gian như vậy, nghiên cứu ra ba loại phương pháp khác nhau cho cô.
Cô nàng chuyển qua chỗ ngồi Chu Thành Ngộ, nhỏ giọng nói với Lê Nhược: “Nhược Nhược, cô từng xuống tay tịch thu thư tình của Chu Thành Ngộ, cô có nhớ không?”
Lê Nhược đờ đẫn lắc đầu, anh thật sự đang yêu đương sao, trong lòng liền giống như đang uống nước chanh.
Bất quá ngoài mặt vẫn là phong khinh vân đạm: “Có phải là cùng Trình Tâm Nhị?”
Chu Nghiêu Nghiêu: “Không phải, mẹ Trình Tâm Nhị cùng mẹ Chu Thành Ngộ là bạn tốt, cho nên Trình Tâm Nhị thường xuyên đi xe nhờ. Người con gái Chu Thành Ngộ thích là đại diện môn số học của lớp chúng ta. Chính là cái cậu kia.”
Nói xong cô nàng liền miêu tả cho Lê Nhược, chỗ ngồi của đại diện số học, quần áo cô gái kia đang mặc.
Lê Nhược nhìn theo phương hướng đó, thấy được một nữ sinh xinh đẹp khí chất có vẻ lạnh lùng, tóc cột đuôi ngựa, đang chăm chú làm bài.
“Tên là gì?” Cô hỏi Chu Nghiêu Nghiêu.
Chu Nghiêu Nghiêu suýt nữa quên mất, Nhược Nhược mất trí nhớ, cô nàng nhỏ giọng nói: “Trần Hi.”
Lê Nhược hỏi rất ngay thẳng: “Chu Thành Ngộ thích cô ấy sao?”
Chu Nghiêu Nghiêu cũng không phải trăm phần trăm xác định, bất quá: “Căn cứ phán đoán của em, hẳn là như vậy, Chu Thành Ngộ nhận được một phong thư tình, là một bài thơ tiếng Anh về tình yêu cùng một bức họa thổ lộ, bởi vì không có chữ, hơn nữa chữ tiếng Anh cũng dùng máy tính in ra, lúc đó không có cách nào xác định là không phải bút tích của Trần Hi, tên người gửi đã bị Chu Thành Ngộ vào lúc cô tịch thu lúc xé tan tành, nhưng có thể mơ hồ nhìn thấy chữ đầu là Hi.”
Với tính tình kia của Chu Thành Ngộ, nếu là của nữ sinh anh không thích, anh căn bản lười giữ gìn.
Trước kia Chu Thành Ngộ thường xuyên nhận được thư tình của nữ sinh lớp khác, cũng nhiều lần bị Lê Tường tịch thu, nhưng anh không có một chút phản ứng, cũng sẽ không giống lần trước, đem tờ giấy kí tên xé toang.
Lúc ấy Lê Tường tức muốn chết, trước mặt bạn học cả lớp phạt Chu Thành Ngộ đứng lên, hỏi là của ai.
Chu Thành Ngộ nói là do chính anh viết.
Phong thư tình kia là trong giờ tự học từ phía trước truyền đến tay Chu Thành Ngộ, thực ra bạn bè trong lớp đều biết là của Trần Hi, bất quá không ai nói cho Lê Tường.
Bởi vì Lê Tường là Diệt Diệt*, không ai thích cô.
*Diệt Diệt: theo mị nghĩ có lẽ là nickname của chị ấy, kiểu Diệt Tuyệt sư thái :”)))
Tận mắt nhìn chồng mình lúc còn trẻ trâu lén lút yêu đương ngay dưới mí mắt mình là loại cảm giác gì?
Gọi là chua lè chua lét.
Lê Nhược quyết định, vào năm 2006, cô sẽ làm bình cứu hỏa, nơi nào có lửa liền phun vào nơi đó.
Rất nhanh, chuông vào học vang lên.
Chu Thành Ngộ không nhanh không chậm từ toilet đi ra, Lê Nhược nghênh đón, ánh mắt lạnh buốt, nhắc nhở anh: “Tan học tới phòng làm việc tìm tôi!”
Chu Thành Ngộ cực kỳ không tình nguyện, vẫn chỉ ‘Ừ’ một tiếng.
Lê Nhược trở lại văn phòng, đồng nghiệp đang không có lớp có người đang trao đổi công việc, có đang soạn bài, không ai chơi điện thoại, hồi năm 2006 trên mạng di động chả có thứ gì chơi vui.
Cô ngồi trước vị trí của mình mà ngẩn người, tới giáo án cũng không thèm nhìn.
Lúc cô đang thất thần, điện thoại di động chợt vang lên, là Thẩm Tri Lâm gọi, cô giật mình, suýt nữa đã quên mất nhân vật này.
“Alo.” Cô đi ra khỏi văn phòng mới nghe.
“Bảo bảo, đang ở đâu?”
“Trường học.”
“Gọi tới có quấy rầy công việc của em hay không?”
“Quấy rầy.”
“. . .”
Thẩm Tri Lâm cười, còn tưởng rằng Lê Tường đang nói đùa với anh ta, anh đem cuộc sống ở nước ngoài mấy hôm nay báo cáo sơ lược cho cô, lại hỏi cô, tai sao buổi tối gọi điện cho cô không được? Anh ta tối hôm qua muốn video call với cô, thế nhưng điện thoại di động của cô chết sống cũng gọi không thông, ở trên QQ gọi cô cô cũng không thèm quan tâm.
“Có phải là đang giận anh không?” Anh hỏi.
Cô trước kia ỷ lại anh như vậy, nhất định không quá quen với cách sinh hoạt hiện giờ.
Lê Nhược chỉ có thể hùa theo mà nói: “Ừ, bảo bảo rất tức giận.”
Thẩm Tri Lâm lần nữa bị chọc cười, năm 2006 cước gọi quốc tế vẫn còn rất đắt, bất tri bất giác anh và Lê Nhược hàn huyên sắp nửa giờ, Lê Nhược thực sự không có lời nào muốn nói với anh ta nữa, hơn nữa cũng không muốn cùng anh ta nói lời buồn nôn.
Cô nói: “Anh nhanh tắt điện thoại đi, tiết kiệm tiền một chút.”
Thẩm Tri Lâm: “Dù có đắt đi nữa cũng không cần lo.”
Lê Nhược: “Không có đùa với anh, về sau anh phải nuôi hai đứa con, tiết kiệm một chút tiền sữa bột, về sau các loại bất động sản đều rất đắt, phòng ở đều mười mấy vạn một mét vuông.”
Thẩm Tri Lâm: “. . . Anh và em đều nằm trong biên chế, không có cách nào sinh hai con.”
Thẩm Tri Lâm không phải con một, anh còn có một người chị, cũng không phù hợp với chính sách một con.
Lê Nhược phổ cập cho anh ta: “Đến năm 2018, chính sách đôi bị loại bỏ, quốc gia cổ vũ sinh hai con.”
Thẩm Tri Lâm còn đang một mực cười, phòng ở mà tận mười mấy vạn một mét vuông?
Hắn nói: “Có phải chú Lê gần đây lại đang viết kịch bản hay không?”
Lê Nhược: “. . .”
Thẩm Tri Lâm bên kia cũng đang bận rộn, anh ta dặn dò điên thoại di động của cô phải luôn để thông, lúc nào cũng có thể liên hệ, anh gọi cú điện thoại này mục đích chủ yếu là để nói cho cô: “Mẹ anh bảo em cuối tuần đi qua ăn cơm, có làm mấy món em thích ăn nhất, nhớ cho kỹ, giữa trưa nhất định phải qua.”
Lê Nhược vốn muốn cự tuyệt, lại sợ sau khi cự tuyệt sẽ ảnh hưởng tới quan hệ của Lê Tường với mẹ chồng, chỉ có thể miễn cưỡng đáp ứng.
Cuối tuần này cô thật rất bận bịu, vừa muốn đi nhà mẹ chồng tương lai, lại vừa muốn đến nhà Chu Thành Ngộ gặp và thăm hỏi phụ huynh.
Xế chiều hôm nay, tất cả các lớp mười hai lợi dụng thời gian tự học trên lớp để tiến hành kiểm tra tiếng Anh, thời gian tự học không đủ, đành phải trễ luôn thời gian tan học.
Mãi cho đến sáu giờ rưỡi, kiểm tra mới kết thúc.
Lê Nhược lại đợi hơn mười phút, không đợi được Chu Thành Ngộ, còn tưởng rằng anh đã quên quên, liền đi phòng học tìm anh.
“Nghiêu Nghiêu, Chu Thành Ngộ đâu?”
Chu Nghiêu Nghiêu: “Đã đi từ sớm rồi ạ.”
Lê Nhược hôm nay không kịp tìm anh tính sổ, cô phải chạy về năm 2018 rồi, đã hẹn bảy giờ sẽ gặp thầy dạy thêm, cô đành phải vội vội vàng vàng tìm một chỗ không người, hô tên Tiểu Mân Côi cùng Tiểu Ma Diệp, trực tiếp trở lại 2018.
Chu Thành Ngộ ở văn phòng đợi hai mươi phút, vẫn không đợi được Lê Nhược.
Anh vừa rồi vẫn chưa đi về, chỉ đi toilet một chút, nên trực tiếp đi lên bậc thang ở gần đấy, mà Lê Nhược đi ở bậc thang hướng ngược lại, hai người cứ thế không chạm mặt nhau.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!