Beta: Doãn Nguyệt
Lê Nhược được vào biệt thự của Chu Thành Ngộ như ý nguyện, nhưng hai người lại ở hai phòng ngủ riêng.
Chu Thành Ngộ cũng không giải thích lấy một câu, trực tiếp cầm hành lý của cô đặt ở một phòng khác, phòng này cách phòng ngủ của Chu Thành Ngộ một bức tường, Lê Nhược miễn cưỡng coi như thỏa mãn.
Cô tự nhủ với bản thân, nóng lòng không ăn được đậu hũ nóng, không vội, còn nhiều thời gian.
Bởi vì Lê Nhược bị gãy xương nhẹ, trong thời gian tới cũng không thể quay lại trường học, cô nhờ Chu Thành Ngộ đi làm thủ tục xin nghỉ phép cho mình, dù sao cũng sắp nghỉ hè rồi, cô có thể nghỉ ngơi mấy tháng.
Có lẽ thật sự là duyên phận tiền định chốn u minh, năm 2018 cô là giảng viên cao đẳng, xuyên về 2006 cũng vẫn phải làm cô giáo.
Chỉ là hiện tại cô dạy thanh nhạc ở đại học, quay lại năm 2006 cũng không biết mình dạy môn gì.
Lần trước gặp Lê Tường, chỉ bận trò chuyện quá khứ của Lê Tường lại quên hỏi xem cô làm chủ nhiệm lớp nào ở trường, dạy môn gì, ngữ văn hay tiếng Anh.
Ngữ văn hay tiếng Anh cũng thế, cô ứng phó được.
Nhưng nếu là môn khác, vậy không chắc chắn.
Buổi tối, trước khi ngủ, Lê Nhược gọi Tiểu Mân Côi cùng Tiểu Ma Diệp ra.
Cô quan tâm nhất là hiện tại ma lực của Tiểu Ma Diệp tăng tới cấp mấy?
Tiểu Ma Diệp lắc đầu.
Lê Nhược không hiểu: “Ý là mấy cấp?”
Tiểu Ma Diệp: “Tạm thời không biết, chờ lúc chị cần đến mới biết được.”
Lê Nhược nghe mơ mơ hồ hồ, mặc kệ, cô bảo Tiểu Mân Côi chui vào tủ chuẩn bị cho cô mấy cái áo lông, cô muốn ngày mai sẽ quay lại năm 2006, cô đã không kịp đợi muốn gặp Chu Thành Ngộ mười tám tuổi.
Sáng sớm hôm sau.
Lê Nhược đổi chỗ ở, một đêm không ngủ được, sáng sớm đã tỉnh lại, chui ra sân ngơ ngẩn nhìn vườn hoa, nhà đông người, bảo mẫu, tài xế, đầu bếp còn có cả vệ sĩ, cô cũng không thể lúc nào cũng triệu hồi Tiểu Mân Côi ra giải khuây.
Chu Thành Ngộ chạy bộ về, đi ngang qua vườn hoa.
Lê Nhược vẫy tay với anh, “Chào buổi sáng, chồng.”
Chu Thành Ngộ không mặn không nhạt ‘Ừ’ một tiếng, cũng không dừng lại, bước về phía biệt thự.
Lê Nhược nhìn bóng lưng của anh, nếu không phải vì gương mặt đó, cả vóc người đó nữa, cô cũng sẽ không ủy khuất bản thân như vậy.
Ăn cơm xong, Chu Thành Ngộ phải đến công ty, thấy thư ký gửi lịch trình tuần này của mình, anh thông báo một tiếng với Lê Nhược: “Buổi chiều anh đi công tác.”
Lê Nhược đang ăn, ‘Ừm’ một tiếng, sau đó lại hỏi: “Lúc nào anh về?”
Chu Thành Ngộ cũng không xác định, chuyện này phải căn cứ vào tiến độ bàn bạc công việc, “Sớm nhất là cuối tuần.”
Lê Nhược tính toán thời gian, thế thì cô có thể lưu lại năm 2006 thêm vài ngày, dù sao mấy ngày này anh không ở nhà, một mình cô thì chán chết.
Trong lời nói của cô lộ vẻ quyến luyến không nỡ rời: “Vậy chồng phải về sớm nha, đúng rồi, còn phải mua quà cho em nữa.”
Chu Thành Ngộ: “…” Không tiếp lời của cô nữa, cầm áo khoác lên rồi ra ngoài.
Sau buổi sáng, mẹ anh đến văn phòng của anh, hỏi anh sao gần đây không về nhà.
Chu Thành Ngộ rót chén nước cho mẹ mình, “Bận ạ.”
Mẹ Chu: “Con với Lê Nhược thế nào rồi?”
Chu Thành Ngộ ‘Ừm’ một tiếng, cũng không nói thêm cái gì.
Mẹ Chu nhìn chăm chăm con trai một lát, hiếm có nha, lúc này nó không từ chối, trước đây bất kể giới thiệu người như thế nào nó đều dùng các loại lý do để từ chối.
Thật ra bà cũng không phải rất hài lòng với Lê Nhược, vốn bà muốn tìm một cô con dâu có thể tự mình đảm đương một phương trên thương trường, còn có thể giúp con trai một tay.
Nhưng hai năm qua giới thiệu không dưới năm cô gái loại hình này, con trai lại không thèm liếc mắt một cái.
Sau đó có người bạn giới thiệu Lê Nhược, gia thế Lê Nhược tốt, nhưng khả năng lại bình thường, là kiểu không cầu tiến, từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, bị ba mẹ nâng niu trong lòng bàn tay mà yêu thương, hiện tại là cô giáo viên khoa thanh nhạc của học viện âm nhạc, lên lớp hết khóa thì dùng thời gian mua mua mua, làm đẹp làm đẹp làm đẹp.
Nhưng mà Lê Nhược đẹp, khí chất cũng xuất chúng, ngay cả phụ nữ cũng sẽ nhìn cô thêm vài lần, đúng là cảnh đẹp ý vui.
Xem ra con trai mình cũng không qua ải mỹ nhân.
Bây giờ yêu cầu của mẹ Chu cũng không cao, chỉ cần con trai đồng ý là được, bà nói với Chu Thành Ngộ: “Con cảm thấy hợp thì mang con bé về ăn bữa cơm, nên xác định thì xác định đi, con cũng trưởng thành…”
Lại bắt đầu lải nhải, Chu Thành Ngộ cắt ngang: “Mẹ, con đi đăng ký với Lê Nhược rồi.”
Mẹ Chu đương nhiên không tin, tưởng con trai muốn gạt mình: “Vậy lúc nào con tuyên bố kết hôn trước nhân viên ở tập đoàn đi, cũng tiết kiệm cô bảy dì tám bên chỗ ba con muốn nhét mấy cô nàng không đáng tin cậy cho con, mẹ cũng ngại phiền.”
Chu Thành Ngộ hôm nay cũng rất dễ nói chuyện, phân phó thư ký đi làm, “Mẹ, con phải họp.”
Mẹ Chu “Hừ’ một tiếng, biết con trai kiếm cớ đuổi người, trước khi đi dặn dò thêm một lần: “Đừng quên tuyên bố tin kết hôn nhá, tối hôm qua bác ba của con đến nhà mình nói muốn giới thiệu bạn gái cho con, mẹ nghe mà đau hết cả đầu.”
Mười giờ sáng, tập đoàn Chu thị chính thức tuyên bố, Chu Thành Ngộ cùng Lê Nhược kết hôn.
Lê Nhược đang lướt Weibo, vừa vặn lướt đến tin này.
Tiếp đó, di động của cô bị khủng bố, tin nhắn liên tục vang lên.
Gọi điện thoại cùng gửi tin nhắn có họ hàng, có đồng nghiệp trong trường, còn có học sinh của cô nữa.
Đầu tiên là chứng thực tin này thật hay giả, sau đó là hâm mộ chúc mừng.
Vốn dĩ tin tức hot nhất hôm nay là một vị minh tinh đang nổi tiếng, biểu hiện của Trình Tâm Nhụy trong một chương trình thực tế, rất thu hút fan.
Không nghĩ tới nhiệt độ này trong nháy mắt bị tin tức Chu Thành Ngộ kết hôn với Lê Nhược dẫm xuống dưới.
Lê Nhược vốn không có hứng thú với Trình Tâm Nhụy, bởi vì sau khi Trình Tâm Nhụy ra mắt, tin tức nóng hổi nhiều lắm, không được người qua đường chú ý.
Nhưng bởi vị Trình Tâm Nhụy là cháu gái của Trình Ngọc, hiện tại cô liền có chút để ý.
Dù sao lúc quay lại năm 2006, Trình Ngọc là mẹ của cô, Trình Tâm Nhụy là em họ, cô phải tạo quan hệ tốt với ‘người nhà’.
Hiện tại đúng lúc làm chút bài tập, miễn cho đến năm 2006 đối mặt với họ hàng hoàn toàn không biết gì cả.
Trình Tâm Nhụy thuộc về dạng diễn viên học bá, thành tích lúc học phổ thông rất ưu tú, sau đó không hiểu sao lại gia nhập giới nghệ sĩ, dưới sự che trở của bác là Trình Ngọc, con đường ngôi sao thuận thuận lợi lợi, tuy rằng ra mắt vài chục năm rồi vẫn không có tác phẩm nào gây ấn tượng cả…
Lê Nhược tiếp tục lướt weibo của Trình Tâm Nhụy, kinh ngạc phát hiện, năm 2006 Trình Tâm Nhụy đang học cấp ba, hơn nữa còn cùng lớp với Chu Thành Ngộ.
Hai năm trước Trình Tâm Nhụy chia sẻ hình chụp chung kỷ niệm mười năm tốt nghiệp phổ thông, trong ảnh có Chu Thành Ngộ, đồng thời Chu Thành Ngộ còn đứng chính giữa bức ảnh.
Dưới cái weibo kia có không ít bình luận của bạn cùng lớp bọn họ, đều thân thiết gọi Trình Tâm Nhụy là cán bộ Anh văn.
Trình độ tiếng Anh của Trình Tâm Nhụy quả thật không tệ, so sánh một vòng giới giải trí, phát âm thuần Mỹ của cô làm nhiều người ước ao mà không được.
Từ hơn mười giờ sáng cho đến tận mười một rưỡi đêm, trừ thời gian ăn cơm trưa, Lê Nhược vẫn luôn xem di động, cô lật hết weibo của Trình Tâm Nhụy mấy năm gần đây một lần, nhìn đến đau đầu hoa mắt, tay tê dại.
Rốt cuộc cô buồn chán đến cỡ nào chứ.
Hôm sau còn phải dậy sớm để xuyên về, Lê Nhược thoát weibo, chuẩn bị ngủ.
Trước khi ngủ, cô còn nhắn một tin cho Chu Thành Ngộ: (Chồng ơi, ngủ ngon nha.)
Chu Thành Ngộ không hồi âm, đợi mười phút sau anh cũng không phản ứng.
Lê Nhược lại nhắn một phát: (Chồng ới, ngủ ngon.)
Như trước không hồi âm.
Lê Nhược không giận, lại gửi lần thứ ba: (Chồng à, ngủ ngon nà.)
Lần này, Chu Thành Ngộ hồi âm lại, chỉ một chữ: (Ừ.)
Lê Nhược cười hài lòng, một ngày nào đó, cô sẽ biến anh thành của mình.
Bảy giờ sáng hôm sau, Lê Nhược xuyên về năm 2006, lúc này cô mặc áo lông.
Cửa trường học, học sinh đã lục tục đến trường.
Quả nhiên là ma lực của Tiểu Ma Diệp thăng cấp, biến ra một chiếc xe thể thao cho cô, cô dừng xe bước xuống, từ rất xa đã nhìn thấy một thiếu niên, chân thật dài, một mình một kiểu, không mặc đồng phục học sinh mà mặc quần áo thể thao màu đỏ thẫm bên trong áo lông dài.
Cả người nhẹ nhàng khoan khoái, thanh xuân, đẹp đẽ, còn có một tia lạnh lùng.
Lê Nhược ôm tim, là Chu Thành Ngộ của cô
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!